Mảnh Ghép Ngày Cưới
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ đóng đinh của căn phòng áp mái phía Tây nghe như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị giam cầm. Sương mù Đà Lạt đêm nay đặc quánh, tràn qua những rặng thông già rồi ôm trọn lấy biệt thự Hoa Hồng, biến ngôi nhà thành một ốc đảo cô độc giữa biển mây xám xịt. Trong phòng, ánh sáng duy nhất phát ra từ ngọn lửa leo lét trong lò sưởi gạch, hắt lên những bức tường loang lổ những bóng đen méo mó.
Lê Vy ngồi bó gối trên chiếc giường gỗ sồi. Dưới lớp váy len trắng dày, cô đang dùng những ngón tay run rẩy để lật giở cuốn sổ tay phác thảo bìa da. Đây là bộ não phụ của cô, mỏ neo duy nhất giúp cô chống lại sương mù hóa chất đang hằng ngày tàn phá ký ức ngắn hạn. Trên trang giấy thô ráp, cô đã vẽ lại sơ đồ di chuyển của bảo vệ Tiến hằng đêm, tần số âm thanh 15Hz phát ra từ khe thông gió, và đặc biệt là bốn con số định mệnh cô thu được từ bảng khóa số phòng thờ đêm qua: hai, bốn, bảy, chín.
"Phải tìm ra thứ tự bấm..." Vy thì thầm, giọng nói khản đặc. Đầu ngón tay cô, nơi vết bỏng do than củi đêm qua vẫn còn phồng rộp, nhói lên đau đớn khi chạm vào mép giấy. Cô khẽ rùng mình, vết rách sâu nơi đầu lưỡi lại rỉ ra vị máu mặn chát.
Đột ngột, tiếng xích sắt ngoài hành lang lách cách vang lên.
Vy giật mình, tim đập thắt lại. Đó không phải là tiếng bước chân nhẹ nhàng của người hầu Liên hằng tối. Đó là những bước chân nặng nề, dứt khoát và đầy tính áp chế.
"Duy Anh!"
Không kịp suy nghĩ, Vy nhanh chóng nhét cuốn sổ phác thảo vào dưới gối ngủ, kéo tấm chăn len dày che kín lại rồi nằm xuống, nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ say. Nhịp tim cô đập dồn dập trong lồng ngực như muốn vỡ tung, nhưng cô bắt buộc phải sử dụng kỹ năng kiểm soát nhịp thở dưới áp lực hít thở thật đều đặn, giữ cho lồng ngực phập phồng một cách tự nhiên.
"Cạch!"
Cánh cửa phòng áp mái bị đẩy mạnh ra. Trịnh Duy Anh bước vào. Hắn không cầm nến, ánh sáng từ hành lang hắt vào kéo dài bóng người lịch lãm nhưng lạnh lẽo của hắn lên giường ngủ của Vy. Theo sau hắn là người hầu Thảo—kẻ dọn dẹp xưởng vẽ với gương mặt lấm lét, sợ hãi.
"Anh đã nói với em thế nào hả Thảo?" Giọng nói của Duy Anh trầm ấm nhưng ẩn chứa một luồng bạo lực lạnh buốt. "Em nói em nhìn thấy mợ Hai lén giấu một cuốn sổ dưới sàn nhà?"
"Dạ... dạ thưa cậu Hai," Thảo run rẩy nói, hai tay bấu chặt vào tạt dề xám. "Con dọn phòng vẽ... thấy mợ cứ lén lút ghi chép gì đó vào cuốn sổ bìa da bò... Con sợ mợ lại lên cơn hoang tưởng nên mới báo cáo với quản gia Cúc."
Duy Anh không nói không rằng, bước thẳng về phía giường ngủ. Hắn đứng sừng sững bên mép giường, ánh mắt lạnh như băng quét qua dáng vẻ nằm im của Vy. Vy cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ cơ thể hắn hắt sát sạt vào mặt cô.
"Vy. Anh biết em chưa ngủ." Duy Anh cúi xuống, giọng nói rầm rì sát bên tai cô. Hắn đưa bàn tay có vết sẹo mờ ở kẽ tay trái vuốt ve gò má nhợt nhạt của cô, nhưng những ngón tay hắn đột ngột siết chặt lấy quai hàm cô, ép cô phải mở mắt ra.
Vy trợn mắt nhìn hắn, giả vờ đưa đôi đồng tử to đờ đẫn, không tiêu cự nhìn vào khoảng không vô định. "Duy... Duy Anh... Tiếng cào cửa... Nó lại đến rồi..."
"Đừng diễn kịch với anh nữa!" Duy Anh gầm nhẹ. Hắn dùng tay thuận bên phải giật phăng tấm chăn len ra, rồi thọc tay xuống dưới gối ngủ của cô.
Đầu ngón tay hắn chạm vào mép bìa da bò của cuốn sổ phác thảo.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Vy biết rằng nếu cuốn sổ bị phát hiện, toàn bộ kế hoạch tự vệ và những ghi chép về sự giả mạo của hắn sẽ bị phơi bày. Cô sẽ bị đưa vào viện tâm thần của Dr. Nam và bị tiêm Haloperidol liều cao cho đến khi mất trí nhớ vĩnh viễn.
Vy quyết định sử dụng quy tắc đối phó y tế: Trì hoãn tiêm thuốc bằng cơn hoảng loạn giả.
Cô hét lên một tiếng thất thanh chói tai, cơ thể đột ngột co giật dữ dội. Cô lao nhào ra khỏi giường, cố tình gạt mạnh tay vào chiếc bàn tròn bằng gỗ sồi đặt cạnh đó. Trên bàn là một chiếc bình hoa gốm sứ men ngọc cổ từ thời nhà Thanh—món đồ cổ quý giá nhất mà bà Trịnh Xuân nâng niu như báu vật gia tộc.
"Xoảng!"
Tiếng gốm sứ vỡ vụn chói tai vang dội khắp căn phòng áp mái. Những mảnh vỡ sắc nhọn văng tung tóe trên sàn gỗ, cắt đứt một đường trên mu bàn tay Vy khiến máu tươi rỉ ra.
Vy không dừng lại, cô ngã nhào xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể co rúm, trợn mắt và liên tục đập đầu xuống đất. "Đừng đánh tôi! Đừng giết tôi! Duy Lâm cứu em!"
"Vy! Dừng lại ngay!" Duy Anh hoảng hốt la lên. Hắn nhìn xuống những mảnh vỡ gốm sứ men ngọc dưới đất, gương mặt lịch lãm lập tức biến dạng vì tiếc của và hoảng sợ trước cơn thịnh nộ của bà Xuân. Hắn không còn tâm trí nào để tìm kiếm cuốn sổ dưới gối nữa.
Đúng lúc đó, người hầu Liên lao vào phòng, tay cầm khay gỗ chứa ống tiêm thuốc an thần Haloperidol dạng lỏng của y tá Kim gửi đến. "Cậu Hai! Mợ Hai lại lên cơn rồi! Có cần tiêm thuốc ngay không ạ?"
"Đừng tiêm!" Duy Anh quát lớn, hắn dùng tay phải giữ chặt lấy hai cổ tay của Vy, siết mạnh đến mức các khớp xương của cô kêu lên răng rắc. Vết thương cũ trên đùi trái của Vy bị kéo căng, đau buốt đến tận xương tủy nhưng cô vẫn cố gắng co giật cơ mặt hằng nhịp. "Nó đang bị kích động cực độ, nếu tiêm bây giờ nó sẽ điên cuồng đập phá thêm đồ cổ trong nhà mất! Đưa nó lên giường, trói chặt hai tay lại cho tôi!"
Liên và Thảo vội vã lao vào giữ chặt lấy Vy. Duy Anh dùng bạo lực lạnh siết chặt cổ tay Vy hằng vệt bầm tím lớn, ép cô nằm im trên nệm giường sồi. Hắn thở dốc, ánh mắt đầy sự ghê tởm nhìn người vợ điên loạn của mình.
"Dọn dẹp sạch sẽ đống đổ vỡ này cho tôi," Duy Anh ra lệnh cho Thảo bằng giọng nói lạnh lùng, rồi quay sang nhìn Vy. "Vy à, em ngoan ngoãn nằm đây dưỡng bệnh đi. Ngày mai anh sẽ bảo Dr. Nam tăng liều lượng thuốc bổ não cho em."
Hắn quay lưng bước ra khỏi phòng, khóa chặt cửa xích sắt bên ngoài.
Trong căn phòng áp mái tối tăm, Vy nằm bất động trên giường. Hai cổ tay cô bị trói chặt vào thành giường bằng dây đai da mềm, bầm tím nặng nề và rỉ máu ở những chỗ bị siết. Nhưng dưới lớp tóc đen xõa ngang vai, khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng.
Cuốn sổ tay phác thảo bìa da vẫn nằm an toàn dưới nếp gấp nệm giường sồi, nơi Duy Anh chưa kịp lôi ra.
Vy nằm im lặng lắng nghe tiếng mưa bão bên ngoài bắt đầu trút xuống đồi thông dồn dập. Cô tập trung phân tích nhịp sinh học của ngôi nhà. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc ngoài hành lang vẫn vang lên đều đặn. Cô biết mình chỉ có đúng một cơ hội duy nhất đêm nay.
Thời gian trôi qua chậm chạp hằng giờ. Đến đúng 2:12 sáng, Vy nghe thấy tiếng còi đổi ca quen thuộc vang lên từ phía cổng chính biệt thự. Đó là tín hiệu bảo vệ Huy bàn giao ca trực đêm cho bảo vệ Tiến. Theo quy tắc đổi ca của bảo vệ, Tiến sẽ mất đúng 3 phút để di chuyển từ bốt gác cổng chính lên hành lang tầng trệt, tạo ra một khoảng trống an ninh hoàn hảo lúc 2:15 sáng.
Vy bắt đầu hành động. Cô dùng mười đầu ngón tay bị bỏng rát nhẹ, lách qua khe hở của dây đai da mềm. Nhờ cơ thể gầy gò do suy nhược và kỹ năng kiểm soát khớp xương của một họa sĩ phục chế, cô lách thành công bàn tay trái ra khỏi vòng trói. Cô nhanh chóng tháo dây trói tay phải, ngồi bật dậy trên giường.
Vy lén cạy tấm ván sàn lỏng lẻo dưới gầm giường, lấy ra chiếc dao cạo phục chế cán gỗ và lọ cồn Isopropyl 99% cô tích trữ từ hộp sơ cứu y tế. Cô nhét chiếc dao cạo vào đường viền váy len trắng, giấu lọ cồn vào túi áo măng tô tối màu rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng áp mái.
Hành lang biệt thự tối tăm, lạnh lẽo và phảng phất mùi nến sáp ong ẩm mốc. Vy di chuyển nhanh chóng hằng bước không tiếng động dọc theo lan can gỗ sồi lớn. Cô lách qua các góc chết của camera quả lắc mà cô đã phác thảo tọa độ từ trước, hướng thẳng về phía Phòng thờ gia tộc Trịnh ở cuối hành lang phía Đông.
Đứng trước cánh cửa gỗ lim dày cộp của phòng thờ, bảng khóa số điện tử tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt nhẽo hằng giây.
Vy đưa bàn tay run rẩy lên. Bốn con số định mệnh hiện lên trong đầu cô: hai, bốn, bảy, chín.
"Thứ tự là gì?" Vy tự hỏi, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Cô nhớ lại vết bột than củi mịn cô quét lên bảng số đêm qua. Vết dầu vân tay bám đậm nhất ở phím số 2, tiếp theo là số 4, số 7 và nhạt nhất ở số 9. Điều này chứng minh mã số được bấm theo thứ tự giảm dần của lực nhấn ngón tay của bà Xuân hằng ngày.
Vy hít một hơi thật sâu, dùng ngón tay xước xát rỉ máu bấm nhanh bốn chữ số: hai, bốn, bảy, chín.
"Cạch!"
Tiếng chốt khóa điện tử rút lui nhẹ nhàng vang lên trong bóng tối. Cánh cửa gỗ lim từ từ hé mở. Vy lách người vào trong, khép chặt cửa lại ngay lập tức.
Không gian phòng thờ gia tộc Trịnh Thế rộng lớn, uy nghiêm và ngột ngạt mùi trầm hương cổ kính. Giữa phòng thờ, bức chân dung sơn dầu khổng lồ của cụ cố Trịnh Thế Hoàng đã được khênh về đây và treo trang trọng trên bức tường gạch đá Pháp cổ.
Vy bước lại gần bức tranh dưới ánh sáng mờ ảo hắt ra từ những ngọn nến dầu phụng trên bàn thờ. Nhãn Quan Phục Chế Cấp 2 của cô hoạt động hết công suất. Cô quỳ xuống bên góc dưới bên trái của bức tranh—nơi có vệt sơn Cobalt Blue giả lập màu sắc phản quang bất thường.
Vy lấy lọ cồn Isopropyl 99% ra, thấm đẫm vào một miếng bông gòn y tế nhỏ. Cô nhẹ nhàng quét miếng bông theo chuyển động tròn lên bề mặt lớp sơn Cobalt mới vẽ đè.
"Ethyl Lactate sẽ tốt hơn, nhưng cồn Isopropyl nồng độ cao này cũng đủ để làm mềm lớp keo acrylic hiện đại trong vòng hai phút," Vy phân tích hóa học chất liệu trong đầu, tay cô di chuyển cực kỳ uyển chuyển, tăm bông thấm nhẹ liên tục.
Lớp sơn acrylic màu xanh Cobalt bắt đầu mềm ra, loang lổ và bám chặt vào miếng bông gòn, để lộ ra lớp sơn dầu cổ màu xanh Lapis Lazuli thế kỷ 19 nguyên bản phía dưới. Vy dùng chiếc dao cạo phục chế cán gỗ, khéo léo bóc tách từng mảng sơn giả mà không làm trầy xước dù chỉ một milimet thớ toan gai dầu cổ.
Khi lớp sơn ngụy trang hoàn toàn trôi đi, khe hở nhỏ dày 2mm giữa lớp toan vẽ và khung gỗ sồi mạ vàng hiện ra rõ mồn một. Vy lách ngón tay trỏ bị bỏng vào khe hở, cảm nhận được một góc giấy cứng phẳng bọc trong túi nylon bảo quản.
Cô kẹp chặt ngón tay, dùng sức kéo nhẹ vật thể đó ra ngoài.
Đó là một bức ảnh cưới rách góc.
Vy đưa bức ảnh lên trước ánh lửa nến leo lét trên bàn thờ. Tim cô như ngừng đập.
Trong ảnh, một cô dâu trẻ mặc váy cưới ren trắng tinh khôi đang mỉm cười hạnh phúc rạng rỡ—đó chính là cô của một năm trước. Nhưng góc bên phải của bức ảnh, nơi chụp chú rể, đã bị xé rách một góc lớn một cách thô bạo. Chỉ còn sót lại một phần cánh tay của chú rể đang ôm lấy eo cô.
Vy dán mắt vào mu bàn tay của chú rể trong ảnh. Trên mu bàn tay phải có một nốt ruồi son đỏ tươi nổi bật ngay sát khớp xương ngón trỏ.
"Duy Lâm..." Nước mắt Vy đột ngột trào ra, nóng hổi lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Ký ức bừng tỉnh hằng vệt sáng chói lòa: Người chồng thật sự của cô, Trịnh Duy Lâm, luôn đeo kính cận gọng tròn và có một nốt ruồi son ở mu bàn tay phải. Còn kẻ đang đóng vai chồng cô hằng ngày—Trịnh Duy Anh—hoàn toàn thuận tay phải, có vết sẹo mờ ở kẽ tay trái và mu bàn tay phải trống trơn không một dấu vết.
"Hắn là kẻ giả mạo... Duy Lâm của tôi đã bị bọn chúng sát hại..." Vy nghẹn ngào, nỗi căm hận dâng trào tột cùng khiến cơ thể cô run bần bật.
Đột ngột, tiếng gót giày nện nặng nề vang lên dọc hành lang phòng thờ lớn.
"Bảo vệ Tiến!"
Vy giật mình hoảng hốt. Thời gian 3 phút trống ca đã hết. Cô nhanh chóng nhét bức ảnh cưới rách góc vào trong nếp váy len trắng dày của mình, dùng khăn tay lau sạch dư lượng cồn Isopropyl trên bề mặt tranh, rồi lách người ra khỏi phòng thờ lớn qua lối cửa sau dẫn ra vườn hồng cổ Pháp.
Cơn mưa bão ngoài trời xối xả tạt thẳng vào mặt Vy, sương mù lạnh buốt làm nhòe đi tầm nhìn của cô. Vy chạy nhanh dọc theo bờ tường đổ phía sau rừng thông, leo lên cầu thang thoát hiểm phía Tây và trốn ngược trở lại căn phòng áp mái ngủ trước khi Tiến rọi đèn pin kiểm tra hành lang.
Vy khóa chặt cửa phòng tắm bên trong, thở dốc hằng hơi mệt mỏi. Cô quỳ xuống bên chiếc rương gỗ cũ chứa những đồ chơi thời thơ ấu của cô mang từ Sài Gòn lên. Vy lôi ra một chú gấu bông cũ bọc vải len nâu sờn rách góc.
Cô dùng chiếc dao cạo phục chế cán gỗ rạch nhẹ một đường chỉ nhỏ sau lưng chú gấu bông cũ, nhét bức ảnh cưới rách góc bọc trong túi nylon vào sâu trong ruột bông mềm, rồi dùng kim khâu y tế và chỉ màu thô rút từ toan hỏng khâu kín đường rạch lại hoàn hảo hằng mũi chỉ nâu đất.
"Vy! Em đang làm gì trong phòng tắm thế?" Giọng nói lạnh lùng của Duy Anh bất ngờ vang lên ngay sát cửa phòng áp mái bên ngoài, kèm theo tiếng tra chìa khóa vào ổ dự phòng của quản gia Cúc.
Vy nén chặt hơi thở, giấu nhanh chú gấu bông cũ vào đáy rương gỗ sồi. Ngay khoảnh khắc cô vừa đứng dậy bước ra giường ngủ, ánh đèn pin tuần tra đêm của bảo vệ Tiến từ ngoài vườn hồng cổ đột ngột quét một luồng sáng trắng chói mắt, rọi thẳng qua khe cửa sổ phòng áp mái nứt nẻ, chiếu sáng gương mặt nhợt nhạt đẫm nước mắt của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!