Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Hiện trường câm lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dầm dề của thành phố Khánh Bình như một tấm lưới nước khổng lồ, vo vo quất xuống dòng kênh tẻ Quận 8. Không khí sực nồng mùi sình lầy hữu cơ, mùi rác thải ẩm mốc và nhựa đường bốc hơi sau trận nóng ban chiều.


Trịnh Thùy Trang đứng ở rìa con hẻm nhỏ dẫn ra bến đò bỏ hoang. Nước mưa xối xả tuôn dọc theo vành chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu cô đang đội, chảy xuống gò má nhợt nhạt. Dưới chân cô, chú chó dẫn đường Labrador đen tên Nu đang đứng bất động, bốn chân bấm chặt vào nền đất nện lầy lội, cơ vai của nó căng cứng dưới lớp lông sũng nước.


Trang khẽ nhắm mắt—mặc dù đối với một người khiếm thị hoàn toàn như cô, việc nhắm hay mở mắt cũng chẳng mang lại chút ánh sáng nào. Nhưng nhắm mắt giúp cô tập trung toàn bộ năng lượng thần kinh vào đôi tai.


Hôm nay, thế giới âm thanh của Trang nhỏ hẹp hơn thường lệ một cách đáng sợ. Tác dụng của độc chất Atropine từ lọ thuốc nhỏ mắt bị tráo đổi vẫn chưa hoàn toàn tan hết khỏi hệ tuần hoàn. Dù cô đã dùng nước muối sinh lý NaCl 0.9% liên tục rửa sạch khoang mũi và niêm mạc mắt ngay sau khi phát hiện vị đắng ancaloit vào trưa nay, nhãn áp của cô vẫn ở mức cao. Đồng tử giãn nở cực độ khiến thùy chẩm xử lý thính giác định vị bị chèn ép nặng nề.


Bình thường, cô có thể dùng kỹ thuật định vị tiếng vang sơ cấp để vẽ bản đồ không gian trong bán kính ba mét. Nhưng đêm nay, vùng nhận thức an toàn của cô đã co rút lại, chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy hai mét xung quanh cơ thể. Ngoài khoảng cách đó, mọi âm thanh dội lại từ tiếng mưa rơi đều biến thành một màn sương mù lùng bùng, méo mó.


"Nu, đi sát vào chị," Trang thì thầm, giọng cô khản đặc dưới màn mưa.


Nu khẽ rên rỉ một tiếng trầm ấm trong cổ họng, cái mũi ướt át của nó dụi nhẹ vào đầu gối cô như một lời hứa trung thành. Trang siết chặt chuôi chiếc gậy dò đường bằng sợi carbon màu trắng bạc. Cô khẽ xoay cổ tay, gõ nhẹ đầu gậy xuống một tấm ván gỗ mục nát nằm chắn ngang lối đi.


"Cạch. Cạch."


Tiếng gõ dội lại đục ngầu, ngắn ngủn. Tần số phản hồi không đạt mức 3.2kHz chuẩn xác như khi gõ trên nền bê tông khô ráo. Mặt gỗ mục nát sũng nước đã hấp thụ một phần lớn năng lượng sóng âm. Nhưng trong giới hạn hai mét, Trang vẫn cảm nhận được độ lún nhẹ của thớ gỗ mục dưới lực cơ học của đầu gậy.


Cô dắt Nu lách qua tấm ván, tiến sát vào khu vực vành đai bảo vệ của Đội Cảnh sát hình sự Khánh Bình.


"Đứng lại! Ai cho phép người ngoài vào khu vực phong tỏa hiện trường?"


Một giọng nói gắt gỏng, sắc lẹm vang lên ngay phía trước Trang khoảng một mét tám mươi. Đó là tiếng bước chân nện giày da đế cứng của một điều tra viên trẻ tuổi—nhịp bước nhanh, dồn dập, biểu thị sự hiếu thắng và thiếu nhẫn nại. Trang nhận diện được dải tần giọng nói này: đó là Thượng úy Phạm Thế Anh, trợ thủ của thám tử Lê Minh.


Trang không lùi lại. Cô đứng thẳng lưng như một thanh kiếm tuốt trần, đưa tay rút chiếc thẻ ngành kiểm sát viên sơ cấp bằng nhựa cứng từ túi áo vest sẫm màu ra, giơ lên trước khoảng không vô định trước mặt.


"Tôi là Trịnh Thùy Trang, kiểm sát viên sơ cấp được phân công kiểm sát điều tra chuyên án 'Bác Sĩ Giải Phẫu'. Tôi yêu cầu được tiếp cận hiện trường vụ án mạng thứ ba theo đúng quy định của Bộ luật Tố tụng Hình sự."


"Công tố viên Trang?"


Một giọng nói khác trầm ấm hơn, mang theo mùi khói thuốc lá rẻ tiền và mùi da thuộc sũng nước của chiếc áo khoác cũ, cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Tiếng bước chân của người này chậm rãi, nặng nề nhưng cực kỳ vững chãi.


"Tiếng tanh tách..."


Âm thanh đặc trưng của chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khẽ mở nắp rồi đóng sập lại vang lên. Đó là thám tử Lê Minh, Đội trưởng Đội điều tra trọng án. Anh thường có thói quen bật mở chiếc bật lửa này mỗi khi cần tập trung suy nghĩ trước một hiện trường vụ án phức tạp.


Lê Minh bước lại gần Trang. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại còn một mét hai mươi. Ở cự ly này, thính giác lâm sàng của Trang bắt đầu bóc tách được nhịp thở của anh: đều đặn, chu kỳ khoảng sáu giây một lần, nhưng có một chút đứt quãng ở cuối thì thở ra—dấu hiệu của sự mệt mỏi thể chất và sự hoài nghi cực độ.


"Cô Trang, tôi biết cô là kiểm sát viên thụ lý chính," Lê Minh nói, giọng anh khàn đi vì lạnh. "Nhưng nhìn vào kết cấu ngôi nhà hoang này đi. Sàn gỗ mục nát hoàn toàn, bên dưới là dòng kênh tẻ sâu hoắm đầy mảnh sành và sắt rỉ. Một người mắt sáng còn có thể sẩy chân rơi xuống bất cứ lúc nào, huống chi là một người... như cô. Tôi không muốn phải cử người cứu hộ công tố viên ngay tại hiện trường vụ án mạng."


Trần Minh Quân, gã kiểm sát viên đối thủ đứng cạnh đó, lập tức bồi thêm bằng một giọng mỉa mai:


"Đúng đấy, chị Trang. Ban lãnh đạo Viện đã nhắc nhở chị nhiều lần về việc giới hạn thể chất của mình rồi. Chị nên về phòng làm việc đọc báo cáo bằng chữ nổi thì hơn. Ở đây có tôi kiểm sát điều tra là đủ rồi."


Trang khẽ mím môi. Sự đố kỵ của Minh Quân và sự hoài nghi của Lê Minh như hai gọng kìm ép chặt lấy cô. Nhưng cô không cho phép mình yếu thế. Cô biết rõ, nếu đêm nay cô không trực tiếp tiếp cận hiện trường này, những chứng cứ sinh học gài bẫy cô sẽ bị Đỗ Minh Tuấn làm giả hoàn toàn trên báo cáo pháp y.


Cô nâng chiếc gậy carbon lên, khẽ gõ nhẹ ba nhịp liên tục xuống phần sàn gỗ ngay trước mũi giày của Lê Minh:


"Cộc. Cộc. Cộc."


Âm thanh dội lại từ vách tường thạch cao ẩm ướt phía bên phải mất đúng 6 miligiây. Trang khẽ nghiêng đầu, phân tích dải tần số phản hồi phản xạ dội góc tường.


"Xà dọc chịu lực của ngôi nhà này nằm lệch về phía bên trái một mét hai mươi, chạy song song với mép tường nứt," Trang nói, giọng cô điềm tĩnh đến lạnh lùng. "Tấm ván gỗ dưới chân Thượng úy Thế Anh đang đứng đã bị rỗng chân móng do nước triều cường xâm thực từ dưới kênh. Nếu anh ta bước lùi lại nửa bước nữa sang bên phải, toàn bộ mảng sàn rộng một mét vuông đó sẽ sập xuống dòng kênh tẻ."


Phạm Thế Anh giật mình, lập tức cúi xuống nhìn (hoặc Trang nghe tiếng vải quần áo anh ta sột soạt khi cúi người), rồi vội vã bước dịch sang bên trái một bước lớn. Tiếng ván gỗ mục nát dưới chỗ anh ta vừa đứng phát ra một tiếng "rắc" khô khốc, rạn nứt đầy đe dọa.


Lê Minh đứng im lặng. Chiếc bật lửa Zippo trong tay anh ngừng bật mở. Sự hoài nghi trong nhịp thở của anh đột ngột chuyển thành một sự kinh ngạc sâu sắc.


"Cô... làm thế nào cô biết được kết cấu dầm chịu lực của ngôi nhà này?" Lê Minh hỏi, giọng anh hạ thấp xuống một tông.


"Kỹ năng gõ gậy vẽ bản đồ sóng âm," Trang đáp, khẽ gõ đầu gậy carbon tạo dải tần 3.2kHz một lần nữa để khẳng định quyền kiểm soát không gian của mình. "Tôi không cần đôi mắt để nhìn thấy sự mục nát của gỗ. Tai tôi có thể nghe thấy mật độ đặc rỗng của từng thớ vật liệu chịu lực. Bây giờ, thám tử Lê Minh, anh có đồng ý để tôi vào kiểm sát hiện trường theo đúng luật định chưa?"


Lê Minh thở dài một hơi dài, nhịp thở của anh đã ổn định trở lại. Anh nghiêng người sang một bên, nhường lối đi hẹp cho Trang.


"Được rồi. Nhưng cô phải đi ngay sát sau lưng tôi. Và chú chó của cô phải giữ khoảng cách an toàn với tử thi."


Trang dắt Nu bước vào bên trong ngôi nhà hoang. Không gian bên trong sực mùi ẩm mốc của gỗ mục, mùi tanh nồng của máu tươi chưa đông hẳn và mùi hóa chất sát trùng nồng nặc—thứ mùi đặc trưng của sát thủ "Bác Sĩ Giải Phẫu".


Trang cố gắng di chuyển cực kỳ thận trọng. Do thính giác định vị đang bị suy giảm 15% vì độc chất Atropine, cô buộc phải áp dụng Quy tắc mỏ neo xúc giác cố định. Tay trái cô luôn bám sát vào phần vách tường gạch chưa bị sập, trong khi tay phải dùng gậy carbon dò tìm từng điểm tựa vững chắc trên sàn nhà gỗ mục nát.


"Tử thi nằm ở góc phòng phía đông bắc," Lê Minh chỉ hướng, giọng anh vang vọng trong không gian trống rỗng của ngôi nhà hoang. "Nạn nhân là nữ, khoảng 25 tuổi, tử vong do một vết cắt sắc lẹm ở động mạch cảnh trái. Hiện trường có dấu hiệu giằng co dữ dội. Chúng tôi tìm thấy một số mẫu tóc và tế bào da dưới móng tay nạn nhân. Có vẻ như hung thủ đã bị thương trong lúc gây án."


Trang tiến lại gần khu vực đặt tử thi. Khoảng cách thu hẹp dần xuống hai mét.


Tại đây, thính giác định vị của cô hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi tiếng nước kênh tẻ chảy xiết ngay dưới khe sàn gỗ hở rỉ rả: "Rào... rào... rào...". Tiếng nước chảy tạo ra một dải tần số nhiễu cực lớn, nuốt chửng mọi âm thanh phản hồi siêu nhỏ từ chiếc gậy carbon.


Trang biết mình không thể dựa vào tai được nữa. Cô buộc phải chuyển sang khứu giác—giác quan duy nhất chưa bị độc chất Atropine làm tổn hại.


Cô quỳ xuống bên cạnh tử thi, giữ khoảng cách an toàn để không làm xáo trộn các dấu vết vật lý xung quanh. Trang cúi thấp người, đưa mũi lại gần bàn tay đang co quắp của nạn nhân.


Cô hít một hơi thật sâu.


Giữa mùi tanh nồng của máu tươi và mùi ẩm mốc của ngôi nhà hoang, khứu giác cực nhạy của Trang bỗng nhiên bóc tách được một mùi hương vô cùng kỳ lạ. Đó là một mùi hương thảo mộc đắng ngắt, ngai ngái nhựa cây ẩm ướt, pha lẫn một chút mùi hóa chất sát trùng phòng mổ nhẹ.


Mùi hương này...


Trang khẽ rùng mình. Toàn bộ dây thần kinh dọc sống lưng cô như bị một dòng điện cực lạnh chạy qua. Mùi hương thảo mộc ngai ngái này chính là mùi chiết xuất từ cây liên mộc (comfrey)—thứ mùi hương lạ lùng mà cô đã ngửi thấy vương trên người Vũ Hoàng Nam khi hắn đến căn hộ của cô vào sáng hôm kia. Và kinh hoàng hơn, nó trùng khớp hoàn toàn với mùi hương thảo mộc lạ tỏa ra từ chiếc vòng cổ da mới mà Hoàng Nam đã đề nghị đeo cho chú chó Nu hằng ngày.


"Manh mối khứu giác động vật..." Trang thầm nghĩ, tim cô đập dồn dập lên mức 95 nhịp một phút.


Hoàng Nam đã có mặt tại hiện trường này. Hắn đã dùng chiếc vòng cổ da có tẩm hóa chất liên mộc của Nu để đồng bộ hóa mùi hương hiện trường, dẫn dụ chú chó dẫn đường của cô đi lệch lộ trình thông thường 200 mét để đưa cô thẳng vào điểm mù camera an ninh gần ngôi nhà hoang này. Hắn đang dàn dựng một cái bẫy hoàn hảo để biến cô thành nghi phạm giết người.


Trang cố giữ cho nhịp thở không bị biến đổi để tránh làm Lê Minh nghi ngờ. Cô đưa bàn tay đeo găng cao su y tế lên, khẽ chạm nhẹ vào vùng da cổ và phần gan của tử thi qua lớp áo mỏng.


Một sự bất thường vật lý khác lập tức đập vào xúc giác của cô.


Nhiệt độ bề mặt da của nạn nhân lạnh ngắt. Lạnh một cách phi lý.


Trang biết nhiệt độ môi trường bên trong ngôi nhà hoang lúc này khoảng 28 độ C do độ ẩm mùa mưa rất cao. Theo logic pháp y thông thường, một tử thi vừa tử vong trong vòng một tiếng đồng hồ (như báo cáo sơ bộ của kỹ thuật viên Đỗ Minh Tuấn ghi nhận) không thể có nhiệt độ gan và da giảm sâu nhanh chóng đến thế.


"Thám tử Lê Minh," Trang cất tiếng, giọng cô lạnh tanh như băng đá. "Nhiệt độ gan của tử thi này có vấn đề."


Lê Minh khựng lại, anh bước lại gần cô dứt khoát.


"Ý cô là sao? Báo cáo sơ bộ của kỹ thuật viên pháp y Đỗ Minh Tuấn ghi nhận nạn nhân tử vong vào khoảng 4 giờ chiều nay, tức là cách đây đúng một tiếng."


"Không thể nào," Trang đứng dậy, đối diện thẳng với hướng giọng nói của Lê Minh. "Nhiệt độ bề mặt da và vùng bụng của nạn nhân đã giảm xuống dưới mức 30 độ C. Với độ ẩm và nhiệt độ phòng 28 độ C hiện tại, tốc độ tỏa nhiệt tự nhiên của cơ thể người không bao giờ nhanh đến thế trong vòng một tiếng. Trừ khi..."


"Trừ khi tử thi đã bị làm lạnh nhân tạo bằng đá khô hoặc các thiết bị làm lạnh chuyên dụng trước khi được đưa đến đây," Lê Minh tự tiếp lời cô, giọng anh chấn động. "Kẻ thủ ác đã cố tình làm sai lệch nhiệt độ gan để đánh lừa thời gian tử vong thực tế của nạn nhân trên báo cáo pháp y!"


"Đúng thế," Trang gật đầu, siết chặt chiếc gậy carbon. "Thời gian tử vong thực tế của nạn nhân phải trước đó ít nhất bốn tiếng, tức là vào khoảng 1 giờ trưa—thời điểm mà tôi đang có mặt tại Viện kiểm sát để họp chuyên án. Có kẻ đang cố tình dồn tôi vào một cái bẫy thời gian ngoại phạm giả lập."


Lê Minh đứng lặng người dưới mưa. Chiếc bật lửa Zippo trong tay anh khẽ mở nắp rồi đóng sập lại liên tục với nhịp độ dồn dập biểu thị sự đấu tranh tâm lý dữ dội. Lập luận sắc bén dựa trên logic vật lý và khứu giác của Trang đang trực tiếp bẻ gãy hoàn toàn bản báo cáo pháp y hoàn hảo của Đỗ Minh Tuấn.


Nhưng ngay khi liên minh ngầm giữa Trang và Lê Minh vừa nhen nhóm một tia sáng lòng tin, tiếng bước chân nện giày da bóng lộn dồn dập từ phía cửa chính ngôi nhà hoang ập vào.


"Đồng nghiệp Trang! Chị đang làm cái quái gì ở hiện trường vụ án mạng thế này?"


Giọng nói ái kỷ, đầy đố kỵ của Trần Minh Quân vang lên chói lót, phá vỡ sự im lặng của hiện trường. Theo sau hắn là tiếng bước chân dứt khoát của hai cảnh sát tuần tra nghiệp vụ.


Minh Quân giơ chiếc điện thoại đang bật sáng màn hình lên, giọng hắn đầy đắc thắng:


"Tôi vừa báo cáo toàn bộ hành vi tự ý tiếp xúc trực tiếp với tử thi và can thiệp vào vật chứng hiện trường của chị cho Phó Viện trưởng Trần Thế Hải rồi. Quyết định đình chỉ công tác kiểm sát lâm thời của chị đang được soạn thảo khẩn cấp. Chị chuẩn bị tinh thần rời khỏi chuyên án này đi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!