Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Ánh sáng mờ sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chuyến xe khách ngoại ô mang mã số 14B lạch cạch chuyển bánh, đưa Trịnh Thùy Trang rời xa những con hẻm chằng chịt sũng nước mưa của Quận 8. Tiếng động cơ diesel cũ kỹ gầm rú, tạo ra một dải tần số rung động trầm đục khoảng một trăm hai mươi Hertz dội thẳng qua lớp sàn sắt rỉ sét, truyền lên lòng bàn chân trần đang co rút của cô. Trang ngồi sát cửa sổ, đầu tựa nhẹ vào lớp kính bám đầy hơi nước lạnh buốt. Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt hỏng, cô không thể nhìn thấy màn sương mù dày đặc đang dần nuốt chửng những rặng thông ngoại ô phía Bắc thành phố Khánh Bình. Nhưng qua màng nhĩ nhạy cảm, cô có thể nghe thấy tiếng gió rít rào rạt qua những tán lá kim, tiếng lốp xe nghiến sột soạt trên mặt đường rải đá dăm sũng nước, và cả tiếng hơi thở đều đặn, ấm áp của chú chó Nu đang gối đầu lên mu bàn chân cô.


Cơ thể Trang lúc này là một bản đồ của những cơn đau âm ỉ. Lòng bàn tay trái của cô, nơi bị cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi cứa rách sâu hai ngày trước, đang nhức buốt dữ dội dưới lớp gạc y tế sũng nước mưa. Mỗi nhịp đập của mạch máu ở cổ tay đều kéo theo một cơn đau giật thắt lên tận thái dương. Bả vai phải bầm tím ê ẩm do cú va đập vào tủ gỗ cứng hằng đêm vẫn chưa được xoa bóp, khiến lực vung cánh tay của cô giảm đi rõ rệt. Đáng sợ hơn cả là hai nhãn cầu nóng rực, căng tức dữ dội do tác dụng giãn đồng tử của độc chất Atropine mà Vũ Hoàng Nam lén tẩm vào lọ thuốc nhỏ mắt. Nhãn áp tăng cao chèn ép trực tiếp lên thùy chẩm xử lý thính giác, thu hẹp vùng nhận diện không gian định vị bằng tiếng vang của cô xuống dưới hai mét.


Trang khẽ siết nhẹ dây xích da của Nu bằng bàn tay phải lành lặn. Chú chó Labrador đen ba tuổi khẽ rên rỉ một tiếng cực nhỏ trong cổ họng, cái mũi ướt át của nó dụi nhẹ vào đầu gối cô như một lời hứa trung thành. Sợi liên kết lòng trung thành giữa cô và Nu đã hoàn toàn hồi phục sau khi cô tháo bỏ chiếc vòng cổ tẩm độc chất liên mộc và kiên nhẫn dùng tiếng gõ gậy carbon dải tần ba phẩy hai kilohertz để thiết lập lại phản xạ tối cao cho con vật. Nu giờ đây không còn là một cỗ máy bị thao túng bởi tiếng còi câm mười chín kilohertz của Hoàng Nam; nó đã trở lại làm giác quan thứ sáu tin cậy nhất của cô.


"Trạm dừng cuối cùng: Trại huấn luyện chó cứu hộ Ánh Sáng!"


Tiếng gào khản đặc của gã lơ xe xé toạc bầu không khí ngột ngạt sực mùi dầu máy và khói thuốc lá rẻ tiền bên trong khoang xe. Trang hít một hơi sâu, luồng không khí lạnh buốt mang theo mùi đất ẩm và hương thông ngai ngái xộc thẳng vào khoang mũi, báo hiệu cô đã đặt chân đến vành đai cấm địa của kẻ sát nhân hàng loạt. Cô đứng dậy, tay phải cầm chắc chiếc gậy dò đường bằng sợi carbon màu trắng bạc, tay trái giữ chặt xích Nu. Dưới lớp áo vest công sở tối màu, chiếc khuy áo tích hợp camera hồng ngoại ẩn mà thám tử Lê Minh cài cho cô vẫn nằm im lặng, sẵn sàng truyền dữ liệu hình ảnh trực tiếp lên đám mây bảo mật của trợ lý Nguyễn Mai Chi.


Bước xuống xe, đầu gậy carbon của Trang gõ nhẹ xuống mặt đất:


"Cạch. Cạch. Cạch."


Tiếng gõ sắc lẹm dải tần ba phẩy hai kilohertz dội ngược lại từ những vách đá ẩm ướt xung quanh, vẽ nên một sơ đồ không gian thô sơ trong đại não cô. Lối đi hẹp, hai bên là vách đất nện dốc đứng hấp thụ âm thanh, phía trước khoảng mười mét có một kết cấu kim loại lớn đang phát ra tiếng kêu cọt kẹt đều nhịp do gió thổi. Đó chính là cánh cổng sắt rỉ sét của Trại huấn luyện chó cứu hộ Ánh Sáng ngoại ô.


Nu dẫn Trang bước đi một cách chuẩn xác, vai nó tì nhẹ vào đùi cô để cảnh báo những viên đá dăm trơn trượt dưới mưa sương. Khi họ đến sát cánh cổng sắt, Trang nghe thấy tiếng bước chân nện đều trên sỏi của một người đàn ông vạm vỡ đang tiến lại gần. Nhịp bước chân nặng nề, dứt khoát nhưng mang theo độ lún sâu của đế giày bảo hộ lao động. Bảo vệ Lý Mạnh Hùng.


“Ai đó? Trại hôm nay không tiếp khách tham quan,” giọng nói ồm ồm, cộc cằn của Hùng vang lên sau cánh cổng sắt.


Trang khẽ cúi đầu, cố tình làm cho bờ vai phải hơi co rúm lại để lộ vẻ rụt rè, hoang mang của một người mù yếu thế. Cô dùng giọng nói hơi run rẩy, tông giọng cao và mỏng—một kỹ thuật ngụy trang cảm xúc mà cô đã tập luyện kỹ lưỡng:


“Dạ... em chào anh. Em là Nguyễn Thùy Dương. Em có hẹn trước với Giám đốc Vũ Hoàng Nam để đăng ký khóa trị liệu tâm lý bằng chó dẫn đường sau tai nạn... Em có mang theo hồ sơ bệnh án và thư giới thiệu của Hiệp hội khuyết tật...”


Tiếng xích sắt lách cách vang lên khi Hùng mở hé cánh cổng. Trang cảm nhận được một luồng gió lạnh sực mùi hóa chất sát trùng Cloramin B và mùi lông chó ẩm ướt từ bên trong trang trại 5 hecta xộc thẳng vào mặt. Hùng không trả lời ngay. Trang kích hoạt Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng, cô nghe thấy tiếng nhịp thở dồn dập của hắn khi ánh mắt hắn quét qua chiếc ba lô vải dù sẫm màu sau lưng cô, rồi dừng lại ở chú chó Nu đang đứng im lặng dưới chân cô.


“Vào đi. Giám đốc đang đợi ở phòng phỏng vấn tầng hai nhà hành chính,” Hùng lạnh lùng nói, tiếng xích sắt lại khép chặt sau lưng cô như một cái bẫy sập.


Nu dẫn Trang đi dọc theo hành lang lát gạch đá hoa cương của tòa nhà hành chính. Tiếng móng vuốt của chú chó gõ lách cách đều đặn trên nền gạch khô ráo, tương phản hoàn toàn với tiếng gõ gậy carbon dội âm sắc lạnh của Trang. Khi bước lên cầu thang gỗ dốc đứng dẫn lên tầng hai, Trang cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí đột ngột. Không gian trở nên yên tĩnh một cách bất thường. Tiếng chó sủa hoảng loạn từ các dãy chuồng ngầm dưới đất bị triệt tiêu hoàn toàn bởi các bức tường thạch cao cách âm dày dặn.


“Cộc. Cộc.”


Lan Anh—trợ lý kỹ thuật thú y của trại—gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ sồi dày của phòng phỏng vấn.


“Vào đi,” một giọng nói trầm ấm, đều nhịp và mang theo một sự ân cần hoàn hảo vang lên từ bên trong.


Trang cảm nhận rõ một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Vũ Hoàng Nam. Kẻ sát nhân hàng loạt mang biệt danh "Bác Sĩ Giải Phẫu", kẻ đang đóng vai người bảo hộ đáng tin cậy cho cô hằng ngày, đang ngồi cách cô chỉ một cánh cửa gỗ. Cô lập tức áp dụng Liệu pháp thiền phơi nhiễm bóng tối, hít thở sâu theo chu kỳ bốn giây hít vào, bốn giây nín thở và bốn giây thở ra để ép nhịp tim của mình hạ xuống mức ổn định dưới bảy mươi nhịp một phút.


Cửa mở. Trang bước vào phòng phỏng vấn. Ngay lập tức, thính giác lâm sàng của cô ghi nhận kết cấu âm học của căn phòng: rộng khoảng hai mươi mét vuông, tường bọc mút hấp thụ âm thanh chất lượng cao, sàn trải thảm len dày triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân. Đây là một phòng cách âm vô trùng tuyệt đối—một không gian chết về mặt âm học, được thiết kế để cô lập hoàn toàn khả năng định vị tiếng vang của người mù.


“Chào cô Dương. Tôi là Vũ Hoàng Nam,” tiếng ghế da lách cách khẽ khàng khi Nam đứng dậy.


Trang đứng yên, đôi mắt không tiêu cự ẩn sau chiếc kính râm phân cực sẫm màu hướng về phía nguồn phát âm thanh. Cô kích hoạt kỹ năng Đọc nhịp tim qua hơi thở. Cách cô một mét tám mươi phân, Nam đang hít thở một chu kỳ diaphragmatic năm giây vô cùng đều đặn, không một chút dao động. Sự tự chủ cơ thể của hắn đạt đến mức hoàn hảo của một bác sĩ giải phẫu lâm sàng chuyên nghiệp.


“Dạ... em chào Giám đốc Nam,” Trang khẽ cúi đầu, tay phải siết chặt chuôi gậy carbon, cố tình để lộ vết rách rướm máu đỏ hồng ở lòng bàn tay trái đang run rẩy nhẹ ngoài túi áo khoác.


“Mời cô ngồi. Hãy thả lỏng cơ thể. Ở đây, cô hoàn toàn an toàn,” Nam bước lại gần, tiếng vải áo khoác gió dã ngoại cao cấp của hắn cọ xát sột soạt rất khẽ.


Khi hắn đến gần, một mùi hương đặc trưng xộc vào khứu giác của Trang. Đó là mùi da thuộc đắt tiền trộn lẫn với mùi thông ẩm, nhưng ẩn sâu dưới lớp hương dã ngoại ấy là một mùi thảo mộc đắng ngắt, hăng nồng của cây liên mộc—thứ hóa chất hữu cơ tổng hợp mà hắn dùng để tẩm vào vòng cổ của Nu hòng kích hoạt phản xạ cưỡng bức. Trang giữ vững cơ mặt hoàn toàn tĩnh lặng, không để lộ bất kỳ sự dao động biểu cảm nào trước mùi hương chết chóc này.


Trang dò dẫm ngồi xuống chiếc ghế sofa da mềm. Chú chó Nu lập tức nằm phục xuống sát chân cô, đầu gối lên mu bàn chân cô như một mỏ neo xúc giác ấm áp. Nam ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoảng cách giữa hai người lúc này là một mét rưỡi.


“Tôi đã đọc qua hồ sơ của cô do Hiệp hội gửi đến,” Nam bắt đầu cuộc phỏng vấn, tiếng lật giấy tờ nhẹ nhàng vang lên. “Nguyễn Thùy Dương, hai mươi lăm tuổi. Mất thị lực hoàn toàn sau một tai nạn giao thông thảm khốc ba năm trước tại quốc lộ một A. Hiện đang bị hội chứng hoảng sợ bóng tối và rối loạn lo âu nặng sau sang chấn chấn thương.”


Hắn dừng lại một nhịp cực ngắn. Trang nghe thấy tiếng ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sồi phẳng lặng:


“Hồ sơ rất chi tiết. Nhưng tôi muốn nghe chính giọng nói của cô chia sẻ về nỗi sợ hãi của mình. Hãy nói cho tôi biết, khi rơi vào bóng tối hoàn toàn không có âm thanh phản hồi, cô cảm thấy thế nào?”


Đây là đòn tấn công tâm lý đầu tiên. Nam đang sử dụng Kỹ thuật đọc vị giọng nói Vocalics để phân tích dải tần số giọng nói, tốc độ lấy hơi và nhịp thở của cô hòng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu dối trá nào của một công tố viên đang lẩn trốn dưới danh phận giả.


Trang nín thở nửa nhịp, cô dùng ngón tay phải lén bóp mạnh vào vết rách sâu ở lòng bàn tay trái dưới lớp gạc. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não, kích hoạt một luồng adrenaline tự nhiên giúp cô giữ vững sự tỉnh táo và kiểm soát nhịp tim không bị tăng vọt dưới áp lực tra hỏi. Cô trả lời bằng giọng nói mỏng, hơi hụt hơi ở cuối câu:


“Khi... khi bão lớn kéo đến... tiếng mưa nuốt chửng mọi tiếng gõ gậy của em. Thế giới xung quanh bỗng nhiên câm lặng hoàn toàn. Em cảm thấy mình như đang đứng bên mép một vực sâu không đáy... không biết bước tiếp theo sẽ là mặt đất hay là khoảng không... Chú chó dẫn đường cũ của em đã mất trong tai nạn đó... từ đó đến nay, em không dám tự mình bước ra ngoài đường lớn...”


“Một chia sẻ rất chân thật,” Nam chậm rãi nói.


*Cạch.*


Một tiếng động kim loại khô khốc đột ngột vang lên sát bên tai trái của Trang. Nam vừa bấm chiếc bút máy Montblanc của hắn với lực rất mạnh để tạo ra một xung sóng âm đột ngột ở dải tần cao.


Đây là bài test đo phản xạ giật mình (startle reflex) lâm sàng. Một người mù thông thường khi nghe tiếng động đột ngột trong phòng cách âm sẽ có phản ứng giật mình co rụt vai ngay lập tức do hệ thần kinh thính giác tự vệ. Nhưng Trang, với Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng, đã phát hiện ra chuyển động ngón tay của hắn trước khi chiếc bút phát ra tiếng kêu không phẩy một giây.


Cô cố tình giữ cho bờ vai phải bầm tím hoàn toàn bất động, mặt không biến sắc. Phải mất đúng không phẩy năm giây sau—khoảng trễ phản xạ của một người mù hoang mang thông thường—cô mới khẽ giật mình nhẹ, đôi vai hơi run lên và tay phải đưa lên sờ soạng khoảng không trước mặt một cách vụng về:


“Dạ... có chuyện gì thế anh? Em nghe thấy tiếng động lạ...”


“Không có gì, chỉ là chiếc bút máy của tôi bị kẹt lò xo,” giọng Nam vẫn ấm áp, nhưng Trang nghe thấy tiếng nhịp thở của hắn khẽ khựng lại không phẩy một giây—tiếng khựng lại của sự nghi ngờ nhen nhóm. Hắn đang quan sát đôi mắt không tiêu cự của cô dưới lớp kính râm sẫm màu.


Nam đứng dậy. Tiếng thảm len bị nén xuống rất khẽ khi hắn di chuyển vòng ra sau lưng chiếc ghế sofa của Trang. Vùng nhận diện thính giác của cô bị co rút do Atropine khiến cô không thể vẽ được bản đồ di chuyển chính xác của hắn ở phía sau vai phải. Sự căng thẳng dâng cao tột độ. Cô nghe thấy tiếng vải áo khoác dã ngoại của hắn sột soạt ngay sát gáy mình.


Hắn đưa tay lên khẽ chạm vào bờ vai phải bầm tím của cô. Cơn đau buốt dội thẳng vào xương quai xanh khiến Trang phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.


“Cơ vai của cô rất căng cứng, cô Dương,” Nam thì thầm, hơi thở ấm áp của hắn phả sát vào vành tai trái của cô. “Có vẻ như cô đang phải gánh chịu một áp lực thể chất rất lớn hằng đêm. Vết bầm tím này... trông giống như kết quả của một cú va đập mạnh vào vật thể gỗ cứng trong bóng tối.”


Trang giữ hơi thở đều đặn, cô khẽ nghiêng đầu tránh né một cách tự nhiên:


“Dạ... đêm qua em bị vấp ngã vào cạnh giường gỗ ở nhà trọ... vì không có chó dẫn đường...”


Nam khẽ cười một tiếng trầm thấp. Hắn cúi sát hơn nữa, khoảng cách giữa môi hắn và tai cô chỉ còn chưa đầy năm phân. Mùi thảo mộc liên mộc đắng ngắt từ người hắn tỏa ra nồng nặc, bao vây toàn bộ hệ thần kinh khứu giác của Trang.


“Cô Dương này,” giọng Nam bỗng trở nên trầm khàn, mang theo một lực học sắc lạnh đến đáng sợ. “Cô có biết mười lăm năm trước, trên đoạn đèo dốc mờ sương đó, tiếng cáp phanh bị cắt đứt nghe như thế nào không?”


*Thịch!*


Nhịp tim của Trang vô thức nhảy vọt lên mức chín mươi nhịp một phút. Câu hỏi của hắn như một lưỡi dao mổ xé toạc màn sương mù ký ức mười lăm năm trước, kích hoạt hình ảnh chiếc xe tải Kamaz gầm rú đâm sầm vào xe của bố mẹ cô dưới cơn mưa bão lớn. Đôi mắt không tiêu cự của cô dưới lớp kính râm khẽ co rút lại dữ dội.


Hoàng Nam đã nhận ra cô? Hay hắn đang cố tình dùng câu hỏi chấn thương này để thử thách nhịp tim của cô qua hơi thở hòng bóc trần danh phận thực sự của nữ công tố viên Trịnh Thùy Trang đang bị truy nã toàn thành phố?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!