Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Hướng về Ánh Sáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cúp máy khô khốc vang lên, trả lại sự im lặng đáng sợ cho căn gác mái tối tăm, nhưng trong đầu Trang, một lối đi xuyên qua bóng tối đã được vạch ra rõ ràng. Cô đứng lặng im giữa phòng, tiếng mưa ngoài kia vẫn rơi đều đặn, nhưng trong tâm trí cô, một lối đi xuyên qua bóng tối đã được vạch ra rõ ràng. Cô phải thâm nhập vào trại huấn luyện Ánh Sáng.


Bầu không khí bên trong căn gác mái của tiệm sửa máy may cũ ngập tràn một hỗn hợp mùi hương ngột ngạt. Mùi dầu máy Singer rỉ sét bốc lên từ những chiếc đầu máy cũ xếp xó ở góc phòng, quyện chặt với mùi sáp ong nồng nặc tỏa ra từ bản đồ nổi Quận 8 đang đặt trên đùi Trang. Nhưng đáng sợ hơn cả là mùi thảo mộc liên mộc đắng ngắt—dấu vết của vũng hóa chất bị vỡ trên sàn nhà từ cuộc đột nhập hụt của Bùi Tiến Dũng đêm hôm trước. Thứ mùi hương ấy như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về vòng vây giác quan mà Vũ Hoàng Nam đang siết chặt quanh cô.


Trang khẽ rùng mình, cô đưa bàn tay trái lên điều chỉnh lại chiếc kính râm phân cực sẫm màu. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não khi lớp gạc y tế thô ráp cọ xát vào vết rách sâu trong lòng bàn tay trái—vết thương do cô bám chặt vào cột đèn sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi để tự cứu mạng. Bả vai phải của cô cũng co rút lại ê ẩm, bầm tím sau cú va đập vào tủ gỗ cứng hằng đêm vẫn chưa được điều trị. Lực vung tay phải của cô đã bị giảm đi ít nhất hai mươi phần trăm. Chưa kể, hai nhãn cầu của cô vẫn đang căng tức, nóng rực như hai hòn than nóng do tác dụng giãn đồng tử của độc chất Atropine mà Hoàng Nam lén tẩm vào lọ thuốc nhỏ mắt. Nhãn áp tăng cao chèn ép trực tiếp lên thùy chẩm, thu hẹp vùng nhận diện không gian định vị bằng tiếng vang của cô xuống dưới hai mét.


Nhưng Trang không cho phép mình gục ngã. Cô dùng chính những cơn đau rát buốt ở cả hai bàn tay làm mỏ neo nhận thức, ép đại não phải giữ vững sự tỉnh táo tuyệt đối. Cô khẽ nghiêng đầu, kích hoạt Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng để lắng nghe tiếng bước chân rón rén đang tiến lên cầu thang gỗ dốc đứng của căn gác mái.


Nhịp bước chân ấy nhẹ, dứt khoát nhưng mang theo một độ lún rất đặc trưng của đế giày da mềm nghiệp vụ. Không phải nhịp thở năm giây một chu kỳ đều đặn đến lạnh người của Hoàng Nam, cũng không phải nhịp bước nặng nề của gã giang hồ Bùi Tiến Dũng.


“Trang, là tôi,” một tiếng thì thầm trầm thấp vang lên, kèm theo tiếng bật mở nắp bật lửa Zippo bằng đồng quen thuộc.


Thám tử Lê Minh.


Trang khẽ thở phào, cô buông lỏng tay phải đang siết chặt chuôi chiếc gậy dò đường bằng sợi carbon màu trắng bạc. Chú chó Nu đang nằm phục dưới chân cô cũng khẽ vẫy đuôi, nhịp tim của nó đã hạ xuống mức ổn định tám mươi nhịp một phút sau khi được tháo bỏ chiếc vòng cổ tẩm độc chất. Sợi xích da trên cổ Nu khẽ kêu lên những tiếng lách cách nhẹ nhàng.


“Anh vào bằng lối nào?” Trang hỏi, giọng cô khản đặc dưới màn sương đêm ẩm ướt.


“Lối cửa sổ ban công giàn hoa sắt,” Lê Minh bước đến sát cạnh bàn gỗ, tiếng vải áo khoác da sờn cũ của anh cọ xát sột soạt. “Tôi đã cắt đuôi được đội trinh sát của Thế Anh. Nhưng tình hình đang rất tệ. Trần Thế Hải đã phong tỏa hoàn toàn thủ tục hành chính tại Viện kiểm sát. Tôi đã cố gắng yêu cầu một lệnh khám xét chính thức đối với trại huấn luyện chó cứu hộ Ánh Sáng của Hoàng Nam, nhưng Hải đã trực tiếp bác bỏ và ký quyết định đình chỉ công tác kiểm sát lâm thời của cô. Họ đang soạn thảo lệnh khởi tố bắt tạm giam cô về tội danh đồng phạm giết người tại ngôi nhà hoang Quận 8.”


Trang khẽ mím môi, những ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ trên tập tài liệu chữ nổi Braille trong ba lô vải dù đeo sát hông. Đầu ngón tay cô chạm vào dòng mật mã nổi: KB-99281-A. Đây chính là mã số niêm phong gốc của ống máu xét nghiệm của cô đêm cấp cứu, chứng cứ đanh thép mà bác sĩ Phan Anh Tuấn đã lén trích xuất để chứng minh Trần Thế Hải đã chỉ đạo tráo đổi mẫu máu nhằm vu cáo cô bị loạn thần bạo lực.


“Tôi biết Trần Thế Hải sẽ làm vậy,” Trang chậm rãi nói, giọng cô lạnh lùng và cương nghị. “Hắn nhận hối lộ từ tập đoàn địa ốc Nam Phát để che giấu các vụ án mạng chiếm đoạt đất đai từ mười lăm năm trước. Vũ Hoàng Nam thực chất là con trai ngoài giá thú của Chủ tịch Vũ Thế Nam, được nuôi dưỡng để làm kẻ dọn dẹp ngầm cho tập đoàn. Chúng ta không thể trông chờ vào một lệnh khám xét hợp pháp từ hệ thống đang bị chúng thao túng.”


“Vậy cô định thế nào?” Lê Minh lo lắng hỏi. “Cô đang bị truy nã toàn thành phố. Nếu cô lộ diện, Thế Anh sẽ bắt giữ cô ngay lập tức.”


“Tôi sẽ tự mình thâm nhập vào trại huấn luyện Ánh Sáng,” Trang đáp, đôi mắt không tiêu cự của cô hướng thẳng về phía Minh dưới lớp kính râm tối màu. “Hoàng Nam nghĩ hắn đã cô lập hoàn toàn nhận thức của tôi, nghĩ tôi đang hoảng loạn trốn chạy trong các con hẻm Quận 8. Tôi sẽ dùng chính bản thân mình làm mồi nhử. Tôi sẽ đăng ký vào trại dưới danh nghĩa một học viên khiếm thị mới cần trị liệu tâm lý sau sang chấn. Đó là nơi duy nhất tôi có thể tiếp cận trực tiếp phòng thí nghiệm hành vi động vật của hắn và tìm ra nhân chứng câm Trần Văn Tâm.”


Lê Minh im lặng một nhịp dài. Anh biết quyết định này đồng nghĩa với việc Trang phải đặt mình vào rủi ro bị Hoàng Nam phát hiện và thủ tiêu trực tiếp trong không gian biệt lập của đồi thông ngoại ô. Nhưng anh cũng hiểu, tư duy logic pháp lý sắc bén của nữ công tố viên này không cho phép cô lùi bước trước bóng tối.


“Được,” Lê Minh thở dài, anh đưa tay vào túi áo khoác lấy ra một vật nhỏ bằng kim loại. “Đây là thiết bị giám sát công nghệ cao do tôi lén lấy từ kho kỹ thuật hình sự. Một chiếc khuy áo tích hợp camera hồng ngoại ẩn. Nó có khả năng ghi hình góc rộng chất lượng HD trong điều kiện ánh sáng yếu và tự động truyền dữ liệu thời gian thực lên tài khoản đám mây bảo mật của Mai Chi.”


Minh tiến lại gần, bàn tay thô ráp của người cảnh sát hình sự khẽ chạm vào cổ áo vest công sở tối màu của Trang, cẩn thận cài chiếc khuy áo camera vào vị trí cúc áo trên cùng. Trang cảm nhận được hơi ấm và sự cẩn trọng từ những ngón tay của anh.


“Cô chỉ cần xoay nhẹ viền khuy áo theo chiều kim đồng hồ để kích hoạt,” Minh dặn dò. “Tôi cũng đã nhờ Trần Tiến tích hợp một nút bấm báo động khẩn cấp giấu dưới chuôi chiếc gậy carbon của cô. Khi gặp nguy hiểm cận tử, hãy nhấn giữ nút bấm đó trong ba giây. Nó sẽ tự động gửi định vị GPS khẩn cấp đến điện thoại của tôi.”


Trang đưa ngón tay phải vuốt nhẹ dọc theo thân chiếc gậy carbon siêu nhẹ, dừng lại ở chuôi gậy bọc cao su đặc chế. Đầu ngón tay cô cảm nhận được một nốt sần cơ học siêu nhỏ ẩn giấu tinh vi—phao cứu sinh cuối cùng của cô trong hang ổ kẻ thù.


“Cảm ơn anh, Lê Minh,” Trang khẽ gật đầu. “Anh hãy phối hợp với Mai Chi để bảo vệ chuỗi dữ liệu truyền về. Chỉ cần Hoàng Nam bộc lộ hành vi bạo hành động vật hoặc thừa nhận việc giam giữ ông Tâm, chúng ta sẽ có đủ bằng chứng để buộc tội hắn trước hội đồng thẩm phán tối cao.”


Nu đứng thẳng dậy bên cạnh Trang. Chú chó Labrador đen ba tuổi khẽ sủa nhẹ một tiếng trầm ấm trong cổ họng, đuôi vẫy đều nhịp dội vào vách gỗ căn gác mái. Trang cúi xuống, dùng bàn tay phải vuốt ve vùng da sau tai trái của Nu—nơi vết xước nhỏ do thiết bị phát sóng siêu âm gây ra đã bắt đầu khô miệng. Sự gắn kết sinh tử giữa cô và Nu đã hoàn toàn phục hồi nhờ Ngưỡng 12: Liên kết chữa lành phản xạ. Chú chó không còn co rúm hoảng loạn; nó đứng sừng sững như một lá chắn trung thành, sẵn sàng cùng cô bước vào mê cung mới.


Sáng sớm hôm sau, trời hửng nắng nhẹ mờ sương. Trang cảm nhận được hơi ấm mờ nhạt của ánh nắng sớm ngoại ô mơn man trên da mặt và mùi sương sớm dạt dào mang theo hương lá thông ẩm ướt từ phía Bắc dội về. Cô dắt Nu bước ra khỏi căn gác mái Quận 8, để lại sau lưng những con hẻm lầy lội và những tiếng máy may Singer lách cách của tiệm sửa khóa.


Trang bước đi trên vỉa hè, chiếc gậy carbon đầu bọc cao su nện xuống mặt đường nhựa phát ra những tiếng gõ dải tần 3.2kHz quen thuộc, vẽ nên một bản đồ không gian 3D sắc nét trong tâm trí cô. Nu bước đi kiêu hãnh bên cạnh, vai nó tì nhẹ vào đùi Trang để dẫn hướng qua những chướng ngại vật sương sớm.


Họ tiếp cận bến xe khách ngoại ô phía Bắc. Mùi khói xe dầu diesel nồng nặc và tiếng động cơ gầm rú của những chuyến xe cuối ngày dội vào tai Trang. Cô đeo chiếc kính râm phân cực để che giấu đôi mắt không tiêu cự đang giãn nở dị thường, dắt Nu bước lên những bậc thềm kim loại của chuyến xe khách cuối cùng hướng về phía đồi thông.


Khi Trang bước lên chuyến xe khách ngoại ô cuối cùng, chú chó Nu bỗng nhiên dụi đầu vào lòng bàn tay cô, phát ra tiếng rên rỉ ấm áp - sợi dây liên kết lòng trung thành đã hoàn toàn hồi phục, sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!