Nhạc nềnLost Place

Người Chép Sử Gia Tộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay gầy guộc, khô héo của quản gia Cúc lơ lửng giữa không trung, chỉ cách vệt vôi mốc xám xanh ở góc dưới bức chân dung cụ cố Trịnh Thế Hoàng chưa đầy một đốt ngón tay. Vy đứng im lìm như một pho tượng sáp bên cạnh bàn thờ tổ tiên, đôi mắt to u uẩn cố ý mở to nhưng đờ đẫn, nhìn trừng trừng vào khoảng không vô định phía trên bức tường gạch Pháp cổ. Dù gương mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, từng thớ cơ trên cơ thể gầy gò của cô đang căng ra đến mức run rẩy dưới lớp váy len trắng dài.


Ngón tay trỏ bị xước sâu của cô nhói lên từng nhịp buốt giá dưới lớp kem che khuyết điểm dặm vội. Mùi tro gỗ thông và bột màu khoáng tự nhiên Raw Umber vẫn phảng phất rất nhẹ trong không khí lạnh lẽo của phòng thờ kín gió, nhưng vệt mốc giả lập cô vừa quét lên để ngụy trang vết cạo sơn dầu đêm qua vẫn chưa hoàn toàn khô hẳn. Chỉ cần đầu ngón tay của bà Cúc chạm nhẹ vào đó, cảm nhận được độ ẩm của nước cất và tro mịn thay vì lớp vôi khô cứng thế kỷ trước, toàn bộ bí mật về cuộc đột nhập lấy ảnh cưới thật của cô sẽ phơi bày trước ánh sáng.


Vy phải hành động khẩn cấp. Một giây trước khi ngón tay bà Cúc miết xuống bề mặt toan vẽ cổ, Vy khẽ nấc lên một tiếng nghẹn ngào, cơ thể cô đột ngột đổ sụp về phía trước như một con búp bê đứt dây, hai tay quờ quạng vô thức vào khoảng không.


"Xoảng!"


Tiếng kim loại nặng nề va đập xuống sàn đá hoa cương vang dội khắp gian phòng thờ tĩnh mịch. Vy đã cố tình va mạnh vào chiếc chân nến đồng thau lớn trên bục thờ tổ tiên. Chiếc chân nến đổ nghiêng, tàn nến trắng văng tung tóe dưới nền đất. Bà Cúc giật mình, rụt tay lại theo phản xạ tự nhiên, quay ngoắt người nhìn về phía Vy đang nằm sóng soài trên sàn đá lạnh buốt, hai vai co giật nhẹ hằng nhịp giả vờ mộng du thần sầu.


"Mợ Hai!" Bà Cúc kêu lên hốt hoảng, sự nghi ngờ đối với bức chân dung lập tức bị dập tắt bởi sự cố trước mắt. Bà vội vã đỡ Vy dậy, lớn tiếng gọi người hầu Liên vào áp giải cô về phòng áp mái.


Khi được đưa trở lại căn phòng áp mái phía Tây, Vy nằm im trên giường ngủ, nhịp tim vẫn đập dồn dập trong lồng ngực. Cô biết mình vừa vượt qua một kẽ hở tử thần sát nút, nhưng vệt vôi mốc giả lập tạm thời đã đánh lừa được xúc giác của bà Cúc. Đến giữa trưa, người hầu Liên mang lên một chiếc váy len trắng mới sạch sẽ và thông báo một tin tức khiến Vy lập tức nâng cao cảnh giác: Bà Trịnh Xuân và Duy Anh yêu cầu cô chuẩn bị xuống đại sảnh lớn để tiếp đón một vị khách đặc biệt.


Đó là Nguyễn Minh Triết, phóng viên điều tra độc lập từ Văn phòng Báo chí Độc lập Lâm Viên. Anh tiếp cận biệt thự Hoa Hồng dưới danh nghĩa một người viết gia phả và tiểu sử cho gia tộc Trịnh Thế. Để dập tắt những tin đồn ác ý của giới thượng lưu Đà Lạt về việc người vợ họa sĩ của thiếu gia Trịnh bị điên loạn giam cầm sau tai nạn đèo Prenn, bà Xuân đã đồng ý cho Triết phỏng vấn Vy trực tiếp dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Duy Anh.


Đại sảnh chân dung gia tộc bao phủ bởi một bầu không khí u ám, ngột ngạt đặc trưng của kiến trúc Pháp cổ. Những bức tường đá xám xịt treo đầy những bức tranh sơn dầu tối màu của các thế hệ trước, ánh sáng vàng mờ ảo từ chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ chỉ đủ chiếu sáng một góc căn phòng rộng lớn. Bên ngoài cửa kính vòm, cơn mưa phùn Đà Lạt bắt đầu rả rích rơi, kéo theo màn sương mù đặc quánh nuốt chửng những rặng thông già.


Trịnh Duy Anh ngồi sát cạnh Vy trên chiếc sofa bọc nhung đỏ thẫm. Một tay hắn đặt lên bả vai gầy guộc của cô, lướt qua những lọn tóc đen xõa ngang vai. Cử chỉ của hắn vô cùng dịu dàng, ân cần trước mặt vị phóng viên, nhưng Vy cảm nhận rõ ràng những ngón tay hắn đang khẽ siết chặt lấy khớp xương bả vai cô—một lực bóp bạo lực lạnh âm thầm nhưng đầy tính đe dọa, như một chiếc gông cùm khóa chặt mọi hành vi của cô.


Vy áp dụng kỹ năng kiểm soát nhịp thở dưới áp lực, thực hiện kỹ thuật thở thiền định 4-7-8 hằng nhịp trong lồng ngực để giữ nhịp tim ổn định dưới 70 nhịp/phút. Cô không được phép để lộ sự hoảng loạn sinh lý hay bất kỳ phản xạ sợ hãi nào trước một kẻ ái kỷ nhạy cảm như Duy Anh.


Nguyễn Minh Triết ngồi đối diện họ qua chiếc bàn trà gỗ gụ lớn. Anh mặc một chiếc áo khoác kaki tối màu, đeo kính cận gọng kim loại, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ và chiếc bút máy cổ điển. Phong thái của anh điềm tĩnh, chuyên nghiệp của một nhà báo trải đời, nhưng đôi mắt sau tròng kính cận lại cực kỳ sắc sảo hằng nhịp quan sát.


"Thưa họa sĩ Lê Vy," Triết bắt đầu cuộc phỏng vấn bằng một giọng nói trầm ấm, điềm đạm, "trong quá trình nghiên cứu lịch sử nghệ thuật của gia tộc Trịnh Thế, tôi vô cùng ngưỡng mộ tài năng phục chế tranh cổ của cô. Tôi được biết cô từng tốt nghiệp xuất sắc ngành phục chế tại Sài Gòn. Cô có thể chia sẻ một chút về trải nghiệm phục chế một tác phẩm nghệ thuật bị thời gian hoặc con người cố tình bôi xóa, vẽ đè lên không?"


Vy khẽ cúi gằm mặt, giả vờ đưa đôi đồng tử to đờ đẫn nhìn vào ly trà hoa cúc đang bốc khói trên bàn. Nhưng bên trong thùy thái dương, cô đang vận dụng kỹ năng đọc vị biểu cảm vi mô (Micro-expressions) để phân tích từng biến đổi nhỏ nhất trên gương mặt của Duy Anh ngay sát bên cạnh.


Khi Triết nhắc đến cụm từ "cố tình bôi xóa, vẽ đè lên", Vy nhận diện chính xác sự giật nhẹ của cơ mặt bên trái của Duy Anh kéo dài khoảng 0.2 giây. Đồng tử của hắn co thắt nhẹ, và bàn tay đang đặt trên vai cô khẽ siết mạnh hơn hằng nhịp. Hắn đang lo sợ. Sự hoài nghi chuyên môn của Triết đã chạm đúng vào gót chân Achilles của hắn về đường dây rửa tiền tranh giả của Trịnh gia.


"Phục chế... thực chất là một cuộc đấu tranh giữa sự thật và những lời nói dối," Vy trả lời bằng một giọng nói khản đặc, đờ đẫn của người bệnh theo đúng kịch bản y khoa, nhưng cô cố ý nhấn mạnh từng thuật ngữ chuyên ngành phục chế. "Khi một bức tranh gốc bị người ta dùng một lớp sơn mới đè lên để che giấu vết nứt... người họa sĩ phục chế phải dùng dung môi bóc tách từng lớp một... dù sự thật phía dưới có đau đớn thế nào... lớp sơn giả tạo cuối cùng cũng phải trôi đi..."


Minh Triết khẽ gật đầu, ánh mắt anh lộ ra một vệt sáng thấu hiểu sâu sắc. Anh lồng ghép các thuật ngữ phục chế tranh cổ để ngầm gửi thông điệp cho cô, xác nhận rằng Văn phòng Báo chí Độc lập Lâm Viên của anh đang ngầm điều tra vụ mất tích bí ẩn của Duy Lâm thật.


"Cô nói rất đúng," Triết mỉm cười, lật sang một trang sổ tay mới. "Sự thật lịch sử luôn có cách tự bảo vệ mình dưới những lớp bụi thời gian. Giống như những ký hiệu mật 'L-V' mà những họa sĩ chân chính thường vẽ ẩn dưới lớp sơn lót của khung tranh... kẻ giả mạo dù có xảo quyệt đến đâu cũng không thể sao chép được linh hồn của tác phẩm gốc."


Nghe đến đây, cơ bắp trên vai Duy Anh hoàn toàn cứng đờ. Hắn nheo mắt nhìn Triết, nụ cười lịch lãm trên môi khẽ méo mó. Hắn định lên tiếng cắt ngang cuộc đối thoại đầy ẩn ý này thì tiếng chuông điện thoại di động trong túi áo khoác của hắn đột ngột vang lên dồn dập. Hắn nhìn màn hình—đó là cuộc gọi khẩn cấp từ bảo vệ Nghĩa ở phòng điều khiển an ninh biệt thự.


Duy Anh nhíu mày, hắn quay sang nhìn Vy với ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng, rồi đứng dậy bước ra phía ban công đại sảnh để nhận cuộc gọi, tạm thời quay lưng lại với bàn trà trong vòng vài giây ngắn ngủi.


Khoảnh khắc vàng duy nhất đã xuất hiện. Vy vẫn giữ nguyên tư thế ngồi đờ đẫn, nhịp thở đều đặn không đổi, nhưng ánh mắt cô lập tức khóa chặt vào chuyển động tay của Minh Triết.


Triết nhanh như cắt luồn tay vào túi áo khoác kaki tối màu, lén đặt một chiếc hộp quà nhỏ chứa cuộn băng gạc y tế lên bàn trà, ánh mắt khẽ hướng về phía vết thương trên đùi Vy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!