Nhạc nềnLost Place

Vệt Vôi Mới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pin tuần tra của bảo vệ Tiến vừa quét qua cửa sổ phòng áp mái phía Tây, để lại một vệt sáng trắng nhạt nhòa rồi biến mất vào khoảng không đặc quánh sương mù của rừng thông Đà Lạt. Trong căn phòng tối, Lê Vy đứng bất động bên rương gỗ sồi, lồng ngực phập phồng hằng nhịp thở dồn dập. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Trịnh Duy Anh đang gõ đều lên những bậc cầu thang gỗ dốc dẫn lên phòng cô. Mỗi tiếng động vang lên trong đêm tĩnh mịch như một nhát búa nện thẳng vào hệ thần kinh đang căng như dây đàn của cô.


Vy biết mình không có nhiều thời gian. Dưới lớp váy len trắng dày, cổ tay cô vẫn còn bầm tím nặng nề, rỉ ra những giọt máu rát buốt do cú siết bạo lực lạnh của Duy Anh ban ngày. Mười đầu ngón tay cô phồng rộp, bỏng rát do cạo tro than củi nóng dưới lò sưởi đêm qua để lấy dấu vân tay phòng thờ. Nhưng đau đớn thể xác lúc này lại chính là mỏ neo duy nhất giữ cho lý trí của cô không bị nhấn chìm vào cơn lờ đờ do độc tố Haloperidol tích lũy.


Cô nhanh chóng quỳ xuống, nhét chú gấu bông cũ—nơi cô vừa khâu giấu bức ảnh cưới rách góc chứng minh thân phận thật của người chồng quá cố Trịnh Duy Lâm—vào sâu dưới đáy rương gỗ sồi, phủ lên trên bằng những tấm toan vẽ cũ hỏng. Vy lấy nhanh hộp kem che khuyết điểm từ bàn trang điểm, cẩn thận dặm nhẹ một lớp phấn dày lên mười đầu ngón tay đỏ tấy của mình để che giấu vết bỏng.


"Cạch!"


Cánh cửa phòng áp mái bị đẩy mạnh ra. Trịnh Duy Anh bước vào với cây nến lớn trên tay. Ánh lửa lung linh hắt lên gương mặt lịch lãm, tuấn tú nhưng lạnh lẽo của hắn một bóng râm méo mó. Hắn nhìn chằm chằm vào Vy đang đứng cạnh rương gỗ, đôi mắt gã nheo lại đầy nghi ngờ.


"Vy, em làm gì ở đây giờ này? Bảo vệ Tiến nói thấy bóng người đứng bên cửa sổ."


Vy lập tức thả lỏng cơ mặt, giả vờ đưa đôi đồng tử to đờ đẫn, không tiêu cự nhìn vào khoảng không vô định. Cô run rẩy quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh buốt, hai tay ôm chặt lấy chân Duy Anh, khóc nức nở hằng tiếng nghẹn ngào. Cô áp dụng thủ đoạn nước mắt giả tạo bẻ gãy phòng thủ ái kỷ của hắn.


"Duy Anh... bóng ma... bóng ma dưới hầm lại cào cửa... Em sợ lắm... Em chỉ muốn tìm lại chú gấu bông cũ của mẹ... Cứu em với, Duy Anh..."


Nhìn thấy người vợ điên loạn, yếu ớt đang quỳ dưới chân mình cầu xin sự bảo vệ, sự nghi ngờ trong mắt Duy Anh giãn ra, thay thế bằng nụ cười ái kỷ đầy thỏa mãn. Hắn thích cảm giác làm kẻ cứu rỗi tối cao kiểm soát cuộc đời cô. Hắn cúi xuống, dùng bàn tay thuận bên phải nâng cằm cô lên, vuốt ve gương mặt nhợt nhạt của cô bằng những ngón tay lạnh ngắt.


"Ngoan nào, Vy yêu của anh. Không có bóng ma nào cả. Em lại hoang tưởng rồi. Lên giường ngủ đi, ngày mai anh sẽ bảo người hầu Liên pha cho em một ly trà hoa cúc đặc biệt để xoa dịu thần kinh."


Hắn đỡ cô lên giường, kéo chăn đắp cho cô rồi quay lưng bước ra ngoài, khóa chặt cửa xích sắt bên ngoài. Vy nằm im lặng trong bóng tối, nén chặt hơi thở cho đến khi tiếng bước chân của hắn xa dần. Cô biết mình vừa vượt qua một cửa tử, nhưng bình minh ngày thứ sáu sau khi tỉnh dậy lại mang đến một hiểm họa khủng khiếp hơn.


Sáng hôm sau, sương mù Đà Lạt đặc quánh như sữa, bao phủ toàn bộ biệt thự Hoa Hồng Pháp cổ kính. Vy được người hầu Liên áp giải xuống phòng phục chế tranh ban ngày để tiếp tục công việc vẽ tranh dưỡng bệnh. Khi đi ngang qua hành lang tối dẫn ra đại sảnh, Vy khẽ bước chậm lại hằng nhịp. Khả năng phân định sắc độ cực hạn của cô lập tức nhận diện được bóng dáng của bảo vệ Nghĩa và quản gia Cúc đang đứng thì thầm sát vách cửa phòng thờ lớn.


"Bà Cúc," giọng Nghĩa sắc lạnh phát ra từ tai nghe bộ đàm, "hệ thống giám sát ghi nhận camera hành lang phòng thờ bị mất tín hiệu hoàn toàn trong đúng mười lăm phút đêm qua. Tôi đã kiểm tra đường cáp bên ngoài nhưng không phát hiện sự cố chập điện tự nhiên. Có kẻ đã đột nhập phòng thờ lớn."


Gương mặt nghiêm nghị, không nụ cười của bà Cúc lập tức đanh lại dưới búi tóc chặt sau gáy. "Phòng thờ là cấm địa tối cao của biệt thự, nơi đặt bức chân dung cụ cố Trịnh Thế Hoàng và các tài liệu nghệ thuật của gia tộc. Không thể có sơ suất. Tôi sẽ dẫn đầu gia nhân vào kiểm tra hiện trường ngay lập tức. Nếu có dấu vết cạo sơn hay xê dịch tranh, con điên đó sẽ phải gánh chịu hậu quả."


Vy nghe thấy tiếng chùm chìa khóa vạn năng của bà Cúc lách cách va vào nhau. Tim cô thắt lại một nhịp đau đớn. Đêm qua, cô đã bẻ khóa phòng thờ bằng mật mã 2-4-7-9 và dùng cồn Isopropyl bóc tách lớp sơn Cobalt Blue giả lập ở góc dưới bức chân dung cụ cố để lấy ra bức ảnh cưới thật. Trong lúc vội vã thu tay trước khi bảo vệ Tiến tuần tra đi qua, ngón tay trỏ của cô đã bị cọ sát mạnh vào khung gỗ thô ráp của bức chân dung cổ, để lại một vết xước sâu rỉ máu.


Nếu bà Cúc phát hiện ra góc dưới bức chân dung bị cạo một phần lộ ra lớp vải toan màu vàng nhạt và vết máu khô siêu nhỏ của cô, toàn bộ vỏ bọc điên loạn của cô sẽ sụp đổ hoàn toàn. Bà Xuân sẽ ra lệnh đưa cô vào viện tâm thần An Bình để sốc điện cưỡng bức vĩnh viễn.


Cô phải hành động khẩn cấp. Vy chỉ có đúng năm phút trước khi bà Cúc hoàn tất việc chuẩn bị gia nhân để mở khóa phòng thờ lớn.


Vy bước nhanh vào phòng phục chế tranh, đóng hờ cửa lại để tránh sự chú ý của camera ẩn giấu trong chiếc đồng hồ quả lắc đối diện. Cô tận dụng quy tắc góc chết camera phía sau giá vẽ lớn, nơi bóng râm của bức tranh phong cảnh cổ che khuất hoàn toàn thao tác của cô.


Vy mở hộc tủ vật tư chuyên dụng, lén lấy ra một lọ bột màu khoáng tự nhiên (Pigment) màu Raw Umber (nâu đất tối) và Ochre (vàng đất) do Giáo sư Lâm Thế Vỹ gửi tặng từ trước. Đây là loại bột đá màu tự nhiên cực kỳ đắt đỏ, có độ bền màu vĩnh cửu và cấu trúc hạt thô xốp đặc trưng của tranh cổ thế kỷ 19.


"Không được dùng dầu thông Turpentine hay cồn y tế để pha màu," Vy phân tích nhanh chóng trong đầu, nhãn quan phục chế của cô hoạt động với công suất tối đa. "Mùi nồng nặc của dung môi hóa chất sẽ lập tức tố cáo hành vi bóc tách sơn dầu với khứu giác sắc bén của quản gia Cúc. Mình phải dùng một chất kết dính không mùi, tự nhiên."


Vy nhìn về phía lò sưởi gạch ở góc phòng vẽ. Cô bước lại gần, dùng ngón tay trỏ đang bị xước xát đau nhói do vết xước gỗ đêm qua để gạt một lượng tro mịn nguội lạnh từ tro gỗ thông lò sưởi vào lòng bàn tay. Vết xước sâu ở ngón tay cô nhói lên buốt giá khi tiếp xúc với tàn tro thô ráp, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi mỏng. Vy cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ đau đớn, cô trộn tro mịn với bột màu khoáng Umber và vài giọt nước cất sạch từ bình lọc nước xưởng vẽ.


Cô dùng chiếc dao cạo phục chế cán gỗ để nghiền nát hỗn hợp trên bảng pha màu cầm tay. Dưới tác động của nước cất và tro gỗ, bột màu khoáng biến thành một chất keo màu xám xanh, loang lổ và có độ xốp hạt giống hệt vôi mốc ẩm mốc tự nhiên của những mảng tường gạch đá lâu năm ở Đà Lạt.


"Kỹ thuật vẽ đè phục chế giả lập này sẽ tạo ra một vệt vôi mốc giả hoàn hảo che giấu vết cạo sơn dầu cổ," Vy thì thầm, đôi mắt cô co thắt sắc sảo đầy quyết tâm.


Vy giấu bảng màu tự chế dưới vạt váy len trắng dày, lén lách người ra khỏi phòng phục chế tranh khi người hầu Liên đang bận dọn dẹp khay trà ở phòng bếp. Cô di chuyển không tiếng động dọc theo hành lang tối, tận dụng bóng tối của những rặng thông ngoài cửa sổ để trốn vào phòng thờ lớn gia tộc Trịnh—cánh cửa gỗ lim lúc này đang được hé mở sẵn để chuẩn bị cho cuộc rà soát của quản gia Cúc.


Không gian phòng thờ lạnh lẽo, phảng phất mùi trầm hương ẩm mốc. Vy tiến lại gần bức chân dung khổng lồ của cụ cố Trịnh Thế Hoàng. Góc dưới bên trái bức tranh—nơi cô bóc tách lớp sơn Cobalt Blue đêm qua—đang lộ ra một vệt xước rách màu vàng nhạt của vải toan thô rách nát, nổi bật một cách nguy hiểm dưới ánh sáng mờ ảo của phòng thờ.


Vy quỳ xuống, ngón tay trỏ rỉ máu đau buốt của cô run rẩy đưa lên. Cô dùng cọ vẽ nhỏ lén quét lớp màu nước tro gỗ tự chế đè lên vệt xước rách của bức chân dung. Cô dùng chiếc khăn tay len trắng của mình, nhẹ nhàng xoa nhẹ và chấm phá xung quanh mép mảng màu để tạo độ loang lổ, xốp hạt tự nhiên.


Lớp màu tro gỗ nhanh chóng khô đi trong không khí lạnh của phòng thờ, biến đổi sắc độ từ xám đậm sang một màu xanh xám loang lổ, bám chặt vào thớ vải toan cổ và mảng tường gạch ẩm ướt phía sau bức tranh. Nhìn từ xa, mảng phục chế giả lập trông hoàn toàn giống một vết dột ẩm mốc tự nhiên của vôi tường cổ thế kỷ 19 đang xâm lấn vào mép khung tranh.


Vy vừa hoàn tất nét chấm cuối cùng và giấu bảng màu vào túi áo măng tô thì tiếng bốt da nện gót nặng nề, dồn dập của quản gia Cúc vang lên ngay sát vách cửa phòng thờ lớn. Theo sau bà là bảo vệ Nghĩa đang cầm máy tính bảng hiển thị sơ đồ an ninh.


Vy nhanh chóng lùi lại ba bước, đứng thẳng lưng bên cạnh bàn thờ tổ tiên, đưa đôi mắt to đờ đẫn nhìn trừng trừng lên trần nhà, hai tay buông thõng giả vờ như một kẻ mộng du vô thức.


Bà Cúc bước vào phòng thờ lớn, ánh mắt sắc lẹm lập tức quét qua không gian phòng thờ, dừng lại đầy cảnh giác khi nhìn thấy bóng dáng Vy đứng trong góc tối.


"Mợ Hai? Tại sao mợ lại ở đây?" Giọng nói nghiêm nghị của bà Cúc vang lên lạnh lùng.


Vy không trả lời, cô chỉ mấp máy môi lẩm bẩm những câu nói vô nghĩa về bóng ma và tiếng cào cửa.


Bà Cúc hừ lạnh một tiếng, không thèm bận tâm đến cô nữa mà quay sang bảo vệ Nghĩa. "Cậu Nghĩa, kiểm tra bức chân dung cụ cố ngay lập tức. Đó là nơi nhạy cảm nhất."


Nghĩa tiến lại gần bức tranh khổng lồ, giơ đèn pin công suất lớn quét sát dọc theo khung gỗ mạ vàng cổ kính. Ánh sáng trắng chói mắt rọi thẳng vào góc dưới bên trái bức tranh—nơi vệt vôi mốc giả Vy vừa vẽ đang nằm im lìm.


Vy nén chặt hơi thở, nhịp tim cô đập dồn dập trong lồng ngực như muốn vỡ tung dưới áp lực sát nút. Ngón tay trỏ bị xước của cô nhói lên đau đớn dưới lớp phấn trang điểm che khuyết điểm.


Bà Cúc bước lại gần, nheo mắt nhìn chằm chằm vào vệt màu xám mốc mới xuất hiện ở góc dưới bức chân dung gia bảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!