Hồ sơ rỉ sét
Tiếng gót giày da nện xuống mặt gạch đá hoa cương ngoài cửa phòng ICU số ba khựng lại đột ngột. Tiếng tay nắm đấm cửa xoay nhẹ lạch cạch.
Trong không gian vô trùng ngập tràn mùi cồn sát trùng và Cloramin B hăng nồng của Khoa hồi sức cấp cứu Bệnh viện Khánh Bình, Trịnh Thùy Trang đứng bất động như một bức tượng tạc bằng đá xám. Dưới lớp áo choàng bảo hộ màu xanh rộng thùng thình của nhân viên vệ sinh, toàn bộ cơ thể cô căng cứng đến mức từng thớ cơ dọc sống lưng run lên bần bật. Lòng bàn tay trái rách sâu rỉ dịch nhức buốt dưới lớp băng gạc ẩm ướt dội lên những cơn đau giật thắt từng nhịp theo tiếng đập của động mạch cảnh. Bả vai phải bầm tím ê ẩm sau cú va đập vào tủ gỗ cứng trước đó co rút lại, khiến lực vung tay của cô bị giảm đi rõ rệt. Đáng sợ hơn cả là hai nhãn cầu nóng rực, căng tức dữ dội do tác dụng giãn đồng tử của độc chất Atropine mà Vũ Hoàng Nam đã lén tẩm vào lọ thuốc nhỏ mắt hằng ngày. Nhãn áp tăng cao chèn ép trực tiếp lên thùy chẩm, khiến thính giác định vị tiếng vang tự nhiên của cô bị suy giảm nghiêm trọng, để lại tiếng ù tai trái vo ve liên tục như tiếng ve kêu trong một đêm hè oi ả.
“Có người khóa bên trong?” Giọng nói trầm đục, uy quyền của Phó Viện trưởng Trần Thế Hải vang lên ngay sát khe cửa sắt bọc kính cách âm. Tiếng vải nylon của chiếc măng-tô sẫm màu cọ xát sột soạt khi hắn ghé sát người vào cửa.
Y tá trưởng Nguyễn Thị Huệ đứng bên cạnh giường bệnh của cựu Công tố viên trưởng Nguyễn Văn Hùng, hai bàn tay bám chặt vào thành giường inox lạnh ngắt, khớp ngón tay trắng bệch vì hoảng sợ. Nhịp thở của bà dồn dập, nông và đứt quãng ở tần số cao—một tín hiệu thính giác lâm sàng mà Trang bóc tách được ngay lập tức ở khoảng cách hai mét.
*Không được hoảng loạn. Nếu Trần Thế Hải bước vào phát hiện mình cải trang ở đây, hắn sẽ lập tức dùng quyền lực tư pháp để khởi tố mình tội danh xâm nhập trái phép và phá hoại vật chứng y khoa.*
Trang dùng ngón tay phải phồng rộp rỉ dịch nhẹ do miết sáp nóng trước đó, bóp mạnh vào vết rách sâu ở lòng bàn tay trái. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não như một luồng điện xé tâm can. Cô dùng chính sự kích thích đau đớn vật lý cực độ này làm mỏ neo nhận thức, ép nhịp tim đang vọt lên một trăm nhịp phải hạ dần xuống, đứng yên ở mức sáu mươi tám nhịp một phút. Cô lùi lại một bước, áp sát người vào sau bức rèm che màu xanh y tế ngăn cách giữa giường bệnh số ba và dãy tủ đựng dụng cụ vô trùng.
*Reng...! Reng...! Reng...!*
Đột ngột, hệ thống chuông báo cháy giả lập của bệnh viện rú vang dồn dập từ phía cuối hành lang hành chính. Tiếng chuông dải tần số cao dội thẳng vào màng nhĩ tai trái đang bị ù tinnitus của Trang, gây ra một cơn đau nhói dữ dội như búa bổ ở thái dương. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Trang thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Cô biết Lê Minh đã kích hoạt thành công hệ thống báo động giả từ phòng điều khiển trung tâm để giải vây cho cô.
“Báo cháy? Có sự cố ở khu vực phòng kỹ thuật!” Tiếng một gã vệ sĩ đi cùng Trần Thế Hải hét lên dồn dập.
“Đi kiểm tra ngay!” Trần Thế Hải ra lệnh, giọng nói của hắn lộ rõ vẻ nghi ngờ nhưng lập tức di chuyển gót giày da nện dồn dập ngược lại hướng hành lang chính để rút lui về phía lối thoát hiểm.
Y tá Huệ nhanh chóng đẩy chiếc xe thu dọn rác thải y tế lớn bằng inox ra chặn trước cửa phòng bệnh, tạo ra tiếng va chạm kim loại *loảng xoảng* cố ý để che giấu tiếng động. Bà ghé sát vào bức rèm che, thì thầm vội vã:
“Trang, đi lối cửa sau của phòng giặt là ngay! Chị đã mở sẵn chốt khóa xích từ bên trong rồi!”
Trang khẽ gật đầu. Cô không dùng gậy carbon gõ xuống sàn để tránh phát ra dải tần 3.2kHz đặc trưng có thể bị các trinh sát tuần tra của Thế Anh nhận diện. Dắt chú chó Nu đang nằm phục sát đất lướt đi chân trần không tiếng động, Trang áp dụng Kỹ thuật di chuyển triệt tiêu tiếng bước chân, dồn trọng tâm cơ thể vào phần ức bàn chân để lướt nhanh qua dãy hành lang tối tăm của khu vực hậu cần bệnh viện. Mùi Cloramin B hăng nồng dần được thay thế bằng luồng khí lạnh ẩm ướt của cơn mưa ngoài trời khi cô bước ra lối cửa sau thông sang con hẻm nhỏ Quận 10.
Tại góc hẻm khuất sau bóng những cây sa kê lớn, trợ lý Nguyễn Mai Chi đã nổ máy chờ sẵn trên chiếc xe máy cũ sờn sơn. Tiếng động cơ xe máy nổ đều đều ở tần số thấp là mốc thính giác giúp Trang định vị hướng di chuyển mà không cần gậy dò đường.
“Chị Trang! Lên xe nhanh đi chị!” Mai Chi thì thầm, giọng cô run lên vì lạnh dưới làn sương mù ẩm ướt của buổi sáng Khánh Bình.
Trang leo lên yên sau xe, Nu nhanh nhẹn nhảy lên đứng ở bệ để chân phía trước. Chiếc xe máy lao vút đi, hòa vào dòng xe cộ thưa thớt của buổi sớm sương mù dày đặc.
“Chúng ta đi đâu bây giờ chị?” Mai Chi hỏi lớn để át tiếng gió rít bên tai. “Trần Thế Hải đã cho người phong tỏa toàn bộ văn phòng của chị tại Viện kiểm sát. Thám tử Lê Minh cũng báo tin Thế Anh đang rà soát tất cả các camera an ninh khu vực xung quanh bệnh viện.”
Trang dùng đầu ngón tay phải miết nhẹ lên mảnh giấy nổi Braille dính mồ hôi lạnh đang giấu trong túi áo bảo hộ xanh—di vật cô vừa thu hồi dưới nẹp cổ của thầy Hùng trước đó. Những vết châm nổi sắc nhọn, gồ ghề tạo thành các ký tự hiện lên sống động trong tâm trí cô: *H-Ồ-S-Ơ-Đ-E-N-B-I-Ệ-T-T-H-Ự-C-Ổ*.
“Đến biệt thự vườn của thầy Hùng ở ngoại ô phía Bắc,” Trang nói, giọng cô khản đặc nhưng kiên định như thép nguội. “Mật mã của thầy không chỉ hướng về một ngôi nhà cổ bỏ hoang thông thường. Ông muốn chỉ cho chị vị trí cất giữ hồ sơ đen mười lăm năm trước ngay trong phòng làm việc cũ của ông tại biệt thự vườn.”
“Nhưng biệt thự của ông Hùng đang bị thuộc hạ của Trần Thế Hải canh gác nghiêm ngặt ngay sau khi ông đột quỵ!” Mai Chi lo lắng cảnh báo. “Hải biết thầy Hùng giữ những tài liệu bất lợi cho tập đoàn Nam Phát nên muốn tìm ra chúng trước chúng ta.”
“Chính vì vậy chúng ta phải đột nhập ngay trong sáng nay, trước khi Hải kịp cho người lục soát nát căn phòng đó,” Trang siết chặt chuôi gậy carbon buộc sau ba lô. “Chúng ta có một đồng minh bên trong biệt thự. Bà Mỹ—lao công khiếm thính của Viện kiểm sát—hằng ngày vẫn đến quét dọn biệt thự cho thầy Hùng.”
Khoảng một tiếng rưỡi sau, chiếc xe máy cũ dừng lại ở bìa rừng thông ngoại ô, cách biệt thự vườn của ông Hùng khoảng hai trăm mét. Sương sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực, làm ẩm ướt những rặng thông và rặng cây sa kê lớn xung quanh biệt thự. Tiếng lá sa kê rụng rào rạt khi có gió thổi qua tạo ra một dải tần số nhiễu tự nhiên, giúp Trang ngụy trang tiếng bước chân di chuyển.
Trang tháo chiếc gậy carbon bọc cao su đặc chế sau lưng ba lô. Cô gõ khẽ đầu gậy xuống mặt đất nện ẩm ướt để định vị hướng đi:
“Cạch. Cạch.”
Dải tần số phản hồi 3.2kHz quen thuộc dội lại từ vách tường rào đá của biệt thự, vẽ ra một bản đồ không gian thô sơ trong vùng nhận thức đang bị suy giảm mười lăm phần trăm của cô. Nu đi sát bên chân trái Trang, cái mũi ướt át của nó thỉnh thoảng dụi nhẹ vào đầu gối cô để dẫn hướng qua những đoạn dốc đá trơn trượt.
Tại cổng phụ của biệt thự vườn, tiếng chổi tre quét lá rào rạt đều đặn vang lên. Nhịp quét chậm rãi, dứt khoát—đó là Nguyễn Thị Mỹ. Trang khẽ gõ đầu gậy carbon nhịp ba liên tục xuống nền đá để phát đi tín hiệu nhận diện.
Tiếng chổi quét lá đột ngột dừng lại. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, không tiếng động của bà Mỹ tiến lại gần cổng sắt rỉ sét. Bà nhận ra dải tần 3.2kHz đặc trưng của chiếc gậy carbon mà Trang hằng ngày vẫn sử dụng tại Viện kiểm sát.
Bà Mỹ mở hé cánh cổng sắt, tiếng bản lề rên rỉ một dải tần số cao kèn kẹt. Bà dùng bàn tay thô ráp nắm lấy tay Trang, dùng ngôn ngữ ký hiệu châm nổi bằng đầu ngón tay lên lòng bàn tay Trang để truyền đạt thông tin khẩn cấp:
*Có hai lính canh của Trần Thế Hải đang ở phòng khách tầng trệt. Họ đang uống trà và canh gác lối lên lầu hai nơi có phòng làm việc của ông Hùng.*
Trang khẽ mím môi, hàm răng nghiến chặt để nén cơn nhức đầu dữ dội từ hốc mắt dội lên. Cô quay sang Mai Chi, thì thầm chỉ đạo chiến thuật:
“Mai Chi, em lách qua lối cửa sau nhà bếp. Tìm hộp cầu chì tổng của biệt thự và ngắt toàn bộ nguồn điện hành lang. Khi mất điện đột ngột, lính canh sẽ phải di chuyển xuống tầng hầm để kiểm tra hệ thống máy phát dự phòng. Đó là khoảng trống thời gian duy nhất để chị thâm nhập lên phòng làm việc tầng hai.”
“Dạ, em biết rồi. Chị cẩn thận,” Mai Chi thì thầm, cô nhanh chóng lướt đi dưới sự dẫn đường của bà Mỹ qua lối vườn sa kê khuất sương mù.
Trang đứng tựa lưng vào vách tường đá ẩm ướt của biệt thự, tay phải siết chặt chuôi gậy carbon, tay trái rướm máu bóp chặt vết thương để duy trì sự tập trung thính giác lâm sàng tối đa. Tiếng gió rít qua rặng thông dội ngược từ mái ngói biệt thự giúp cô định vị kết cấu tòa nhà.
*Xoạch!*
Tiếng ngắt cầu dao điện cơ học vang lên khẽ khàng từ hướng tầng hầm. Ngay lập tức, tiếng nhạc phát ra từ chiếc đài radio ở phòng khách tầng trệt tắt ngấm.
“Mất điện đột ngột vậy? Để tao xuống hầm kiểm tra máy phát,” giọng nói cộc cằn của một gã lính canh vang lên, kèm theo tiếng gót giày da nện cồm cộp trên nền gạch men hướng về phía cầu thang tầng hầm.
“Nhanh lên, sương mù lạnh bỏ mẹ,” gã lính canh thứ hai hậm hực đáp lại, tiếng bước chân của hắn di chuyển ra phía hiên trước để hút thuốc.
Khoảng trống chiến thuật đã mở ra. Trang dắt Nu lướt nhanh qua cửa sau nhà bếp. Sàn gỗ lim của căn biệt thự được lau dọn sạch sẽ bằng dầu bóng sực mùi thông ẩm mốc, tạo ra độ đàn hồi nhẹ giúp Trang cảm nhận độ dội âm của tiếng bước chân đi chân trần. Cô di chuyển không tiếng động dọc theo cầu thang gỗ dốc đứng dẫn lên lầu hai.
Phòng làm việc của cựu Công tố viên trưởng Nguyễn Văn Hùng hiện ra trong vùng thính giác của Trang như một không gian quen thuộc nhưng ngột ngạt. Mút xốp cách âm dán trên các vách tường thạch cao dày bóp nghẹt mọi âm thanh dội lại, khiến dải tần định vị của cô bị thu hẹp đáng kể.
Trang tiến sát lại chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn giữa phòng. Cô dùng xúc giác rà soát ổ khóa ngăn kéo bàn. Cô lén rút một chiếc kẹp sắt dẹt từ túi ba lô, cố gắng bẻ khóa ngăn kéo bằng công cụ cơ học. Nhưng ổ khóa bằng thép hợp kim quá cứng, tiếng kim loại va chạm *lách cách* vang lên quá lớn trong không gian câm lặng của căn phòng, có nguy cơ làm lộ hành tung nếu gã lính canh ở hiên trước nghe thấy.
*Không được vội vã. Ngăn kéo bàn chỉ là mồi nhử đánh lạc hướng. Thầy Hùng luôn treo bức tranh gia đình ở góc phòng có dội âm ổn định nhất để ông dễ dàng định vị khi đứng nói chuyện hằng ngày. Manh mối thực sự phải nằm ở đó.*
Trang rút chiếc kẹp sắt lại, cô dùng gậy carbon gõ khẽ xuống sàn gỗ hướng về phía góc tường bên trái phòng làm việc:
“Cạch.”
Tiếng gõ dội lại từ bức tường thạch cao bọc mút tiêu âm phát ra âm sắc trầm, đặc biệt có một khoảng trống dội âm rỗng ở độ cao một mét sáu mươi phân—vị trí treo bức chân dung gia đình của ông Hùng.
Trang tiến lại gần bức tranh gỗ sồi dày dặn sực mùi vec-ni cũ. Hai bàn tay cô run rẩy khi chạm vào bề mặt khung tranh nhám bụi. Đầu ngón tay phải phồng rộp rỉ dịch nhẹ của cô rà soát tỉ mỉ dọc theo bốn góc cạnh phía sau khung tranh gỗ.
*Xột... xột...*
Tại góc dưới bên trái của khung tranh, nơi tiếp giáp với lớp tường thạch cao rỗng, đầu ngón tay cô chạm phải một khe hở nhỏ rộng khoảng hai phân được che đậy khéo léo bằng một miếng băng keo vải màu xám đồng màu tường. Trang dùng móng tay trỏ phải cạy nhẹ lớp băng keo, rướm máu nhẹ ở đầu ngón tay nhưng cô không dừng lại. Cô luồn sâu ngón tay vào khe rỗng thạch cao.
Ngón tay cô chạm phải lớp vải dù thô ráp của một bọc nhỏ. Cô lôi mạnh ra.
Đó là một bọc vải dù sẫm màu ẩm mốc, bên trong chứa một cuốn sổ tay nhỏ bìa da đã hoen gỉ các góc kim loại và một tập hồ sơ giấy đen dày cộm. Trang dùng đầu ngón tay miết nhanh lên bề mặt cuốn sổ, cảm nhận độ nhám của lớp da mục nát và mùi rỉ sét tanh nồng của ghim sắt kẹp hồ sơ.
*Cuốn sổ tay ghi chép cũ của Lê Đình Phong và tập hồ sơ đen chứa bằng chứng về vụ tai nạn mười lăm năm trước.*
Khi Trang đang định rà soát kỹ hơn kết cấu tập hồ sơ:
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa dồn dập ba nhịp ngắn, ngắt quãng của bà Mỹ vang lên từ phía cầu thang gỗ hành lang lầu hai. Đó là tín hiệu cảnh báo khẩn cấp: Gã lính canh dưới tầng hầm đã kiểm tra xong máy phát điện và đang di chuyển lên lầu.
Trang nhanh chóng nhét cuốn sổ tay rỉ sét và tập hồ sơ đen vào ngăn khóa chống nước của chiếc ba lô vải dù đeo vai, kéo khóa lại không tiếng động. Cô ra hiệu cho Nu đi sát bên cạnh, lách người qua lối cửa sổ ban công lầu hai thông ra giàn hoa sa kê rậm rạp phía sau vườn.
Dưới sự hỗ trợ thầm lặng của bà Mỹ quét lá che dấu vết chân trần trên bãi sình lầy sương mù, Trang và Mai Chi nhanh chóng rút lui ra khỏi vành rào biệt thự vườn, lách qua rặng thông để trở lại con đường đất ngoại ô vắng lặng.
Họ trốn vào một góc chòi gỗ bỏ hoang của những người trồng thông cuối vườn. Cơn mưa bụi ẩm ướt bám sũng nước trên mái tóc ngắn của Trang, sương mù bao phủ xung quanh lạnh buốt. Trang ngồi bệt xuống nền đất nện, đặt chiếc ba lô vải dù lên đùi. Cô không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa để giải mã bí mật lớn nhất cuộc đời mình.
Cô mở khóa ba lô, rút cuốn sổ tay rỉ sét của Lê Đình Phong ra. Lớp bìa da cũ kỹ sực mùi giấy mục và rỉ sét kim loại của ghim sắt kẹp hồ sơ. Trang dùng đầu ngón tay phải phồng rộp rà soát tỉ mỉ từng trang giấy nhám, mỏng và dễ rách của cuốn sổ.
Những dòng chữ viết tay lõm sâu của cựu cảnh sát Lê Đình Phong mười lăm năm trước hiện lên dưới đầu ngón tay nhạy cảm của cô như một bản đồ nhân quả khốc liệt. Cô bóc tách được các ký tự chữ viết tay lõm sâu ghi nhận chi tiết hiện trường vụ tai nạn xe của gia đình cô:
*“...Chiếc xe tải Kamaz mang biển kiểm soát giả... đã bị cắt số sườn và thanh lý khẩn cấp ngay sau vụ tai nạn tại bãi phế liệu ngoại ô... Dấu vết cắt dây cáp phanh bằng kìm cộng lực chuyên dụng tại bãi xe của tòa án tối cao trước giờ xuất phát... Kẻ trực tiếp lái chiếc xe tải gây tai nạn đâm vào xe của Thẩm phán Trịnh Thế Vinh mười lăm năm trước... tên là Nguyễn Văn Đạt...”*
*Nguyễn Văn Đạt.*
Trang khựng lại, đầu ngón tay cô đứng yên trên trang giấy rỉ sét ẩm mốc. Hai hàng nước mắt tuôn rơi, nóng hổi lăn dài trên đôi má nhợt nhạt dưới làn sương đêm lạnh buốt. Cơn phẫn nộ tột cùng và nỗi đau mất mát mười lăm năm qua dâng trào nghẹn ứ nơi lồng ngực khiến hơi thở cô dồn dập, run rẩy.
Kẻ sát hại bố mẹ cô—kẻ trực tiếp lái chiếc xe tải Kamaz định mệnh năm xưa—chính là Nguyễn Văn Đạt, một quân cờ được tập đoàn Nam Phát chu cấp tiền bạc để im lặng ngay sau khi ra tù. Sợi dây nhân quả lịch sử đã chính thức lộ diện, kết nối trực tiếp bi kịch quá khứ của gia đình cô với đường dây tội ác hiện tại của Vũ Hoàng Nam và Trần Thế Hải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!