Cuộc lục soát bất ngờ
Màn sương mù buổi sớm của vùng ngoại ô Khánh Bình mang theo cái lạnh buốt của những dải thông ẩm ướt, luồn qua những khe hở của dãy chuồng dã ngoại phía sau Trại huấn luyện chó Ánh Sáng. Trịnh Thùy Trang ngồi thu mình trong góc tối của khoảng không gian đệm giữa hai dãy chuồng sắt, hai đầu gối co sát vào ngực.
Trải qua đêm dài đào thoát nghẹt thở dưới căn hầm ngầm nhà bếp, cơ thể cô đã chạm đến giới hạn chịu đựng vật lý. Lòng bàn tay trái—vết thương bị cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi cứa rách sâu—giờ đây sưng tấy lên, rỉ ra thứ dịch lỏng ấm nóng dưới lớp băng gạc y tế sũng nước sương. Ở bàn tay phải, những nốt phồng rộp bỏng rát do miết liên tục lực mạnh trên bản đồ nổi bằng sáp Quận 8 hằng đêm vẫn đang nhói buốt từng nhịp theo tiếng đập của động mạch cảnh. Đôi mắt không tiêu cự phía sau lớp kính râm phân cực sẫm màu đau nhức dữ dội; chất độc Atropine mà Vũ Hoàng Nam lén tẩm vào lọ thuốc nhỏ mắt hằng ngày vẫn đang hành hạ dây thần kinh thị giác của cô, đẩy nhãn áp lên cao và kích hoạt tiếng ù tai trái (tinnitus) vo ve kéo dài như tiếng ve kêu liên tục bên tai.
Nhưng Trang không cho phép mình ngất đi. Cô dùng chính những kích thích đau đớn buốt nhói ở cả hai bàn tay làm mỏ neo nhận thức, ép đại não phải duy trì sự tỉnh táo lý trí tối đa.
“Ngoan, Nu. Nằm im,” Trang thì thầm cực nhỏ, luồng hơi thở ấm áp của cô phả vào tai chú chó Labrador đen đang nằm phục sát bên hông cô. Nu khẽ rên rỉ một tiếng rất nhỏ trong cổ họng, cái mũi ướt át của nó dụi nhẹ vào mu bàn tay phải phồng rộp của cô như một lời hứa trung thành tuyệt đối. Sau khi được giải độc phản xạ hóa học từ chiếc vòng cổ cũ, sợi liên kết lòng trung thành giữa Trang và Nu đã hoàn toàn khôi phục, biến chú chó thành giác quan thứ sáu đáng tin cậy duy nhất của cô lúc này.
*Ooo... Ooo... Ooo...*
Tiếng còi hú xé toạc màn sương mù tĩnh lặng của đồi thông phía Bắc.
Trang lập tức thẳng người, thính giác lâm sàng của cô căng ra để bóc tách các dải tần âm thanh đang dội lại từ hướng cổng chính của trại Ánh Sáng. Tiếng lốp xe rít mạnh trên nền sỏi đá ẩm ướt, tiếng phanh xe cơ học kêu lên những dải tần số cao nhọn hoắt dứt khoát. Ít nhất là ba chiếc xe bán tải chuyên dụng của lực lượng cảnh sát hình sự.
*Rầm!*
Tiếng cửa xe dập mạnh dội ngược vào các vách tường bê tông của dãy chuồng huấn luyện. Tiếp theo đó là tiếng bước chân nện giày da đế cứng dồn dập, dứt khoát và mang theo nhịp điệu uy quyền hành chính của một đội ngũ được vũ trang.
“Toàn đội chú ý! Phong tỏa toàn bộ các lối ra vào của trại Ánh Sáng! Rà soát kỹ lưỡng khu vực chuồng nuôi và nhà hành chính!”
Giọng nói đanh thép, hiếu thắng ấy vang lên qua loa cầm tay, dội vào màng nhĩ tai trái của Trang tạo ra một sự chấn động tâm lý nhẹ. Đó là Phan Thế Anh—điều tra viên trẻ tuổi, hiếu thắng của Đội Cảnh sát hình sự Khánh Bình. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào các bằng chứng ADN giả lập mà Hoàng Nam gài bẫy và đang ráo riết truy lùng cô dưới danh phận một kẻ tình nghi giết người lẩn trốn (Bị tước quyền).
“Chào Thượng úy Phan. Có chuyện gì mà Đội hình sự lại ghé thăm trại huấn luyện của chúng tôi vào sáng sớm thế này?”
Giọng nói trầm ấm, lịch lãm của Vũ Hoàng Nam vang lên từ phía sân xi măng hướng nhà hành chính. Nhịp thở của hắn duy trì hoàn toàn ổn định ở chu kỳ diaphragmatic năm giây một lần—sự điềm tĩnh đến ái kỷ của một kẻ sát nhân hàng loạt đang đóng vai công dân hợp tác tốt. Hắn đang sử dụng sự tự tin của mình để thăm dò hành tung của Trang.
“Chúng tôi nhận được tin báo Trịnh Thùy Trang đang ẩn nấp tại đây,” Thế Anh trả lời lạnh lùng, tiếng giấy tờ lệnh lục soát xột soạt vang lên. “Yêu cầu ông Nam hợp tác cho chúng tôi lục soát toàn bộ cơ sở.”
“Ồ, tất nhiên rồi. Trại Ánh Sáng luôn tuân thủ pháp luật. Mời các anh,” Nam trả lời, tiếng cười khẽ của hắn mang theo một sự ngạo nghễ vô hình dội qua khoảng không.
Trang nín thở. Khoảng cách từ sân chính đến dãy chuồng dã ngoại phía sau chỉ chưa đầy năm mươi mét. Nếu Thế Anh dẫn đội trinh sát rà soát thủ công, góc đệm nhỏ hẹp này sẽ lập tức bị phát hiện. Cô không còn danh phận công tố viên để bảo vệ bản thân; nếu bị bắt giữ trong tình trạng này, Trần Thế Hải sẽ lập tức cưỡng chế đưa cô vào bệnh viện tâm thần để bít đầu mối vĩnh viễn.
Cô phải di chuyển ngay lập tức.
Trang khẽ giật nhẹ xích da của Nu. Cô kích hoạt Ngưỡng 9: Kẻ tình nghi lẩn trốn kết hợp với Kỹ thuật di chuyển triệt tiêu tiếng bước chân. Đi bằng phần ức bàn chân, cô dồn trọng tâm cơ thể đều đặn xuống sàn đất nện ẩm ướt, kiểm soát nhịp thở trùng với tiếng gió rít qua các khe lá thông dội ngược từ vách tường ngoài. Mỗi bước đi của cô nhẹ như một chiếc lá rụng, hoàn toàn không tạo ra tiếng động cơ học nào.
Tuy nhiên, khi Trang vừa lách qua khe hẹp dẫn vào dãy chuồng béc-giê nghiệp vụ phía bên trái, chiếc khuy áo tích hợp camera hồng ngoại ẩn cài trên cổ áo vest của cô bỗng vướng vào một sợi kẽm gai rỉ sét nhô ra từ lưới mắt cáo.
*Sột...*
Tiếng vải dù bị kéo căng vang lên khẽ khàng trong không gian tĩnh lặng. Trang khựng lại, toàn thân đông cứng. Đầu ngón tay phải phồng rộp rỉ dịch của cô run rẩy dò tìm vùng cổ áo, cảm nhận sợi kẽm gai đang móc chặt vào đường chỉ khuy áo camera.
*Nếu mình giật mạnh, chiếc khuy áo camera—vật chứng ghi âm duy nhất chứa tệp ghi âm tự thú của Nam—sẽ bị rơi vỡ hoặc hỏng mạch truyền đám mây vĩnh viễn. Nhưng tiếng bước chân của đội trinh sát đang tiến sát vào hành lang dãy chuồng nuôi phía đối diện.*
Trang nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt từ lòng bàn tay trái rách sâu, cô nhẫn nại dùng ngón cái và ngón trỏ tay phải bóp nhẹ đầu kẽm gai, xoay một góc bốn mươi lăm độ để gỡ sợi chỉ ra mà không làm rách khuy áo.
*Cạch.*
Sợi kẽm gai buông ra. Trang thu hồi chiếc khuy áo camera an toàn, nhanh chóng dắt Nu lách vào bên trong Chuồng chó nghiệp vụ số 4.
Đây là chuồng nuôi một con chó béc-giê Malinois chiến đấu vạm vỡ của trại Ánh Sáng. Ngay khi Trang vừa bước vào bóng tối của chuồng, con béc-giê đang nằm trên bục gỗ lập tức nhổm dậy. Đôi tai nó vểnh ngược, bờ vai vạm vỡ căng lên và từ sâu trong lồng ngực phát ra một tiếng gầm gừ tần số thấp dưới ngưỡng nghe thông thường. Nó đã đánh hơi thấy mùi người lạ và mùi máu tươi tanh nồng từ lòng bàn tay rách của Trang.
*Gừ... Gừ...*
Con béc-giê nhe nanh, chuẩn bị sủa vang để báo động cho Lý Mạnh Hùng.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trang lập tức hành động theo bản năng sinh học của một nhà phân tích hành vi động vật. Cô biết con béc-giê nhạy cảm với mùi lạ và mùi mồ hôi hoảng sợ của con người. Cô lén rút lọ xịt tinh dầu hương thảo mộc đậm đặc từ túi áo khoác gió, khẽ xịt một tia cực nhỏ hướng về phía mũi con vật.
Mùi bạc hà và hương thảo nguyên chất nồng nặc lập tức lan tỏa, phong tỏa hoàn toàn khứu giác nhạy cảm của con béc-giê Malinois, át đi mùi mồ hôi hoảng sợ và mùi máu tươi của Trang. Con vật hắt hơi liên tục, tiếng móng vuốt của nó cào sột soạt xuống nền xi măng đầy bối rối.
Đồng thời, Nu tiến lên một bước. Chú chó Labrador đen khẽ áp sát người vào con béc-giê, phát ra một tiếng rên rỉ trầm ấm mang tần số xã hội xoa dịu. Sự xuất hiện của Nu như một mỏ neo an toàn, khiến con béc-giê Malinois dần hạ thấp đuôi, nằm phục xuống bục gỗ nhưng đôi mắt hung dữ vẫn cảnh giác nhìn Trang.
Trang khẽ thở hắt ra, cô đứng bất động bên cạnh con béc-giê, lưng áp chặt vào vách tường bê tông ẩm mốc lạnh ngắt của chuồng số 4.
“Thượng úy Phan, phía bên này là dãy chuồng béc-giê nghiệp vụ. Lối đi hẹp và các con vật rất hung dữ vào sáng sớm,” giọng nói của Lê Minh vang lên ngoài hành lang hành chính, dội vào tai Trang sắc nét.
Thám tử Lê Minh—đồng minh sinh tử duy nhất của cô—đang đi cùng Phan Thế Anh. Trang nghe thấy tiếng mở nắp bật lửa Zippo bằng đồng quen thuộc của anh: *Tách... Xoẹt...*
Đó là tín hiệu cảnh báo của Lê Minh dành cho cô. Anh đang ở rất gần.
“Cứ lục soát kỹ cho tôi. Không bỏ sót bất kỳ chuồng nào!” Thế Anh ra lệnh đanh thép, tiếng giày da đế cứng của hắn nện cồm cộp trên nền hành lang xi măng trơn bóng đang tiến sát về phía chuồng số 4.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Khoảng cách thu hẹp dần. Năm mét. Bốn mét. Ba mét.
Trang cảm nhận được luồng khí lạnh từ hành lang luồn qua khe cửa sắt chuồng nuôi. Nhịp tim của cô vọt lên chín mươi nhịp một phút nhưng cô lập tức dùng Liệu pháp thiền phơi nhiễm bóng tối, hít thở sâu chu kỳ 4-4-4 để cưỡng chế nhịp tim hạ xuống dưới bảy mươi nhịp.
*Xoảng!*
Một tiếng động kim loại lớn vang lên từ hướng ngược lại của dãy chuồng đối diện. Đó là tiếng chùm chìa khóa sắt nặng nề rơi xuống nền xi măng, kèn kẹt xoay tròn trên mặt đất.
“Ồ, sơ ý quá. Tôi làm rơi chùm chìa khóa vạn năng của trại,” giọng nói của Lê Minh vang lên đầy hối lỗi ngoài hành lang. “Thượng úy Phan, anh có muốn tôi nhặt lên để mở khóa dãy chuồng số 1 phía bên kia trước không? Có vẻ bên đó có dấu vết xước mới trên cửa sắt.”
Thế Anh khựng lại. Tiếng giày da của hắn xoay hướng trên nền xi măng ẩm ướt.
“Đâu? Đưa tôi qua xem!” Thế Anh nôn nóng ra lệnh, tiếng bước chân của hắn và đội trinh sát lập tức di chuyển ngược lại hướng dãy chuồng đối diện theo sự dẫn dắt của Lê Minh.
Trang thở phào nhẹ nhõm dưới vành mũ áo khoác. Sự nhạy bén và phối hợp nhịp nhàng của Lê Minh đã giúp cô vượt qua vòng vây trong gang tấc. Nhưng ưu thế chiến thuật ấy không kéo dài được lâu.
“Không có gì bất thường ở chuồng số 1 cả,” giọng nói nghi ngờ của Thế Anh vang lên sau một phút rà soát. “Anh Minh, anh làm việc ở đội trọng án nhiều năm mà lại nhầm lẫn một vết xước rỉ sét cũ kỹ này sao?”
“Có lẽ tôi căng thẳng quá,” Lê Minh trả lời điềm tĩnh, cố tình tạo ra tiếng bước chân nặng nề để cảnh báo Trang. “Chúng ta quay lại dãy chuồng béc-giê bên kia vậy.”
Tiếng bước chân của Thế Anh quay trở lại hành lang dãy chuồng số 4 nhanh hơn, dứt khoát hơn. Hắn đang cảm thấy bị đùa giỡn và sự kiên nhẫn của hắn đã cạn kiệt.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng giày da dừng lại ngay trước cửa sắt chuồng số 4.
Trang đứng bất động trong góc tối chết của chuồng nuôi, hai bàn tay rướm máu bóp chặt vào nhau để nén cơn đau buốt. Con béc-giê Malinois bên cạnh cô khẽ nhổm dậy, bờ vai căng cứng, đôi mắt hung dữ của nó hướng thẳng về phía cửa sắt.
Phan Thế Anh dừng lại. Hắn cảm nhận được một sự bất thường nhỏ trong bầu không khí ẩm ướt của chuồng số 4—mùi tinh dầu bạc hà nồng nặc lạ lùng đang tỏa ra từ bên trong chuồng nuôi chó nghiệp vụ.
“Mùi gì thế này?” Thế Anh lẩm nhẩm, tiếng báng súng ngắn va chạm nhẹ vào bao da bên hông hắn vang lên khô khốc.
Hắn đưa bàn tay đeo găng da đen lên, đặt ngón tay lên chốt cửa sắt rỉ sét của chuồng số 4, chuẩn bị kéo mạnh chốt sắt ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!