Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Vật chứng trao tay

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm sét rền rĩ từ phía bến sông như một nhát búa khổng lồ nện thẳng vào bầu không khí đặc quánh của thành phố Khánh Bình. Cơn mưa dầm dề không hề có dấu hiệu dứt, ngược lại càng lúc càng nặng hạt, quất từng luồng xối xả vào những mái tôn rỉ sét của khu tập thể Thanh Đa cũ.


Trịnh Thùy Trang bước đi trên vỉa hè ẩm ướt, chiếc ô vải màu đen trên tay cô rung lên bần bật trước mỗi loạt gió giật. Dưới chân cô, chú chó dẫn đường Labrador đen tên Nu đang di chuyển một cách lo lắng. Sợi dây xích da trong tay trái Trang căng nhẹ; cô có thể cảm nhận rõ sự phập phồng gấp gáp từ lồng ngực của Nu dội qua lòng bàn tay. Bóng ma của quyết định đình chỉ công tác kiểm sát lâm thời vừa được Trần Minh Quân công bố tại hiện trường ngôi nhà hoang vẫn còn treo lơ lửng trên đầu cô như một bản án vô hình.


Cô đã bị tước quyền công tố viên. Văn phòng làm việc của cô tại Viện kiểm sát nhân dân thành phố Khánh Bình lúc này chắc chắn đã bị niêm phong bởi tay chân của Phó Viện trưởng Trần Thế Hải. Trang khẽ mím chặt môi, hàm răng nghiến nhẹ để nén cơn đau buốt đang âm ỉ chạy dọc từ hốc mắt lên thái dương. Đồng tử của cô vẫn còn giãn nở cực độ do ảnh hưởng của độc chất Atropine bị tráo trong lọ thuốc nhỏ mắt hằng ngày. Nhãn áp cao khiến thùy chẩm xử lý thính giác của cô bị chèn ép, thu hẹp vùng nhận thức không gian an toàn từ ba mét xuống chỉ còn chưa đầy hai mét xung quanh cơ thể.


Nhưng Trang không cho phép mình gục ngã. Logic pháp lý của một công tố viên thực thụ bảo cô rằng, khi kẻ thù dùng quyền lực hành chính để cô lập cô, đó là lúc cô phải bước ra ngoài vòng pháp luật để tìm kiếm sự thật khách quan.


"Cạch. Cạch. Cạch."


Tiếng gõ của chiếc gậy dò đường bằng sợi carbon màu trắng bạc nện xuống mặt đường nhựa Thanh Đa dội lại một dải tần số 3.2kHz quen thuộc. Dù thính lực bị suy giảm mười lăm phần trăm, Trang vẫn cố gắng bóc tách dải âm phản hồi từ các vách tường gạch cũ kỹ để vẽ nên một bản đồ ba chiều thô sơ trong tâm trí. Cô đang hướng về căn hộ chung cư cũ của mình, nơi duy nhất cô còn có thể trú ẩn tạm thời.


Đột nhiên, Nu khựng lại. Sợi xích da căng thẳng đột ngột.


Trang lập tức dừng bước, giữ nguyên tư thế gậy carbon hơi chếch về phía trước để làm mỏ neo xúc giác. Tai cô khẽ động đậy. Giữa tiếng mưa xối xả đập vào các vách tường và tiếng nước chảy xiết dưới cống rãnh, Trang nghe thấy một nhịp thở vô cùng bất thường ở khoảng cách một mét tám mươi phía sau một góc tường khuất.


Đó là một nhịp thở cực kỳ nông, đứt quãng và dồn dập—khoảng ba giây một chu kỳ. Người này đang vô cùng sợ hãi. Nhịp tim của hắn đập nhanh đến mức Trang có thể nghe thấy tiếng động mạch cảnh đập nhẹ luồn qua tiếng mưa rơi.


"Ai đó?" Trang cất tiếng, giọng cô lạnh lùng nhưng giữ được sự điềm tĩnh tuyệt đối.


Không có tiếng trả lời bằng lời nói. Chỉ có tiếng bước chân lệt xệt, run rẩy của một người đi giày bảo hộ lao động sũng nước đang rón rén tiến lại gần cô. Mùi bùn đất ẩm, mùi mồ hôi lạnh sực nồng của kẻ lao động nghèo và đặc biệt là mùi phân bón hữu cơ ngai ngái vương trên quần áo rách rưới lập tức lọt vào khứu giác nhạy bén của Trang.


Mùi phân bón hữu cơ này... Đây là mùi của người làm vườn tại các biệt thự ngoại ô.


"Ông Tâm?" Trang khẽ thốt lên.


Một bàn tay thô ráp, chai sạn và ướt đẫm nước mưa đột ngột chụp lấy gấu áo khoác vest của Trang. Người đó run rẩy dữ dội, phát ra những tiếng "ú... ớ..." nghẹn ngào từ cuống họng khô khốc. Đó chính là Trần Văn Tâm, nhân chứng câm duy nhất của vụ án mạng thứ nhất mà Trang đang ráo riết bảo vệ.


Sự tiếp xúc vật lý diễn ra chớp nhoáng nhưng đầy kịch tính. Tâm không thể nói, ông ta dùng những ngón tay thô bạo giật giật vạt áo của Trang như một lời van nài khẩn thiết. Trang cảm nhận được một luồng nhiệt nóng rực từ bàn tay của ông—ông đang bị sốt cao, hoặc đang chạy trốn trong trạng thái kiệt quệ tinh thần tột độ.


"Ông Tâm, bình tĩnh lại. Có chuyện gì đã xảy ra?" Trang hỏi nhanh, cô khẽ hạ thấp chiếc ô để che chắn cho cả hai dưới màn mưa xối xả.


Tâm không trả lời bằng cử chỉ tay thông thường. Trong bóng tối tuyệt đối của Trang, cô cảm nhận được bàn tay thô ráp của ông ta lén lút thọc sâu vào túi áo khoác măng-tô sẫm màu của cô. Một vật thể kim loại nhỏ, lạnh ngắt và dính dính một chất lỏng nhớt ấm áp được nhét vào lòng túi áo cô.


Xúc giác đầu ngón tay của Trang vô tình chạm phải bề mặt vật thể đó qua lớp vải mỏng. Đó là một thiết bị có vỏ nhựa cứng, có ba đầu micro lồi lên và một phím bấm vật lý dạng gạt.


Một chiếc máy ghi âm định vị GPS siêu nhỏ.


Nhưng chất lỏng nhớt ấm áp bám trên bề mặt thiết bị chính là máu. Máu vẫn chưa đông hẳn, sực lên mùi sắt tanh nồng của vết thương mới rách. Tâm đã bị thương nặng trước khi tìm thấy cô.


Chưa kịp để Trang đưa tay vào túi áo kiểm tra, một âm thanh gầm rú kinh hoàng của động cơ diesel hạng nặng đột ngột xé toạc màn mưa từ đầu hẻm Thanh Đa.


"Uỳnh... uỳnh... uỳnh..."


Tiếng động cơ của một chiếc xe tải chở cát hoặc vật liệu nặng chạy quá tốc độ dội thẳng vào màng nhĩ của Trang. Tiếng lốp xe cỡ lớn rít trên mặt đường nhựa ẩm ướt tạo ra một âm thanh chói tai, kéo dài.


"Kééééét!"


Chiếc xe tải phanh gấp ngay sát vị trí của Trang và Tâm khoảng ba mét. Lực phanh cơ học quá mạnh khiến mùi cao su cháy khét lẹt và mùi dầu phanh rò rỉ hóa học nồng nặc bốc lên, xộc thẳng vào mũi Trang. Nu hoảng loạn sủa vang dữ dội, nó nhảy dựng lên kéo mạnh sợi xích da hòng lôi Trang lùi lại vách tường gạch.


"Rầm!"


Tiếng cửa xe tải bằng kim loại nặng bị đẩy mở thô bạo. Hai tiếng bước chân nện giày cao su cứng dã ngoại nện xuống vũng nước mưa sột soạt, dứt khoát và tàn nhẫn.


"Bắt lấy nó! Nhanh lên!" Một giọng nói khàn đặc, lạ lẫm ra lệnh trong tiếng mưa.


Trần Văn Tâm ú ớ hoảng loạn, ông ta định buông vạt áo Trang để chạy trốn nhưng hai kẻ lạ mặt đã lao xuống cực nhanh. Trang nghe thấy tiếng vải quần áo co kéo dữ dội, tiếng bước chân giậm mạnh trên sình lầy và tiếng nắm đấm nện vào da thịt khô khốc.


"Bộp! Hự..."


Tâm bị khống chế. Trang không chịu khoanh tay đứng nhìn. Cô xoay người dứt khoát, vung chiếc gậy carbon siêu cứng làm đòn bẩy, thúc mạnh đầu gậy hướng về phía tiếng thở dốc của kẻ bắt cóc gần nhất hòng gạt chân gã.


"Cạch!"


Đầu gậy carbon bọc cao su nện trúng vào một vật thể kim loại cứng—có vẻ là bọc đầu gối bảo hộ của kẻ bắt cóc. Lực phản chấn cơ học cực mạnh dội ngược lại chuôi gậy khiến cổ tay Trang tê dại. Kẻ bắt cóc không hề hề hấn gì, gã thô bạo vung tay gạt mạnh thân gậy của cô.


"Tránh ra, con mụ mù!"


Một lực đẩy khổng lồ nện thẳng vào bả vai phải của Trang. Sàn đường nhựa trơn trượt đầy nước mưa khiến cô mất thăng bằng hoàn toàn, ngã sụp xuống vỉa hè. Đầu gối trái của cô đập mạnh xuống cạnh gạch sắc nhọn của bồn hoa cũ, gây ra một cơn đau nhói dữ dội.


"Rắc..."


Chiếc ô vải đen tuột khỏi tay cô, bị gió cuốn bay đi. Trang nằm trên mặt đường ướt sũng, nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của cô. Đầu gối trái bị trầy xước nhẹ, máu rỉ ra hòa lẫn vào dòng nước mưa chảy tràn trên vỉa hè.


Nu sủa điên cuồng, nó lao lên định cắn xé kẻ tấn công nhưng tiếng cửa xe tải đóng sập lại dứt khoát: "Rầm!".


Tiếng động cơ diesel gầm rú trở lại, tiếng lốp xe rít mạnh trên đường nhựa ẩm ướt khi chiếc xe tải lùi nhanh rồi quay đầu chạy trốn ra hướng đường lớn Thanh Đa.


Trang ngồi rạp trên đất, tay trái ôm chặt lấy Nu để giữ con vật lại không cho nó đuổi theo chiếc xe tải nguy hiểm. Cô nghiêng đầu, thính giác lâm sàng tập trung cao độ để ghi nhớ đặc điểm hiện trường vụ bắt cóc.


Tiếng động cơ của chiếc xe tải có một nhịp rung cơ học rất lạ—tiếng gõ lạch cạch đều đặn ở dải tần số thấp khoảng 120Hz, kèm theo tiếng rít nhẹ của hệ thống tăng áp bị rò rỉ dầu. Đây là một chiếc xe tải cũ, nhãn hiệu Kamaz đời cũ đã bị mòn xéc-măng và rò rỉ dầu phanh đặc trưng. Cô ghi nhớ chính xác tần số âm thanh động cơ này vào bộ nhớ dài hạn của mình.


Cơn mưa vẫn quất xối xả vào cơ thể Trang. Cô dùng tay phải dò dẫm tìm lại chiếc gậy carbon nằm cách đó nửa mét, dùng nó làm điểm tựa để kiên cường đứng dậy. Đầu gối trái đau nhói, nhưng cô phớt lờ cơn đau thể xác.


Trang đưa bàn tay run rẩy vì lạnh vào túi áo khoác vest sẫm màu.


Ngón tay cô chạm phải chiếc máy ghi âm định vị GPS siêu nhỏ mà Trần Văn Tâm đã lén nhét vào trước khi bị bắt cóc. Bề mặt thiết bị vẫn còn dính bết chất lỏng nhớt ấm áp của máu nhân chứng. Vật chứng rướm máu này chính là manh mối trực tiếp chứa tệp ghi âm còi câm 19kHz của sát thủ Vũ Hoàng Nam mà cô cần phải bảo vệ bằng mọi giá.


Nhưng ngay khi Trang vừa siết chặt chiếc máy ghi âm trong túi áo, thính giác định vị của cô đột ngột cảnh báo một mối đe dọa mới.


Từ phía sau lưng cô, cách khoảng ba mét ở đầu hẻm tối Thanh Đa, xuất hiện tiếng bước chân nện giày cao su cứng dã ngoại sột soạt trên nền đất nện ẩm ướt.


"Sột... sột... sột..."


Nhịp bước chân này rất chậm rãi, deliberate, đầy vẻ rình rập và đe dọa. Nhịp thở của kẻ này cực kỳ ổn định, khoảng năm giây một chu kỳ—nhịp thở của một kẻ săn mồi chuyên nghiệp đang từ từ khép chặt vòng vây quanh cô trong bóng tối dầm dề của cơn bão.


Đó là Bùi Tiến Dũng, gã giang hồ bám đuôi được Hoàng Nam thuê để thu hồi vật chứng.


Trang đứng bất động dưới mưa, bàn tay rướm máu vẫn nắm chặt chiếc máy ghi âm trong túi áo khoác, trong khi tiếng bước chân nện giày cao su cứng phía sau bắt đầu tiến lại gần hơn, siết chặt vòng vây nhận thức của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!