Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Bóng ma phòng xét xử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa rào trút xuống thành phố Khánh Bình như một bản hòa tấu hỗn loạn của những thanh âm va đập. Trên vỉa hè đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa kéo dài, tiếng những giọt nước nặng hạt dội vào tán lá sa kê xào xạc hòa cùng tiếng rít của bánh xe máy miết trên mặt đường nhựa sũng nước. Đối với Trịnh Thùy Trang, thế giới xung quanh cô lúc này được vẽ nên bằng những bước sóng âm có tần số và biên độ khác nhau.


"Cộc. Cộc."


Nhịp gõ 3.2kHz quen thuộc từ chiếc gậy dò đường bằng sợi carbon dội ngược lại từ mép bục xi măng phía trước, báo cho cô biết lối rẽ vào cổng Viện kiểm sát nhân dân thành phố Khánh Bình đang cách cô đúng ba bước chân. Chú chó dẫn đường dòng Labrador đen tên Nu khẽ nghiêng vai, kéo nhẹ sợi xích da để hướng cô tránh khỏi một vũng nước sâu đọng sát mép cổng sắt. Trang khẽ vỗ nhẹ vào hông Nu, thì thầm một khẩu lệnh xoa dịu bằng giọng nói thanh mảnh nhưng kiên nghị:


"Ngoan lắm, Nu. Cứ đi tiếp đi con."


Tuy nhiên, Trang cảm nhận rõ sự bất thường dưới lòng bàn tay đang đặt trên lưng Nu. Cơ vai của chú chó vẫn căng cứng, và nhịp tim của nó dội qua lớp lông dày vẫn đập nhanh một cách bất thường, dao động quanh mức 110 nhịp một phút. Bóng ma từ cuộc gặp gỡ với gã huấn luyện viên mới Vũ Hoàng Nam lúc tám giờ sáng nay vẫn chưa hề buông tha cho hệ thần kinh nhạy cảm của con vật. Sự xuất hiện hoàn hảo không tì vết của Nam, nhịp thở diaphragmatic năm giây một chu kỳ đều đặn đến lạnh người, và phản ứng hoảng sợ bản năng của Nu đã gieo vào lòng nữ công tố viên khiếm thị một mối nghi ngờ sâu sắc. Nhưng trước mắt, cô phải đối mặt với một áp lực thực tế hơn: chuyên án sát thủ liên hoàn "Bác Sĩ Giải Phẫu" đang chờ cô trên bàn nghị sự.


Trang bước qua cánh cửa kính lớn của trụ sở Viện kiểm sát. Ngay lập tức, không gian âm học thay đổi hoàn toàn. Tiếng mưa xối xả bên ngoài bị chặn lại bởi lớp kính cường lực dày, chỉ còn là một tiếng rì rầm trầm đục ở dải tần thấp dưới 100Hz. Thay vào đó, hành lang lát gạch đá hoa cương rộng lớn của cơ quan tư pháp mở ra một độ vang dội (reverb) kéo dài khoảng 1.5 giây. Tiếng bước chân nện gót giày da sắc lạnh, tiếng xột xoạt của xấp hồ sơ giấy, và tiếng ro ro đều nhịp của hệ thống điều hòa trung tâm dội vào màng nhĩ của Trang, giúp cô định vị chính xác kết cấu của sảnh chính.


"Chào chị Trang! Để em xách hộ chị cái túi."


Giọng nói trong trẻo, mang theo nhịp thở hơi gấp của một cô gái trẻ vang lên từ phía bên phải mười lăm độ. Đó là Nguyễn Mai Chi, trợ lý kiểm sát mới hai mươi bốn tuổi của cô. Trang khẽ mỉm cười, lắc đầu nhẹ:


"Cảm ơn Mai Chi, chị tự lo được. Hồ sơ chuyên án mới đã được chuyển đến phòng làm việc của chị chưa?"


"Dạ rồi ạ," Mai Chi bước nhanh bên cạnh Trang, tiếng đế giày cao gót của cô bé gõ nhịp nhanh và nhẹ trên sàn đá. "Nhưng mà... anh Quân bên phòng kiểm sát án trị an đã sang ngồi đợi chị từ sáng sớm. Anh ấy có vẻ không vui khi ban lãnh đạo giao chuyên án này cho chị thụ lý."


Trang khẽ nhíu mày dưới cặp kính râm sẫm màu. Trần Minh Quân – kiểm sát viên sơ cấp cùng thế hệ với cô, một kẻ luôn tự phụ về tấm bằng thạc sĩ luật thủ khoa và mối quan hệ thân cận với Phó Viện trưởng Trần Thế Hải. Sự đố kỵ của Quân đối với năng lực logic của một người khiếm thị như cô chưa bao giờ là bí mật tại Viện kiểm sát này.


Khi Trang đẩy cửa bước vào văn phòng làm việc của mình, cô lập tức kích hoạt Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng. Tiếng điều hòa biến mất, nhường chỗ cho tiếng lật giấy thô bạo dội ra từ chiếc ghế sô pha gỗ phía bên trái phòng.


"Ồ, kiểm sát viên Trịnh Thùy Trang cuối cùng cũng đến," giọng nói của Trần Minh Quân vang lên, mang dải tần số trung cao hơi chói tai ở mức 220Hz, bộc lộ sự thiếu kiên nhẫn và một sự công kích ngầm không hề che giấu. "Tôi cứ tưởng một người phải dựa hoàn toàn vào một con vật để đi lại trong ngày mưa gió như cô sẽ chọn cách làm việc tại nhà chứ?"


Trang không vội trả lời. Cô dắt Nu về phía góc bàn làm việc quen thuộc, đặt chiếc gậy carbon tựa vào mép bàn gỗ một cách ngăn nắp, rồi từ từ ngồi xuống chiếc ghế xoay. Cô ngước mắt hướng về phía nguồn âm thanh của Quân, giọng nói đều đặn, lạnh lùng và chuẩn xác đến từng âm tiết:


"Đồng chí kiểm sát viên sơ cấp Trần Minh Quân, theo Quy chế nghiệp vụ kiểm sát ban hành kèm theo Quyết định số 111 của Viện trưởng tối cao, giờ làm việc hành chính bắt đầu từ tám giờ ba mươi phút. Hiện tại là tám giờ hai mươi tám phút. Tôi không đi muộn. Và tôi tin rằng, năng lực thụ lý một chuyên án giết người liên hoàn được đánh giá bằng tư duy logic pháp lý và khả năng bóc tách chứng cứ khách quan, chứ không nằm ở việc ai có đôi mắt sáng hơn để đọc các báo cáo bề nổi."


Tiếng lật giấy của Quân khựng lại một nhịp. Trang nghe thấy nhịp hít vào của hắn đột ngột ngắn đi, chỉ còn 1.5 giây – biểu hiện của sự tức giận bị dồn nén khi lập luận tự phụ bị bẻ gãy ngay lập tức.


"Cô đừng có dùng luật vị để lên mặt với tôi!" Quân đứng phắt dậy, tiếng đế giày da nện mạnh xuống sàn gỗ phòng làm việc. "Chuyên án 'Bác Sĩ Giải Phẫu' đã có hai nạn nhân bị sát hại dã man với các vết cắt giải phẫu hoàn hảo trên cơ thể. Toàn bộ hồ sơ hiện trường là hàng trăm bức ảnh màu, sơ đồ vết thương và các mẫu ADN thu thập được. Một người mù như cô thì định phân tích ảnh hiện trường kiểu gì? Hay lại định bắt cô trợ lý trẻ tuổi này mô tả lại từng vết cắt bằng lời nói để cô tưởng tượng? Việc này không chỉ làm chậm tiến độ điều tra mà còn có nguy cơ làm sai lệch nhận thức chứng cứ tố tụng hình sự!"


Trang vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng tắp như một thanh kiếm. Đôi tay cô đan chéo đặt trên bàn làm việc, thần thái điềm tĩnh đến đáng sợ:


"Theo Điều 85 Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2015, những vấn đề phải chứng minh trong vụ án hình sự bao gồm có hành vi phạm tội xảy ra hay không, ai là người thực hiện hành vi đó, và động cơ, mục đích phạm tội. Ảnh hiện trường chỉ là một dạng vật chứng số hóa gián tiếp. Sự thật khách quan nằm ở chuỗi nhân quả của các vết thương vật lý và quy luật lựa chọn nạn nhân. Tôi đã nghiên cứu báo cáo pháp y dạng văn bản điện tử được chuyển đổi sang chữ nổi Braille của hai nạn nhân đầu tiên do Mai Chi chuẩn bị."


Trang dừng lại một nhịp, lắng nghe tiếng thở của Quân đang có dấu hiệu dồn dập hơn. Cô tiếp tục tấn công bằng logic đanh thép:


"Nạn nhân thứ nhất, một nữ sinh viên nhóm máu A, bị sát hại vào đêm trăng khuyết tại bãi rác công nghiệp bỏ hoang phía Nam. Nạn nhân thứ hai, một nữ kế toán nhóm máu B, bị sát hại cũng vào đêm trăng khuyết tại khu nhà kho cũ phía Tây. Cả hai đều bị rạch một vết cắt giải phẫu hình bán nguyệt ở vùng động mạch cảnh trái với độ sâu chính xác đến từng milimet. Kẻ sát nhân không chỉ có kiến thức y khoa lâm sàng, hắn đang thực hiện một nghi thức có tính toán dựa trên chu kỳ thời gian và đặc tính sinh học của nạn nhân. Anh Quân, trong báo cáo đề xuất khép án nhanh của anh trình lên Phó Viện trưởng Hải ngày hôm qua, anh đã phớt lờ hoàn toàn sự trùng hợp về chu kỳ trăng khuyết và nhóm máu này, chỉ tập trung truy quét các đối tượng có tiền án tiền sự lang thang quanh hiện trường. Đó mới chính là hành vi làm sai lệch hướng điều tra vụ án."


Phòng làm việc rơi vào một sự im lặng đặc quánh. Tiếng mưa rơi rì rầm bên ngoài vách kính lúc này như một dải âm nền tôn lên sự thất bại hoàn toàn của Trần Minh Quân trong cuộc đấu trí pháp lý. Quân đứng bất động trong ba giây, nhịp thở của hắn run rẩy nhẹ ở dải tần số cao – dấu hiệu của sự sụp đổ lòng tự tôn ái kỷ trước một đối thủ mà hắn luôn coi thường là kẻ yếu thế.


"Cô... cô cứ đợi đấy!" Quân nghiến răng, tiếng ca-táp da của hắn bị giật mạnh khỏi mặt bàn. "Để xem cô giữ được chuyên án này trong bao lâu dưới áp lực của ban lãnh đạo và dư luận xã hội!"


Tiếng bước chân của Quân nện vội vã ra phía cửa, tiếng cánh cửa gỗ bị đóng sầm lại tạo ra một luồng gió nhẹ lướt qua gò má Trang.


Khi tiếng bước chân của Quân hoàn toàn biến mất ở cuối hành lang, Mai Chi mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô bé bước lại gần bàn làm việc của Trang, lén lút lấy từ trong ba lô ra một tập hồ sơ dày có những trang giấy bìa cứng dập nổi chữ viết đặc biệt, nhẹ nhàng đặt vào tay Trang:


"Chị Trang, đây là Hồ sơ chuyên án 'Bác Sĩ Giải Phẫu' - Tập 1 bản chữ nổi Braille mà em đã thức cả đêm qua để chuyển đổi và in ấn từ máy chủ bảo mật của Viện. Em cũng đã chép toàn bộ tệp ghi âm lời khai của các nhân chứng xung quanh hiện trường vụ án thứ nhất vào chiếc máy ghi âm chuyên dụng Olympus của chị."


Trang đón lấy tập hồ sơ dày, những đầu ngón tay nhạy cảm của cô lướt nhanh trên các ký tự nổi dập sắc sảo. Cảm giác xúc giác mang lại cho cô một sự yên tâm lý trí kỳ lạ.


"Cảm ơn em, Mai Chi. Việc này rất quan trọng. Hãy nhớ giữ bảo mật tuyệt đối, không được để Trần Minh Quân hay bất kỳ ai bên phòng kiểm sát án trị an biết em đang hỗ trợ chị sao lưu tài liệu mật này."


"Dạ, em biết rồi ạ. Em sẽ luôn cẩn thận," Mai Chi thì thầm, giọng nói đầy vẻ sùng bái và trung thành.


Sau khi hoàn thành các thủ tục hành chính và nghiên cứu sơ bộ các tệp âm thanh lời khai nhân chứng tại văn phòng, Trang quyết định ra về sớm để tránh giờ cao điểm triều cường dâng cao gây ngập lụt các con hẻm Thanh Đa.


Mưa lúc xế chiều đã giảm bớt cường độ, chuyển thành những hạt mưa bụi li ti giăng mờ không gian. Trang dắt Nu đi bộ dọc theo vỉa hè đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa kéo dài hướng về khu tập thể Thanh Đa cũ. Chiếc gậy carbon trong tay cô gõ nhịp đều đặn "cộc, cộc" xuống mặt đường bê tông ướt át, tạo ra dải sóng âm phản hồi giúp cô vẽ nên bản đồ 3D của các cột điện, rào chắn công trình và các vỉa hè lồi lõm phía trước. Nu bước đi bên cạnh cô, nhưng thỉnh thoảng nó vẫn khẽ giật mình và ngoảnh đầu lại phía sau như thể đang cảnh giác với một bóng ma vô hình bám đuôi.


Khi đi qua ngã tư đầu ngõ dẫn vào khu chung cư cũ, Trang dừng lại trước tiệm tạp hóa nhỏ của bà Võ Thị Thanh. Bà Thanh là một người phụ nữ mù ngoài năm mươi tuổi, đã bán hàng ở đây hơn mười năm. Tiệm tạp hóa của bà luôn mở một chiếc đài radio cũ phát kênh tin tức giao thông thành phố, tạo thành một mốc định vị âm thanh quen thuộc cho Trang mỗi khi về nhà.


"Cô Trang đi làm về đấy à?" Giọng bà Thanh xởi lởi vang lên từ phía sau chiếc tủ kính nhỏ đựng đầy các gói bánh kẹo.


"Dạ, cháu chào cô Thanh. Cháu ghé mua cho Nu túi thức ăn hạt chuyên dụng hằng tuần ạ," Trang khẽ mỉm cười, gõ nhẹ gậy định vị hướng bước chân về phía quầy hàng.


Bà Thanh cúi xuống lấy túi thức ăn đặt lên bàn gỗ, nhưng giọng bà bỗng hạ thấp xuống, mang theo một sự cẩn trọng đầy lo lắng:


"Này cô Trang, hôm qua lúc nửa đêm, tôi ngồi hóng gió ở hiên tiệm thì nghe thấy tiếng bước chân lạ lắm lảng vảng quanh lối lên cầu thang block C nhà cô đấy."


Trang khẽ khựng tay lại khi đang nhận túi thức ăn, thính giác lâm sàng lập tức tập trung cao độ:


"Tiếng bước chân lạ thế nào hả cô?"


"Nó nhẹ lắm, đều đặn đến mức đáng sợ," bà Thanh rùng mình khẽ, giọng thì thào. "Người này đi giày đế cao su cứng, di chuyển không hề có tiếng lẹt xẹt của dép lê như người trong khu tập thể mình. Cứ khoảng mười lăm phút, hắn lại đi qua đi lại dưới chân cầu thang một lần, nhịp thở rất chậm và sâu. Tôi mù mấy chục năm nay, nghe tiếng bước chân người trong ngõ này không bao giờ sai đâu. Cô đi lại một mình ngày mưa gió thế này, phải cẩn thận đấy nhé."


Nhịp bước chân đều đặn. Giày đế cao su cứng dã ngoại. Nhịp thở chậm và sâu.


Những mô tả thính giác của bà Thanh trùng khớp hoàn toàn với đặc điểm di chuyển của Vũ Hoàng Nam – gã huấn luyện viên mới xuất hiện sáng nay. Lồng ngực Trang thắt lại một nhịp. Hắn đã bắt đầu theo dõi căn hộ của cô ngay từ đêm qua, trước cả khi hắn chính thức lộ diện dưới danh phận người thay thế ông Trung. Hắn đang tìm kiếm điều gì ở cô? Hay hắn đang chuẩn bị một cái bẫy giác quan để dồn cô vào hiện trường giả của vụ án mới?


Trang khẽ siết chặt đai xích của Nu để tự trấn an, cố giữ giọng nói bình thản:


"Cháu cảm ơn cô Thanh đã cảnh báo. Cháu sẽ lưu ý ạ."


Ngay khi Trang vừa quay người định dắt Nu bước vào con hẻm nhỏ dẫn sâu vào khu tập thể, Nu bỗng nhiên đứng khựng lại. Toàn thân chú chó Labrador đen căng cứng như dây đàn, lồng ngực nó phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục đầy đe dọa hướng về phía đống phế liệu xây dựng chất đống bên cạnh bức tường gạch cũ ẩm mốc.


Trang giật mình, cô khẽ dịch chuyển đầu gậy carbon gõ nhẹ một nhịp hướng về phía đống phế liệu. Tiếng vang dội ngược lại cho thấy có một vật thể sống đang đứng bất động ở khoảng cách hai mét trước mặt cô.


Đó là một hơi thở.


Nhưng hơi thở này hoàn toàn khác biệt với nhịp thở hoàn hảo của Vũ Hoàng Nam. Đây là một hơi thở cực kỳ nông, đứt quãng, mang theo tiếng rít khè khè của một người có vòm họng bị tổn thương hoặc bị dị tật bẩm sinh. Nhịp tim của người này đập loạn xạ ở mức rất cao, dội ra một sự hoảng loạn tột độ trong không gian tĩnh lặng của con hẻm.


"Ai đó?" Trang hỏi lớn, tay phải cô từ từ đưa lên chuôi gậy carbon, chuẩn bị tư thế tự vệ cận chiến.


Một tiếng ú ớ nghẹn ngào phát ra từ cổ họng của người đối diện. Đó là những âm thanh không thành từ ngữ, chỉ là những tiếng gầm gừ bất lực của một người không thể nói.


"Trần Văn Tâm?" Trang chấn động nhận ra âm sắc giọng nói.


Đó chính là người làm vườn câm tại biệt thự ngoại ô – hiện trường vụ án mạng thứ nhất của sát thủ "Bác Sĩ Giải Phẫu". Theo hồ sơ, ông Tâm đã đột ngột biến mất khỏi nơi cư trú hai ngày trước và đang được cơ quan cảnh sát điều tra ráo riết tìm kiếm như một nhân chứng mấu chốt trực tiếp nhìn thấy diện mạo kẻ sát nhân.


Ông Tâm bước lao tới một bước chân lẩy bẩy trên nền đất sình lầy. Trang nghe thấy tiếng bùn nhão bắn lên gấu quần bảo hộ lao động sờn cũ của ông. Trước khi Trang kịp phản ứng, một bàn tay thô ráp, sần sùi đầy vết chai sạn và sực mùi đất phân bón ẩm ướt đã chộp lấy cổ tay trái của cô.


Bàn tay ông Tâm run rẩy dữ dội, ướt đẫm nước mưa và mồ hôi lạnh. Ông ú ớ liên tục, cố gắng dùng sức mạnh vật lý kéo mạnh tay Trang hướng xuống phía dưới đầu của chú chó Nu.


Nu không hề sủa tấn công ông Tâm. Nó chỉ rên rỉ nhỏ, cúi gập đầu xuống như thể nhận ra người quen cũ từ trại Ánh Sáng.


Trang để mặc cho bàn tay thô ráp của ông Tâm dẫn dắt những ngón tay nhạy cảm của cô lướt qua sống mũi của Nu, rồi di chuyển dần về phía sau tai trái của chú chó.


Khi những đầu ngón tay của Trang chạm vào vùng da mỏng phía sau tai Nu, cô bỗng khựng lại.


Dưới lớp lông đen mượt mà quen thuộc, cô sờ thấy một vết sẹo nhỏ đã lành da, cứng ngắc như một nốt sần kim loại ẩn dưới da, và ngay sát cạnh đó là một vết xước mới rướm máu, da thịt vẫn còn mềm và ẩm ướt do mới bị tổn thương vật lý gần đây.


Vết xước sau tai Nu.


Ông Tâm ú ớ liên tục với một sự kích động tột độ. Ông dùng một ngón tay thô ráp của mình chỉ thẳng vào vết xước đó, rồi cố gắng vẽ một hình tròn nhỏ trong lòng bàn tay Trang bằng một lực châm mạnh của móng tay, như muốn mô tả một thiết bị hình tròn siêu nhỏ đã từng được cấy ghép hoặc gắn vào vị trí này.


Có một thiết bị phát sóng siêu âm siêu nhỏ ẩn sau tai Nu?


Sự thật kinh hoàng bắt đầu hé lộ trong nhận thức của Trang. Chú chó Nu không hề tự ý dẫn cô đi lệch lộ trình hằng ngày. Hơn hai năm qua, kể từ khi cô nhận nuôi Nu từ trại Ánh Sáng, con vật đã bị Hoàng Nam âm thầm bạo hành tâm lý và cấy ghép phản xạ có điều kiện bằng các tần số còi câm siêu âm phát ra từ thiết bị ẩn này để biến nó thành một công cụ dẫn dắt cô theo ý muốn của hắn.


"Ông Tâm, ông biết kẻ đã làm việc này đúng không? Có phải là Vũ Hoàng Nam—"


Trang chưa kịp dứt câu hỏi thì thính giác tập trung lâm sàng của cô bỗng bắt được một âm thanh xé toạc màn mưa bụi từ đầu ngõ chính.


"Rừừừừm... Rừm!"


Đó là tiếng gầm rú điên cuồng của một động cơ xe máy phân khối lớn đã được độ lại ống pô dội vang dội vào các bức tường gạch của con hẻm chật hẹp. Tiếng xích xe máy va đập chói tai vào hộp xích kim loại vang lên ở dải tần số cao đầy đe dọa. Chiếc xe lao tới với tốc độ cực nhanh, bánh xe miết mạnh trên vũng nước tạo ra tiếng nước bắn xối xả hướng thẳng về phía lối vào con hẻm nơi họ đang đứng.


Ông Tâm giật mình kinh hoàng. Trang nghe thấy nhịp tim của ông lập tức vọt lên mức giới hạn, hơi thở rít lên một tiếng nghẹn ngào đầy sợ hãi. Ông buông vội cổ tay Trang ra, lùi lại một bước chân loạng choạng dẫm lên đống phế liệu xây dựng.


"Ông Tâm! Đứng lại! Đừng chạy!" Trang hét lên, cô cố gắng vươn tay trái ra để chụp lấy áo ông nhưng chỉ chạm phải khoảng không ẩm ướt đầy nước mưa.


Chiếc xe máy phân khối lớn lao vọt qua vỉa hè tiệm tạp hóa của bà Thanh, quét sát qua mép rào chắn con hẻm tạo ra một tiếng va chạm kim loại chói tai. Luồng gió mạnh mang theo mùi khí thải xăng dầu khét lẹt và hơi nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt Trang, làm văng chiếc gậy carbon trong tay cô lệch sang bên trái mười lăm độ.


Trong sự hỗn loạn của tiếng động cơ gầm rú chói tai lấn át hoàn toàn mọi dải tần thính giác, Trang nghe thấy tiếng bước chân hoảng loạn của Trần Văn Tâm chạy bán sống bán chết sâu vào mạng lưới hẻm tối tăm, ngoằn ngoèo của khu tập thể Thanh Đa.


Chiếc xe máy độ pô rít ga thêm một nhịp dài đầy thách thức, rồi quay đầu xe lao vút đi hướng ra phía bến đò đường sông, để lại một khoảng không gian câm lặng đến đáng sợ dưới màn mưa bụi giăng mờ.


Trang đứng chôn chân tại chỗ dưới màn mưa lạnh buốt. Đôi tay cô run rẩy khẽ khàng khi chạm vào vùng lông ướt sũng sau tai chú chó Nu. Những nghi vấn dâng cao tột độ trong tâm trí cô: Kẻ lái chiếc xe máy phân khối lớn kia là ai? Có phải là đồng phạm của sát thủ đang theo dõi để bịt đầu mối nhân chứng câm? Và quan trọng nhất, chiếc tai trái rướm máu của Nu đang ẩn chứa bí mật đen tối gì của Vũ Hoàng Nam?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!