Nhạc nềnLost Place

Nguồn Nước Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trần Khánh Ngọc khẽ hạ chiếc điện thoại xuống, thấu kính camera vẫn còn phản chiếu ánh sáng vàng mờ ảo của phòng phục chế. Đôi mắt sắc sảo của cô ta quét thẳng về phía chiếc phong bì thư dán nhãn gửi cho Phan An đang nằm kẹt dưới đáy khay màu vẽ Ochre, ngay sát chân giá vẽ lớn. Khoảng cách giữa những ngón tay sơn đỏ của Ngọc và vật chứng cầu cứu của Vy chỉ còn chưa đầy hai mươi centimet.


Nhịp tim của Vy đột ngột tăng vọt, nhưng cô lập tức áp dụng kỹ năng kiểm soát nhịp thở dưới áp lực. Cô nén chặt luồng khí trong lồng ngực, giữ cho nhịp tim không vượt quá giới hạn sinh lý bình thường để tránh làm lộ sự hoảng loạn trước chiếc đồng hồ quả lắc chứa camera ẩn đối diện. Vy biết, chỉ cần một biểu cảm vi mô sai lệch, Duy Anh đang đứng tựa lưng ngoài cửa sẽ nhận ra cô không hề bị ngấm thuốc an thần.


"Cậu đang tìm gì thế, Ngọc?" Vy thều thào, giọng nói cố ý kéo dài, đờ đẫn và thiếu hụt hơi như một kẻ mộng du lâu ngày.


Khánh Ngọc khựng lại, ngón tay trỏ sơn đỏ dừng ngay mép khay màu Ochre. Cô ta quay sang nhìn Vy, đôi mắt nheo lại đầy vẻ dò xét: "Mình chỉ thấy chiếc phong bì này hơi quen quen. Hình như là nhãn dán của xưởng phục chế cũ ở Sài Gòn phải không? Cậu vẫn còn giữ liên lạc với Phan An à?"


Không để Ngọc có cơ hội chạm vào phong bì, Vy chủ động buông lỏng các khớp ngón tay trái. Chiếc lọ đựng tinh dầu thông Turpentine nguyên chất đặt bên mép bàn vẽ trượt khỏi tay cô, đổ nhào xuống sàn đá hoa cương.


"Xoảng!"


Tiếng thủy tinh vỡ vụn chói tai vang lên trong không gian tĩnh mịch của phòng phục chế tranh. Chất lỏng không màu loang lổ khắp sàn nhà, giải phóng một mùi thông nồng nặc, hăng hắc và ngọt lợ cực kỳ đặc trưng. Mùi dung môi mạnh mẽ lập tức bốc lên, tấn công trực tiếp vào khứu giác nhạy cảm của cả hai người phụ nữ.


"Ôi trời đất ơi!" Khánh Ngọc ho sặc sụa, vội vàng lùi lại mấy bước, hai tay che mũi trước luồng khí hóa chất độc hại đang bốc lên dữ dội.


Duy Anh nghe thấy tiếng động, lập tức đẩy cửa bước vào. Gương mặt lịch lãm của hắn thoáng hiện một nét khó chịu khi ngửi thấy mùi dung môi nồng nặc. Hắn nhìn vũng nước dưới sàn, rồi nhìn sang Vy đang ngồi run rẩy, đôi mắt to u uẩn ngấn nước vì bị mùi hóa chất kích thích.


"Có chuyện gì thế?" Duy Anh hỏi, giọng nói ấm áp nhưng ánh mắt sắc lạnh lướt qua bàn tay quấn băng gạc của Vy.


"Vy vô ý làm đổ lọ dầu thông thôi anh," Khánh Ngọc vừa ho vừa nói, xua tay liên tục để xua bớt mùi hắc ín. "Mùi này độc quá, em không chịu nổi. Để em ra ngoài trước."


Vy lợi dụng lúc Duy Anh đang bước tới đỡ lấy cô, nhanh tay dùng vạt chiếc váy len trắng dài quét qua mép khay màu Ochre, cuốn gọn chiếc phong bì thư chứa sợi chỉ xanh Cobalt giấu chặt vào nếp gấp vải lót dày dưới gấu váy. Đùi trái của cô nhói lên một cơn đau buốt giá khi vạt váy cọ sát vào vết thương hình chữ V tự rạch, nhưng cơn đau ấy lại chính là mỏ neo thực tại giúp cô giữ vững sự bình tĩnh lạnh lùng.


"Để anh đưa em về phòng áp mái nghỉ ngơi. Hôm nay em làm việc quá sức rồi," Duy Anh dịu dàng nói, nhưng bàn tay gã siết chặt lấy cổ tay bầm tím của cô như một gông cùm vô hình.


Vy cúi đầu, ngoan ngoãn để gã dắt đi dọc theo hành lang tối tăm của biệt thự Hoa Hồng. Khi bước qua bốt gác cổng chính, cô lén ném chiếc phong bì vào hòm thư đi bằng gỗ sồi đặt cạnh cửa ra vào—nơi quản gia Cúc chỉ kiểm tra định kỳ vào cuối tuần. Sợi chỉ xanh Cobalt dài mười centimet gửi cho Phan An đã được gửi đi an toàn. Một bước tiến nhỏ trong đêm tối, đổi bằng sự suy kiệt thể chất ngày càng trầm trọng.


***


Sáng hôm sau, sương mù đặc quánh của Đà Lạt tràn qua những rặng thông già, len lỏi qua khe hở của ô cửa kính bị đóng đinh cố định của căn phòng áp mái phía Tây. Vy thức dậy với cảm giác tê dại kỳ lạ ở mười đầu ngón tay.


Cô ngồi bật dậy trên giường ngủ, đưa hai bàn tay lên trước ánh sáng xám xịt của buổi sớm ban mai. Cơn run rẩy không còn là sự giả vờ nữa. Nó là một tần số rung động cơ học cực kỳ nhỏ, liên tục xuất hiện ở đầu ngón tay trỏ và ngón giữa của cô hằng giây.


Vy nheo mắt nhìn kỹ. Dưới ánh sáng nghiêng của sương mù, cô kinh hoàng phát hiện trên bề mặt móng tay của mình xuất hiện những vệt sọc ngang màu trắng ngà kỳ lạ—đường Mees. Là một nhà phục chế nghệ thuật từng làm việc với hàng trăm loại hóa chất cổ điển, Vy lập tức nhận diện được dấu hiệu lâm sàng này.


Đường Mees trên móng tay kết hợp với hội chứng viêm dây thần kinh ngoại biên gây tê rát đầu ngón tay là biểu hiện không thể chối cãi của việc nhiễm độc kim loại nặng hệ thống.


"Thạch arsenic... Thạch tín!" Vy thầm thì trong cổ họng, hai hàm răng va vào nhau cầm cập vì lạnh và sợ hãi.


Nhưng bằng cách nào? Cô đã lén tráo toàn bộ những viên thuốc màu xanh nhạt của người hầu Liên hằng chiều bằng quy tắc ngậm dưới lưỡi rồi nhổ vào chậu hoa hồng Pháp cổ ngoài ban công. Cô cũng đã tuyệt đối không ăn những món cháo yến mạch có mùi kim loại của đầu bếp Phượng nấu. Chất độc thạch tín liều lượng thấp (Arsenic) này không thể đi vào cơ thể cô qua đường tiêu hóa thông thường nếu cô đã phòng phòng thủ nghiêm ngặt.


Vy đứng lặng im giữa phòng, trí óc phục chế của cô bắt đầu liên kết các mảnh vỡ thông tin phi tuyến tính. Ánh mắt cô quét qua chiếc rương gỗ sồi, rồi dừng lại ở vòi nước đồng thau cổ kính góc phòng tắm áp mái.


Nguồn nước.


Biệt thự Hoa Hồng sử dụng hệ thống nước giếng khoan cổ được dẫn từ một bồn chứa lớn bằng bê tông xây dựng từ thời Pháp thuộc nằm ở rìa rừng thông phía sau nhà. Mỗi khu vực trong biệt thự đều có đường ống dẫn riêng biệt. Nếu chất độc được pha trộn trực tiếp vào nguồn nước sinh hoạt riêng của phòng áp mái và phòng phục chế tranh, cô sẽ bị nhiễm độc hằng ngày qua da khi rửa tay, rửa mặt và tẩy rửa cọ vẽ.


"Chúng muốn triệt hạ đôi tay của mình," Vy lẩm bẩm, ánh mắt cô chợt sắc lạnh như lưỡi thép dao cạo. "Bà Xuân muốn mình không bao giờ có thể cầm cọ vẽ một cách bình thường được nữa. Một họa sĩ phục chế bị run tay sẽ vĩnh viễn mất đi tiếng nói chuyên môn trước giới thượng lưu."


Đúng chín giờ sáng, người hầu Liên mở khóa cửa phòng áp mái, đưa Vy xuống phòng phục chế tranh để tiếp tục ca làm việc dưới sự giám sát của camera ẩn giấu trong chiếc đồng hồ quả lắc cổ.


Ngay khi bước vào phòng phục chế, Vy lập tức thực hiện quy tắc "Góc chết camera". Cô di chuyển chiếc giá vẽ lớn đặt chéo góc 45 độ so với bức tường đối diện, tạo ra một khoảng tối râm rộng khoảng một mét vuông che khuất hoàn toàn khu vực bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch ở góc phòng. Trước ống kính của bảo vệ Nghĩa trong phòng điều khiển trung tâm, Vy trông như đang đứng im lặng chuẩn bị màu vẽ phía sau giá vẽ.


Nhưng thực chất, Vy đã quỳ sụp xuống sàn đá lạnh buốt, lách người vào góc tối dưới bồn rửa xưởng vẽ.


Mùi gỗ thông mục nát, mùi ẩm mốc của đường ống rỉ sét và hơi nước lạnh ngắt xộc thẳng vào mũi cô. Vy rút chiếc dao cạo phục chế cán gỗ giấu dưới đường viền váy len trắng ra. Lưỡi dao bằng thép carbon mỏng dính, sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ ảo của góc tối dưới bồn rửa.


Vy dùng các đầu ngón tay tê rại của mình miết nhẹ dọc theo đường ống dẫn nước bằng đồng thau rỉ sét nối trực tiếp từ vách tường gạch đá của biệt thự. Tại khớp nối chữ T ngay dưới bồn rửa, cô phát hiện ra một van xả phụ siêu nhỏ bằng đồng mới được lắp đặt, xung quanh khớp nối vẫn còn bám một lớp keo dán silicon màu xám chưa khô hẳn.


Cô dùng lưỡi dao cạo khéo léo cạy nhẹ vào khe hở của khớp nối đồng thau. Một dòng nước xám đục, lợn cợn những hạt cặn khoáng nhỏ li ti rỉ ra, chảy dọc theo lưỡi thép carbon. Vy nhanh tay lấy một lọ thủy tinh rỗng dùng để đựng bột màu khoáng tự nhiên từ khay dụng cụ, hứng lấy khoảng mười mililit thứ nước xám đục ấy.


Để khẳng định chắc chắn sự hiện diện của thạch thín mà không có các thiết bị phòng thí nghiệm hiện đại, Vy phải sử dụng chính những kiến thức hóa học chất liệu phục chế thô sơ mà Giáo sư Lâm Thế Vỹ từng dạy cô hằng năm trước.


Cô lén lấy một thỏi than củi vẽ tranh (charcoal) từ hộp màu, dùng chuôi dao cạo nghiền nát thành một lớp bột mịn màu đen tuyền—than hoạt tính thô sơ. Vy đổ bột than củi vào lọ thủy tinh chứa mẫu nước độc, nhỏ thêm hai giọt dung dịch axit axetic (giấm ăn nồng độ cao cô lén giữ trong tủ tẩy rửa khay màu).


Vy dùng hai ngón tay quấn băng gạc kẹp chặt cổ lọ thủy tinh. Cô rút chiếc bật lửa Zippo khắc chữ "L" của Duy Lâm thật—kỷ vật cô lén lấy từ túi áo của Duy Anh giả mạo hôm trước—quẹt lửa.


Ngọn lửa vàng xanh của chiếc bật lửa liếm nhẹ dưới đáy lọ thủy tinh màu hổ phách.


Dưới tác động của nhiệt độ và phản ứng khử thô sơ của bột than hoạt tính trong môi trường axit yếu, một luồng khí mỏng không màu từ từ thoát ra khỏi miệng lọ thủy tinh.


Vy đưa mũi lại gần, khẽ hít một luồng khí cực nhỏ.


Một mùi tỏi tía hăng hắc, ngọt lợ và nồng nặc đặc trưng của khí arsine (hợp chất thạch thín bị khử) xộc thẳng vào niêm mạc mũi cô, gây ra một cơn bỏng rát nhẹ hằng vệt sâu trong khoang mũi.


"Đúng là thạch thín..." Vy run rẩy, suýt chút nữa đã làm rơi lọ thủy tinh xuống sàn đất tối tăm.


Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi lạnh. Trịnh gia đang đầu độc cô một cách có hệ thống, biến nguồn nước sinh hoạt hằng ngày thành một thứ vũ khí hóa học câm lặng để hủy hoại các dây thần kinh vận động của cô. Chúng không muốn cô chết ngay lập tức, vì một cái chết đột ngột sẽ dấy lên sự nghi ngờ của cơ quan pháp y độc lập từ Sài Gòn. Chúng muốn cô suy nhược dần dần, run rẩy, loạn thần và cuối cùng là tự nguyện ký vào giấy chuyển nhượng quyền tác giả đối với toàn bộ các tác phẩm phục chế giả lập dùng để rửa tiền bẩn.


Vy cắn chặt môi đến mức rỉ ra vị máu mặn chát để nén cơn giận dữ tột cùng đang dâng trào trong lồng ngực. Cô nhanh chóng đổ dung dịch nước độc chứa bột than vào đường ống thoát nước bồn rửa, dùng nước cất sạch lau sạch mọi dấu vết bột than đen bám trên thành đá.


Nhưng ngay khi Vy vừa chuẩn bị đứng dậy bước ra khỏi góc tối dưới bồn rửa, một tiếng động cơ xe máy nổ giòn giã đột ngột dừng lại ngay sát cửa sổ kính của phòng phục chế tranh.


Tiếng bước chân nện gót nặng nề, dính đầy bùn đất nhão của Lão Bình—người làm vườn mẫn cán của biệt thự—vang lên dồn dập dọc theo lối đi lát đá ngoài vườn hồng cổ Pháp.


Vy nghe thấy tiếng gã lẩm bẩm một mình hằng giọng khàn đặc, tiếng kim loại của bình phun thuốc trừ sâu áp lực lớn va đập lách cách vào vách tường gạch đá biệt thự. Gã đang đi thẳng về phía cửa phụ của phòng phục chế tranh với chiếc vòi xịt đồng thau trên tay.


"Cạch... cạch..."


Tiếng tay nắm cửa bằng đồng của phòng phục chế tranh đột ngột xoay động mạnh mẽ từ bên ngoài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!