Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Lộ trình lệch pha

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bụi xế chiều của thành phố Khánh Bình dường như chưa bao giờ dứt, nó chỉ chuyển từ những hạt nước li ti bám đầy trên làn da thành một màn sương ẩm ướt, lạnh lẽo bao trùm lấy khu tập thể Thanh Đa cũ. Đứng dưới chân cầu thang block C, Trịnh Thùy Trang cảm nhận được từng đợt gió lạnh mang theo mùi rêu mốc và mùi bùn đất từ lòng sông dội vào vòm họng. Sau sự biến mất đột ngột của nhân chứng câm Trần Văn Tâm, không gian xung quanh cô chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng nước mưa nhỏ giọt đều đặn từ những đường ống kẽm rỉ sét xuống nền xi măng bê tông: "Tách... tách..."


Trang khẽ thở dài, tay trái cô vẫn ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy của chú chó Labrador đen. Dưới lòng bàn tay cô, nhịp tim của Nu vẫn đập dồn dập ở mức 120 nhịp một phút, cơ vai của nó căng cứng như một sợi dây cáp thép bị kéo căng hết cỡ. Những ngón tay thon dài của cô khẽ miết nhẹ qua vùng lông dày sau tai trái của chú chó, nơi cô vừa phát hiện ra một vết xước rướm máu mới và một nốt sần cứng ngắc bằng kim loại ẩn sâu dưới lớp da mỏng. Ký ức về những điệu bộ ú ớ hoảng loạn của ông Tâm trước khi bị chiếc xe máy phân khối lớn cắt ngang cuộc đối thoại cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô như một cuộn băng ghi âm bị kẹt dải tần.


"Đi thôi, Nu. Chúng ta về nhà."


Trang khẽ gõ nhẹ chiếc gậy carbon xuống mặt đường nhựa để định vị hướng đi. Nhịp gõ 3.2kHz quen thuộc dội lại từ vách tường gạch ẩm mốc của con hẻm nhỏ, dẫn dắt cô và Nu bước nhanh qua những bậc cầu thang xi măng dốc đứng để trở về căn hộ tầng 4. Đêm hôm đó, căn hộ chung cư cũ của Trang ngập tràn trong một bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng lý trí. Cô không bật đèn, bởi đối với một người khiếm thị hoàn toàn như cô, ánh sáng hay bóng tối cũng chỉ là những khái niệm vô hình. Cô ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu trúc giữa phòng khách, đặt tập hồ sơ chuyên án "Bác Sĩ Giải Phẫu" bản chữ nổi Braille dày cộp lên đùi, những đầu ngón tay nhạy cảm lướt nhanh qua từng dòng ký tự dập nổi.


Trang áp dụng Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng để cô lập tiếng mưa gió gầm rú ngoài cửa sổ kính. Trong đầu cô, sơ đồ vết cắt giải phẫu của hai nạn nhân đầu tiên hiện lên một cách sống động. Vết rạch hình bán nguyệt sắc lẹm ở động mạch cảnh trái... Kẻ sát nhân không chỉ có kiến thức pháp y lâm sàng, hắn còn có một sự kiên nhẫn đáng sợ của một kẻ săn mồi luôn biết cách cô lập con mồi trước khi ra tay.


Đột ngột, Nu đang nằm dưới chân cô khẽ nhổm dậy. Lồng ngực chú chó Labrador phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ ở tần số cực thấp, dao động dưới ngưỡng nghe thông thường của con người nhưng lại dội thẳng vào xương bàn chân trần của Trang qua lớp gạch men lạnh lẽo. Trang khựng ngón tay lại trên trang giấy chữ nổi. Cô nín thở, toàn bộ thính giác dồn về phía cửa chính căn hộ.


"Sột... sột... sột..."


Đó là tiếng bước chân nện nhẹ nhưng đều đặn dưới chân cầu thang chung cư. Tiếng đế giày cao su cứng miết sát trên nền xi măng ẩm ướt, di chuyển với một nhịp điệu chậm rãi, lạnh lùng và hoàn toàn không có tiếng lẹt xẹt của dép lê hay tiếng cười nói của những cư dân quen thuộc trong block C. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước chiếu nghỉ tầng 4, đứng im lặng trong vòng ba mươi giây. Trang cảm nhận được áp lực không khí ngoài hành lang khẽ thay đổi, mang theo một luồng gió lạnh luồn qua khe cửa gỗ cũ kỹ. Nhịp thở của kẻ đứng ngoài cửa rất chậm và sâu, kéo dài đúng năm giây một chu kỳ—một nhịp thở hoàn hảo của kẻ có khả năng kiểm soát cơ thể tuyệt đối.


Vũ Hoàng Nam.


Trang siết chặt hai bàn tay lại, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay để dùng nỗi đau thể xác làm mỏ neo giữ vững lý trí. Hắn đã bắt đầu bao vây căn hộ của cô hằng đêm, đúng như những gì bà Thanh tạp hóa đã mô tả. Hắn đứng đó trong bóng tối ngoài hành lang, im lặng như một bức tượng, lắng nghe xem cô có phát hiện ra sự hiện diện của hắn hay không. Trang không hề động đậy, cô khẽ ôm lấy mỏm của Nu để giữ cho chú chó không phát ra tiếng sủa báo động. Sau một phút im lặng nghẹt thở, tiếng bước chân giày cao su cứng lại chậm rãi quay đầu, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn dưới cầu thang tối tăm.


Sáng hôm sau, lúc 8 giờ 00 phút, trời vẫn đổ mưa dầm dề trên các tuyến đường của thành phố Khánh Bình. Trang mặc bộ vest công sở sẫm màu chỉn chu, đeo ba lô da chứa tập hồ sơ chuyên án chữ nổi Braille bên trong, dắt Nu bước ra khỏi nhà để thực hiện lộ trình di chuyển hằng ngày đến Viện kiểm sát nhân dân thành phố.


Lộ trình của cô kéo dài dọc theo đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa kéo dài. Đây là con đường cô đã đi bộ suốt hai năm qua cùng với Nu. Mỗi mét đường vỉa hè đều được Trang học thuộc lòng bằng Phương pháp vẽ bản đồ tiếng vang. Cô quen thuộc từng tiếng lá sa kê xào xạc dội âm từ phía bên trái, tiếng còi xe buýt định kỳ vang lên ở ngã tư cách đó năm mươi mét, và đặc biệt là tiếng chuông chùa thanh tịnh dội lại từ phía bên phải vách tường đá lúc 8 giờ 15 phút sáng.


"Cộc. Cộc."


Đầu gậy carbon của Trang gõ đều đặn xuống vỉa hè có lát gạch nổi định vị dành cho người mù. Nu bước đi vững vàng phía trước, đai xích da căng nhẹ giữ cho Trang một khoảng cách an toàn. Tuy nhiên, khi đi đến đoạn ngã tư giao với đường Nguyễn Trãi, Nu bỗng nhiên khẽ giật vai, kéo mạnh sợi xích rẽ sang hướng bên phải.


Trang khựng bước chân lại. Theo bản đồ không gian trong tâm trí cô, lối rẽ này hoàn toàn không có vạch gạch nổi định vị cho người mù, và nó cũng không dẫn đến Viện kiểm sát. Cô khẽ giật nhẹ xích, ra khẩu lệnh giọng nói để bắt Nu quay lại lộ trình cũ:


"Nu, rẽ trái con. Đi thẳng."


Nhưng chú chó Labrador đen bỗng nhiên có biểu hiện hoảng loạn bất thường. Nó phớt lờ hoàn toàn khẩu lệnh của Trang, đuôi cụp xuống sát hai chân sau, cơ thể run lên bần bật dưới màn mưa lạnh. Nó dùng sức mạnh thể chất nặng ba mươi ký của mình ghì chặt sợi xích, kéo lê bước chân của Trang đi sâu vào hướng rẽ lạ. Trang cố gắng gõ gậy carbon liên tục xuống mặt đường để cảm nhận tiếng vang phản hồi:


"Cộc. Cộc. Cộc."


Âm thanh dội lại từ các bức tường xung quanh bỗng nhiên trở nên chật hẹp và âm u một cách kỳ lạ. Độ vang dội của tiếng gõ gậy không còn dải tần thông thoáng của mặt lộ chính đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, mà thay vào đó là tiếng dội ngược rất nhanh, chỉ mất khoảng 3 miligiây từ hai vách tường sát sườn. Không gian xung quanh sực mùi ẩm mốc của rác thải hữu cơ phân hủy và mùi cát đá xây dựng ẩm ướt.


Trang dừng phắt lại. Cô tập trung thính giác lâm sàng để tìm kiếm mốc định vị quen thuộc. Không có tiếng lá sa kê xào xạc từ bên trái. Không có tiếng chuông chùa định kỳ dội lại từ hướng bên phải. Bầu không khí xung quanh hoàn toàn câm lặng một cách giả tạo, đối lập hoàn toàn với tiếng ồn đô thị náo nhiệt ngoài lộ chính chỉ cách đó một khoảng ngắn.


"Nu! Dừng lại!" Trang hét lớn, cô dùng cả hai tay ghì chặt sợi xích da, nhưng Nu vẫn kéo mạnh cô đi về phía trước trong một trạng thái như bị thôi miên bởi một lực vô hình. Chú chó Labrador liên tục rên rỉ yếu ớt, tai nó cụp xuống, di chuyển một cách mù quáng không màng đến các chướng ngại vật xung quanh.


Trang suýt nữa đã bị mất phương hướng hoàn toàn giữa không gian hẹp tối tăm này. Chiếc gậy carbon gõ vào một đống gạch vỡ bên đường, khiến cô suýt trượt chân ngã xuống một vũng bùn lầy. Trong khoảnh khắc căng thẳng định vị cực độ, Trang nghe thấy tiếng động cơ ro ro quen thuộc của một chiếc xe ô tô đang giảm tốc độ và dừng lại ngay sát lối vào con hẻm.


"Chị Trang! Sao chị lại đi vào khu hẻm cụt bỏ hoang này?"


Giọng nói vui vẻ, nhanh nhẹn của Lê Minh Triết—tài xế taxi công nghệ quen thuộc thường xuyên đưa đón cô—vang lên từ phía sau cánh cửa kính xe hạ xuống. Trang thở phào nhẹ nhõm, cô lập tức gõ gậy hướng về phía nguồn âm thanh của Triết:


"Anh Triết! Nu bỗng nhiên kéo tôi đi vào đây. Đây không phải đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đúng không?"


"Trời đất ơi, đúng thế chị ơi!" Triết mở cửa xe chạy nhanh lại gần, tiếng đế giày cao su của anh bước xùm xụp trên vũng nước bùn. "Đây là khu hẻm cụt đang chờ giải tỏa phía sau công trường ga tàu điện ngầm đường Nguyễn Trãi. Nu nó dẫn chị đi lệch hướng xa lắm rồi. Chị mau lên xe đi, mưa gió thế này nguy hiểm quá!"


Trang nhanh chóng dắt Nu bước vào hàng ghế sau của chiếc xe taxi ấm áp. Mùi da ghế da thuộc và mùi nước hoa cà phê quen thuộc của xe Triết giúp cô lấy lại sự tĩnh lặng tinh thần sau cơn hoảng loạn không gian.


"Anh Triết, anh làm ơn bật định vị GPS đối chiếu giúp tôi lộ trình di chuyển thực tế từ lúc tôi rời nhà được không?" Trang đề nghị, giọng nói cô sắc lạnh và cẩn trọng.


Triết ngạc nhiên nhưng vẫn nhanh nhẹn gõ phím trên màn hình điện thoại thông minh cài trên táp-lô. Anh trích xuất Dữ liệu định vị GPS xe taxi Lê Minh Triết và đối chiếu với lộ trình đi bộ thông thường của Trang:


"Chị Trang... chuyện này lạ thật đấy. Bản đồ so sánh chứng minh con Nu đã dẫn chị đi lệch lộ trình thông thường đúng hai trăm mét vào đúng con ngõ cụt tối tăm bỏ hoang này. Thường ngày nó khôn lắm mà, sao hôm nay lại dẫn chị đi vào chỗ nguy hiểm thế?"


Hai trăm mét. Một sự lệch pha không gian hoàn hảo không thể là ngẫu nhiên.


Trang ngồi lặng đi trong bóng tối của hàng ghế sau. Cô đưa bàn tay trái run rẩy khẽ vuốt ve vùng đầu của Nu. Khi những đầu ngón tay cô lướt qua vùng da sau tai trái của chú chó, cô cảm nhận rõ vết xước rướm máu mới vẫn còn rỉ ra một chút dịch ấm ướt, và nốt sần cứng ngắc bằng kim loại ẩn sâu dưới da đang khẽ rung động nhẹ ở một dải tần số cực cao cận ngưỡng thính giác.


Sự lệch pha này không phải do bản năng của Nu bị lỗi. Chú chó dẫn đường của cô đang bị một thiết bị cấy ghép phát sóng siêu âm ngầm điều khiển từ xa để dẫn cô vào các điểm mù camera an ninh hoặc hiện trường giả lập của kẻ sát nhân hàng loạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!