Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Di vật của người thầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngón tay đeo găng da đen của Thượng úy Phan Thế Anh khẽ móc vào vòng chốt cửa sắt. Tiếng kim loại rỉ sét rên rỉ một dải tần số cao kèn kẹt báo hiệu cánh cửa chuồng béc-giê số bốn chuẩn bị mở toang.


Trong bóng tối ngột ngạt của chuồng nuôi, Trịnh Thùy Trang đứng ép chặt lưng vào vách tường bê tông lạnh ngắt. Lòng bàn tay trái của cô—vết thương rách sâu do cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi hai ngày trước—đột ngột nhói buốt dữ dội dưới lớp gạc y tế sũng nước sương. Cơn đau như một luồng điện xé tâm can dội thẳng lên đại não, nhưng cô bóp chặt vết thương, dùng chính sự đau đớn vật lý cực độ này làm mỏ neo nhận thức để giữ nhịp tim đứng yên ở mức sáu mươi tám nhịp một phút. Bên cạnh cô, chú chó Labrador đen tên Nu nằm phục sát đất, cơ thể căng cứng nhưng hoàn toàn im lặng, trong khi con béc-giê Malinois chiến đấu của trại Ánh Sáng khịt khịt mũi đầy bất an dưới tác dụng của làn sương tinh dầu bạc hà nồng nặc.


“Thượng úy Phan, coi chừng!”


Tiếng hét dứt khoát của thám tử Lê Minh vang lên ngoài hành lang hành chính, cắt ngang dải âm thanh kèn kẹt của chốt cửa sắt. Tiếng gót giày da của Lê Minh nện dồn dập trên nền xi măng ẩm ướt, khựng lại ngay sát sau lưng Thế Anh.


“Có chuyện gì?” Giọng Thế Anh đanh lại, lộ rõ vẻ khó chịu khi bị can thiệp.


“Chuồng số bốn là khu vực cách ly đặc biệt của con Malinois dòng lai chiến đấu,” Lê Minh giải thích nhanh, giọng nói duy trì dải tần số trầm ổn định của một cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm. “Nó đang bị hội chứng cuồng loạn khứu giác sau chấn thương. Mùi tinh dầu bạc hà đậm đặc kia là liệu pháp thú y bắt buộc để phong tỏa dây thần kinh số năm của nó, át đi mùi mồ hôi người lạ. Anh đột ngột mở cửa mà không đeo mặt nạ bảo hộ khứu giác, con Malinois sẽ lập tức kích hoạt phản xạ cắn xé vào cổ họng. Tôi không muốn ca lục soát này biến thành một vụ tai nạn lao động đẫm máu.”


Thế Anh khựng lại một nhịp. Qua vách tường thạch cao mỏng, Trang bóc tách được tiếng hít thở sâu đầy nghi ngờ của gã điều tra viên trẻ tuổi. Hắn đang ngửi thấy mùi bạc hà cay nồng xộc ra từ khe cửa sắt. Tiếng găng da đen cọ xát vào vòng chốt sắt phát ra âm thanh sột soạt nhẹ, rồi buông lỏng.


“Vết xước mới trên cửa sắt chuồng số một phía bên kia rõ ràng hơn,” Lê Minh bồi thêm một câu bẫy chiến thuật, cố tình tạo tiếng bước chân nặng nề để hướng sự chú ý của Thế Anh ra xa. “Tôi nghĩ chúng ta nên rà soát hướng đó trước khi sương mù tan hết.”


“Được rồi, quay lại chuồng số một,” Thế Anh hậm hực ra lệnh. Tiếng giày da của hắn và đội trinh sát lập tức di chuyển ngược lại hành lang, tiếng động nhỏ dần rồi biến mất sau tiếng gió rít qua rặng thông ngoại ô.


Trang khẽ thở hắt ra, mồ hôi lạnh sũng nước bên thái dương. Cô dắt Nu lẻn nhanh ra lối cửa sau của dãy chuồng dã ngoại, nơi sương mù dày đặc đang bao phủ sườn đồi phía Bắc. Dưới sự ngụy trang của màn sương và sự dẫn đường im lặng của Nu, Trang lướt đi như một chiếc bóng vô hình, lách qua vành đai bảo vệ của trại Ánh Sáng để bước lên chiếc xe sedan cũ không biển hiệu của Lê Minh đang nổ máy chờ sẵn ở bìa rừng.


“Thầy Hùng đột quỵ rồi,” Lê Minh nói ngay khi Trang vừa đóng cửa xe, giọng anh trầm xuống đầy u uất. Tiếng động cơ xe gầm rú dội vào tai Trang khi chiếc xe bắt đầu chuyển bánh hướng về Thành phố Khánh Bình.


Cú sốc đột ngột khiến lồng ngực Trang thắt lại. Thầy Nguyễn Văn Hùng—cựu Công tố viên trưởng, người cha đỡ đầu tinh thần đã dạy cô kỹ thuật lập luận pháp lý không cần thị lực—đang nằm hôn mê sâu tại phòng ICU bệnh viện Khánh Bình.


“Tối qua, ngay sau khi thầy hứa sẽ dùng uy tín cũ để yêu cầu Viện kiểm sát tối cao giám định lại mẫu máu xét nghiệm của em,” Lê Minh tiếp tục, tay siết chặt vô lăng. “Trần Thế Hải đã lập tức cho phong tỏa phòng bệnh của thầy dưới danh nghĩa ‘bảo vệ sức khỏe cán bộ lão thành’. Em không thể đường đường chính chính vào đó.”


Trang nhắm mắt lại. Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt hỏng, thùy chẩm xử lý thính giác của cô hoạt động hết công suất để phân tích logic chuỗi sự kiện. Thầy Hùng không thể đột quỵ ngẫu nhiên vào đúng thời điểm nhạy cảm này. Đây chắc chắn là một âm mưu đầu độc ngầm của Vũ Hoàng Nam và Trần Thế Hải hòng cắt đứt điểm tựa quyền lực chính trị cuối cùng của cô.


“Em phải vào đó, anh Minh,” Trang nói, giọng cô sắc lạnh như thép nguội. “Em cần kiểm tra bệnh án và thể trạng của thầy. Chỉ có thính giác lâm sàng của em mới bóc tách được dấu vết của độc chất thần kinh trước khi chúng bị đào thải hoàn toàn.”


Một tiếng rưỡi sau, chiếc xe dừng lại ở con hẻm phía sau Bệnh viện Khánh Bình. Cơn mưa ẩm kéo dài của thành phố dội tiếng lộp bộp liên tục lên mái tôn các tòa nhà xung quanh, tạo ra một dải tần số nhiễu nền cực lớn. Trang đeo chiếc ba lô vải dù sẫm màu chứa cuốn sổ tay rỉ sét và một trăm năm mươi triệu đồng tiền mặt sát hông, dắt Nu đi sát bên cạnh.


Tại khu vực giao nhận rác thải y tế của bệnh viện, Y tá trưởng Nguyễn Thị Huệ đã chờ sẵn. Tiếng bước chân của Huệ nhẹ nhàng, đều đặn—nhịp bước của một người phụ nữ trung niên luôn mang theo mùi dung dịch Cloramin B và cồn sát trùng hăng nồng đặc trưng.


“Em mặc bộ đồ bảo hộ này vào, đeo khẩu trang và đội mũ kín,” Huệ thì thầm, tay nhanh chóng khoác lên người Trang chiếc áo choàng xanh của nhân viên vệ sinh. “Chị sẽ đẩy xe thu dọn rác vào phòng ICU. Em đi sát phía sau, cúi đầu xuống. Người của Trần Thế Hải đang gác ở sảnh chính sảnh chờ, nhưng họ ít khi để ý đến nhân viên dọn dẹp.”


Trang khẽ gật đầu. Cô buộc dọc chiếc gậy carbon bọc cao su đặc chế sau lưng ba lô để tránh tiếng gõ gậy phát ra âm thanh định vị thu hút sự chú ý. Cô dồn toàn bộ sự tập trung vào lòng bàn chân trần đang đi đôi dép cao su mềm của bệnh viện, áp dụng Kỹ thuật di chuyển triệt tiêu tiếng bước chân để di chuyển không tiếng động dọc theo hành lang lát gạch đá hoa cương lạnh buốt.


Hành lang phòng ICU yên tĩnh một cách đáng sợ. Không gian âm học ở đây bị bóp nghẹt bởi các bức tường cách âm dày, chỉ còn tiếng ro ro đều đặn của hệ thống điều hòa trung tâm và tiếng bíp tít định kỳ của các máy đo sinh tồn dội lại từ các phòng bệnh đóng kín.


“Đến rồi. Phòng số ba,” Huệ khẽ đẩy cửa sắt mở ra. Tiếng bản lề cửa kêu lên một tiếng *xoẹt* nhỏ do được tra dầu kỹ dưỡng.


Trang bước vào phòng, Nu lẳng lặng nằm phục sát cửa ra vào để canh gác. Căn phòng sực mùi ozone và hóa chất vô trùng lạnh ngắt. Trên giường bệnh, cựu Công tố viên trưởng Nguyễn Văn Hùng nằm bất động, xung quanh ông là một hệ thống thiết bị y tế chằng chịt. Tiếng máy thở cơ học hoạt động theo chu kỳ rít lên đều đặn: *shhh... tách... shhh... tách...* lặp đi lặp lại năm giây một lần.


Trang tiến lại gần giường bệnh, lòng bàn tay trái sưng tấy rỉ máu khẽ run rẩy khi cô chạm vào bàn tay gầy gò, lạnh ngắt của người thầy. Nỗi đau lòng và sự phẫn nộ dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng cô lập tức hít một hơi sâu, kích hoạt Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng để kiểm soát cảm xúc.


Cô nghiêng người, áp sát tai trái vào lồng ngực gầy gò của thầy Hùng, lọc bỏ tiếng ồn nền của máy thở và tiếng ro ro của máy điều hòa.


*Thịch... thịch... thịch...*


Tiếng đập của tim thầy Hùng dội vào tai cô. Nhịp tim đập chậm một cách bất thường, dao động ở tần số cực thấp—chỉ bốn mươi sáu nhịp một phút. Đối với một bệnh nhân bị đột quỵ do tai biến mạch máu não thông thường, nhịp tim thường tăng cao do phản ứng căng thẳng thần kinh tự nhiên. Nhưng nhịp tim của thầy Hùng lại phẳng lặng, chậm rãi và yếu ớt như thể toàn bộ hệ thống nút xoang nhĩ đang bị đè nặng bởi một lực cản hóa học khổng lồ.


Trang khẽ nhíu mày. Cô dùng đầu ngón tay phải phồng rộp rỉ dịch khẽ chạm vào mí mắt thầy Hùng, nâng nhẹ lên để kiểm tra phản xạ đồng tử. Đồng tử của ông co rút nhỏ lại như đầu đinh ghim, hoàn toàn không có phản ứng co giãn tự nhiên khi cô dùng ngón tay tạo ra bóng râm che khuất ánh sáng phòng bệnh.


*Nhịp tim dưới năm mươi nhịp một phút. Đồng tử co rút cực độ. Đây không phải là đột quỵ do xuất huyết hay nhồi máu não tự nhiên. Đây là biểu hiện lâm sàng điển hình của tình trạng ngộ độc chất kháng Cholinesterase—chất ức chế thần kinh nhóm độc dược cực mạnh.*


Trang di chuyển ngón tay dọc theo đường ống truyền tĩnh mạch bằng nhựa dẻo dẫn từ chai nước biển xuống mu bàn tay của thầy Hùng. Cô dò tìm khớp nối luer-lock của dây truyền dịch. Tại đầu van chữ Y dùng để tiêm thuốc bổ sung hằng ngày, cô dùng xúc giác nhạy bén phát hiện một giọt chất lỏng cực nhỏ vẫn chưa kịp khô hẳn, đọng lại ở kẽ nhựa.


Trang khẽ quẹt đầu ngón tay trỏ phải vào giọt chất lỏng đó, rồi đưa lên đặt khẽ vào đầu lưỡi để thực hiện Quy tắc kiểm tra độc chất bằng cảm giác vị giác.


Một vị đắng ngắt, chát chúa và mang theo cảm giác tê dại lập tức lan tỏa từ đầu lưỡi xuống cuống họng cô. Vị đắng đặc trưng của hợp chất ancaloit tổng hợp nhóm kháng Cholinesterase dùng trong thuốc huyết áp bị tráo đổi chất độc.


*Chính xác là chất ức chế thần kinh. Hoàng Nam đã lén tráo đổi thuốc huyết áp hằng ngày của thầy bằng độc chất này để tạo ra một cơn đột quỵ nhân tạo hoàn hảo.*


Cơn phẫn nộ tột cùng bùng lên trong lòng Trang. Cô lập tức vươn tay định rút ống truyền dịch tĩnh mạch để ngăn chặn dòng độc chất đang tiếp tục chảy vào cơ thể người thầy quá cố.


Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa siết chặt sợi dây nhựa dẻo và kéo khẽ:


*BÍP! BÍP! BÍP!*


Tiếng còi cảnh báo áp suất của máy truyền dịch tự động đột ngột rú lên chói tai trong không gian phòng bệnh. Âm thanh dải tần số cao đột ngột dội thẳng vào màng nhĩ tai trái đang bị ù tinnitus của Trang, gây ra một cơn đau nhói dữ dội như búa bổ ở thái dương.


“Trang! Coi chừng! Có người đang đi vào!” Y tá Huệ hốt hoảng thì thầm từ phía cửa phòng.


Trang giật mình, cô lập tức buông sợi dây nhựa ra và nhanh chóng cắm ngược đầu van chữ Y trở lại vị trí cũ để dập tắt tiếng còi báo động của máy truyền dịch. Tiếng còi bíp tắt ngấm, trả lại sự im lặng ngột ngạt cho phòng bệnh, nhưng tim Trang đã đập liên hồi ở mức một trăm nhịp một phút. Nguy cơ bị bảo vệ bệnh viện phát hiện hành vi xâm nhập trái phép khu vực cách ly đặc biệt đang cận kề ngay trước mắt.


“Em phải tìm xem thầy có để lại manh mối gì không,” Trang tự nhủ, đầu óc cô hoạt động với tốc độ cực hạn. Thầy Hùng là một cựu công tố viên lão thành, ông chắc chắn biết mình đang gặp nguy hiểm trước khi đột quỵ và sẽ tìm cách lưu lại chứng cứ.


Trang dùng đôi bàn tay rướm máu dò dẫm nhanh chóng dọc theo cơ thể thầy Hùng trên giường bệnh. Cô rà soát các nếp gấp của ga trải giường, túi áo bệnh nhân, rồi dừng lại ở chiếc nẹp cổ bằng bọt xốp y tế màu trắng đang ôm chặt lấy cổ ông để cố định cột sống cổ.


Cô khẽ luồn ba ngón tay phải phồng rộp vào dưới mép nẹp cổ bằng bọt xốp mềm mại.


*Xột... xột...*


Đầu ngón tay cô chạm phải một vật thể lạ—một mảnh giấy cứng nhỏ, thô ráp, được giấu kỹ dưới nẹp cổ sát phần gáy của thầy Hùng.


Trang khẽ rút mảnh giấy ra. Đó là một mảnh giấy bìa cứng cắt từ vỏ hộp thuốc, sần sùi và dính mồ hôi lạnh của người thầy. Cô dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên bề mặt mảnh giấy, cảm nhận những vết châm nổi sắc nhọn, gồ ghề được tạo ra bằng đầu đinh ghim theo một quy luật ký tự chữ nổi Braille tự chế.


Đầu ngón tay Trang lướt nhanh qua các vết châm nổi gồ ghề:


*H... Ồ... S... Ơ... Đ... E... N... B... I... Ệ... T... T... H... Ự... C... Ổ...*


*Hồ sơ đen... biệt thự cổ.*


Trang chấn động tinh thần cực độ. Di vật của người thầy chứa đựng mật mã dẫn đường đến hiện trường cốt lõi mười lăm năm trước—khu biệt thự cổ bỏ hoang của gia tộc họ Vũ, nơi lưu giữ vết máu khô của vụ án mạng đầu tiên.


Ngay khi Trang vừa giấu mảnh giấy nổi vào túi áo bảo hộ xanh:


*Cộp... cộp... cộp...*


Từ phía hành lang lát gạch đá hoa cương bên ngoài phòng ICU, tiếng bước chân giày da đế cứng, nặng nề và mang theo nhịp điệu uy quyền hành chính quen thuộc đột ngột vang lên, dội âm sắc lạnh vào màng nhĩ tai trái của Trang.


Nhịp thở năm giây một chu kỳ đều đặn đến lạnh người ngoài hành lang đang tiến sát cửa sắt phòng bệnh số ba.


Trần Thế Hải đã bất ngờ xuất hiện ngoài hành lang bệnh viện để kiểm tra tình hình sức khỏe của ông Hùng, phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!