Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Căn hầm câm lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề của Lý Mạnh Hùng nện xùm xụp trên nền gạch men hành lang bếp mỗi lúc một gần. Tiếng đế giày cao su cứng dã ngoại của gã miết xuống sàn nhà tạo nên những âm thanh kèn kẹt khô khốc, vang vọng qua vách tường tiêu âm rồi biến mất tăm hơi trong không gian ngột ngạt. Đi kèm với nhịp bước dứt khoát của gã bảo vệ tàn bạo là tiếng thở khò khè, dồn dập đầy đe dọa của con chó béc-giê săn mồi đang thả rông.


Trang quỳ rạp sát tấm sàn sắt dưới thảm xơ dừa nhà bếp, toàn bộ cơ thể cô căng cứng lại như một dây đàn kéo căng. Lòng bàn tay trái bị rách sâu do cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi hai ngày trước đang sưng tấy, lớp băng gạc y tế sũng nước bắt đầu rỉ máu nhẹ, nhức buốt từng nhịp theo tiếng đập của mạch máu ở cổ tay. Cùng lúc đó, bả vai phải bầm tím ê ẩm do cú va đập vào tủ gỗ cứng hằng đêm cũng co rút lại, làm giảm đi ít nhất hai mươi phần trăm lực vung tay của cô. Nhưng Trang không để tâm đến những tổn thương thể chất đó. Cô dùng chính sự nhức buốt này làm mỏ neo nhận thức, ép đại não phải duy trì sự tỉnh táo lý trí giữa cơn đau đầu dữ dội do độc chất Atropine gây ra. Chất độc từ lọ thuốc nhỏ mắt bị tráo đổi vẫn đang làm giãn đồng tử của cô cực độ, đẩy nhãn áp lên cao và chèn ép thùy chẩm xử lý thính giác. Tiếng ù tai trái đặc trưng như tiếng ve kêu vo ve liên tục bên tai khiến vùng nhận thức không gian định vị bằng tiếng vang của cô bị thu hẹp đáng kể, chỉ còn chưa đầy hai mét.


Trang khẽ áp sát người vào gầm bàn bếp gỗ mục nát, thính giác lâm sàng của cô căng ra để phân tích tiếng thở khò khè của chú chó béc-giê săn mồi đang tiến sát mép cửa bếp. Con vật đột ngột khựng lại. Tiếng khịt mũi của nó hít hà luồng không khí ẩm ướt vang lên rõ rệt. Nó đã đánh hơi thấy mùi người lạ.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trang lén rút lọ xịt tinh dầu hương thảo mộc đậm đặc từ túi áo khoác gió. Cô khẽ xịt một tia cực nhỏ hướng về phía góc bếp đối diện. Mùi bạc hà và hương thảo nguyên chất nồng nặc lập tức lan tỏa trong không khí, phong tỏa hoàn toàn khứu giác nhạy cảm của con chó săn. Chú chó béc-giê hắt hơi liên tục, tiếng móng vuốt của nó cào sột soạt xuống nền gạch đầy bối rối. Lý Mạnh Hùng gầm gừ một tiếng chửi thề, giật mạnh dây xích kéo con vật đi thẳng ra phía hành lang ngoài.


Ngay khi tiếng bước chân của Hùng vừa khuất sau khúc cua, tấm sàn sắt dưới thảm xơ dừa bỗng nhiên rung nhẹ. Một tiếng "cạch" kim loại cực nhỏ dội lên từ dưới đất. Trang giật mình, nhưng cô lập tức nhận ra nhịp gõ ba lần đều đặn vào mặt dưới tấm sắt—mật mã liên lạc của Lý Quốc Khánh.


Tấm sàn sắt từ từ được đẩy hé lên từ bên dưới. Mùi ẩm mốc của đất nện, mùi sắt rỉ và một luồng khí lạnh sực mùi hóa chất nồng nặc từ dưới hầm ngầm xộc thẳng vào mũi Trang.


"Chị Dương, nhanh lên! Tôi lén mở khóa chốt trong rồi. Hùng sắp quay lại đấy!" Tiếng thì thầm của Khánh run rẩy phát ra từ khe hở.


Trang không chần chừ. Cô khẽ ra hiệu cho Nu. Chú chó Labrador đen ba tuổi di chuyển hoàn toàn im lặng, khéo léo lách thân người sũng nước qua khe hở hẹp của nắp hầm. Trang bám chặt tay phải vào mép khung sắt, nén cơn đau buốt từ bả vai phải và lòng bàn tay trái, từ từ trượt người xuống dưới. Khánh nhanh chóng kéo tấm sàn sắt đóng sập lại, phủ thảm xơ dừa lên trên để xóa mọi dấu vết.


Bóng tối bao trùm lấy Trang, nhưng đó là một bóng tối quen thuộc, nơi thính giác và xúc giác của cô bắt đầu vẽ nên những đường nét sắc cạnh của thực tại. Đôi chân trần của Trang chạm vào nền đất nện ẩm ướt và lạnh ngắt của lối đi ngầm. Cô lập tức áp dụng kỹ năng Nhận diện chất liệu sàn bằng chân trần để định vị hướng di chuyển.


"Lối này, chị Dương. Đi sát vào vách đá," Khánh thì thầm, tay cậu dắt tay Trang dẫn đi trong bóng tối.


Không gian ở đây nồng nặc mùi hóa chất Cloramin B, mùi formol hăng nồng và đặc biệt là mùi đắng ngắt đặc trưng của chiết xuất cây liên mộc (comfrey) dùng để tẩm vòng cổ của Nu. Mùi hương độc hại này xộc vào mũi khiến Trang cảm thấy lồng ngực thắt lại, niêm mạc mũi bị kích ứng rát đỏ và một cơn đau đầu âm ỉ bắt đầu lan rộng từ hai thái dương (cost paid). Nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng, từng bước đi chân trần cực kỳ cẩn trọng.


Khi đi sâu vào căn hầm, Trang kích hoạt Ngưỡng 5: Nhạy cảm tần số biên (Hạ âm). Qua xương bàn chân trần tiếp xúc với nền đất, cô cảm nhận được những rung động cơ học cực thấp, đều đặn ở tần số khoảng mười lăm hertz. Đó là tiếng quạt thông gió của phòng thí nghiệm hoạt động liên tục để tản mùi hóa chất. Tiếng rung động này chính là mỏ neo thính giác giúp cô định vị hướng đi trong mê cung ngầm.


Bên tai Trang, tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng của những chú chó bị nhốt trong các dãy chuồng sắt dội lại từ các vách đá ẩm ướt. Tiếng xích sắt va chạm khẽ khàng "loảng xoảng" và tiếng thở khò khè đầy sợ hãi của những sinh mệnh bị bạo hành khiến lòng Trang thắt lại. Cô sờ vào túi áo khoác, đầu ngón tay phải bị phồng rộp bỏng rát do miết sáp cứng trước đó khẽ chạm vào cuốn Nhật ký huấn luyện chó của trại Ánh Sáng. Những thông số kỹ thuật tàn bạo về tần số còi câm mười chín kilohertz ghi trong sổ giờ đây đang hiển hiện sinh động qua nỗi đau của đàn chó dưới hầm ngầm này.


"Khánh, phòng thí nghiệm của Nam ở đâu?" Trang thì thầm sát tai cậu thiếu niên.


"Ngay khúc cua phía trước. Hắn đang ở trong đó cùng chị Lan Anh để pha chế thuốc định kỳ. Chị phải cẩn thận, sàn nhà trong đó lát gạch men trơn lắm, chỉ cần một tiếng động nhỏ là hắn phát hiện ra ngay."


Trang khẽ gật đầu. Cô ra hiệu cho Nu nằm phục xuống góc tối hành lang ngoài để canh gác, còn cô và Khánh lén lút tiếp cận sát mép cửa phòng thí nghiệm bằng kính cường lực đang hé mở một khe nhỏ rộng khoảng hai mươi phân.


Từ bên trong phòng, tiếng ro ro đều đặn của máy khuấy từ hòa lẫn với tiếng lách cách của các dụng cụ thủy tinh va vào nhau. Trang nín thở, áp sát tai vào khe cửa. Cô lập tức nhận diện được giọng nói trầm ấm, lịch lãm nhưng đầy vẻ tự phụ ái kỷ của Vũ Hoàng Nam:


"Nồng độ liên mộc lần này phải tăng thêm mười phần trăm. Phản xạ khứu giác của con Labrador đen kia đang có dấu hiệu kháng cự lại lệnh còi câm. Tôi cần hệ thần kinh của nó luôn trong trạng thái hưng phấn quá độ."


"Nhưng anh Nam, nếu tăng nồng độ liên mộc kết hợp với thức ăn hạt tẩm chất kích thích thần kinh nhóm Amphetamine liều cao như thế này, chú chó sẽ bị suy kiệt tim mạch chỉ trong vòng ba tháng," giọng nói lo lắng, lầm lì của trợ lý Trần Thị Lan Anh vang lên liền sau đó. Tiếng đổ chất lỏng sùng sục vào bình chứa thủy tinh dội ra rõ rệt.


"Ba tháng là quá đủ để hoàn thành vở kịch cuối cùng cho cô công tố viên khiếm thị kia rồi," Nam khẽ cười, tiếng cười của hắn trầm thấp và lạnh lùng đến rợn tóc gáy. "Chỉ cần con Nu dẫn cô ta đi đúng lộ trình tôi đã vạch sẵn tại hiện trường giả lập, mọi ADN và dấu vết sinh học của cô ta sẽ được gieo rắc một cách hoàn hảo nhất. Khi đó, Trần Thế Hải sẽ ký lệnh khởi tố bắt giam cô ta mà không ai có thể nghi ngờ."


Trang cảm thấy máu trong người như đông cứng lại trước âm mưu tàn độc của kẻ sát nhân. Cô dùng bàn tay phải run rẩy, lén rút chiếc Máy ghi âm chuyên dụng Olympus DM-720 từ trong túi ba lô vải dù sẫm màu. Bằng xúc giác đầu ngón tay bị phồng rộp bỏng rát, cô dò dẫm gạt nút nguồn vật lý bên sườn máy. Thiết bị rung nhẹ một nhịp cực ngắn báo hiệu đã kích hoạt chế độ thu âm định hướng dải tần siêu rộng.


Trang khéo léo hướng đầu micro của máy ghi âm qua khe cửa kính, giữ cố định cánh tay phải sưng đau bất chấp cơn nhức mỏi đang cào xé bả vai.


"Công thức tẩm vào vòng cổ lần này tôi đã điều chỉnh lại," Lan Anh tiếp tục nói, tiếng viết sột soạt của bút mực trên giấy ghi chú vang lên. "Dung dịch Atropine nồng độ một phần trăm sẽ được hòa tan cùng tinh dầu liên mộc, thấm sâu vào lớp da lót của vòng cổ. Khi con chó vận động, thân nhiệt của nó sẽ làm hoạt chất bay hơi, kích thích trực tiếp vào niêm mạc mũi của nó, đồng thời làm giãn đồng tử của người dắt nếu tiếp xúc gần hằng ngày."


"Tốt lắm. Ghi chép lại toàn bộ thông số này vào hồ sơ bảo mật của tập đoàn Nam Phát. Bố tôi cần báo cáo chi tiết để hợp thức hóa nguồn ngân sách tài trợ cho trại Ánh Sáng," Nam ra lệnh, tiếng bước chân của hắn bắt đầu di chuyển về phía bàn pha chế hóa chất.


Trang siết chặt chiếc máy ghi âm Olympus, ghi nhận từng từ ngữ, từng dải tần số giọng nói tự thú của đối thủ vào bộ nhớ đệm thiết bị. Đây chính là bằng chứng thính giác cốt lõi, vật chứng đanh thép chứng minh âm mưu thao túng giác quan có hệ thống của Vũ Hoàng Nam.


Trong một nỗ lực muốn thu thập thêm bằng chứng hình ảnh nhãn chai hóa chất để củng cố hồ sơ pháp lý, Trang lén rút chiếc điện thoại thông minh, định hướng camera hồng ngoại ẩn qua khe cửa. Nhưng cô đã phạm sai lầm.


Khi ngón tay cô vừa chạm vào nút chụp, camera hồng ngoại phát ra một tia quét quét nhẹ không màu. Chú chó Nu đang nằm phục bên cạnh bỗng nhiên giật mình trước bước sóng lạ, tai trái sưng đau của nó bị kích ứng khiến nó khẽ dịch chuyển thân người, móng vuốt cào nhẹ vào chân cửa sắt tạo nên một tiếng "xoẹt" khẽ khàng (failed attempt).


Tiếng động cực nhỏ ấy lập tức cắt ngang cuộc đối thoại trong phòng.


"Tiếng gì thế?" Giọng nói của Hoàng Nam đột ngột đanh lại.


Trang nghe thấy tiếng bước chân của Nam dừng lại trong tích tắc. Sàn nhà phòng thí nghiệm lát gạch men trơn, tiếng bước chân Nam dội âm sắc lạnh chứng tỏ hắn đang đi giày da cứng dã ngoại (tactical reasoning). Tiếng gót giày nện xuống sàn gạch men vang lên cồm cộp, dứt khoát và nhanh chóng tiến thẳng về phía cửa chính.


"Chị Dương, chạy mau!" Khánh thì thầm đầy hoảng hốt, cậu lách người nấp vào sau một khe nứt của vách đá hành lang.


Trang không thể chạy ngược lại lối cầu thang sắt vì tiếng gậy tre của cô sẽ lập tức tố cáo vị trí. Cô buộc phải áp dụng Kỹ thuật di chuyển triệt tiêu tiếng bước chân, đi bằng phần ức bàn chân trần, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể đều đặn để không tạo ra tiếng động. Cô lùi lại ba bước, ẩn nấp sâu vào góc tối phía sau một kệ tủ sắt lớn rỉ sét chứa đầy các bình xịt hóa chất cũ sát tường hành lang.


Cô quỳ sụp xuống, một tay ôm chặt lấy Nu, tay trái rướm máu bịt chặt mõm chú chó để ngăn nó phát ra tiếng thở gấp. Cơn đau buốt từ lòng bàn tay trái rách sâu và những nốt phồng rộp bỏng rát ở đầu ngón tay phải dội lên dữ dội, nhưng Trang vẫn ép mình phải nín thở hoàn toàn.


Tiếng bước chân của Vũ Hoàng Nam đột ngột dừng lại ngay trước cửa phòng thí nghiệm, chỉ cách vị trí Trang ẩn nấp chưa đầy một mét rưỡi. Tiếng khóa cửa sắt bắt đầu xoay nhẹ kèn kẹt trong không gian câm lặng của căn hầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!