Vết rách xích sắt
Tiếng bánh răng của ổ khóa sắt kèn kẹt xoay nhẹ ngoài hành lang ngầm dội vào màng nhĩ tai trái của Trịnh Thùy Trang như một luồng điện buốt lạnh. Trong không gian câm lặng của căn hầm dưới Trại huấn luyện chó Ánh Sáng ngoại ô, tiếng động ấy không chỉ đơn thuần là âm thanh vật lý; nó là điềm báo của một cuộc săn đuổi sinh tử sắp sửa bắt đầu. Trang khẽ nhắm nghiền đôi mắt không tiêu cự phía sau lớp kính râm phân cực sẫm màu. Hai hốc mắt cô nóng rực, nhức buối dữ dội dưới áp lực nhãn áp tăng cao—hệ quả tàn khốc của độc chất Atropine mà Vũ Hoàng Nam đã lén tẩm vào lọ thuốc nhỏ mắt của cô hằng ngày.
Cơn đau đầu âm ỉ chạy dọc từ thái dương xuống gáy làm thùy chẩm của cô căng lên như muốn nứt vỡ. Tiếng ù tai trái đặc trưng của hội chứng tinnitus vo ve liên tục như tiếng ve kêu trong đêm hè, bóp nghẹt vùng nhận thức định vị bằng tiếng vang của cô xuống dưới hai mét. Trong bán kính chật hẹp ấy, Trang chỉ có thể dựa vào những mỏ neo xúc giác và thính giác lâm sàng cực hạn để sinh tồn. Cô khẽ dịch chuyển thân người sũng nước mưa, áp sát lưng vào vách tường đá ẩm mốc phía sau kệ tủ sắt rỉ sét chứa đầy các bình xịt hóa chất cũ.
Lòng bàn tay trái của cô—vốn bị cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi cứa rách sâu hai ngày trước—đang sưng tấy và rỉ máu nhẹ dưới lớp băng gạc y tế sũng nước. Mỗi nhịp mạch đập ở cổ tay đều kéo theo một cơn đau giật thắt dội thẳng lên đại não. Ở bàn tay phải, những nốt phồng rộp bỏng rát rỉ dịch do cô miết liên tục lực mạnh trên bản đồ nổi bằng sáp Quận 8 cũng bắt đầu nhói buốt khi cô siết chặt tay để giữ im lặng cho chú chó Nu. Trang không dùng thuốc giảm đau. Cô cần chính những kích thích đau đớn rát buốt này ở cả hai bàn tay làm mỏ neo nhận thức, ép đại não phải duy trì sự tỉnh táo lý trí tối đa, không được phép rơi vào trạng thái hoảng loạn nhận thức.
Nu đang nằm phục dưới chân Trang, toàn bộ cơ thể sũng nước của chú chó Labrador đen ba tuổi căng cứng lại như một khúc gỗ. Trang dùng bàn tay phải phồng rộp khẽ bịt chặt mõm Nu, cảm nhận nhịp tim của nó đang đập dồn dập ở mức một trăm bốn mươi nhịp một phút dội qua lớp da thịt ấm áp. Nu không sủa, nhưng từ sâu trong lồng ngực nó phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ ở tần số cực thấp, dưới ngưỡng nghe thông thường của tai người—phản xạ cảnh giác tột độ trước kẻ thao túng đang đứng ngoài cửa.
*Cạch.*
Cánh cửa sắt phòng thí nghiệm từ từ hé mở. Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ một dải tần số cao nhọn hoắt xé toạc bầu không khí sực mùi Cloramin B và formol hăng nồng. Trang nín thở hoàn toàn. Thính giác lâm sàng của cô lập tức bóc tách tiếng bước chân nện xuống sàn gạch men trơn bóng. Tiếng gót giày da cứng dã ngoại nện cồm cộp, dứt khoát và đều đặn đến lạnh người. Nhịp thở của kẻ vừa bước vào phòng—Vũ Hoàng Nam—duy trì hoàn toàn ổn định ở chu kỳ diaphragmatic năm giây một lần. Sự điềm tĩnh đến ái kỷ của hắn chính là thứ vũ khí đáng sợ nhất.
Nam khựng lại ngay giữa phòng thí nghiệm. Trang nghe thấy tiếng vải áo khoác dã ngoại sẫm màu của hắn co xát nhẹ sột soạt khi hắn nghiêng đầu. Hắn đang hít hà luồng không khí ẩm ướt dưới hầm ngầm.
"Mùi bạc hà... và hương thảo?"
Giọng nói trầm ấm, lịch lãm của Nam vang lên, vang vọng nhẹ qua các vách tường gạch men trơn bóng rồi triệt tiêu dần trong các góc tối. Tiếng thì thầm của hắn mang theo một sự nghi ngờ lạnh gáy. Hắn đã đánh hơi thấy mùi hương thảo mộc đậm đặc từ lọ xịt tự chế của Trang—thứ cô vừa dùng để phong tỏa khứu giác của con chó săn béc-giê của Lý Mạnh Hùng cách đây mười lăm phút.
Trang cảm nhận được nhịp bước chân của Nam bắt đầu thay đổi. Hắn không còn đi dạo nữa. Tiếng giày da dã ngoại nện xuống sàn gạch men nhanh hơn, ráo riết hơn. Hắn đang di chuyển quanh các kệ bàn thí nghiệm thủy tinh. Tiếng lách cách của các chai lọ bị dịch chuyển khẽ khàng dội vào tai Trang. Hắn đang kiểm tra dấu vết đột nhập.
*Hắn đang tiến về phía hành lang ngoài này,* Trang suy luận trong đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương sưng đỏ. Khoảng cách giữa cô và Nam hiện tại chỉ còn chưa đầy bốn mét. Nếu hắn bước ra khỏi cửa phòng thí nghiệm và rọi đèn pin dọc theo vách tường hành lang ngầm, kệ tủ sắt rỉ sét cũ kỹ này sẽ không đủ để che giấu thân người cô và chú chó Nu.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trang nghe thấy tiếng động đặc trưng phát ra từ túi áo khoác của Nam. Đó là tiếng vải dù dày bị ma sát khi hắn thọc tay vào túi, theo sau là tiếng va chạm kim loại cực nhỏ của chiếc còi câm bằng thép không gỉ.
Nam đứng im lặng ngay bậu cửa phòng thí nghiệm. Hắn đưa chiếc còi câm siêu âm tần số 19kHz lên miệng.
Trang lập tức cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đè nặng lên màng nhĩ tai trái của mình. Đó là kỹ năng Bóc tách phổ âm còi câm bằng tai trần mà cô đã rèn luyện cực hạn. Dù tai người không thể nghe thấy tần số mười chín kilohertz, nhưng màng nhĩ nhạy cảm của Trang lại phản ứng bằng một cảm giác căng tức, nhức nhối dữ dội dội thẳng vào thùy chẩm. Luồng sóng siêu âm vô hình đang lan tỏa trong không gian hầm ngầm hẹp, dội ngược liên tục vào các vách đá ẩm ướt tạo ra một dải tần số phẳng lặng nhưng đầy uy lực cưỡng chế.
Phản ứng của Nu ngay lập tức trở nên dữ dội.
Chú chó Labrador đen dưới tay Trang bắt đầu run rẩy kịch liệt. Cơ vai và cơ đùi của nó căng lên như những sợi dây cáp thép bị kéo quá tải. Tai trái của Nu—nơi có vết xước rướm máu mới sưng đỏ do thiết bị cấy ghép phát sóng siêu âm ngầm gây ra—khẽ giật mạnh liên tục. Tiếng còi câm của Hoàng Nam đã kích hoạt phản xạ có điều kiện bạo lực được huấn luyện sẵn trong não bộ của con vật: *Nghe thấy tần số này hằng đêm, phải nhổm dậy, sủa vang dữ dội và lao về phía mục tiêu để săn tìm kẻ đột nhập.*
Nu rên rỉ khẽ khàng trong cổ họng, hơi thở của nó nóng hổi phả vào lòng bàn tay phải phồng rộp của Trang. Nó bắt đầu vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi vòng tay kìm kẹp của cô để lao ra ngoài hành lang. Lực kéo của chú chó Labrador nặng ba mươi ký cực mạnh, khiến bả vai phải bầm tím của Trang co rút đau đớn, làm lực giữ của cô bị giảm đi rõ rệt.
*Nếu Nu sủa vang hoặc lao ra ngoài, mọi thứ sẽ sụp đổ vĩnh viễn. Mình sẽ bị bắt giữ dưới danh phận kẻ tình nghi lẩn trốn, và chiếc máy Olympus chứa tệp ghi âm tự thú của hắn trong túi áo khoác sẽ bị tiêu hủy,* Trang tự cảnh báo bằng tư duy logic sắc bén của một công tố viên.
Cô buộc phải sử dụng kỹ năng Đè sóng âm giành quyền kiểm soát.
Trang khẽ áp tai phải vào đường ống nước kim loại rỉ sét chạy dọc theo vách tường đá ngay sát bên cạnh kệ tủ sắt. Đường ống nước này dẫn từ nhà bếp tầng trên xuyên suốt xuống hầm ngầm để cấp nước cho phòng thí nghiệm. Cô suy luận rằng, kim loại là vật liệu dẫn âm hoàn hảo, và tiếng dao động cơ học truyền qua ống sắt sẽ tạo ra các dải tần số hài bậc cao lan tỏa vào không khí, đủ để gây nhiễu loạn hướng truyền sóng siêu âm của Nam mà không gây ra tiếng động lớn trực tiếp trong phòng.
Trang dùng năm đầu ngón tay phải đang bị phồng rộp bỏng rát rỉ dịch của mình áp chặt vào mặt ống nước kim loại lạnh ngắt. Bất chấp cơn đau rát buốt như kim châm dội thẳng vào hệ thần kinh, cô bắt đầu gõ mạnh móng tay xuống ống sắt theo một nhịp ba liên tục và đều đặn:
*Cộc-cộc-cộc... Cộc-cộc-cộc... Cộc-cộc-cộc...*
Tiếng gõ móng tay trực tiếp rất nhỏ, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng mưa bão đang gào rú ngoài cửa thông gió của hầm ngầm. Nhưng dao động cơ học của nó truyền qua đường ống kim loại lại tạo ra một dải tần số dội âm 3.2kHz ổn định—tần số của chiếc gậy carbon đặc chế mà bố cô đã làm riêng cho cô, tần số đại diện cho mỏ neo an toàn và lòng tin cậy tuyệt đối trong nhận thức của chú chó Nu.
Sóng âm dao động từ đường ống nước kim loại tỏa ra không khí, giao thoa trực tiếp với luồng sóng siêu âm 19kHz phát ra từ chiếc còi câm của Hoàng Nam. Hiện tượng giao thoa sóng cơ học bắt đầu triệt tiêu một phần năng lượng của sóng siêu âm tại khu vực hành lang ngầm nơi Trang đang ẩn nấp.
Nu khựng lại một nhịp.
Trong bộ não nhạy cảm của chú chó dẫn đường, một cuộc chiến nhận thức khốc liệt đang diễn ra giữa hai luồng tần số âm thanh đối nghịch. Một bên là tiếng còi câm 19kHz sắc lạnh, bạo lực của Hoàng Nam—mệnh lệnh cưỡng chế bắt buộc nó phải săn tìm kẻ đột nhập bằng đòn roi bạo hành từ trại Ánh Sáng. Một bên là tiếng gõ nhịp ba 3.2kHz trầm ấm, quen thuộc của Trang truyền qua ống sắt—mỏ neo của tình yêu thương, sự thấu cảm và liệu pháp giải độc phản xạ mà cô đã nhẫn nại huấn luyện lại cho nó hằng đêm trong chuồng chó bỏ hoang.
Nu rên rỉ yếu ớt, hai tai của nó cụp sát vào đầu. Cơn xung đột tần số cực hạn trong hệ thần kinh khiến màng nhĩ của chú chó bị kích ứng dữ dội. Trang dùng xúc giác đầu ngón tay cảm nhận thấy một dòng chất lỏng ấm áp, dính dáp khẽ rỉ ra từ bên trong tai trái của Nu—đó là máu tươi rướm ra do chấn thương xung đột tần số cận ngưỡng. Trái tim Trang thắt lại vì đau đớn và thương cảm cho con vật. Cô khẽ áp trán mình vào đầu Nu, thì thầm sát tai nó bằng giọng nói trầm ấm chứa đầy sự thấu cảm chữa lành:
“Ngoan nào, Nu... Giữ im lặng... Chị ở đây...”
Tiếng gõ móng tay của Trang trên ống nước vẫn duy trì nhịp ba đều đặn không một nhịp lệch pha. Sự kiên trì và lý trí sắc đá của nữ công tố viên khiếm thị đã trở thành mỏ neo tinh thần vững chắc nhất cho chú chó.
Nu ngừng vùng vẫy. Đôi mắt nâu thông minh của nó co thắt lại trong bóng tối, rỉ ra những giọt nước mắt đau đớn, nhưng nó quyết định nằm rạp xuống sàn đất nện ẩm ướt, dùng cả thân người sũng nước áp chặt vào chân Trang như một lá chắn bảo vệ thầm lặng. Lòng trung thành bản năng của con vật đã chiến thắng hoàn toàn cỗ máy phản xạ bạo lực của kẻ thao túng. Đó là Ngưỡng 12: Liên kết chữa lành phản xạ hoàn mỹ.
Ngoài hành lang, Vũ Hoàng Nam vẫn tiếp tục thổi còi câm. Hắn thay đổi góc đứng, hướng chiếc còi về phía hành lang tối tăm của khu chuồng sắt. Tiếng rít hơi nén phát ra từ lồng ngực hắn dội vào tai Trang đều đặn. Hắn đứng yên đó suốt một phút dài như một thế kỷ.
Không có tiếng chó sủa phản hồi từ hướng hành lang ngầm. Không có bóng dáng con Labrador đen lao ra phục tùng mệnh lệnh của hắn như mọi khi. Chỉ có tiếng rên rỉ yếu ớt của đàn chó bị nhốt trong các dãy chuồng sắt xa xa dội lại.
Nam từ từ hạ chiếc còi câm xuống. Trang nghe thấy tiếng vải áo khoác gió của hắn sột soạt khi hắn buông tay.
"Hỏng rồi sao?" Nam lẩm nhẩm một mình, giọng nói của hắn mất đi vẻ tự tin thường lệ, thay vào đó là một sự hoài nghi đầy bực dọc. "Hay tần số bị nhiễu do độ ẩm hầm ngầm quá cao?"
Hắn gõ nhẹ chiếc còi câm bằng thép vào lòng bàn tay trái tạo ra những tiếng "cộc, cộc" khô khốc để kiểm tra kỹ thuật. Hắn không thể ngờ rằng, ngay phía sau kệ tủ sắt rỉ sét cách hắn chưa đầy ba mét, một người phụ nữ khiếm thị với đôi tay đầy thương tích đang bẻ gãy cấu trúc thao túng hoàn hảo của hắn chỉ bằng một chiếc gậy carbon và mười đầu ngón tay rướm máu.
Nam quay người bước ngược trở lại phòng thí nghiệm. Tiếng giày da dã ngoại nện xuống sàn gạch men lùi xa dần. Trang khẽ thở hắt ra, lồng ngực cô phập phồng dữ dội sau quãng thời gian nín thở cực hạn. Nhưng áp lực vẫn chưa hề tiêu biến.
Cô nghe thấy tiếng Nam rút chiếc điện thoại thông minh ra khỏi túi áo, tiếng bấm phím cảm ứng lách cách vang lên khẽ khàng qua vách kính cường lực. Hắn áp điện thoại lên tai, nhịp thở của hắn đanh lại khi hắn ra lệnh bằng giọng nói sắc lạnh:
"Hùng đấy à? Khóa chặt toàn bộ các lối ra vào của hầm ngầm nhà bếp lại cho tôi. Cầm theo dùi cui điện và dắt theo hai con béc-giê săn mồi xuống đây rà soát thủ công từng mét vuông hành lang kỹ thuật. Có kẻ đột nhập thâm nhập sâu vào hầm ngầm rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!