Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Đêm mưa Nguyễn Trãi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão dội xuống khu tập thể Thanh Đa cũ mỗi lúc một khốc liệt, biến những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo thành những lòng máng xối xả nước bẩn. Trịnh Thùy Trang đứng áp lưng vào bức tường gạch ẩm mốc, hơi thở cô nghẹn lại trong lồng ngực. Vai phải vẫn còn âm ỉ đau sau cú đẩy ngã thô bạo của kẻ bắt cóc, và đầu gối trái rách da đang rỉ máu, dính bết vào lớp vải quần tây sũng nước. Nhưng nỗi đau thể xác lúc này không là gì so với sự căng thẳng đang siết chặt lấy hệ thần kinh của cô.


Trong túi áo măng-tô sẫm màu, bàn tay phải của Trang vẫn siết chặt chiếc máy ghi âm định vị GPS siêu nhỏ mà nhân chứng câm Trần Văn Tâm đã lén trao cho cô trước khi bị bắt cóc. Vỏ nhựa của thiết bị vẫn còn bám dính chất lỏng nhớt ấm áp của máu—thứ chất lỏng đang nguội dần dưới cái lạnh của nước mưa, sực lên mùi sắt tanh nồng. Đây là vật chứng duy nhất cô có được, một manh mối rướm máu chứa đựng bí mật về kẻ sát nhân hàng loạt đang thao túng cuộc đời cô.


"Sột... sột... sột..."


Tiếng bước chân giày cao su dã ngoại nện xuống vũng nước mưa phía sau lưng cô đột ngột tăng tốc. Kẻ bám đuôi—Bùi Tiến Dũng—đang khép chặt khoảng cách. Trang nghe thấy tiếng vải nylon của chiếc áo khoác gió của hắn cọ xát vào nhau sột soạt, nghe thấy cả nhịp thở dồn dập, nặng nề của một gã đàn ông vạm vỡ đang hưng phấn vì sắp dồn được con mồi vào góc chết.


Thính giác định vị của Trang, vốn đã bị suy giảm mười lăm phần trăm do tác dụng giãn đồng tử của độc chất Atropine bị tráo trong lọ thuốc nhỏ mắt, giờ đây càng bị nhiễu loạn bởi tiếng mưa rơi xối xả đập vào các vách tường gạch và tiếng nước chảy xiết dưới cống rãnh. Vùng nhận thức không gian an toàn của cô đã bị co rút lại dưới hai mét. Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt hỏng, cô chỉ có thể dựa vào tiếng gõ của chiếc gậy carbon và bản năng của chú chó dẫn đường Nu.


"Nu, chạy!" Trang ra lệnh bằng một giọng thì thầm nhưng dứt khoát.


Nu khẽ gầm gừ một tiếng tần số thấp trong cổ họng, cái mũi ướt át của nó dẫn hướng, kéo mạnh sợi xích da về phía trước. Trang bấm gót chân, phớt lờ cơn đau nhói ở đầu gối trái, lao đi theo hướng kéo của chú chó.


"Đứng lại! Con mụ mù kia!" Tiếng gầm của Bùi Tiến Dũng vang lên ngay phía sau, kèm theo tiếng bước chân đuổi theo huỳnh huỵch. Hắn đã phát hiện ra cô bỏ chạy.


Trang dùng chiếc gậy carbon gõ liên tục xuống mặt đường nhựa: "Cạch! Cạch! Cạch!" Dải tần số 3.2kHz dội ngược lại từ các vách tường của con hẻm, vẽ nên một lối đi hẹp trong tâm trí cô. Cô biết rõ địa hình khu Thanh Đa này hơn bất kỳ kẻ bám đuôi nào. Cô rẽ trái vào một ngách nhỏ chỉ vừa một người đi, nơi vách tường gạch nhám ráp cọ sát vào vai áo cô.


Phía sau, tiếng bước chân của Dũng đột ngột trượt dài. Tiếng "bộp" nặng nề vang lên kèm theo tiếng chửi rủa tục tĩu—hắn đã vấp phải đống rác thải sinh hoạt ẩm ướt mà người dân Thanh Đa gom lại đầu ngách. Sự chủ quan của kẻ có mắt đã khiến hắn sập bẫy địa hình của người mù. Cú ngã của Dũng cho Trang một khoảng trống thời gian quý giá vài mươi giây.


Nu kéo cô chạy băng ra khỏi con hẻm tối, hướng về phía đường lớn Nguyễn Trãi. Trang định bụng sẽ chạy đến khu vực ngã tư sáng đèn, nơi có chốt bảo vệ của ông Lê Văn Tám hoặc có thể bắt nhanh một chiếc taxi công nghệ của Triết để thoát thân.


Thế nhưng, ngay khi bước chân cô vừa chạm đến vỉa hè đường Nguyễn Trãi, một hiện tượng kỳ lạ đột ngột xảy ra.


Nu bỗng nhiên dừng khựng lại một nhịp. Cơ thể chú chó Labrador nặng ba mươi ký căng cứng dưới lớp lông sũng nước mưa. Tai trái của nó vểnh ngược ra phía sau, nhịp tim dội qua sợi xích da truyền vào tay Trang tăng vọt lên mức điên cuồng.


Cùng lúc đó, màng nhĩ tai trái của Trang đột ngột xuất hiện một cảm giác căng tức dữ dội, giống như có một cây kim vô hình đang đâm sâu vào màng nhĩ cô. Đó không phải là một âm thanh có cao độ rõ ràng mà tai người có thể nghe thấy, mà là một áp lực hạ âm cực kỳ khó chịu, khiến đầu cô đau nhức như búa bổ.


Tần số siêu âm cận ngưỡng 19kHz.


Trang rùng mình. Kẻ thao túng đang ở rất gần đây. Vũ Hoàng Nam đang đứng đâu đó trong màn mưa bão này, thổi chiếc còi câm bằng thép không gỉ để phát đi mệnh lệnh ngầm cưỡng chế hệ thần kinh của chú chó Nu.


"Nu! Nghe chị! Đi hướng này!" Trang hét lên, cố gắng dùng giọng nói thấu cảm ấm áp của mình để đè lên dải tần số độc hại kia. Cô giật mạnh sợi xích da hướng về phía bên phải, nơi tiếng còi xe buýt đô thị đều nhịp báo hiệu lộ trình an toàn về nhà.


Nhưng chất liên mộc tẩm trên chiếc vòng cổ mới của Nu, kết hợp với dư lượng chất kích thích thần kinh trong túi thức ăn hạt bị rạch đã bẻ gãy hoàn toàn bản năng trung thành tự nhiên của con vật. Nu phát ra một tiếng sủa vang hoảng loạn, một tiếng sủa đều nhịp, vô hồn như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Nó phớt lờ khẩu lệnh của Trang, dùng toàn bộ sức mạnh thể chất của một giống chó săn lao thẳng về phía bên trái—hướng ngược lại với lộ trình an toàn.


"Nu! Dừng lại!"


Sức kéo đột ngột của chú chó nặng 30kg trên mặt đường nhựa trơn trượt đầy nước mưa khiến Trang bị lôi đi gần hai mét. Đầu gối trái bị thương của cô khuỵu xuống, kéo lê trên mặt đường nhám ráp. Vết rách da mở rộng, máu tươi tuôn ra bị nước mưa gột rửa sạch, để lại một vệt đỏ nhạt nhòa trên vỉa hè.


Trang cố gắng ghì chặt sợi xích da bằng cả hai tay, nhưng mặt đường quá trơn. Cô bị Nu kéo băng qua một hàng rào tôn rỉ sét đang rung lên bần bật trước gió bão.


Mùi bùn đất ẩm ướt, mùi xi măng tươi ngai ngái và mùi sắt thép rỉ sét nồng nặc lập tức xộc thẳng vào khứu giác của cô. Trang nghe thấy tiếng gió rít qua những khe hở của giàn giáo kim loại, tiếng xích sắt va vào nhau lách cách dội lại từ một không gian rộng lớn và trống rỗng phía trước.


Đây không phải là vỉa hè thông thường. Nu đã dẫn cô thâm nhập vào khu vực công trường ga tàu điện ngầm đường Nguyễn Trãi đang thi công dở dang.


Cơn giông bão gầm rú trên đỉnh đầu, tiếng mưa xối xả đập vào các vách tôn rỉ sét xung quanh tạo thành một bức tường tiếng ồn trắng khổng lồ, triệt tiêu hoàn toàn mọi mốc định vị thính giác thông thường của Trang. Cô hoàn toàn mất phương hướng không gian. Chiếc gậy carbon trong tay phải cô gõ liên tục xuống đất hòng tìm kiếm một mỏ neo xúc giác:


"Cạch! Cạch! Cạch!"


Nhưng tiếng gõ dội lại vô cùng hỗn loạn, méo mó do bề mặt sàn lúc này là đất nện nhão nhẹt xen lẫn những tấm thép lót công trình trơn trượt.


Nu vẫn kéo điên cuồng. Chú chó đang di chuyển theo một đường thẳng tắp, băng qua những chướng ngại vật kim loại. Trang buộc phải chạy theo trong tư thế khom lưng, tay trái đưa lên che chắn trước mặt để tránh va chạm vào các thanh xà gồ nhô ra trong bóng tối.


Đột ngột, tiếng gõ gậy carbon của cô phát ra một âm thanh trống rỗng kỳ lạ.


"Cạch..."


Không có tiếng vang phản hồi từ vách tường hay vật cản tĩnh nào phía trước. Đầu gậy carbon gõ vào khoảng không trống rỗng.


Theo bản năng sinh tồn khiếm thị, Trang lập tức áp dụng Quy tắc mỏ neo xúc giác cố định. Cô buông tay phải khỏi chuôi gậy carbon đang chới với giữa khoảng không, vươn người sang bên trái và chụp mạnh lấy một vật thể cố định gần nhất—đó là phần chân đế bằng sắt rỉ nhám ráp của một cột đèn đường chiếu sáng tạm thời của công trường.


Lòng bàn tay trái của Trang miết mạnh vào cạnh sắt rỉ nhọn hoắt. Lớp da mỏng ở lòng bàn tay bị cứa rách một đường sâu, máu tươi tuôn ra nóng hổi, bám chặt lấy thanh sắt lạnh ngắt. Cơn đau rát buốt dội thẳng lên đại não, nhưng chính nỗi đau thể xác đó lại là mỏ neo cứu mạng, giữ cho thân hình thanh mảnh của cô đứng vững giữa cơn bão.


Ngay khoảnh khắc cô bám chặt vào cột đèn, Nu đã lao thẳng về phía trước thêm một bước.


"Ăng..."


Tiếng rên rỉ hoảng loạn của chú chó vang lên từ một vị trí thấp hơn chân Trang rất nhiều. Sợi xích da trong tay trái Trang căng ra như dây đàn, kéo ghì bả vai cô xuống một góc bốn mươi lăm độ.


Trang quỳ sụp xuống sát mép sàn bê tông trơn trượt. Cô dùng tay phải dò dẫm xung quanh.


Khoảng trống. Hoàn toàn là khoảng trống.


Ngay dưới chân cô, chỉ cách mũi giày chưa đầy mười xăng-ti-mét, là miệng của hố công trình ga tàu điện ngầm sâu hơn mười mét. Dưới đáy hố, tiếng nước mưa chảy xiết dội lại từ những thanh sắt thi công nhọn hoắt tạo ra một âm thanh tử thần u uất.


Nếu cô không kịp bám vào cột đèn đường làm mỏ neo xúc giác, sức kéo của chú chó Nu đã đưa cô lao thẳng xuống vực sâu mười mét này, biến vụ ám sát thành một tai nạn lao động hoàn hảo vô phương cứu chữa. Kẻ dàn dựng tai nạn—Phạm Văn Lực, gã công nhân xây dựng bị mua chuộc—đã tháo dỡ toàn bộ rào chắn bảo hộ bằng thép của hố công trình này từ trước khi cơn giông ập đến.


"Nu! Lùi lại! Nghe chị!" Trang hét lên, giọng cô khản đặc vì nước mưa tràn vào miệng.


Cô dùng hết sức lực còn lại của cánh tay trái đang rỉ máu, ghì chặt sợi xích da, kéo ngược chú chó Labrador nặng 30kg ra khỏi mép vực. Nu giãy giụa dữ dội, móng vuốt của nó cào sột soạt trên mép bê tông ẩm ướt, cố gắng tìm kiếm điểm bám víu dưới sự giằng xé của hai mệnh lệnh: tiếng gọi thấu cảm của Trang và tiếng còi câm siêu âm vẫn đang phát ra từ bóng tối dầm dề bên ngoài hàng rào công trình.


Ngay khi đứng bên mép hố sâu, Trang nghe thấy màng nhĩ tai trái căng tức dữ dội - dấu hiệu của một tần số âm thanh cận ngưỡng đang phát ra từ bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!