Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Liều thuốc vô hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn nhức nhối bắt đầu từ đáy hốc mắt, âm ỉ và buốt giá như một cây kim băng rỉ sét đang từ từ đâm xuyên qua dây thần kinh thị giác.


Sáng sớm hôm đó, thành phố Khánh Bình chìm trong một màn sương mù xám xịt trộn lẫn với những dải mưa giăng mắc khắp các ngõ ngách. Trang thức dậy trên chiếc giường đơn trong căn hộ chung cư cũ tầng 4 block C Thanh Đa. Toàn bộ cơ thể cô nặng trĩu, màng nhĩ tai trái lùng bùng những tiếng vo ve chói tai giống như tiếng dao động của một sợi dây đồng bị kéo căng hết cỡ dưới dòng điện cao thế. Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng một cơn chóng mặt dữ dội ập đến, ép cô phải đổ người ngược trở lại tấm nệm cao su sờn cũ.


"Ư..."


Trang khẽ rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy thái dương. Cơn đau đầu này không giống với những cơn đau thông thường do thiếu ngủ hay căng thẳng công việc. Nó là một áp lực vật lý thực sự, đè nặng lên nhãn cầu, khiến cô có cảm giác hai mắt mình đang sưng phồng lên và chực nhảy ra ngoài hốc mắt. Cô đưa bàn tay nhợt nhạt lên, khẽ chạm vào mi mắt. Đồng tử của cô đang giãn nở cực độ, nóng rực và mất đi độ đàn hồi tự nhiên.


Cô cố gắng vươn tay tìm chiếc gậy carbon đầu bọc cao su đặc chế dựng sát đầu giường. Khi ngón tay cô vừa chạm vào thân gậy mát lạnh, cô gõ khẽ xuống sàn gạch men để vẽ bản đồ không gian căn phòng trong tâm trí:


"Cạch."


Tiếng gõ dội lại. Nhưng thay vì một dải tần số 3.2kHz trong trẻo và sắc nét giúp cô tái hiện sơ đồ phòng chi tiết đến từng cm như mọi khi, âm thanh phản hồi hôm nay bỗng trở nên mờ đục, méo mó và lùng bùng trong tai cô. Thùy chẩm—nơi bộ não của Trang tự tái cấu trúc để xử lý thông tin thính giác thay thế thị lực—đang bị áp đảo hoàn toàn bởi những tín hiệu đau đớn truyền đi từ dây thần kinh thị giác bị tổn thương. Thính giác định vị của cô đã bị suy giảm nghiêm trọng, ước tính mất đi ít nhất 15% khả năng định vị tiếng vang lâm sàng.


Nu đang nằm dưới chân giường khẽ nhổm dậy. Chú chó Labrador đen phát ra một tiếng rên rỉ trầm ấm, dụi cái mũi ướt át vào lòng bàn tay Trang như muốn chia sẻ nỗi đau với chủ nhân. Trang khẽ vuốt ve đầu chú chó, nhưng ngay khi ngón tay cô sượt qua vùng da sau tai trái của nó, cô lại chạm phải vết xước rướm máu mới sưng nhẹ từ hôm qua. Vết thương ấy, cùng với tiếng bước chân nện giày cao su cứng dã ngoại đứng im lặng ngoài cửa hành lang đêm trước, là những mảnh ghép của một bức tranh âm mưu đáng sợ đang bao vây lấy cô.


"Không được gục ngã lúc này..." Trang tự nhủ, thầm siết chặt nắm tay.


Cô lết từng bước chân nặng nề về phía nhà tắm, đi chân trần trên sàn gạch men lạnh ngắt để cảm nhận độ nhám bề mặt, giữ thăng bằng bằng Quy tắc mỏ neo xúc giác cố định khi một tay luôn bám sát mép tường gỗ. Cô mở tủ thuốc y tế treo tường, dùng xúc giác đầu ngón tay tìm kiếm lọ thuốc nhỏ mắt điều trị tăng nhãn áp hằng ngày của mình. Lọ nhựa nhỏ nhắn có khía nhám đặc trưng ở nắp để người mù dễ nhận diện.


Trang vặn nắp lọ, ngửa cổ lên và nhỏ hai giọt chất lỏng không màu vào hốc mắt phải.


Chất lỏng vừa tiếp xúc với niêm mạc mắt liền mang lại một cảm giác bỏng rát nhẹ, sau đó nhanh chóng chảy xuống cuốn họng qua đường ống dẫn lệ. Ngay trong khoảnh khắc đó, một vị đắng ngắt, nồng nặc và khô khốc dội ngược lên cuống họng của Trang. Vị đắng này rất lạ—nó không có vị thanh của dược chất điều trị thông thường, mà mang một mùi vị kim loại rỉ sét kết hợp với vị đắng của các hợp chất ancaloit độc hại.


Bộ não nhạy cảm của một công tố viên hình sự lập tức báo động. Trang nhớ lại những kiến thức độc chất học lâm sàng mà cô từng nghiên cứu trong các vụ án đầu độc ngầm.


"Đây là Quy tắc kiểm tra độc chất bằng cảm giác vị giác!"


Trang lập tức cúi gập người xuống bồn rửa mặt, nhổ mạnh ngụm dịch vị đắng ngắt ra ngoài. Cô điên cuồng vặn vòi nước, dùng tay vục nước lạnh liên tục để súc miệng, rồi dùng chai nước muối sinh lý NaCl 0.9% xịt mạnh vào khoang mũi để rửa sạch toàn bộ niêm mạc dẫn lệ, ngăn không cho chất độc tiếp tục thẩm thấu vào máu qua đường hô hấp.


Cơ thể cô run lên bần bật. Cơn đau đầu càng trở nên dữ dội hơn do sự kích ứng của chất lạ làm giãn đồng tử cực độ. Lọ thuốc nhỏ mắt của cô đã bị tráo đổi. Ai đó đã đột nhập vào căn hộ của cô lúc nửa đêm, lén bơm một dung dịch hóa chất không màu, không mùi nhưng có vị đắng độc hại vào lọ thuốc hằng ngày để phá hủy thính giác của cô một cách vô hình.


Trang cố gắng uống một viên thuốc bổ thần kinh thông thường để cắt cơn đau đầu, nhưng hoàn toàn vô hiệu. Độc chất Atropine—nếu đúng là nó—đang bắt đầu ngấm vào hệ thần kinh trung ương, gây giãn đồng tử mạnh, làm tăng áp lực nội nhãn và trực tiếp làm tê liệt khả năng xử lý âm thanh của thùy chẩm.


"Mình phải đến gặp bác sĩ Khoa ngay lập tức," Trang thì thầm, giọng nói run rẩy dưới áp lực thể chất cực hạn.


Cô dắt Nu bước ra khỏi căn hộ chung cư cũ Thanh Đa. Không có chiếc gậy carbon định vị hoạt động hoàn hảo, mỗi bước đi trên vỉa hè đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa kéo dài đối với Trang lúc này là một sự tra tấn thực sự. Tiếng còi xe máy, tiếng động cơ xe buýt và tiếng mưa rơi xối xả đập vào các vách tường xung quanh không còn tạo ra một bản đồ không gian 3D rõ nét nữa, mà biến thành một mớ hỗn tạp âm thanh vô nghĩa dội thẳng vào màng nhĩ đang căng tức của cô. Cô phải di chuyển cực kỳ chậm chạp, dựa hoàn toàn vào sức kéo dẫn đường của Nu và xúc giác của chiếc gậy carbon gõ nhịp đục ngầu xuống mặt đường.


Sau gần một tiếng đồng hồ di chuyển gian nan ngoài phố, Trang và Nu cuối cùng cũng tiếp cận được phòng khám tâm thần của bác sĩ Phạm Đăng Khoa nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh tại Quận 3.


Ngay khi bước qua cánh cửa gỗ cách âm của phòng khám, không gian ồn ào và hỗn loạn của phố thị Khánh Bình lập tức bị chặn lại hoàn toàn. Nơi đây chỉ còn lại tiếng nhạc thiền tần số thấp 432Hz phát ra từ hệ thống loa âm trần, tạo ra một bầu không khí vô trùng và tĩnh lặng tuyệt đối giúp xoa dịu hệ thần kinh đang bị kích thích quá độ của Trang.


"Trang? Em làm sao thế này? Sao sắc mặt em nhợt nhạt thế?" Giọng nói trầm ấm, đầy lo lắng của bác sĩ Phạm Đăng Khoa vang lên từ phía sau bàn làm việc.


Trang không nói lời nào, cô loạng choạng bước tới, đặt lọ thuốc nhỏ mắt nhựa lên bàn gỗ, rồi đổ người xuống chiếc ghế sofa da thuộc sờn cũ. Nu nhanh chóng nằm rạp dưới chân cô, khẽ rên rỉ.


"Bác sĩ Khoa... làm ơn kiểm tra lọ thuốc này giúp em. Nó đã bị tráo đổi. Có kẻ đang đầu độc ngầm em bằng hóa chất gây giãn đồng tử," Trang thều thào, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trên trán cô.


Bác sĩ Khoa khựng lại một nhịp. Gương mặt thư sinh đeo kính gọng tròn của ông trở nên cực kỳ nghiêm nghị. Ông nhanh chóng bước lại gần, nâng cằm Trang lên để kiểm tra hai mắt cô dưới ánh sáng đèn pin lâm sàng chuyên dụng.


"Đồng tử của em giãn nở hoàn toàn, không hề có phản xạ co thắt khi gặp ánh sáng mạnh. Áp lực nội nhãn tăng rất cao. Trang, thính giác của em bị suy giảm là do biến chứng vật lý của việc giãn đồng tử này đấy!"


Không chậm trễ, bác sĩ Khoa mang lọ thuốc nhỏ mắt vào phòng thí nghiệm nhỏ phía sau phòng khám. Trang ngồi cô độc trong phòng trị liệu cách âm, màng nhĩ cô vẫn vang lên những tiếng vo ve đều nhịp của chiếc máy phân tích độc chất nhanh cầm tay đang vận hành ở phía sau cánh cửa kính: "Ro... ro... ro..."


Mỗi tiếng bíp tít của thiết bị y tế dội lại trong không gian tĩnh lặng như những nhát búa gõ thẳng vào dây thần kinh đang căng cứng của cô. Trang nhắm mắt lại, áp dụng kỹ thuật thiền định phơi nhiễm bóng tối để cô lập cơn đau đầu, cố giữ cho nhịp tim không vọt lên quá cao.


Sau mười lăm phút dài đằng đẵng như một thế kỷ, tiếng cửa kính phòng thí nghiệm mở ra. Tiếng bước chân của bác sĩ Khoa bước ra rất nhanh nhưng nặng nề, nhịp thở của ông dồn dập biểu thị một sự chấn động tâm lý cực lớn.


"Trang... kết quả phân tích độc chất nhanh đã có," giọng bác sĩ Khoa run lên dưới lớp khẩu trang y tế. "Nghi ngờ của em hoàn toàn chính xác. Dung dịch trong lọ thuốc này không phải là thuốc điều trị tăng nhãn áp thông thường. Nó đã bị pha trộn một lượng lớn chất Atropine nồng độ cao—một loại độc chất nhóm ancaloit gây giãn đồng tử cực mạnh."


Trang khẽ rùng mình. Chân tướng y khoa kinh hoàng đã được phơi bày ra ánh sáng.


"Nồng độ Atropine trong lọ thuốc này vượt mức cho phép đối với các liệu pháp lâm sàng thông thường tới năm lần," bác sĩ Khoa tiếp tục đọc bản báo cáo phân tích trên tay. "Kẻ thủ ác rất tinh vi. Hắn biết thính giác định vị của em dựa vào sự bù trừ giác quan của thùy chẩm. Bằng cách dùng Atropine làm giãn đồng tử hằng ngày, hắn sẽ kích hoạt các cơn đau đầu dữ dội và tăng áp lực nội nhãn, từ đó gián tiếp làm suy giảm khả năng phân tích micro-echoes của não bộ em mà không để lại bất kỳ dấu vết bạo lực nào tại hiện trường."


Trang siết chặt hai bàn tay vào mép ghế sofa da thuộc, cảm nhận chất liệu da lạnh ngắt dưới đầu ngón tay. Vũ Hoàng Nam. Kẻ sát nhân hàng loạt "Bác Sĩ Giải Phẫu" đang sử dụng chính những kiến thức y khoa lâm sàng tinh vi nhất để từng bước tước đoạt đi đôi tai—vũ khí duy nhất giúp cô nhìn thấy sự thật trong bóng tối.


"Trang, nếu em tiếp tục sử dụng lọ thuốc này thêm năm ngày nữa, võng mạc của em sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, và em sẽ rơi vào trạng thái hoang tưởng bạo lực thực sự do tác động của Atropine lên hệ thần kinh trung ương," bác sĩ Khoa cảnh báo, giọng nói đầy nghiêm trọng.


Trang ngẩng gương mặt nhợt nhạt nhưng cương nghị của mình lên hướng về phía bác sĩ Khoa. Đôi mắt không tiêu cự của cô lúc này dường như mang một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi:


"Em hiểu rồi. Cuộc chiến nhận thức này... chỉ mới bắt đầu thôi."


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động trong túi áo khoác của Trang bỗng nhiên rung lên bần bật, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của phòng trị liệu. Trang vuốt màn hình nhận cuộc gọi bằng xúc giác.


Giọng nói hốt hoảng, đứt quãng của Nguyễn Thị Lành—người giúp việc theo giờ của cô—vang lên từ đầu dây bên kia:


"Cô... cô Trang ơi! Tôi vừa đến căn hộ của cô để dọn dẹp... Tôi chợt nhớ ra chuyện này phải báo ngay cho cô... Chiều hôm kia, lúc tôi đến dọn dẹp tủ thuốc y tế treo tường... tôi đã thấy một chiếc bóng nam giới cao lớn, mặc đồ dã ngoại sẫm màu lảng vảng ngay sát khu vực tủ thuốc nhà cô..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!