Nhạc nềnLost Place

Kẻ Giám Sát Đồng Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay thô bạo của tài xế Lâm bóp chặt lấy bả vai Lê Vy, năm ngón tay gã siết mạnh qua lớp áo măng tô kaki mỏng dính nước mưa, kéo giật ngược cô đứng dậy khỏi vũng bùn nhão của vườn hồng cổ Pháp. Luồng sương mù lạnh buốt từ thung lũng thông phía sau biệt thự Hoa Hồng ập tới, mang theo mùi ẩm mốc của đất rêu và cả mùi khói thuốc lá lá khét lẹt còn sót lại trên tay gã quản ngục.


"Mợ Hai, mợ làm cái gì ở đây giờ này?" Giọng gã tài xế lầm lì, trầm đục vang lên sát bên tai Vy, chứa đựng một sự nghi ngờ lạnh lùng không thèm che giấu. Đôi kính râm đen ngòm của gã phản chiếu gương mặt nhợt nhạt, đẫm nước mưa và máu tươi đang rỉ ra từ các đầu ngón tay của cô.


Vy không trả lời gã bằng thứ ngôn ngữ của một người tỉnh táo. Cơn đau rát bỏng từ những vết gai hồng cào xé trên cánh tay và vết rách sâu ở đùi trái đang co thắt dữ dội, giải phóng một lượng adrenaline cực lớn thẳng vào hệ thần kinh. Cô trợn tròn đôi mắt to u uẩn, đồng tử giãn rộng không tiêu cự, nhìn trừng trừng vào khoảng không vô định phía sau vai Lâm.


"Móng vuốt... chúng đang cào dưới đất..." Vy rú lên một tiếng khàn đặc, hai vai co giật mạnh mẽ hằng nhịp. Cô vung cánh tay đang rỉ máu tươi liên tục, cố tình bôi những vệt máu đỏ thẫm lên vạt váy len trắng và tay áo của Lâm. "Anh có nghe thấy không? Tiếng cào cửa... Duy Lâm đang gọi tôi dưới những gốc hồng này! Thả tôi ra!"


Sự điên loạn giả tạo nhưng được diễn xuất bằng toàn bộ năng lực sinh học của Vy lập tức khiến Lâm ghê tởm. Gã nheo mắt nhìn vết máu tươi loang lổ trên tay áo mình, rồi liếc nhanh xuống giỏ hoa mây của Thạch Sâm đang đổ nghiêng dưới đất. Sâm đang quỳ thụp xuống bùn, giả vờ run rẩy thu dọn những đóa hồng Pháp cổ văng tung tóe. Chàng trai giao hoa khéo léo dùng tấm lưng rộng của mình che khuất bông hồng đỏ lớn nhất dưới đáy giỏ—bông hoa đang mang theo cuộn giấy lụa chứa tọa độ thiết bị phát âm thanh 15Hz.


"Phiền phức thật! Lại lên cơn điên rồi," Lâm rủa thầm một tiếng. Gã không thèm kiểm tra giỏ hoa của Sâm nữa, mà thô bạo xốc nách Vy lên, cưỡng chế lôi cô đi dọc theo lối đi lát đá thô hướng về phía cửa sau biệt thự. "Cút nhanh đi!" Gã quát Sâm mà không quay đầu lại.


Thạch Sâm cúi đầu sát đất, khẽ rùng mình nhưng nhanh nhẹn bưng giỏ mây đứng dậy, di chuyển thật nhanh ra phía cổng chính nơi bảo vệ Huy đang đứng gác. Vy liếc nhìn theo bóng Sâm khuất sau làn sương mù đặc quánh, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Mật thư đã được gửi đi an toàn. Bây giờ, cô phải đối mặt với một trận chiến mới ngay bên trong ngôi nhà tù lộng lẫy này.


***


Nửa tiếng sau, bên trong phòng phục chế tranh của biệt thự Hoa Hồng.


Mùi tinh dầu thông Turpentine nồng nặc và mùi ngọt hắc của các loại dung môi hóa học bao phủ khắp căn phòng rộng lớn. Ánh sáng vàng mờ ảo từ chiếc đèn chùm cổ điển hắt xuống chiếc giá vẽ gỗ sồi lớn đặt ở trung tâm. Trên bàn làm việc, những lọ bột màu khoáng tự nhiên, những chiếc tăm bông y tế và dao cạo phục chế cán gỗ được sắp đặt một cách ngăn nắp dưới sự giám sát của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường chứa camera ẩn.


Vy ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế tựa gỗ sồi, hai bàn tay đã được băng bó sơ sài bằng băng gạc trắng. Cô đã lén dùng kem che khuyết điểm dặm một lớp phấn dày lên những đầu ngón tay bị bỏng và xước xát để che giấu vết tích cuộc đột nhập phòng thờ đêm qua trước khi người hầu Liên mang khay trà tối lên. Vết thương đùi trái vẫn nhói lên từng cơn buốt giá, nhưng Vy vẫn giữ nhịp thở đều đặn ở mức 60 nhịp/phút để duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối.


"Cạch."


Cánh cửa gỗ dày của phòng phục chế mở ra. Trịnh Duy Anh bước vào, sơ mi trắng chỉnh tề không một nếp nhăn, nụ cười ấm áp quen thuộc nở trên môi nhưng ánh mắt gã lại lạnh lẽo như băng đồi thông. Đi ngay phía sau gã là một người phụ nữ mặc chiếc váy dạ hội màu hạt dẻ sang trọng, mái tóc ngắn uốn lượn sóng thời thượng và đôi mắt sắc sảo chứa đầy sự đố kỵ nghệ thuật.


Trần Khánh Ngọc.


Vy khẽ nheo mắt nhìn người đồng nghiệp cũ. Khánh Ngọc từng là bạn cùng khóa với cô tại Sài Gòn, kẻ luôn đứng sau cái bóng tài năng của Vy và giờ đây đã chấp nhận nhận tiền tài trợ khổng lồ của Trịnh gia để trở thành kẻ giám sát chuyên môn núp bóng bạn thân.


"Vy ơi, cậu trông gầy quá. Mình nghe Duy Anh nói cậu bị chấn thương tâm lý nặng sau tai nạn đèo Prenn, lòng mình đau như cắt," Khánh Ngọc bước tới, giọng nói ngọt ngào giả tạo vang lên hằng lời. Cô ta đưa bàn tay đeo đầy trang sức vàng lên, khẽ vuốt ve bờ vai gầy của Vy, nhưng ánh mắt lại quét nhanh như một tia chớp xuống mười đầu ngón tay quấn băng gạc của cô.


"Ngọc... cậu đến tìm mình vẽ tranh sao?" Vy ngước đôi mắt đờ đẫn nhìn Ngọc, giọng nói thều thào, cố ý run rẩy nhẹ ở đầu môi để đóng vai một bệnh nhân bị ngấm thuốc an thần liều cao.


Duy Anh đứng tựa lưng vào mép cửa gỗ, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt gã khóa chặt vào từng biểu cảm cơ mặt của Vy. Gã mỉm cười lịch lãm: "Ngọc mang đến một tác phẩm rất đặc biệt từ bộ sưu tập của Trịnh Phát. Anh nghĩ việc tiếp xúc với chuyên môn cũ sẽ giúp trí nhớ của em phục hồi tốt hơn, Vy à."


Khánh Ngọc không lãng phí thời gian. Cô ta bước tới chiếc hộp gỗ bảo quản mang theo, lôi ra một bức tranh sơn dầu cổ thế kỷ 19 mô tả một thung lũng sương mù u ám. Bức tranh bị rách một góc lớn ở phía dưới bên trái, để lộ thớ vải toan cũ kỹ bên trong.


"Đây là bức 'Thung Lũng Sương Đêm' của một danh họa vô danh," Ngọc đặt bức tranh lên giá vẽ lớn, ngay trước mặt Vy. "Mảng màu xanh Cobalt ở hậu cảnh đã bị oxy hóa và loang lổ nghiêm trọng. Mình nghe nói tay cậu dạo này bị run rẩy nhẹ do tác dụng phụ của liệu pháp điều trị. Mình thực sự muốn xem liệu nhãn quan quang phổ của thiên tài phục chế Lê Vy có còn giữ được độ chính xác để tái tạo lại mảng màu Cobalt này hay không."


Thách thức của Trần Khánh Ngọc không đơn thuần là một bài kiểm tra tay nghề. Đó là một cái bẫy sinh học cực kỳ tàn nhẫn. Ngọc biết rõ nếu Vy thực sự bị ngộ độc Haloperidol từ đơn thuốc của Dr. Nam, hệ thần kinh vận động ngoại biên của cô sẽ bị tổn thương, khiến cô không thể kiểm soát được những nét cọ phẳng mịn yêu cầu độ chính xác đến từng milimet của mảng màu Cobalt.


Nếu Vy vẽ hoàn hảo, cô sẽ lộ việc giả vờ uống thuốc. Nếu cô vẽ hỏng hoàn toàn, cô sẽ tự tay hủy hoại uy tín chuyên môn duy nhất giúp cô giữ lại xưởng vẽ này.


Vy nhìn vào mảng màu xanh Cobalt trên bức tranh cổ. Trí nhớ hình ảnh siêu phàm (Eidetic Memory) của cô lập tức phân tích cấu trúc hạt màu và độ phản quang dưới ánh đèn chùm. Đây chính là màu xanh Cobalt nguyên bản mà người chồng quá cố Trịnh Duy Lâm từng sử dụng—loại bột màu khoáng tự nhiên Lapis Lazuli cực kỳ quý hiếm mà cô và anh đã cùng nhau nghiền nhỏ trong xưởng vẽ Sài Gòn năm xưa.


Lồng ngực Vy thắt lại hằng cơn đau đớn khi ký ức về Duy Lâm ùa về, nhưng cô nhanh chóng áp mạnh ngón tay vào vết thương chữ V trên đùi để bẻ gãy cơn xúc động. Cô phải chiến đấu.


"Mình... mình sẽ thử," Vy thều thào. Cô đưa bàn tay run rẩy cầm lấy chiếc cọ vẽ cán dài.


Duy Anh bước lại gần hơn, đứng ngay sau lưng giá vẽ, tạo ra một áp lực tinh thần sát nút nghẹt thở. Chiếc đồng hồ quả lắc đối diện khẽ tích tắc, tích tắc, camera ẩn bên trong đang ghi lại từng chuyển động nhỏ nhất của Vy.


Vy cố tình thả lỏng cơ mặt, tạo ra các vệt run rẩy giả lập ở đầu ngón tay khi đưa cọ vào bảng pha màu sơn dầu. Cô lén quét mắt xác định Góc chết camera rộng chưa đầy một mét vuông phía sau giá vẽ lớn. Cô điều chỉnh góc nghiêng của cơ thể, hoàn toàn che khuất bàn tay trái của mình khỏi tầm quét của thấu kính ẩn.


Cô bắt đầu đặt nét cọ đầu tiên lên mảng màu xanh Cobalt.


"Sột... sột..."


Nét vẽ của Vy gãy khúc, lệch tông màu nhẹ và loang lổ một cách thảm hại trên bề mặt toan vẽ. Cô cố tình tạo ra những vệt sơn dày mỏng không đều hằng mảng để chứng minh cho Ngọc thấy tay mình đang bị run rẩy dữ dội.


"Ôi, Vy ơi, nét cọ của cậu..." Khánh Ngọc khẽ che miệng, nụ cười đắc thắng thoáng hiện trong mắt cô ta. "Thật đáng tiếc. Kỹ thuật của cậu đã bị hủy hoại hoàn toàn rồi sao?"


Nhưng Ngọc không biết rằng, dưới bóng râm của chiếc giá vẽ lớn, bàn tay trái hoàn toàn tỉnh táo của Vy đang thực hiện một phi vụ truyền tin mật tinh vi nhất.


Vy lén dùng chiếc nhíp phục chế chuyên dụng giấu trong tay áo măng tô, tiếp cận sát góc dưới bên trái của bức tranh—nơi có lớp Toan vẽ sợi gai dầu (Linen) thô cổ điển bị rách. Áp dụng Ngôn ngữ ký hiệu sợi toan cô đã thiết lập với Phan An trước tai nạn, Vy khéo léo dùng mũi nhíp rút ra một sợi chỉ màu xanh Cobalt dài đúng 10 centimet từ thớ vải Linen hỏng.


Sợi chỉ xanh Cobalt dài 10cm—thông điệp cầu cứu khẩn cấp tối cao của ngành phục chế: *"Tôi đang bị giam lỏng và đầu độc. Hãy đến cứu tôi."*


Vy nhanh tay nhét sợi chỉ màu xanh Cobalt vào trong một phong bì thư nhỏ chứa các mảnh toan vẽ cũ hỏng dán nhãn trả lại vật tư cho Phan An ở Sài Gòn, đặt ngay dưới đáy khay màu vẽ Ochre sát giá vẽ lớn.


Cô hoàn thành nét cọ gãy cuối cùng trên bức tranh, thở dốc giả vờ kiệt sức gục đầu vào giá vẽ.


Duy Anh bước tới, nhìn vào tác phẩm phục chế loang lổ của Vy với vẻ mặt hài lòng cực hạn. Hắn vỗ vai cô dịu dàng: "Không sao đâu em yêu. Em đã cố gắng hết sức rồi. Ngày mai anh sẽ bảo người mang bức tranh này đi."


Khánh Ngọc nheo mắt nhìn vào nét vẽ gãy của Vy trên giá vẽ. Sự đắc thắng trong mắt cô ta đột ngột chuyển thành một sự nghi ngờ sắc bén khi cô nhìn xuống bảng pha màu sơn dầu của Vy đặt cạnh khay màu.


Trên bảng pha màu, những vệt màu đỏ Ochre và xanh Cobalt được sắp xếp theo một cấu trúc chuyển màu tinh vi, hoàn toàn đối lập với những nét vẽ hỗn loạn trên tranh.


Khánh Ngọc không nói lời nào. Cô ta lén rút chiếc điện thoại thông minh trong túi xách ra, nheo mắt nhìn vào nét vẽ gãy của Vy, lén dùng điện thoại chụp lại bảng pha màu sơn dầu của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!