Đột nhập Thanh Đa
Trang siết chặt chuôi chiếc gậy carbon bọc cao su, tiếng bước chân giày dã ngoại ngoài cửa đột ngột dừng lại, tiếng cạy chốt cửa sổ kính văn phòng phía sau vang lên khẽ khàng.
Trong không gian tối om của căn hộ tầng bốn block C chung cư Thanh Đa, tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài dường như bị đẩy lùi ra xa, nhường chỗ cho những âm thanh vi mô đang diễn ra ngay trong phòng khách. Trang đứng bất động bên cạnh bàn gỗ. Lòng bàn tay trái của cô nhói lên từng cơn đau buốt dữ dội. Vết rách sâu do bám vào chân cột đèn sắt rỉ sét ở công trường Nguyễn Trãi cách đây hai tiếng vẫn đang sưng tấy, rỉ ra những giọt máu nóng ấm ẩm ướt dưới lớp gạc băng bó tạm thời. Mùi sắt tanh nồng của máu hòa lẫn với mùi cồn đỏ sát trùng và mùi ẩm mốc đặc trưng của vách tường chung cư cũ sực lên, kích thích khứu giác vốn đã cực kỳ nhạy cảm của cô.
"Tiến, lùi lại sau tủ bếp. Ngay lập tức," Trang thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một uy lực cưỡng chế không thể chối cãi.
Trần Tiến run rẩy, tiếng khớp xương ngón tay của cậu va vào nhau lách cách khi cậu vội vã ôm lấy chiếc máy phân tích phổ âm cầm tay Spektra. Trang nghe thấy tiếng vải áo mưa nylon của Tiến cọ xát sột soạt, tiếng bước chân đi tất trượt nhẹ trên sàn gạch men hướng về phía góc bếp tối tăm. Nhịp thở của Tiến dồn dập, nông và đứt quãng ở tần số cao—biểu hiện của sự hoảng loạn tột độ khi nhận ra có kẻ đột nhập.
"Nu, nằm rạp xuống. Không được phát ra tiếng động," Trang khẽ ra lệnh bằng giọng trầm ấm.
Chú chó Labrador đen khẽ rên rỉ một tiếng cực nhỏ trong cổ họng, móng vuốt của nó cào nhẹ xuống nền gạch trước khi nằm phục xuống ngay sát chân Trang. Cô cảm nhận được nhịp tim của Nu đang đập mạnh ở mức một trăm ba mươi nhịp một phút dội qua lớp không khí ẩm ướt.
Đồng tử của Trang lúc này vẫn đang giãn nở cực độ dưới tác dụng của độc chất Atropine bị tráo trong lọ thuốc nhỏ mắt hằng ngày. Nhãn áp tăng cao chèn ép lên thùy chẩm xử lý thính giác, thu hẹp vùng định vị tiếng vang tự nhiên của cô từ ba mét xuống chỉ còn chưa đầy hai mét. Nhưng bù lại, Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng của cô đang hoạt động ở mức cực hạn. Cô nhắm mắt, hít thở sâu theo chu kỳ bốn giây để triệt tiêu mọi tạp âm của tiếng mưa bão bên ngoài, cô lập không gian phòng khách thành một bản đồ âm học ba chiều.
"Két... cạch."
Tiếng chốt sắt của cửa sổ kính phía sau phòng khách bị bẻ gãy bởi một lực tì cơ học cực mạnh nhưng rất khéo léo. Tiếng ma sát của kim loại rỉ sét rít lên một dải tần số cao chói tai, sau đó là tiếng cửa sổ bị đẩy mở từ từ. Luồng không khí lạnh buốt mang theo hơi nước mưa sũng nước tràn vào phòng, mang theo mùi nồng nặc của bùn đất ngoại ô và mùi vải nylon sũng nước của một chiếc áo khoác tối màu.
Trang áp lưng vào mép tủ gỗ lớn bên cạnh bàn ăn. Cô cầm chiếc gậy carbon bằng tay phải không bị thương, ngón trỏ đặt sát nút bấm báo động khẩn cấp giấu dưới lớp cao su tay cầm. Lòng bàn tay trái rách sâu của cô lúc này đang bóp chặt lấy một mảnh sành nhỏ nhặt được trên bàn—nỗi đau thể xác buốt nhói từ vết thương rách da đóng vai trò như một mỏ neo nhận thức vững chắc, giúp cô chống lại cơn nhức đầu búa bổ do Atropine gây ra để giữ cho thính giác không bị rơi vào trạng thái ảo giác.
Một tiếng "bịch" nhẹ vang lên. Kẻ đột nhập đã nhảy từ bậu cửa sổ xuống sàn nhà.
Nhịp bước chân của hắn nện xuống nền gạch rất nhẹ, nhưng tiếng gót của đôi giày cao su dã ngoại cứng vẫn tạo ra những rung động cơ học cực nhỏ truyền qua sàn nhà, dội thẳng vào xương bàn chân trần của Trang. Nhịp thở của hắn đều đặn, năm giây một chu kỳ—đây chính là nhịp thở của kẻ đã đứng im lặng ngoài hành lang căn hộ của cô đêm qua. Kẻ đột nhập chính là Bùi Tiến Dũng, gã giang hồ bám đuôi được Vũ Hoàng Nam thuê để thu hồi chiếc máy ghi âm GPS chứa dải tần số còi câm 19.2kHz.
Dũng dừng lại giữa phòng khách tối om. Hắn không bật đèn. Hắn biết chủ nhân của căn hộ này là một người mù, và việc bật đèn chỉ làm lộ hành tung của hắn trước những camera an ninh tòa nhà đối diện. Hắn đứng yên, lắng nghe tiếng động trong phòng để xác định vị trí của Trang.
"Xoạt..."
Tiếng dao bấm bật mở. Một âm thanh "tách" sắc lạnh của lưỡi thép đen chạm vào chốt khóa vang lên trong bóng tối. Dũng bắt đầu di chuyển về phía chiếc bàn gỗ—nơi đặt chiếc máy tính xách tay của Tiến đang nhấp nháy đèn tín hiệu ngoại tuyến.
Trang biết mình phải hành động trước khi hắn chạm vào thiết bị Spektra. Sàn gạch phòng khách của cô có một viên bị rạn nứt nhẹ ngay sát cạnh bàn ăn, mỗi khi có lực nặng đè lên, nó sẽ phát ra tiếng "lách cách" cực nhỏ do khoảng trống vữa bên dưới. Cô đứng yên, chờ đợi.
"Lách cách."
Dũng đã bước trúng viên gạch rạn.
Ngay lập tức, Trang đổ người về phía trước. Cô dùng tay phải vung mạnh chiếc gậy carbon siêu cứng, gõ đầu gậy xuống sàn gạch để tạo ra một dải tần dội âm 3.2kHz định vị chính xác khoảng cách hướng di chuyển của Dũng. Trong bóng tối tuyệt đối, cô không cần mắt nhìn, chỉ cần tiếng dội âm của tiếng gõ gậy va vào cơ thể vạm vỡ của đối phương.
Dũng nghe tiếng động, lập tức vung dao bấm lao tới hướng có tiếng gõ gậy của Trang. Lưỡi dao xé gió rít lên một đường cơ học hướng thẳng vào bả vai cô.
Trang cúi người né đòn một cách nhịp nhàng nhờ thuộc lòng bản đồ căn phòng. Cô xoay người, áp dụng kỹ năng Khóa khớp bằng gậy dò đường carbon, thúc mạnh đầu bọc cao su đặc chế của gậy vào vùng chấn thủy của Dũng.
"Hự!"
Dũng bị trúng đòn đau đớn, lùi lại một bước, nhịp thở năm giây một chu kỳ bị bẻ gãy thành những tiếng hộc hơi hỗn loạn. Hắn không ngờ một công tố viên khiếm thị lại có phản xạ cận chiến chuẩn xác đến vậy trong bóng tối. Sự tự phụ của gã giang hồ vạm vỡ bị dập tắt, hắn điên cuồng vung dao loạn xạ để phòng thủ.
Trang không lùi bước. Cô dùng thân gậy carbon làm đòn bẩy gạt mạnh vào cổ chân trái của Dũng, đồng thời xoay chuôi gậy khóa chặt cổ tay đang cầm dao của hắn. Lực khóa cơ học cực mạnh từ thân gậy carbon ép khớp xương cổ tay của Dũng kêu răng rắc.
"Mẹ kiếp! Con mụ mù này!" Dũng rống lên trong đau đớn.
Hắn dùng sức mạnh thể chất vượt trội của một gã đòi nợ thuê chuyên nghiệp, vung mạnh cánh tay còn lại đấm thẳng vào bả vai phải của Trang. Cú đấm cực mạnh khiến Trang va đập vào cạnh tủ gỗ cứng phía sau.
"Rầm!"
Cơn đau nhói truyền từ bả vai phải lên cổ, bả vai cô bị trầy xước rách da dưới lớp áo vest mỏng. Lực va đập mạnh làm chiếc gậy carbon trong tay cô bị văng ra xa một mét, nện xuống sàn gạch phát ra tiếng kêu leng keng chói tai. Trang cố gắng bấm nút báo động khẩn cấp giấu ở chuôi gậy nhưng ngón tay cô chỉ kịp sượt qua bề mặt cao su trước khi chiếc gậy rời khỏi tầm tay.
Không có gậy định vị, thế giới âm học 3D trong tâm trí Trang lập tức bị mờ đục. Cô mất đi công cụ tạo dải tần dội âm.
Dũng chớp thời cơ, lao tới đè sấn lên người Trang, bàn tay thô ráp của hắn bóp chặt lấy cổ họng cô, lưỡi dao bấm lạnh ngắt kề sát vào gò má cô.
"Mày muốn chết đúng không? Máy ghi âm đâu? Đưa đây!" Dũng nghiến răng thì thầm, hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền phả thẳng vào mặt Trang.
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử, chú chó Nu bỗng nhiên gầm rú dữ dội. Bản năng trung thành của chú chó Labrador đen hoàn toàn thức tỉnh khi thấy chủ nhân bị tấn công. Nu lao vút ra khỏi gầm bàn, hàm răng sắc nhọn của nó ngoạm chặt vào bắp tay phải đang cầm dao của Dũng, dùng hết sức mạnh cơ bắp kéo giật hắn ra phía sau.
"Á! Chó chết!" Dũng hét lên kinh hoàng khi răng Nu cắm sâu vào da thịt qua lớp áo khoác gió. Hắn bị kéo ngã sập xuống sàn gạch, lưỡi dao bấm văng ra ngoài tầm tay.
Trang ho dữ dội, cô dùng tay trái rướm máu bám chặt vào chân bàn gỗ để gượng dậy. Cô định vị tiếng vật lộn giữa Nu và Dũng trên sàn nhà. Dũng điên cuồng dùng chân đạp mạnh vào hông Nu để giải thoát cánh tay bị cắn rách.
Biết mình không thể lấy lại chiếc máy ghi âm khi chú chó đang điên cuồng tấn công, Dũng thọc tay vào túi áo khoác lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ tối màu. Hắn dùng hết sức bình sinh ném mạnh lọ thủy tinh xuống sàn gạch men ngay sát chân Trang.
"Choang!"
Chiếc lọ thủy tinh vỡ tan tành. Một loại hóa chất hữu cơ tổng hợp dạng lỏng không màu bắn tung tóe ra sàn nhà. Ngay lập tức, một mùi hương thảo mộc nồng nặc, đắng ngắt của chiết xuất cây liên mộc và chất hướng thần nhóm Amphetamine bốc lên dữ dội, lấp đầy toàn bộ bầu không khí của căn hộ tầng bốn.
Nu ngửi thấy mùi hương này, nhịp tim của nó lập tức vọt lên mức cực hạn. Bản năng trung thành của chú chó bỗng chốc bị bẻ gãy bởi phản xạ có điều kiện bị bạo hành từ quá khứ huấn luyện của Hoàng Nam. Nu buông cánh tay của Dũng ra, nó đứng khựng lại giữa phòng, đầu óc hoang mang, hai tai vểnh ngược và bắt đầu sủa vang dữ dội một cách mất kiểm soát hướng vào khoảng không trống rỗng.
"Nu! Lại đây với chị! Không được ngửi!" Trang hét lên, khứu giác của cô bị mùi liên mộc đậm đặc làm cho cay nồng, nước mắt chảy ra ròng ròng.
Đúng lúc đó, tiếng đập cửa sắt rầm rầm vang lên từ phía cửa chính căn hộ.
"Cô Trang! Có chuyện gì thế? Tôi nghe tiếng đổ vỡ!" Tiếng nói ồm ồm, quen thuộc của bảo vệ chung cư Lê Văn Tám vang lên bên ngoài, kèm theo tiếng chùm chìa khóa vạn năng va vào nhau lách cách.
Dũng biết mình đã bị lộ hành tung. Hắn lồm cồm bò dậy, ôm lấy cánh tay rướm máu rách nát do Nu cắn, lao thẳng ra cửa sổ kính đang mở, nhảy vút xuống giàn hoa sắt phía dưới để tẩu thoát vào đêm mưa bão.
Cửa sắt chính bị đẩy mở tung. Bảo vệ Tám cầm chiếc đèn pin tuần tra cỡ lớn lao vào phòng, ánh sáng quét qua phòng khách tối om, soi rõ cảnh tượng hỗn loạn: mảnh thủy tinh vỡ tan tành, vũng hóa chất sực mùi đắng ngắt trên sàn, Trang đang quỳ ôm lấy bả vai phải bị trầy xước rỉ máu, và chú chó Nu đang sủa vang điên cuồng trong trạng thái kích động thần kinh tột độ.
"Cô Trang! Cô có sao không? Kẻ đột nhập đâu rồi?" Ông Tám hốt hoảng hỏi, vội vã chạy lại đỡ cô dậy.
Trang không trả lời. Cô nghiêng đầu lắng nghe tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài cửa sổ, lòng bàn tay trái rướm máu của cô bóp chặt lấy mảnh gạc y tế. Mùi hóa chất đắng ngắt trên sàn nhà vẫn đang không ngừng xộc vào mũi cô, chứng minh rằng cuộc chiến nhận thức giác quan giữa cô và kẻ thao túng Vũ Hoàng Nam đã chính thức bước vào giai đoạn tàn khốc nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!