Tiếng sủa trong đêm
Đêm ở vùng đồi thông ngoại ô thành phố Khánh Bình chưa bao giờ mang lại cảm giác bình yên. Tiếng gió rít qua những tán lá kim tạo nên một dải âm thanh rì rào liên tục, giống như tiếng sóng triều giận dữ đập vào vách đá từ một khoảng cách rất xa.
Trịnh Thùy Trang ngồi xếp bằng trên chiếc giường đơn chật hẹp trong phòng lưu trú dành cho học viên của Trại huấn luyện chó Ánh Sáng. Bóng tối bao trùm lấy cô, một bóng tối tuyệt đối và vĩnh cửu. Đối với một người khiếm thị hoàn toàn như Trang, sự khác biệt giữa ngày và đêm không nằm ở ánh sáng, mà nằm ở nhịp điệu của âm thanh đô thị bị đẩy lùi, nhường chỗ cho những tiếng động nguyên thủy và đáng sợ của tự nhiên.
Tai trái của cô vẫn phát ra những tiếng vo ve vo ve liên tục như tiếng ve kêu ngày hè—hệ quả của tiếng ù tai (tinnitus) kéo dài sau bài test sóng siêu âm mười tám kilohertz mà Vũ Hoàng Nam đã cưỡng bức cô chịu đựng sáng nay. Hai hốc mắt cô nóng rực, căng tức dữ dội. Chất độc Atropine từ lọ thuốc nhỏ mắt bị tráo đổi hằng ngày vẫn đang âm thầm làm giãn đồng tử của cô, đẩy nhãn áp lên cao và chèn ép thùy chẩm xử lý thính giác. Vùng nhận thức không gian định vị bằng tiếng vang của cô hiện tại đã bị thu hẹp đáng kể, chỉ còn chưa đầy hai mét xung quanh cơ thể.
Trang khẽ thở hắt ra, đưa bàn tay phải nhợt nhạt lên điều chỉnh lại lớp băng gạc y tế sũng nước ở lòng bàn tay trái. Vết rách sâu do cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi hai ngày trước đang sưng đỏ, nhức buốt từng nhịp theo tiếng đập của mạch máu ở cổ tay. Bả vai phải của cô cũng ê ẩm, bầm tím sau cú va đập vào tủ gỗ cứng hằng đêm vẫn chưa được điều trị, khiến lực vung tay phải của cô giảm đi rõ rệt. Nhưng Trang không dùng thuốc giảm đau. Cô cần chính những kích thích đau đớn buốt nhói này làm mỏ neo nhận thức, giữ cho đại não tỉnh táo cực hạn trước họng súng tâm lý của kẻ sát nhân hàng loạt đang ở ngay bên cạnh.
“Ngoan nào, Nu,” Trang thì thầm, giọng cô khản đặc trong không khí lạnh ẩm.
Chú chó Labrador đen khẽ nhổm dậy dưới chân giường, cái mũi ướt át của nó dụi nhẹ vào mu bàn tay phải trầy xước của cô. Nhịp tim của Nu đập đều đặn ở mức tám mươi nhịp một phút. Sau khi được cô tháo bỏ chiếc vòng cổ cũ tẩm hóa chất liên mộc kích ứng thần kinh, liên kết lòng trung thành của chú chó đối với Trang đã hoàn toàn thức tỉnh. Nó không còn là cỗ máy phản xạ bị còi câm của Hoàng Nam thao túng nữa. Nó đã trở lại làm giác quan thứ sáu tin cậy của cô.
Trang khẽ giật nhẹ dây xích da của Nu, ra hiệu bằng xúc giác cực nhỏ. Cô quyết định hành động. Tiếng xích sắt va chạm khẽ khàng và nhịp thở khò khè mà Nu phát hiện sau vách thạch cao phòng thử nghiệm âm học sáng nay chính là manh mối về nhân chứng câm Trần Văn Tâm. Cô phải tìm ra lối xuống căn hầm ngầm giấu sau vách tường đó.
Trang bước xuống giường. Cô không cầm theo chiếc gậy carbon bọc cao su đặc chế dựng sát đầu giường, bởi trong không gian tĩnh lặng của hành lang nhà hành chính ban đêm, tiếng gõ gậy dải tần ba phẩy hai kilohertz sẽ lập tức đánh động lính canh. Cô buộc phải sử dụng Kỹ thuật di chuyển triệt tiêu tiếng bước chân.
Cô đi bằng phần ức bàn chân trần, dồn trọng tâm cơ thể đều đặn để không tạo ra tiếng gót chân nện xuống sàn gỗ. Tay trái cô bám sát vào mép tường gỗ ẩm mốc để làm mỏ neo xúc giác cố định, tay phải giữ chặt dây xích ngắn của Nu. Chú chó Labrador di chuyển không tiếng động bên cạnh cô, cơ thể ấm áp của nó tì nhẹ vào đùi cô như một chiếc la bàn sống.
Cánh cửa gỗ phòng lưu trú khẽ khép lại không một tiếng động. Trang bước ra hành lang.
Không khí hành lang lạnh hơn nhiều, sực nồng mùi gỗ thông ẩm mục và mùi vôi vữa mới của các phòng huấn luyện. Tiếng gió rít qua các khe hở cửa sổ gỗ tạo nên những luồng áp suất không khí biến đổi liên tục dội vào da mặt Trang, giúp cô định vị được các ngã rẽ thô sơ.
*Một mét... hai mét... rẽ phải ở góc hành lang thứ nhất.*
Trang đi sâu vào khu hành lang vắng dẫn về phía sau tòa nhà hành chính. Tiếng ù tai trái của cô vẫn vo ve, nhưng cô cố gắng dùng tai phải để lọc bỏ tiếng ồn trắng của gió rừng thông bên ngoài, tập trung thính giác vào các dải âm thanh dội lại từ bên trong tòa nhà.
Đột ngột, Nu khựng lại. Chú chó Labrador căng cứng cơ vai, đầu nó hướng về phía một căn phòng nhỏ cuối hành lang, nơi có mùi thuốc sát trùng Cloramin B và mùi máu tanh nồng nặc hơn thông thường.
Trang nín thở. Cô kích hoạt Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng. Vượt qua tiếng rít của gió, cô nghe thấy một âm thanh lạ phát ra từ bên trong căn phòng hé cửa.
Đó là tiếng khóc thì thầm, nghẹn ngào của một nam thiếu niên. Tiếng hít mũi nông, đứt quãng xen lẫn tiếng rên rỉ yếu ớt của một sinh mệnh khác—tiếng thở dồn dập, khò khè của một chú chó đang chịu đau đớn cực độ.
Trang khẽ đẩy nhẹ cánh cửa gỗ hờ. Bản lề cửa rỉ sét phát ra một tiếng “ken két” cực nhỏ, nhưng đã bị tiếng sấm rền từ cơn giông ngoài xa che lấp. Cô bước vào phòng, chân trần cảm nhận được mặt sàn lát gạch men lạnh ngắt và nhớp nháp chất lỏng trơn ướt—mùi cồn đỏ sát trùng sực nồng lên khoang mũi.
“Ai đó?”
Một giọng nam trẻ tuổi, run rẩy và đầy hoảng sợ vang lên trong bóng tối. Trang nghe thấy tiếng vải nylon của bộ đồng phục huấn luyện cọ xát sột soạt dữ dội khi người đó giật mình lùi lại phía sau, va vào một chiếc lồng sắt tạo nên tiếng rung kim loại khô khốc.
Trang đứng yên tại chỗ, cô khẽ hạ thấp giọng, dùng giọng nói thấu cảm ấm áp để xoa dịu đối phương:
“Đừng sợ. Tôi là Nguyễn Thùy Dương... học viên mới nhận nuôi Nu. Tôi chỉ nghe thấy tiếng khóc nên ghé vào.”
“Cô... cô Dương?”
Trang nhận ra giọng nói này. Đó là Lý Quốc Khánh, học viên xuất sắc nhất khóa huấn luyện chó dẫn đường của trại Ánh Sáng. Cô từng nghe giọng cậu trong buổi giới thiệu của Hoàng Nam hai ngày trước. Nhịp thở của Khánh lúc này cực kỳ dồn dập, dao động ở mức ba mươi lần một phút, nhịp tim đập mạnh liên tục dội vào tai Trang như tiếng trống dồn.
Trang sử dụng kỹ năng Đọc nhịp tim qua hơi thở để phân tích trạng thái của cậu thiếu niên. Cô không vội vã tiến lại gần để tránh kích hoạt phản xạ phòng vệ của Khánh. Cô đứng yên cách cậu một mét rưỡi, khẽ nghiêng tai phải về phía tiếng thở khò khè dưới đất.
“Chú chó của cậu... bị thương sao?” Trang hỏi khẽ.
Tiếng khóc của Khánh lại nghẹn lên. Cậu quỳ sụp xuống sàn gạch nhớp nháp, bàn tay run rẩy vuốt ve bộ lông của chú chó béc-giê nằm dưới đất.
“Nó... nó bị hỏng tai rồi, cô Dương ơi,” Khánh nấc lên, giọng nói đầy bất lực và phẫn nộ. “Anh Nam... anh ta đã dùng loa tần số cực cao để tra tấn nó suốt ba tiếng đồng hồ trong hầm ngầm... Chỉ vì nó không phản xạ đúng với lệnh còi câm dải tần mười chín kilohertz của anh ta... Màng nhĩ của nó bị rách, máu chảy đầy tai rồi...”
Trang chấn động tinh thần. Mùi máu tanh nồng vương trong không khí chính là máu từ tai chú chó béc-giê tội nghiệp kia. Cô thấu cảm sâu sắc nỗi đau của con vật, bởi chính tai trái của cô cũng đang bị ù đặc sau bài test tra tấn thính giác sáng nay của Hoàng Nam. Sự tàn bạo của kẻ sát nhân hàng loạt dưới vỏ bọc một chuyên gia huấn luyện nhân đạo một lần nữa hiện hình rõ nét qua lời kể của Khánh.
Cô tiến lên một bước nhỏ, chân trần chạm vào vũng nước sát trùng lạnh ngắt. Cô quỳ xuống bên cạnh Khánh, đưa bàn tay phải lành lặn khẽ chạm vào lưng chú chó béc-giê đang run rẩy co giật nhẹ.
“Tôi biết cậu đang rất sợ hãi, Khánh,” Trang nói, giọng cô trầm xuống đầy uy lực của một công tố viên thực thụ, dù cô đang mang danh phận giả. “Vũ Hoàng Nam đã đe dọa cậu bắt cậu ngậm miệng đúng không?”
Khánh giật mình, nhịp tim của cậu vọt lên mức cực hạn một trăm bốn mươi nhịp một phút. Cậu lắp bắp, giọng nói run rẩy đến mất giọng:
“Sao... sao cô biết? Anh Nam... anh ta bảo nếu tôi hé răng với ai, anh ta sẽ báo cáo lên ban lãnh đạo rằng tôi là kẻ đã hành hạ con chó để tước bằng huấn luyện viên của tôi... Tôi... tôi đã học ở đây ba năm rồi, đây là sinh kế duy nhất của gia đình tôi...”
Trang dùng thính giác lâm sàng phân tích dải tần giọng nói của Khánh. Nhịp tim của cậu tăng vọt nhưng đều đặn, giọng nói run rẩy vì sợ hãi bạo lực chứ không có sự quanh co dối trá. Cậu thiếu niên này thực sự chính trực và mang lòng trắc ẩn lớn đối với động vật. Cậu là người có thể tin cậy.
“Khánh, hãy nghe tôi nói,” Trang áp sát người lại gần cậu, cô thì thầm sát tai Khánh để tránh âm thanh vọng ra ngoài hành lang. “Tôi không phải là Nguyễn Thùy Dương hoang tưởng loạn thần như truyền thông bôi nhọ. Tôi là một công tố viên đang điều tra các hoạt động bất hợp pháp của Vũ Hoàng Nam tại trại này. Nu của tôi... cũng từng bị hắn cấy thiết bị phát sóng siêu âm sau tai để điều khiển lệch lộ trình di chuyển.”
Khánh nín thở hoàn toàn trong vòng ba giây. Nhịp tim của cậu khựng lại một nhịp trước khi đập dồn dập trở lại. Sự kinh hoàng tột độ hiện rõ qua tiếng rít hơi nhỏ của cậu qua kẽ răng:
“Công... công tố viên? Chị... chị đang tự điều tra anh Nam sao?”
“Đúng thế. Và tôi cần bằng chứng chứng minh hắn sử dụng các tần số âm thanh cận ngưỡng nghe để bạo hành động vật và thao túng nhận thức của người mù,” Trang kiên định nói, bàn tay trái rướm máu của cô siết chặt lại dưới lớp gạc y tế để nén cơn đau buốt họng mắt. “Cậu im lặng, cậu sẽ trở thành đồng phạm giúp sức cho tội ác của hắn. Chú chó béc-giê này... và cả những chú chó khác trong trại... sẽ tiếp tục bị hắn hủy hoại thần kinh cho đến chết.”
Lời nói của Trang như một thanh kiếm lý trí chọc thủng bức tường sợ hãi trong lòng cậu học viên trẻ. Khánh im lặng hồi lâu dưới tiếng sấm rền ngoài trời. Trang nghe thấy tiếng hít thở sâu của cậu—nhịp thở đang dần lấy lại sự ổn định, chứng tỏ ý chí chính trực đang chiến thắng nỗi sợ hãi uy quyền.
“Tôi... tôi có giữ một thứ,” Khánh thì thầm, giọng cậu run rẩy nhưng đầy quyết tâm. “Mỗi lần anh Nam huấn luyện đàn chó bằng còi câm trong hầm ngầm, tôi đều lén ghi lại các thông số kỹ thuật về tần số, thời gian phơi nhiễm sóng âm và phản xạ của từng con vào một cuốn sổ tay nhỏ... Tôi giấu nó dưới khay lót chuồng của chú chó béc-giê này.”
Trang khẽ mỉm cười trong bóng tối:
“Hãy đưa nó cho tôi, Khánh. Đó là bằng chứng đanh thép nhất để đưa Vũ Hoàng Nam ra trước pháp luật.”
Khánh lén lút luồn tay xuống dưới đáy lồng sắt rỉ sét, kéo ra một vật thể dẹt, bọc trong túi nylon chống ẩm nhỏ—đó chính là Cuốn nhật ký huấn luyện chó của trại Ánh Sáng. Cậu run rẩy đặt vật phẩm vào lòng bàn tay phải lành lặn của Trang.
Cảm giác xúc giác đầu ngón tay Trang nhận diện được lớp bìa da mềm sờn góc của cuốn sổ tay nhỏ. Đây chính là vật chứng vô giá chứa các thông số kỹ thuật còi câm mười chín kilohertz giúp cô giải mã hoàn toàn cơ chế điều khiển của Hoàng Nam. Cô nhanh chóng cất cuốn sổ vào túi áo khoác gió rộng.
“Khánh, cậu có biết lối xuống căn hầm ngầm nằm ở đâu không?” Trang khẩn trương hỏi khẽ. “Nu sáng nay đã phát hiện tiếng xích sắt lạ sau vách thạch cao phòng thử nghiệm âm học. Tôi nghi ngờ nhân chứng câm Trần Văn Tâm đang bị giam giữ dưới đó.”
Nghe đến tên “Trần Văn Tâm” và “hầm ngầm”, toàn bộ cơ thể Khánh đột ngột căng cứng lại như gặp phải luồng điện giật. Cậu dùng hai tay nắm chặt lấy vai áo khoác của Trang, giọng nói run rẩy đến mức phát ra những tiếng thì thầm đứt quãng đầy kinh hoàng:
“Đừng xuống đó, cô Dương... không, chị Trang! Chị tuyệt đối không được bén mảng đến khu vực đó ban đêm!”
“Tại sao?” Trang nghiêng đầu hỏi, màng nhĩ tai trái cô căng tức dữ dội trước sự hoảng loạn đột ngột của Khánh.
Khánh nuốt nước bọt khan, tiếng nuốt nghẹn ứ dội rõ vào tai cô:
“Lối xuống hầm ngầm nằm ở cuối dãy hành lang kỹ thuật phía sau nhà bếp... Nhưng lối đi đó hằng đêm luôn được canh giữ nghiêm ngặt bởi bảo vệ trưởng Lý Mạnh Hùng. Lão ta là tay sai tàn bạo nhất của anh Nam... Lão ta luôn mang theo dùi cui điện công suất lớn bên hông và sẵn sàng thả đàn chó béc-giê săn mồi hung dữ thả rông tuần tra ban đêm để cắn xé bất kỳ ai bén mảng đến gần lối xuống hầm...”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!