Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Tiếng còi câm 19kHz

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn hộ tầng bốn thuộc block C khu chung cư Thanh Đa cũ kỹ chưa bao giờ ngập trong một sự tĩnh lặng đáng sợ như đêm nay. Bên ngoài cửa sổ, cơn bão nhiệt đới vẫn đang gầm rú, trút những tràng mưa xối xả xuống mái tôn rỉ sét của những dãy nhà thấp tầng bên dưới. Tiếng nước mưa tuôn ra từ ống thoát nước dội xuống mặt đường xi măng tạo thành một dải âm thanh lùng bùng, nhạt nhòa, nuốt chửng mọi tiếng động cơ xa lộ vọng lại từ phía cầu Kinh.


Trịnh Thùy Trang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu trúc giữa phòng khách tối om. Cô không bật đèn. Trong thế giới của một người khiếm thị hoàn toàn, ánh sáng hay bóng tối không có sự khác biệt về mặt thị giác, nhưng bóng đêm tĩnh mịch lại là đồng minh tốt nhất giúp cô tập trung thính giác lâm sàng ở mức tối đa. Lúc này, màng nhĩ tai trái của cô vẫn còn cảm giác căng tức, ê ẩm—dấu vết còn lại của luồng sóng siêu âm cận ngưỡng rít lên sát mép hố tử thần ở công trường Nguyễn Trãi cách đây hai tiếng.


Trang khẽ hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau buốt đang chạy dọc từ hốc mắt lên thái dương. Đồng tử của cô vẫn đang giãn nở cực độ do tác dụng của Atropine—chất độc hướng thần bị tráo trong lọ thuốc nhỏ mắt hằng ngày. Nhãn áp tăng cao khiến thùy chẩm xử lý thính lực của cô bị chèn ép nặng nề, làm suy giảm mười lăm phần trăm khả năng định vị tiếng vang tự nhiên.


Cô đưa bàn tay trái lên. Cơn đau rát buốt dội thẳng vào đại não khi lớp gạc y tế thô ráp cọ xát vào vết rách sâu trong lòng bàn tay. Đó là vết thương do cô cố sống cố chết bám chặt vào chân cột đèn sắt rỉ sét của công trường để làm mỏ neo lực học, giữ cho bản thân và chú chó Nu không bị lôi tuột xuống hố sâu mười mét. Máu tươi đã ngưng chảy, nhưng mùi sắt tanh nồng của máu hòa lẫn với mùi cồn đỏ sát trùng vẫn sực lên, lấn át mùi ẩm mốc quen thuộc của căn hộ cũ.


"Nu, lại đây với chị."


Nghe tiếng gọi khẽ của Trang, chú chó Labrador đen đang nằm co rúm dưới gầm bàn ăn khẽ động đậy. Tiếng móng vuốt của nó cào nhẹ xuống nền gạch men nghe rụt rè, thiếu hẳn sự nhanh nhẹn thường ngày. Nu tiến lại gần, đặt cái đầu nặng trĩu lên đùi Trang. Cơ thể nó vẫn còn run rẩy nhẹ dưới lớp lông sũng nước mưa đã được cô lau khô tạm thời.


Trang dùng bàn tay phải không bị thương khẽ vuốt ve vùng đầu của Nu. Khi những đầu ngón tay nhạy cảm của cô lướt qua vùng da sau tai trái của chú chó, cô khẽ dừng lại. Vết xước nhỏ rướm máu do thiết bị phát sóng siêu âm siêu nhỏ gây ra vẫn còn sưng nhẹ. Mỗi lần ngón tay Trang chạm gần đến đó, nhịp thở của Nu lại dồn dập lên bất thường, dao động quanh mức một trăm ba mươi nhịp một phút.


"Chị biết rồi... Không phải lỗi của em," Trang thì thầm, áp trán mình vào đầu chú chó. Bản năng trung thành của Nu đã bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn bởi cơ chế phản xạ có điều kiện bị bạo hành bằng sóng âm. Vũ Hoàng Nam đã cấy ghép thiết bị phát sóng siêu nhỏ sau tai nó, dùng chiếc còi câm 19kHz để cưỡng chế hành vi di chuyển của con vật, biến nó thành một công cụ dẫn đường lệch pha hòng đưa cô vào chỗ chết.


"Kính coong."


Tiếng chuông cửa căn hộ đột ngột vang lên, xé toạc màn sương âm thanh của tiếng mưa bão.


Nu lập tức đứng bật dậy, tai vểnh ngược ra phía sau, phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục ở tần số thấp dưới ngưỡng nghe thông thường. Trang khẽ đặt tay lên vai Nu để trấn an chú chó. Cô lắng nghe nhịp bước chân ngoài hành lang qua khe cửa gỗ.


Tiếng bước chân rất nhẹ, bước đi hơi kéo lê, nhịp điệu không đều và có tiếng vải nylon cọ xát sột soạt của một chiếc áo mưa tiện lợi rẻ tiền. Đó là nhịp bước quen thuộc của Trần Tiến, chuyên viên kỹ thuật âm thanh của Viện kiểm sát. Nhịp thở của cậu dồn dập, đứt quãng—biểu hiện của sự lo lắng và sợ hãi tột độ khi phải lén lút đến căn hộ của một công tố viên vừa bị đình chỉ công tác lâm thời.


Trang đứng dậy, tay cầm chiếc gậy carbon bọc cao su đặc chế gõ khẽ xuống sàn gạch men để định vị lối đi:


"Cạch. Cạch."


Tiếng gõ dội lại ở tần số 3.2kHz chuẩn xác, giúp cô tái hiện sơ đồ phòng khách trong tâm trí với sai số dưới năm xăng-ti-mét. Cô bước ra mở cửa sắt khóa trong.


"Chị... chị Trang," Trần Tiến bước vào nhà, vội vã khép cửa lại rồi khóa chặt chốt sắt. Giọng cậu run rẩy, sũng nước mưa. "Em... em phải né ba chốt tuần tra của cảnh sát khu vực mới lẻn được vào block C này. Chị có sao không? Em nghe nói ở công trường Nguyễn Trãi..."


"Tôi không sao. Cảm ơn cậu đã đến, Tiến," Trang điềm tĩnh nói, chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ giữa phòng khách. "Cởi áo mưa ra đi. Chúng ta không có nhiều thời gian. Trần Thế Hải đã ký lệnh niêm phong toàn bộ hồ sơ chuyên án của tôi tại cơ quan, ngày mai có thể họ sẽ phong tỏa cả các tài khoản hệ thống của tôi."


Tiến lật đật cởi bỏ chiếc áo mưa sũng nước, đặt sang góc nhà. Cậu mở ba lô da, lấy ra chiếc máy phân tích phổ âm cầm tay Spektra và chiếc máy tính xách tay chuyên dụng. Tiếng lách cách của các cổng cắm kim loại, tiếng quạt tản nhiệt của máy tính bắt đầu chạy ro ro đều đặn, tạo ra một dải âm thanh công nghệ vô trùng giữa căn phòng tối.


"Chị Trang, chiếc máy ghi âm GPS của ông Tâm đâu rồi ạ?" Tiến hỏi, tay gõ lách cách trên bàn phím để khởi động phần mềm Spektra.


Trang thọc tay vào túi áo măng-tô sũng nước treo trên giá gỗ, lấy ra chiếc máy ghi âm GPS rướm máu. Cô đặt nó xuống bàn gỗ, ngay cạnh bàn tay đang run rẩy của Tiến.


"Nó đây. Trên vỏ máy vẫn còn vết máu chưa đông hẳn của nhân chứng Trần Văn Tâm. Trước khi bị bắt cóc bởi chiếc xe tải Kamaz rò rỉ dầu phanh, ông ấy đã lén nhét cái này vào túi áo tôi. Tôi cần cậu bóc tách toàn bộ dữ liệu âm thanh thực địa trong tệp ghi âm cuối cùng, đặc biệt là vào khoảnh khắc chú chó Nu dẫn tôi đi lệch hướng hai trăm mét trên đường Nguyễn Trãi."


Tiến rùng mình khi nhìn thấy vết máu khô trên vỏ nhựa cứng của thiết bị. Cậu dùng một chiếc khăn giấy lau sạch cổng kết nối USB rồi cắm sợi cáp vào máy tính.


"Để em thử dùng phương pháp lọc nhiễu dải tần đô thị trước," Tiến nói, đeo chiếc tai nghe chụp tai chuyên dụng vào cổ. "Cơn giông bão lúc đó rất lớn, tiếng mưa dội vào mái tôn và tiếng sấm sét sẽ tạo ra một bức tường tiếng ồn trắng khổng lồ trên phổ âm. Nếu lọc không khéo, file âm thanh sẽ bị méo tiếng hoàn toàn."


Trang ngồi im lặng đối diện cậu. Thính giác của cô căng ra, lắng nghe từng biến chuyển nhỏ nhất trong phòng. Cô nghe thấy tiếng lách cách của chuột máy tính, tiếng thở nông và đứt quãng của Tiến, và cả tiếng rên rỉ khẽ của Nu đang nằm dưới chân bàn.


"Không được rồi, chị Trang," Tiến đổ mồ hôi hột, giọng nói đầy bất lực. "Tiếng mưa rơi xối xả đè bệt toàn bộ dải tần số trung bình từ 500Hz đến 4kHz. Khi em chạy bộ lọc thông dải tiêu chuẩn, phổ âm chỉ còn lại những tiếng rè rè vô nghĩa. Em không thấy có giọng nói hay tiếng bước chân nào rõ ràng cả."


Trang khẽ nhắm mắt, thùy chẩm của cô bắt đầu hoạt động, tái hiện lại ký ức âm thanh của đêm mưa Nguyễn Trãi trong tâm trí.


"Tiến, cậu đang đi sai hướng rồi," Trang điềm tĩnh cắt lời. "Kẻ thao túng không sử dụng dải tần số nghe thấy của con người để điều khiển Nu. Hắn sử dụng sóng siêu âm định hướng cường độ cao. Đừng cố lọc tiếng mưa ở dải tần trung bình nữa. Hãy dùng phần mềm Spektra để cô lập toàn bộ các dải âm thanh nền của thành phố, sau đó tập trung bóc tách các dải tần số cao cận ngưỡng nghe, từ 18kHz trở lên."


Tiến khựng lại một nhịp. "Sóng siêu âm cận ngưỡng nghe sao? Nhưng tai người thường..."


"Tai người không nghe thấy, nhưng tai của chó Labrador thì có," Trang giải thích, giọng cô sắc lạnh như một lưỡi dao mổ pháp y. "Và màng nhĩ tai trái của tôi đã bị căng tức dữ dội vào đúng khoảnh khắc Nu kéo xích lao đi. Đó là phản ứng sinh học của dây thần kinh thính giác nhạy cảm khi tiếp xúc với sóng siêu âm 19kHz cường độ cao ở cự ly gần."


Tiến nuốt nước bọt, ngón tay cậu gõ nhanh hơn trên bàn phím. Cậu điều chỉnh bộ lọc của phần mềm Spektra, thiết lập dải tần quét từ 15kHz đến 22kHz, đồng thời tăng cường độ khuếch đại tín hiệu biên lên mức tối đa.


Căn phòng rơi vào sự im lặng nghẹt thở, chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt máy tính chạy ro ro.


Trên màn hình LCD nhỏ của máy phân tích phổ âm cầm tay Spektra, các dải màu quang phổ biểu thị tần số bắt đầu biến đổi. Từ những dải màu đỏ và vàng hỗn loạn của tiếng mưa bão đô thị, phần mềm bắt đầu bóc tách, gạt bỏ những lớp nhiễu âm nền.


Đột ngột, Tiến hét khẽ một tiếng, người cậu nảy lên khỏi ghế:


"Chị Trang! Có tín hiệu lạ!"


Trang nghiêng đầu, thính giác lâm sàng của cô tập trung vào nhịp thở đang tăng vọt lên mức 110 nhịp một phút của Tiến. "Cậu thấy gì?"


"Một... một đường thẳng phẳng lặng màu xanh lam rực rỡ hiện lên ở mức đúng 19.2kHz!" Giọng Tiến run bắn lên vì chấn động. "Nó không phải là âm thanh tự nhiên của mưa bão hay sấm sét. Sóng âm tự nhiên luôn có sự dao động biên độ liên tục, nhưng đường thẳng này phẳng tuyệt đối, kéo dài liên tục suốt bốn mươi giây trùng khớp vào khoảnh khắc định vị GPS của máy ghi âm hiển thị Nu dẫn chị đi lệch lộ trình hai trăm mét vào ngõ cụt công trường!"


Trang khẽ mím môi, vết rách sâu ở lòng bàn tay trái khẽ nhói lên như một sự nhắc nhở về vực sâu mười mét suýt nữa đã nuốt chửng cô.


"Sóng siêu âm định hướng cường độ cao," Trang thì thầm, giọng cô lạnh buốt. "Vũ Hoàng Nam đã đứng cách tôi không quá ba mươi mét trong đêm mưa đó, thổi chiếc còi câm bằng thép không gỉ để phát đi dải tần 19kHz này. Hắn đã kích hoạt phản xạ có điều kiện đã được huấn luyện sẵn của Nu, cưỡng chế con vật kéo tôi lao xuống hố công trình sâu để dàn cảnh một tai nạn lao động hoàn hảo."


"Trời ơi..." Tiến tháo chiếc tai nghe ra, mặt cắt không còn một giọt máu. "Đây... đây là bằng chứng vật lý trực tiếp chứng minh có kẻ chủ động dùng sóng âm để thao túng giác quan của chị! Chú chó Nu không hề tự ý phản bội chị, nó chỉ là nạn nhân bị bạo hành tâm lý bằng công nghệ!"


"Đúng vậy," Trang đứng dậy, tay cô siết chặt chuôi gậy carbon. Tiếng gõ gậy của cô nện xuống sàn gạch men vang lên đanh thép: "Nhưng bản báo cáo này chưa đủ hiệu lực pháp lý để khởi tố Vũ Hoàng Nam trước tòa. Trần Thế Hải và Trần Minh Quân sẽ dễ dàng dùng kẽ hở luật pháp để bác bỏ nó, cáo buộc rằng tệp ghi âm này đã bị can thiệp kỹ thuật từ bên ngoài do tôi tự dàn dựng sau khi bị đình chỉ công tác."


"Vậy chúng ta phải làm sao, chị Trang?" Tiến lo lắng hỏi, tay cậu lóng ngóng định thu dọn thiết bị.


"Chúng ta cần khôi phục lại phần dữ liệu định vị GPS gốc và nhật ký hệ thống của chiếc máy ghi âm này để chứng minh tính toàn vẹn của chuỗi chứng cứ (Chain of Custody). Chỉ có như vậy, bản phân tích phổ âm này mới trở thành vật chứng hợp pháp không thể chối cãi."


Tiến gật đầu, cậu quay lại màn hình máy tính, chuẩn bị chạy giao thức khôi phục dữ liệu nhúng P2P để khôi phục các phân vùng bị xóa.


Nhưng ngay khi ngón tay Tiến vừa chạm vào bàn phím, một tiếng bíp tít kéo dài, chói tai đột ngột phát ra từ loa máy tính. Màn hình hiển thị của phần mềm Spektra bắt đầu nhấp nháy đỏ liên tục.


"Cái gì thế này?" Tiến hốt hoảng hét lên, hai tay cậu gõ điên cuồng hòng ngăn chặn sự cố. "Chị Trang! Có... có một cuộc tấn công mạng lạ! Một tài khoản hệ thống có quyền truy cập quản trị viên cấp cao đang đăng nhập trái phép vào máy chủ lưu trữ của em từ xa!"


Trang lập tức tiến lại gần bàn gỗ. Thính giác của cô bóc tách tiếng quạt tản nhiệt máy tính đang rú lên dữ dội do CPU bị quá tải đột ngột.


"Họ đang làm gì, Tiến?"


"Họ... họ đang kích hoạt lệnh xóa vĩnh viễn từ xa đối với tệp ghi âm gốc của nhân chứng câm Trần Văn Tâm!" Tiến khóc không thành tiếng, trán cậu đẫm mồ hôi. "Hệ thống tường lửa của em đang bị bẻ gãy từng lớp một! Kẻ đột nhập có mã khóa bảo mật của Viện kiểm sát... Đó là tài khoản của Trần Minh Quân dưới sự chỉ đạo của Trần Thế Hải! Họ đang cố tình tiêu hủy vật chứng để bịt đầu mối!"


"Ngắt kết nối mạng ngay lập tức, Tiến!" Trang ra lệnh bằng một giọng đanh thép, không một chút do dự.


"Không kịp rồi! Lệnh xóa đã được thực thi ở phân vùng hệ thống nhúng!" Tiến hoảng loạn, tay cậu run rẩy không thể rút nổi sợi cáp mạng.


Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt hỏng, Trang vươn tay trái đang rướm máu ra phía trước. Bằng thính giác định vị tiếng vang và xúc giác cực nhạy, cô chụp chính xác sợi cáp mạng LAN dày cộm đang cắm sau thân máy tính. Cô dùng hết sức lực còn lại của bàn tay bị thương, giật mạnh sợi cáp ra khỏi cổng cắm.


"Phựt!"


Tiếng nhựa gãy khẽ vang lên. Sợi cáp mạng bị giật đứt lìa, để lại một sự im lặng tịch mịch trong căn phòng.


Tiến đờ người ra, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đã mất kết nối mạng hoàn toàn. Cậu thở dốc, hai vai sụp xuống vì kiệt sức.


"Kịp... kịp không cậu?" Trang hỏi, giọng cô lạnh lùng nhưng bàn tay trái đang rỉ máu của cô khẽ run rẩy.


Tiến lóng ngóng kiểm tra lại các phân vùng dữ liệu trên máy phân tích Spektra. Sau một phút im lặng dài như một thế kỷ, cậu ngước lên, giọng nói nghẹn ngào vì chấn động:


"Tệp ghi âm gốc... đã bị xóa mất một nửa phân vùng giọng nói của nhân chứng câm. Nhưng dải tần số phẳng 19.2kHz của tiếng còi câm thì... chúng ta đã kịp lưu trữ ngoại tuyến vào bộ nhớ đệm của Spektra trước khi kết nối bị ngắt."


Trang khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, cơ mặt cô đanh lại. Thính giác lâm sàng của cô vừa bắt gặp một âm thanh lạ dội lại từ phía cửa sổ ban công chung cư.


"Chị Trang, có chuyện gì thế ạ?" Tiến hỏi, giọng cậu thì thầm đầy sợ hãi.


"Im lặng," Trang ra hiệu bằng một cái khoát tay dứt khoát.


Cô nghiêng đầu hướng về phía cửa sổ kính hướng ra hành lang block C. Giữa tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài, thính giác định vị của cô vừa lọc ra một tiếng động cơ máy chủ của Tiến phát ra cảnh báo lạ—hệ thống đã để lộ IP định vị tạm thời của căn hộ cho kẻ đột nhập trước khi sợi cáp mạng bị giật đứt.


Và ngay lúc này, ngoài hành lang hành chính cũ kỹ của chung cư, có tiếng bước chân giày cao su cứng dã ngoại đang rón rén di chuyển bước một tiến lại gần cửa căn hộ của cô. Nhịp thở của kẻ ngoài cửa rất đều đặn, năm giây một chu kỳ—nhịp thở của một kẻ đi săn chuyên nghiệp đang khép chặt vòng vây nhận thức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!