Khảo sát giác quan
Luồng khí lạnh buốt mang theo mùi thảo mộc liên mộc đắng ngắt từ người Vũ Hoàng Nam vẫn đang quẩn quanh cánh mũi Trịnh Thùy Trang, đặc quánh và áp đảo. Câu hỏi của hắn—đầy tính khêu gợi về tiếng cáp phanh bị cắt đứt mười lăm năm trước—vừa dứt, để lại một khoảng lặng rợn người trong căn phòng phỏng vấn cách âm tầng hai.
Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt hỏng, Trang cảm nhận rõ rệt sự thay đổi áp suất không khí sát gáy mình. Hoàng Nam đang cúi xuống rất gần. Khoảng cách chưa đầy năm phân cho phép cô bóc tách từng nhịp thở nhỏ nhất của hắn: chu kỳ diaphragmatic năm giây ổn định đến mức tàn nhẫn, không một chút dao động của một kẻ làm chủ hoàn toàn cơ thể mình. Hắn đang lắng nghe nhịp tim cô. Hắn đang chờ đợi một sự sụp đổ nhận thức từ cô gái mang danh phận giả Nguyễn Thùy Dương.
*Thịch! Thịch!*
Nhịp tim của Trang vô thức vọt lên mức chín mươi nhịp một phút dưới tác động của ký ức kinh hoàng vừa bị khơi gợi. Tiếng rít xé lòng của lốp xe trượt trên đèo dốc mờ sương, tiếng kim loại gãy gập, và tiếng hét thất thanh của bố mẹ mười lăm năm trước trỗi dậy như một cơn lốc xoáy trong thùy chẩm.
*Không được hoảng loạn. Hắn đang bẫy mình.*
Trang nghiến chặt răng sau vành môi mím chặt. Dưới lớp áo khoác gió rộng, ngón tay của bàn tay phải cô lén luồn vào túi, bóp mạnh vào vết rách sâu sưng đỏ ở lòng bàn tay trái. Cơn đau buốt nhói từ vết thương do cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi dội thẳng lên đại não như một luồng điện xé tâm can. Sự kích thích đau đớn vật lý cực độ hoạt động như một cái phanh hóa học, ép luồng adrenaline phải dừng lại, cưỡng chế nhịp tim của cô hạ dần xuống, đứng yên ở mức sáu mươi tám nhịp một phút.
Cô khẽ nghiêng đầu tránh né hơi thở của Nam một cách tự nhiên, bờ vai phải bầm tím khẽ co rúm lại, giọng nói run rẩy, mỏng và có chút hụt hơi:
“Dạ... tiếng cáp phanh bị cắt là sao hả anh? Em... em không biết. Em chỉ nhớ tiếng gầm rú ghê người của động cơ xe tải... Tiếng động đó hằng đêm vẫn găm vào tai em... Em sợ tiếng còi xe lớn, sợ cả tiếng phanh rít của xe máy ngoài ngõ... Nó... nó làm đầu em đau như búa bổ...”
Nói đến đây, hai hàng nước mắt Trang trào ra dưới lớp kính râm phân cực sẫm màu. Cô giả vờ đưa bàn tay trái quấn gạc y tế sũng nước lên che mặt, bả vai phải bầm tím khẽ run rẩy theo từng nhịp nấc giả tạo. Đây là sự phòng ngự tâm lý hoàn hảo: tự biến mình thành một nạn nhân hoảng loạn, yếu đuối trước chấn thương quá khứ để che giấu tư duy sắc lạnh của một công tố viên.
Hoàng Nam đứng thẳng dậy. Tiếng vải áo dã ngoại của hắn cọ xát rất khẽ. Trang kích hoạt Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng, nghe thấy tiếng nhịp thở của hắn khẽ khựng lại không phẩy một giây—đó là tiếng khựng lại của một kẻ ái kỷ đang phân vân giữa sự nghi ngờ âm thầm và sự tự mãn khi thấy con mồi sụp đổ đúng như kịch bản của hắn.
Hắn khẽ cười, giọng nói trở lại vẻ ấm áp, ân ần đầy giả tạo:
“Tôi xin lỗi, cô Dương. Tôi không cố ý khơi lại nỗi đau của cô. Chỉ là trong liệu pháp trị liệu bằng chó dẫn đường, chúng tôi cần đo lường chính xác ngưỡng chịu đựng âm thanh chấn thương của bệnh nhân. Cô có một hệ thần kinh rất nhạy cảm... nhịp tim của cô vừa rồi đã dao động khá mạnh.”
Hắn bước vòng ra trước mặt cô, tiếng thảm len bị nén xuống khẽ khàng:
“Để có đánh giá lâm sàng chính xác nhất trước khi giao Nu cho cô, chúng ta cần thực hiện một bài test định hướng không gian đặc biệt tại phòng thử nghiệm âm học của trại. Cô Dương không phiền chứ?”
“Dạ... em xin nghe theo sự sắp xếp của Giám đốc,” Trang rụt rè trả lời, tay phải siết chặt chiếc gậy carbon bọc cao su đặc chế dựng sát chân.
Nu đang nằm phục dưới chân Trang khẽ nhổm dậy, vai nó tì nhẹ vào đùi cô như một mỏ neo xúc giác ấm áp. Trang đứng dậy, bả vai phải ê ẩm co rút lại khiến lực vung tay của cô giảm rõ rệt. Hai nhãn cầu của cô vẫn đang nóng rực, căng tức dữ dội do tác dụng giãn đồng tử của độc chất Atropine mà Hoàng Nam lén tẩm vào lọ thuốc nhỏ mắt hằng ngày. Nhãn áp tăng cao chèn ép trực tiếp lên thùy chẩm xử lý thính giác, thu hẹp vùng nhận diện không gian định vị bằng tiếng vang của cô xuống dưới hai mét. Cô biết, mình đang bước vào một cái bẫy mới.
Nam dẫn Trang đi dọc theo hành lang tầng hai của nhà hành chính Trại huấn luyện chó Ánh Sáng ngoại ô. Khi bước qua cánh cửa sắt dày ở cuối hành lang, Trang cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của bầu không khí. Mùi sương mù ẩm ướt ngoài trời biến mất, thay vào đó là mùi hóa chất sát trùng Cloramin B nồng nặc trộn lẫn với mùi vôi vữa mới.
“Cạch.”
Cánh cổng phòng thử nghiệm âm học đặc biệt mở ra. Trang bước vào, đầu gậy carbon gõ nhẹ xuống mặt sàn:
“Cạch.”
Tiếng gõ dội lại một dải tần số mờ đục, lùng bùng trong tai cô. Thùy chẩm của Trang lập tức đưa ra cảnh báo: căn phòng này có kết cấu vô cùng dị biệt. Sàn nhà lát gạch men trơn cứng phản xạ âm thanh tốt, nhưng bốn bức tường xung quanh lại được bọc bằng các tấm thạch cao cong lồi lõm, phía trên phủ lớp mút xốp hấp thụ âm dày dặn. Đây là phòng triệt tiêu âm thanh (dead room). Tiếng gõ gậy carbon vốn có dải tần ổn định ba phẩy hai kilohertz của cô khi đập vào vách tường liền bị nuốt chửng hoàn toàn, không tạo ra bất kỳ sóng âm phản hồi nào.
Trang rùng mình. Việc mất đi tiếng vang dội ngược khiến Ngưỡng 3: Định vị không gian đa chiều 3D của cô bị vô hiệu hóa đến năm mươi phần trăm. Cô có cảm giác như mình đang lơ lửng giữa một khoảng không vô định, không thể xác định được khoảng cách đến các bức tường.
Cô nhớ lại những ngày lẩn trốn tại căn gác mái Quận 8, khi phải sử dụng chiếc gậy tre bọc ốc vít trầm đục dải tần một phẩy năm kilohertz của Lâm Mạnh để thích nghi với môi trường ẩm mốc. Lúc đó, cô đã học được cách không dựa vào một tần số duy nhất, mà phải cảm nhận sự biến đổi áp suất không khí dội vào da mặt để đoán định khoảng cách.
“Cô Dương, hãy đứng ở trung tâm phòng,” giọng Hoàng Nam vang lên từ phía sau, hơi loãng ra do mút cách âm hấp thụ. “Tôi sẽ ra ngoài phòng kỹ thuật để điều phối bài test định hướng. Nu sẽ dẫn đường cho cô đi qua các chướng ngại vật giả lập trong phòng. Hãy tin vào bản năng của nó.”
Trang nghe thấy tiếng bước chân của Nam lùi dần ra cửa. Tiếng chốt cửa sắt xoay khẽ lách cách, rồi một tiếng “hít” nhẹ của gioăng cao su cách âm khép chặt phòng. Hắn đã sang phòng kỹ thuật bên cạnh, quan sát cô qua tấm kính một chiều.
Trang đứng bất động giữa phòng cách âm. Cô lén đưa tay vào túi áo khoác, ngón tay chạm vào thiết bị lọc thính giác chủ động ANC-01. Cô rất muốn đeo nó vào tai để bảo vệ màng nhĩ, nhưng cô biết Nam đang dán mắt vào tấm kính giám sát. Bất kỳ một hành động đưa tay lên tai nào lúc này cũng sẽ kích hoạt sự nghi ngờ tột độ của hắn. Cô buộc phải chiến đấu bằng tai trần.
“Nu, đứng sát chị,” Trang thì thầm.
Chú chó Labrador đen khẽ rên một tiếng nhỏ, cơ vai của nó căng cứng dưới lòng bàn tay Trang. Nhịp tim của Nu dao động ở mức tám mươi nhịp một phút, ổn định nhưng cảnh giác.
*Rè... rè...*
Một dải tần số âm thanh cực cao đột ngột xuất hiện trong không gian câm lặng. Sóng âm phát ra từ hệ thống loa âm trần ẩn sau các tấm thạch cao cong.
Trang lập tức cảm nhận được một cơn đau nhói như kim châm đâm thẳng vào màng nhĩ tai trái. Đó là dải tần số mười tám kilohertz cận ngưỡng nghe của con người, liên tục dao động với cường độ tăng dần. Dưới tác động của nhãn áp tăng cao do độc chất Atropine, màng nhĩ của cô vốn đã bị căng tức, nay gặp sóng siêu âm mười tám kilohertz liền rung động cộng hưởng dữ dội. Cơn đau đầu co thắt giật thắt lên tận thái dương, khiến Trang suýt nữa phải khuỵu gối.
*Hắn đang kiểm tra thính giác của mình!*
Trang lập tức hiểu ra thủ đoạn tàn nhẫn của Hoàng Nam. Người mù thông thường hoàn toàn không thể nghe thấy dải tần mười tám kilohertz này, họ chỉ cảm thấy hơi khó chịu nhẹ ở tai mà không có phản ứng né tránh chủ động. Nhưng với một người có thính giác lâm sàng cực nhạy như Trang, sóng siêu âm này là một sự tra tấn thể xác thực sự. Nếu cô bộc lộ bất kỳ biểu cảm đau đớn nào, hoặc vô thức đưa tay che tai, cô sẽ tự lột trần danh phận công tố viên của mình trước mặt hắn.
Trang ép mình phải giữ gương mặt hoàn toàn phẳng lặng như một bức tượng đá. Đôi mắt không tiêu cự của cô vẫn hướng thẳng về phía trước không một chút dao động. Cô dùng lòng bàn tay trái bóp chặt vào vết rách sâu sưng đỏ dưới lớp gạc y tế. Cơn đau buốt từ lòng bàn tay một lần nữa hoạt động như một mỏ neo nhận thức, giúp cô chuyển hướng sự tập trung của đại não khỏi cơn đau buốt ở màng nhĩ.
Nhưng cô không thể đứng yên chịu trận hằng phút dưới dải tần phá hủy thính giác này. Cô cần tìm một điểm chết của sóng âm (acoustic dead zone) để trú ẩn.
Trang khẽ vung gậy carbon gõ nhẹ xuống sàn gạch men:
“Cạch. Cạch.”
Tiếng gõ sắc lẹm dải tần ba phẩy hai kilohertz dội lại từ góc phòng bên trái có phần sắc nét hơn. Thùy chẩm của cô nhanh chóng phân tích: do kết cấu tường thạch cao cong lồi lõm, sóng âm mười tám kilohertz phát ra từ loa trần sẽ bị phản xạ và triệt tiêu lẫn nhau tại một số điểm giao thoa cụ thể—đặc biệt là ở góc tường sát vách thạch cao dày phía bên trái. Đứng ở đó, cường độ sóng siêu âm sẽ giảm đi ít nhất sáu mươi phần trăm.
Nhưng làm thế nào để di chuyển đến đó mà không làm Hoàng Nam nghi ngờ?
Trang khẽ giật nhẹ xích da của Nu, ra hiệu bằng xúc giác cực nhỏ. Cô cố tình thả lỏng cơ thể, bước đi một cách loạng choạng, vụng về.
“Ơ... Nu, đi đâu thế này?” Trang giả vờ hoang mang, giọng cô run lên đầy sợ hãi.
Cô cố tình đi chệch hướng dẫn đường thẳng của Nu, để chân mình vấp nhẹ vào một khối gỗ giả lập chướng ngại vật trên sàn nhà. Cơ thể cô đổ nghiêng sang bên trái, tay phải vung gậy carbon sờ soạng khoảng không một cách hỗn loạn, tạo nên hình ảnh hoàn hảo của một người mù bị mất phương hướng hoàn toàn trong phòng cách âm.
Nu khẽ sủa một tiếng nhỏ, nó nhanh nhẹn tì vai vào đùi Trang, dùng hết sức mạnh thể chất để điều chỉnh lại hướng đi của cô, dẫn cô tiến sát về phía góc tường thạch cao bên trái theo đúng tín hiệu ngầm.
Ngay khi Trang đứng sát vào góc tường, áp tai trái sát vào vách thạch cao dày, áp lực căng tức dữ dội ở màng nhĩ đột ngột giảm hẳn. Sóng siêu âm mười mươi kilohertz ở đây đã bị hiện tượng triệt tiêu dội góc làm suy yếu đáng kể. Cơn đau đầu giật thắt của cô dịu bớt. Cô khẽ thở hắt ra một hơi nhỏ, giả vờ như mình vừa tìm được một điểm tựa an toàn sau cú vấp ngã vụng về.
Qua tấm kính một chiều ở phòng kỹ thuật, Vũ Hoàng Nam đứng lặng yên quan sát cô gái khiếm thị đang đứng run rẩy ở góc phòng, tay ôm chặt lấy chú chó Nu. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ thất vọng nhẹ. Phản xạ giật mình chậm chạp, sự di chuyển clumsy chệch hướng và biểu cảm hoang mang của cô hoàn toàn trùng khớp với bệnh án tâm thần của một nạn nhân chấn thương sụp đổ nhận thức.
Hắn đưa tay tắt hệ thống loa phát sóng siêu âm.
*Uỳnh...*
Tiếng loa tắt để lại một sự im lặng đột ngột đến điếc đặc. Tai trái của Trang bị tổn thương nhẹ, phát ra tiếng ù tai kéo dài (tinnitus) như tiếng ve kêu vo vo liên tục hằng giờ liền. Cô cố nén cơn buồn nôn do tiền đình bị kích ứng, tay phải siết chặt gậy carbon, chuẩn bị ra hiệu cho Nu dẫn cô rời khỏi phòng thử nghiệm.
Nhưng chú chó Nu bỗng nhiên căng cứng toàn bộ cơ thể sũng nước dưới chân cô.
Nó dừng lại đột ngột ngay trước một vách tường thạch cao dày sát góc phòng bên trái—nơi Trang vừa đứng tránh sóng âm. Đôi tai của chú chó Labrador vểnh ngược ra phía sau, lồng ngực phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ, tần số thấp dưới ngưỡng nghe thông thường, hướng thẳng vào khoảng không trống rỗng phía sau vách tường thạch cao dày.
Trang khẽ khựng người lại. Với thính giác lâm sàng vừa trải qua cơn chấn động, cô cố gắng bóc tách dải âm thanh phản hồi từ vách tường thạch cao. Phía sau lớp tường dày ấy, dội lại một tiếng rung kim loại cực nhỏ, đều nhịp như tiếng xích sắt va vào nhau, và một nhịp thở khò khè, đứt quãng của một con người đang bị giam giữ.
*Có một căn phòng mật phía sau vách tường thạch cao này.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!