Nhạc nềnLost Place

Tỉnh Giấc Trong Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau bắt đầu từ vùng chẩm gáy, âm ỉ và nhức nhối như thể có ai đó đang đóng một chiếc đinh rỉ sét vào hộp sọ của Lê Vy.


Cô cố gắng mở mắt, nhưng mi mắt nặng trĩu như bị phủ một lớp hồ dán dày. Xung quanh cô là một màu xám đục ngầu, đặc quánh và lạnh lẽo. Phải mất vài phút, Vy mới nhận ra thứ màu xám ấy không phải là ảo ảnh trong võng mạc của mình, mà là màn sương mù đặc trưng của Đà Lạt đang ép chặt vào những ô cửa kính áp mái.


Cô đang nằm trên một chiếc giường nệm lò xo lớn, phủ ga trải giường màu hồng pastel dịu nhẹ. Căn phòng áp mái phía Tây này được bài trí một cách hoàn hảo, từ chiếc tủ gỗ sồi kiểu Pháp cổ đến chiếc rèm cửa bằng vải lanh thêu tay tỉ mỉ. Thế nhưng, trong nhãn quan của một họa sĩ phục chế tranh cổ, Vy lập tức ngửi thấy một mùi hương không hề tương thích với vẻ thanh lịch bọc đường này: mùi gỗ thông ẩm mốc pha lẫn với mùi hóa chất sát trùng nồng nặc, và một mùi hương ngọt hắc cực kỳ mờ ám ẩn hiện trong không khí.


Vy cố cử động cánh tay phải. Cả cơ thể cô run rẩy, các khớp cơ rã rời như thể bị rút hết lực lượng sinh học. Đây không đơn thuần là sự mệt mỏi sau một chấn thương vật lý; đây là tác động ức chế dopamine thần kinh của Haloperidol dạng lỏng—loại biệt dược ức chế tâm thần cực mạnh đang chảy trong huyết quản cô, biến nhận thức của cô thành một bãi đầm lầy sương mù.


"Em tỉnh rồi sao, Vy?"


Một giọng nói trầm ấm, dịu dàng vang lên từ phía góc tối của căn phòng.


Trịnh Duy Anh bước ra khỏi bóng râm của chiếc tủ gỗ lớn. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng chỉnh tề không một nếp nhăn, mái tóc đen chải chuốt gọn gàng. Gương mặt hắn lịch lãm, tuấn tú với nụ cười ân cần sưởi ấm cả căn phòng lạnh giá. Hắn tiến lại gần giường, tay bưng một ly nước ấm và một khay gỗ nhỏ đựng viên thuốc màu xanh nhạt.


"Đừng cử động mạnh, Vy à. Bác sĩ Nam nói em vừa trải qua một chấn động não bộ rất lớn sau tai nạn xe hơi kinh hoàng trên đèo Prenn. Em bị mất trí nhớ ngắn hạn. Anh đã suýt mất em rồi."


Duy Anh ngồi xuống mép giường, đưa bàn tay ấm áp vuốt ve mái tóc rối bời của cô. Cử chỉ của hắn hoàn hảo đến mức có thể làm tan chảy bất kỳ người phụ nữ nào đang rơi vào trạng thái dễ tổn thương nhất. Nhưng khi ngón tay hắn chạm vào thái dương Vy, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô.


Vy cố gắng lục tìm trong trí não trống rỗng của mình. Tai nạn? Đèo Prenn? Xe lật?


Chỉ có những mảng màu xám xịt đứt đoạn, những tiếng gầm rú của động cơ xe và ánh đèn pha lóa mắt xé toạc màn đêm hiện lên trong đầu cô. Tuyệt nhiên không có một hình ảnh rõ ràng nào về gương mặt của Duy Anh hay cuộc hôn nhân hạnh phúc mà hắn đang kể.


"Chúng ta... đã kết hôn sao?" Giọng Vy khản đặc, khô khốc như sa mạc.


"Phải, chúng ta đã kết hôn được một năm rồi, Vy à," Duy Anh dịu dàng nói, ánh mắt hắn nhìn cô tràn ngập tình yêu thương, nhưng sâu trong đồng tử đen láy của hắn, Vy nhận thấy một sự trống rỗng lạnh lùng, không hề có phản xạ giãn nở tự nhiên của một người đang nhìn người mình yêu thực sự. "Em là Lê Vy, nữ họa sĩ phục chế tranh tài hoa của biệt thự Hoa Hồng này. Em bị ngã do trơn trượt trên đèo khi chúng ta đi dạo trong đêm mưa. Đừng lo lắng, anh sẽ ở bên em, giúp em tìm lại từng mảnh ký ức."


Hắn đưa ly nước ấm sát môi cô, dỗ dành: "Uống viên thuốc bổ não này đi em. Nó sẽ giúp em giảm cơn đau đầu."


Vy nhìn viên thuốc màu xanh nhạt. Bản năng nghề nghiệp của một nhà phục chế tranh cổ—người hằng ngày phải đối mặt với các độc chất hóa học bám trên toan vẽ thế kỷ trước—khiến cô cảnh giác cực độ trước mọi hợp chất đưa vào cơ thể. Cô nhận thấy mùi ngọt hắc đặc trưng của Haloperidol dạng lỏng ẩn giấu tinh vi dưới hương hoa cúc của ly nước ấm.


Cô cố tình ho khan một tiếng, run rẩy đưa tay đỡ lấy ly nước, giả vờ yếu ớt để trì hoãn.


Ngay lúc đó, cửa phòng áp mái mở ra không một tiếng động.


Bà Trịnh Xuân bước vào. Mẹ chồng cô—mẫu nghi của gia tộc Trịnh danh giá—xuất hiện trong chiếc áo dài nhung màu xanh lục tối, cổ đeo chuỗi ngọc trai tự nhiên sáng bóng. Gương mặt bà quý phái, uy nghiêm nhưng đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét nhanh qua Vy, áp chế toàn bộ không khí trong phòng.


"Duy Anh, con đừng chiều chuộng nó quá," giọng bà Xuân trầm thấp, đều đặn nhưng chứa đựng uy quyền không thể lay chuyển. "Nó là người bệnh loạn thần hoang tưởng phân liệt nặng sau tai nạn. Con phải để con hầu Liên giám sát nó uống thuốc đúng giờ. Sức khỏe của Trịnh gia không thể bị ảnh hưởng bởi những cơn kích động vô lý của nó."


Bà Xuân tiến lại gần giường, nhìn Vy bằng ánh mắt ban phát sự thương hại: "Vy à, biệt thự Hoa Hồng này là nơi an toàn nhất dành cho con. Con tuyệt đối không được tự ý rời khỏi căn phòng áp mái này mà không có sự hộ tống của Duy Anh hoặc tài xế Lâm. Đó là luật lệ bảo vệ con khỏi những ảo giác điên loạn bên ngoài."


Sự ngột ngạt của bạo lực lạnh bao trùm lấy Vy. Cô cảm thấy mình không phải đang dưỡng bệnh, mà đang bị giam cầm trong một nhà tù bọc nhung.


"Con muốn ra ban công hít thở không khí... sương mù lạnh quá..." Vy thều thào, cố gắng thử nghiệm ranh giới tự do của mình.


Cô vừa nhổm người dậy định bước xuống giường thì người hầu Liên—cô gái trẻ mặc đồng phục xám cúi gằm mặt—đã lập tức bước lên chặn trước lối ra ban công với nụ cười ngọt ngào giả tạo: "Cô Vy, sương mù Đà Lạt độc lắm, cô chưa khỏe hẳn, cậu Duy Anh dặn không được ra ngoài ban công kẻo lại trượt ngã như lần trước."


Sự phối hợp nhịp nhàng giữa Duy Anh, bà Xuân và người hầu Liên tạo thành một bức tường thông tin hoàn hảo, khép kín xung quanh cô. Vy nhận ra mình không thể phản kháng vật lý lúc này. Cơ thể cô quá yếu ớt do tác dụng phụ của thuốc. Cô chọn cách im lặng, giả vờ phục tùng.


"Được rồi... em sẽ uống thuốc..." Vy lí nhí.


Cô đưa viên thuốc vào miệng, lén dùng đầu lưỡi đẩy viên thuốc xuống dưới cuống lưỡi hẹp, giả vờ ngửa cổ uống một ngụm nước ấm lớn dưới sự giám sát sát sao của ba cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào hầu họng của cô.


"Ngoan lắm, Vy à. Hãy ngủ một giấc đi em," Duy Anh mỉm cười, đỡ cô nằm xuống nệm mềm, kéo chăn đắp ngang ngực cô.


Khi bọn họ từ từ rút khỏi phòng và khóa cửa ngoài bằng một tiếng 'cạch' lạnh lẽo, Vy nằm im lặng trong bóng tối đang dần buông xuống của căn phòng áp mái. Viên thuốc dưới lưỡi cô bắt đầu tan ra, giải phóng vị đắng ngắt rợn người và dư lượng nước thuốc an thần vô tình nuốt phải bắt đầu kéo não bộ cô vào trạng thái lờ đờ, sương mù nhận thức.


Vy cố gắng chống lại cơn buồn ngủ bằng cách bấu chặt móng tay vào lòng bàn tay. Cô quay người sang một bên để chuẩn bị nhổ viên thuốc ra góc khuất giường.


Chính trong khoảnh khắc xoay người ấy, ngón tay Vy chạm vào mép gỗ của chiếc giường nệm sồi cổ.


Một cảm giác dính dính, thô ráp bám vào đầu ngón tay cô.


Vy nheo mắt nhìn kỹ dưới ánh sáng mờ đục của sương mù ban chiều. Trên mép giường gỗ sồi Pháp cổ vốn được phủ lớp sơn bóng hoàn hảo, xuất hiện một vết xước sâu hoắm, jagged và sắc cạnh—vết tích của một lực tác động cơ học cực mạnh, giống như móng tay của ai đó bấu chặt vào trong một cuộc giằng co sinh tử.


Điều đáng sợ hơn cả là vết xước sâu ấy đã được ai đó vội vã quét đè lên một lớp sơn dầu màu trắng ngà mới. Lớp sơn ngụy trang ấy vẫn còn tacky, chưa kịp khô hẳn, tỏa ra mùi hóa chất nồng nồng xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của Vy.


Nhãn quan phục chế của Vy gầm rú trong đầu: *Tại sao một gia tộc danh giá, yêu chuộng sự hoàn mỹ như Trịnh gia lại phải vội vã quét một lớp sơn dầu rẻ tiền để che giấu một vết xước trên giường ngủ của cô ngay sau tai nạn? Họ đang cố bôi xóa vết tích của điều gì?*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!