Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Bản thảo sáp nóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ngoại ô thành phố Khánh Bình lúc nửa đêm dường như có thể cô đặc lại thành những giọt nước lạnh buốt, bám chặt lấy da thịt qua từng lớp vải áo. Trịnh Thùy Trang khẽ lách mình ra khỏi căn phòng nhỏ cuối hành lang kỹ thuật của Trại huấn luyện chó Ánh Sáng. Cô không mang giày. Đôi chân trần của cô đặt trực tiếp lên nền gạch men lạnh ngắt, cảm nhận rõ rệt lớp nước sát trùng Cloramin B nhớp nháp còn sót lại sau ca dọn dẹp cuối ngày của các học viên.


Mùi máu tanh nồng từ tai chú chó béc-giê bị bạo hành trong phòng Khánh vẫn vương vất trong khoang mũi Trang, kích thích các tế bào thần kinh khứu giác của cô hoạt động ở mức cảnh giác cao độ. Phía sau cô, cánh cửa gỗ khép lại khẽ khàng, triệt tiêu hoàn toàn tiếng rên rỉ yếu ớt của con vật tội nghiệp. Bây giờ, trước mặt cô là một không gian hoàn toàn vô hình, một hành lang dài hun hút dẫn về phía khu nhà bếp—nơi có lối xuống căn hầm ngầm bí mật của Vũ Hoàng Nam.


Cơn đau từ lòng bàn tay trái đột ngột dội lên từng nhịp giật thắt. Vết rách sâu do cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi hai ngày trước đang sưng tấy, lớp băng gạc y tế sũng nước bắt đầu rỉ máu nhẹ khi cô siết chặt tay để kìm nén cảm xúc. Cùng lúc đó, bả vai phải bầm tím ê ẩm do cú va đập vào tủ gỗ cứng hằng đêm cũng co rút lại, làm giảm đi ít nhất hai mươi phần trăm lực vung tay của cô. Nhưng Trang không để tâm đến những tổn thương thể chất đó. Cô dùng chính sự nhức buốt này làm mỏ neo nhận thức, ép đại não phải duy trì sự tỉnh táo lý trí giữa cơn đau đầu dữ dội do độc chất Atropine gây ra. Chất độc độc hại từ lọ thuốc nhỏ mắt bị tráo đổi vẫn đang làm giãn đồng tử của cô cực độ, đẩy nhãn áp lên cao và chèn ép thùy chẩm xử lý thính giác. Tiếng ù tai trái đặc trưng như tiếng ve kêu vo ve liên tục bên tai khiến vùng nhận thức không gian định vị bằng tiếng vang của cô bị thu hẹp đáng kể, chỉ còn chưa đầy hai mét.


Trang không cầm gậy carbon theo hướng đi bộ thông thường. Trong hành lang tĩnh lặng ban đêm, mỗi nhịp gõ gậy dải tần 3.2kHz sẽ lập tức vang dội qua các vách tường, tạo nên một chuỗi âm thanh báo động không thể che giấu đối với Lý Mạnh Hùng—gã bảo vệ trưởng tàn bạo đang tuần tra bên ngoài. Cô buộc phải áp dụng Quy tắc mỏ neo xúc giác cố định. Bàn tay trái nhợt nhạt, run rẩy của cô miết sát vào mép tường gỗ ẩm mốc để giữ thăng bằng, trong khi tay phải nắm chặt sợi dây xích ngắn của Nu. Chú chó Labrador đen di chuyển hoàn toàn im lặng bên cạnh cô, cơ thể ấm áp của nó tì nhẹ vào đùi cô như một mỏ neo sống đáng tin cậy.


Cô đi được mười bước. Không gian xung quanh đột ngột biến đổi một cách kỳ lạ.


Trang khựng lại. Đôi tai cô khẽ động đậy để phân tích bầu không khí. Bình thường, tiếng gió rít qua các khe hở cửa sổ gỗ của trại Ánh Sáng luôn tạo ra một dải tần số nhiễu nền ổn định dội ngược từ các vách tường, giúp cô ước lượng được khoảng cách đến các chướng ngại vật tĩnh xung quanh. Nhưng ngay khi bước qua ranh giới hành lang dẫn vào khu nhà bếp, dải âm thanh nền ấy hoàn toàn biến mất. Không gian xung quanh cô bỗng nhiên trở nên câm lặng một cách ngột ngạt, giống như cô vừa bước vào một chiếc hộp bọc nhung kín mít.


Trang khẽ nhấc chiếc gậy carbon buộc sau lưng ba lô, dùng đầu gậy gõ cực nhẹ xuống mặt sàn bê tông phía trước để kiểm tra theo Phương pháp vẽ bản đồ tiếng vang:


"Cạch."


Tiếng gõ vang lên, nhưng không hề có bất kỳ âm thanh phản hồi nào dội ngược lại từ vách tường bên phải. Thông thường, một tiếng gõ gậy carbon dải tần 3.2kHz sẽ tạo ra sóng âm phản xạ trong vòng 0.01 giây khi gặp vật cản cứng ở cự ly gần. Nhưng ở đây, âm thanh biến mất tăm hơi như bị nuốt chửng vào một hố đen vô hình.


Cô xoay nhẹ đầu gậy sang trái, gõ thêm một nhịp nhỏ:


"Cạch."


Kết quả vẫn là một khoảng không câm lặng tuyệt đối. Trang nhận ra ngay lập tức: đây chính là bẫy tiêu âm kiến trúc do Vũ Hoàng Nam thiết kế. Hắn đã bọc các vách tường cong của hành lang ngầm bằng lớp mút hấp thụ âm thanh dày và thạch cao cách âm chuyên dụng dể triệt tiêu hoàn toàn tiếng vang dội ngược. Đối với một người mù di chuyển dựa vào thính giác định vị tiếng vang (Echolocation) như Trang, việc bước vào vùng tiêu âm này chẳng khác nào bị tước đoạt đi đôi mắt lần thứ hai. Cô sẽ hoàn toàn mất phương hướng không gian, dễ dàng bước hụt chân hoặc va chạm vào các góc tường cong được cố ý bố trí để làm lệch hướng đi.


Cơn hoảng loạn bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực Trang. Nhịp tim cô vọt lên mức tám mươi nhịp một phút. Nhưng cô lập tức cắn chặt môi, dùng móng tay phải bấm mạnh vào vết rách sưng đỏ ở lòng bàn tay trái. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não, cắt đứt ngay lập tức sự sợ hãi bản năng. Cô phải tin vào bản đồ sáp nổi mà Lê Hồng đã vẽ cho cô.


Trang lén luồn tay vào túi áo khoác gió, rút ra tấm bản đồ nổi bằng sáp nóng Quận 8 và trại Ánh Sáng được bọc kín chống ẩm. Dưới nhiệt độ lạnh ẩm của đêm sương mù ngoại ô, đường sáp vẽ nổi trên giấy bìa cứng đã đông cứng lại, sắc nhọn và thô ráp. Trang dùng các đầu ngón tay phải miết nhẹ lên các đường nét nổi để đối chiếu kết cấu hành lang ngầm. Do phải miết liên tục với lực mạnh trên bề mặt sáp cứng trong điều kiện căng thẳng thần kinh, các đầu ngón tay của cô bắt đầu phồng rộp, bỏng rát dữ dội (cost paid). Nhưng đầu óc cô vẫn lạnh lùng tính toán từng thông số:


*Hành lang bếp dài mười hai mét. Tường cong ba mươi độ về phía bên trái để triệt tiêu dội âm thẳng. Ở giữa hành lang có một hệ thống cảnh báo cảm biến hồng ngoại.*


Để vượt qua bẫy tiêu âm này, Trang không thể dùng gậy carbon gõ vẽ bản đồ sóng âm được nữa. Cô buộc phải áp dụng Quy tắc mỏ neo xúc giác cố định ở mức cực hạn. Cô dùng tay trái bám sát vào lan can gỗ chạy dọc vách tường tiêu âm để làm điểm tựa định hướng bước đi. Nu dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm của vùng câm lặng, chú chó Labrador đen đi sát sạt bên chân cô, bước từng bước cực kỳ thận trọng.


"Một... hai... ba... bốn..." Trang lẩm nhẩm đếm bước chân trong tâm trí, đối chiếu khoảng cách bước đi với các đường sáp nổi trên bản đồ.


Đột ngột, tai phải của Trang bóc tách được một tiếng động cơ cực nhỏ phát ra từ phía trần nhà cong bên phải:


"Re... re... re..."


Đó là tiếng rít siêu nhỏ của động cơ xoay camera giám sát hồng ngoại. Hệ thống camera này tự động quét một góc chín mươi độ định kỳ mười giây một lần. Nếu cô bước thẳng, cơ thể cô chắc chắn sẽ lọt vào tầm quét hồng ngoại của camera. Trang đứng bất động. Cô áp tai sát vào vách tường bọc mút tiêu âm dày, lắng nghe dải tần số cơ học của camera để xác định góc chết.


Theo bản đồ sáp nổi, vách tường bên trái có một điểm khuyết cong lõm sâu—đây chính là điểm mù âm học và cũng là góc chết của camera hồng ngoại do kết cấu tường cong che khuất. Trang khẽ ra hiệu cho Nu nằm rạp xuống, còn bản thân cô thì áp sát toàn bộ cơ thể vào lớp mút tiêu âm mềm mại, ẩm mốc của vách tường bên trái. Cô nín thở hoàn toàn, cảm nhận rõ rệt hơi lạnh từ thạch cao truyền qua lớp áo khoác mỏng vào bả vai phải bầm tím ê ẩm.


Chiếc camera xoay khẽ khàng qua đầu cô, tiếng động cơ "re... re..." nhỏ dần rồi chuyển hướng sang bên phải. Trang lập tức di chuyển nhanh qua góc chết trong vòng năm giây trống.


Tuy nhiên, ngay khi vừa bước ra khỏi góc chết của camera, Trang cố gắng dùng gậy carbon gõ nhẹ một nhịp để xác nhận khoảng trống phía trước. Nhưng do thính giác bị suy giảm mười lăm phần trăm bởi nhãn áp Atropine tăng cao, tiếng gõ của cô bị lệch hướng trên nền gạch trơn trượt của nhà bếp:


"Cạch!"


Đầu gậy carbon gõ trượt sang bên phải, dội ngược một dải âm thanh đục ngầu do chạm vào lớp dầu mỡ bếp bám dày. Chân trái của Trang bước lên theo quán tính, nhưng ngay khi lòng bàn chân trần của cô vừa chạm khẽ vào bề mặt một viên gạch men hơi nhô cao bất thường, cô đột ngột cảm nhận được một sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ dưới lòng bàn chân.


*Áp cảm biến sàn!*


Trang khựng toàn bộ trọng lượng cơ thể lại trong tích tắc (failed attempt). Cô giữ thăng bằng bằng cách dồn toàn bộ lực cơ đùi vào chân phải, chân trái lơ lửng cách mặt viên gạch men nhô cao đúng hai milimet. Trán cô vã mồ hôi hột dưới làn sương đêm lạnh buốt. Đây chính là hệ thống cảm biến áp suất sàn mà Lý Quốc Khánh đã cảnh báo. Chỉ cần cô đặt toàn bộ trọng lượng chân trái xuống viên gạch đó, hệ thống chuông báo động ở phòng bảo vệ của Lý Mạnh Hùng sẽ lập tức rú vang dội, và đàn chó săn chiến đấu thả rông ban đêm sẽ lao vào xé xác cô trong vòng ba mươi giây.


Trang hít thở thật sâu bằng mũi, ép nhịp tim đang đập loạn xạ phải hạ xuống mức ổn định. Cô lách chân trái sang bên phải hai mươi phân, đặt nhẹ xuống vùng gạch men nhám bám đầy bụi than—nơi không có cảm biến áp suất. Nu khẽ đưa mũi ngửi nhẹ vào gót chân cô như một sự khích lệ thầm lặng.


Bây giờ, Trang đã đi được mười mét hành lang bếp. Cô đứng yên, dồn toàn bộ sự tập trung cảm giác xuống lòng bàn chân trần đang tiếp xúc với sàn nhà. Cô kích hoạt Ngưỡng 5: Nhạy cảm tần số biên (Hạ âm).


Từ sâu dưới lòng đất, qua lớp bê tông và thạch cao dày, cô cảm nhận được một luồng rung động cơ học cực thấp dưới dải tần mười lăm hertz đang truyền lên qua xương bàn chân và xương gót chân của cô.


*U-u-u... u-u-u...*


Đó là tiếng rung động cơ học phát ra từ cánh quạt thông gió của hệ thống loa siêu âm dưới hầm ngầm—nơi Hoàng Nam tra tấn thần kinh đàn chó nghiệp vụ. Luồng rung động hạ âm này mạnh dần lên khi cô di chuyển về phía góc hành lang sát nhà bếp, chứng tỏ lối xuống hầm ngầm đang ở ngay gần đó.


Trang dùng chiếc gậy carbon đầu bọc cao su đặc chế gõ nhẹ từng nhịp cực ngắn dọc theo mép tường chịu lực bên phải để tìm khoảng trống kết cấu:


"Cạch... cạch... cạch..."


Đột ngột, đầu gậy carbon chạm vào một bề mặt vật liệu hoàn toàn khác biệt. Tiếng vang dội lại không còn là tiếng đục của gạch men hay tiếng mờ của mút tiêu âm nữa.


*Coong.*


Một dải tần số kim loại sắc lạnh, rỗng tuếch dội ngược thẳng vào màng nhĩ tai trái của Trang. Đây chính là tiếng vang phản hồi của một tấm sàn sắt lớn nằm ẩn dưới lớp thảm lau chân bằng xơ dừa ẩm mốc của nhà bếp. Lối vào căn hầm ngầm bí mật của Vũ Hoàng Nam đang nằm ngay dưới chân cô.


Nhưng ngay khi Trang vừa định quỳ xuống dùng tay rà soát chốt khóa của tấm sàn sắt, thính giác lâm sàng của cô đột ngột thu nhận được một dải âm thanh mới đang truyền lại từ đầu hành lang phía đối diện.


Tiếng bước chân nện giày da đế cao su cứng, nặng nề, dứt khoát dội đều đều trên nền gạch men:


*Xầm... xầm... xầm...*


Kèm theo đó là tiếng thở khò khè, dồn dập đầy đe dọa của một chú chó săn béc-giê cỡ lớn đang thả rông tuần tra ban đêm. Lý Mạnh Hùng đang tiến lại gần hành lang nhà bếp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!