Nhạc nềnLost Place

Cánh Hoa Hồng Gai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Đà Lạt buổi chiều dường như chưa bao giờ tan hết. Nó lơ lửng như những dải băng xám tro, quấn chặt lấy những mái ngói dốc dốc và những bức tường đá loang lổ của biệt thự Hoa Hồng, biến cả khuôn viên rộng lớn thành một nhà tù vô hình ngột ngạt. Không khí lạnh và ẩm ướt bám vào da thịt, mang theo mùi của đất ẩm, mùi lá thông mục và cả hương thơm nồng nàn đến mức nhức nhối của hàng trăm gốc hồng cổ Pháp đang kỳ nở rộ.


Lê Vy bước đi chậm rãi dọc theo lối đi lát đá thô giữa vườn hồng cổ Pháp. Chiếc váy len trắng dài của cô khẽ quét qua những bụi hoa gai góc, thỉnh thoảng lại bị những chiếc gai sắc nhọn giữ lại, kéo căng thớ vải lanh mộc mạc. Dưới lớp vải dày, vết thương hình chữ V tự rạch trên đùi trái vẫn nhói lên từng cơn buốt giá mỗi khi cô sải bước. Cơn đau thể xác ấy không làm cô chùn bước, ngược lại, nó hoạt động như một mỏ neo thực tại tàn khốc, giải phóng adrenaline vào huyết quản để bẻ gãy lớp sương mù tinh thần do liều Haloperidol mà cô bị ép ngậm dưới lưỡi lúc trưa.


Vy khẽ đưa bàn tay trái lên, vờ như vuốt lại mái tóc đen xõa ngang vai để che đi đôi mắt to u uẩn đang nhạy bén quan sát xung quanh. Mười đầu ngón tay của cô, dù đã được dặm một lớp phấn trang điểm Chanel dày để che đi vết bỏng rát phồng rộp do cạo than củi đêm trước, vẫn run rẩy nhẹ dưới tác động của độc tố tích lũy. Ở kẽ móng tay trỏ—nơi bị xước sâu rỉ máu do cọ sát vào khung gỗ thô của bức chân dung trong phòng thờ lớn hôm qua—cô đang kẹp chặt một cuộn giấy lụa chống thấm nước siêu mỏng dai.


Trên mảnh giấy lụa mỏng như cánh ve ấy, Vy đã dùng kỹ thuật bóc tách của một họa sĩ phục chế để ghi lại chính xác tọa độ của thiết bị phát âm thanh 15Hz ẩn giấu sau khe thông gió phòng áp mái—thứ công cụ tàn nhẫn hằng đêm phát ra tần số âm cực thấp gây ảo giác tiếng cào cửa để hủy hoại thần kinh cô. Cô phải gửi bằng chứng vật lý này ra ngoài cho phóng viên Nguyễn Minh Triết trước khi bảo vệ Nghĩa phát hiện ra kẽ hở an ninh.


Cách cô đúng năm mét, tài xế Lâm đứng im lìm như một pho tượng đá dưới bóng một cây thông già. Gã mặc bộ đồng phục màu đen, đôi kính râm đen ngòm che khuất nhãn quang dò xét lạnh lùng nhưng Vy biết gã chưa từng rời mắt khỏi từng cử động của cô. Lâm chính là quản ngục di động của cô ngoài căn phòng áp mái. Gã theo sát cô hằng giờ, ghi chép mọi biểu hiện bất thường để báo cáo trực tiếp cho Trịnh Duy Anh.


Vy khẽ ho nhẹ, giả vờ đờ đẫn cúi người xuống nhìn một bông hồng đỏ thẫm. Cô tính toán thời gian. Theo quy luật sinh học hằng ngày cô ghi chép được trong sổ tay phác thảo bìa da, cứ vào lúc 14 giờ 30 phút chiều, Lâm sẽ lén châm một điếu thuốc lá lá định kỳ. Gã luôn đứng quay lưng về hướng gió đồi để mồi lửa, và đó là khoảng thời gian duy nhất—khoảng 5 đến 7 giây—mà gã lơi lỏng cảnh giác thị giác.


"Cạch... cạch..."


Tiếng động cơ của chiếc xe máy Rebell cũ kỹ vang lên từ phía cổng chính biệt thự. Cánh cổng sắt rỉ sét nặng nề rên rỉ mở ra dưới sự kiểm soát của bảo vệ Huy. Thạch Sâm, chàng trai giao hoa hồng định kỳ cho biệt thự, bưng một giỏ mây lớn chứa đầy những bông hồng Pháp cổ đỏ tươi bước vào. Sâm mặc bộ đồ bảo hộ lao động giản dị dính bùn đất, gương mặt chân chất cúi gằm để tránh ánh nhìn của lính gác, nhưng bước chân của anh lại di chuyển rất nhanh về phía lối đi nhỏ dẫn qua nhà kho cũ sát vườn hồng.


Vy nhận ra Thạch Sâm. Anh chính là liên lạc viên vô hình mà Minh Triết đã dùng tiền mua chuộc để lén nhét những mẩu giấy ghi số điện thoại khẩn cấp vào kẽ các bông hoa giao định kỳ. Hôm nay, Sâm xuất hiện sớm hơn thường lệ mười phút, đúng vào lúc sương mù Đà Lạt đang đặc quánh nhất.


Lâm khẽ nhíu mày dưới lớp kính râm. Gã liếc nhìn Sâm, rồi theo thói quen thọc tay vào túi quần lấy ra một bao thuốc lá sờn mép. Gã bước lùi lại một bước, xoay người nghiêng 45 độ để chắn gió đồi đang rít qua rặng thông.


Thời cơ đã đến.


Vy lập tức di chuyển. Cô bước nhanh về phía bụi hồng cổ Pháp lớn nhất sát lối đi của Sâm. Nhưng ngay khi cô vừa nhấc chân, vết rách sâu trên đùi trái co thắt dữ dội khiến cô khuỵu xuống. Cơn đau buốt sắc lạnh chạy thẳng lên đại não, Vy cắn chặt đầu lưỡi để ngăn mình không phát ra tiếng hét. Cô tận dụng chính sự cố vật lý này, cố tình để cơ thể mất thăng bằng, giả vờ vấp ngã nhào vào giữa bụi hồng cổ Pháp đầy gai nhọn.


"Xoạt!"


Tiếng cành lá gãy gập và tiếng vải len rách toạc vang lên chói tai giữa không gian tĩnh mịch của khu vườn. Những chiếc gai hồng cổ sắc nhọn như những chiếc móc câu lập tức găm sâu vào lớp áo măng tô và cào rách da thịt cánh tay Vy. Cơn đau rát bỏng hực lên lập tức giải phóng một lượng adrenaline cực lớn, bóp nghẹt lớp sương mù Haloperidol trong tâm trí cô, mang lại sự tỉnh táo lạnh lùng cực hạn.


"Mợ Hai!" Thạch Sâm hốt hoảng kêu lên, nhanh ý cúi người xuống vờ như nhặt hộ giỏ hoa mây bị đổ nghiêng, những bông hồng đỏ thẫm văng tung tóe trên nền đất ẩm ướt. Thân hình vạm vỡ của chàng trai giao hoa khéo léo tạo thành một lá chắn thị giác hoàn hảo, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của tài xế Lâm từ phía cây thông già.


Nằm giữa những cành hồng gai rỉ máu, Vy không hề do dự. Cô nhanh tay cuộn tròn mảnh giấy lụa mỏng dai đang giấu dưới kẽ móng tay trỏ bị xước, dùng hết sức miết mạnh nó vào kẽ gai của bông hồng đỏ lớn nhất nằm ngay sát mép giỏ mây của Sâm. Đầu ngón tay cô bị những chiếc gai nhọn hoắt cào rách sâu, máu đỏ tươi lập tức rỉ ra, nhuộm đỏ cả cánh hoa hồng thẫm và bám chặt thấu kính giấy lụa ngụy trang.


Vy nhét mật thư vào gai hồng cổ một cách chuẩn xác, giấu nó khuất sau lớp lá đài màu xanh nhạt. Sâm nhìn thấy vệt máu tươi và cuộn giấy lụa mỏng, anh khẽ rùng mình nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh. Chàng trai dân tộc thiểu số nhanh nhẹn nhặt bông hồng đỏ chứa mật thư nhét sâu xuống đáy giỏ mây, phủ những bông hoa khác lên trên.


"Làm cái gì thế hả?"


Một giọng nói lầm lì, trầm đục vang lên sát nút từ phía sau.


Tài xế Lâm đã dập tắt điếu thuốc lá lá cháy dở ngay lập tức khi nghe tiếng động đổ vỡ. Gã bước những bước chân dồn dập, nện gót giày da nặng nề trên lối đi lát đá, hướng thẳng về phía Vy và Thạch Sâm với vẻ mặt đầy nghi ngờ và tàn nhẫn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!