Cuộc gọi lúc nửa đêm
Cơn mưa nửa đêm ở Quận 8 không còn dữ dội như lúc chập tối, nhưng tiếng nước trút xuống những mái tôn rỉ sét xung quanh căn gác mái vẫn tạo thành một dải âm thanh nền đục ngầu, hỗn loạn. Tiếng gió rít qua những khe hở của vách gỗ mỏng, mang theo hơi ẩm lạnh buốt và mùi bùn đất phù sa tanh nồng từ dòng kênh Tẻ dội lên.
Trịnh Thùy Trang đứng bất động sát cạnh chiếc bàn gỗ mục nát. Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt hỏng, mọi giác quan của cô đang căng ra như những sợi dây đàn quá cỡ. Lòng bàn tay trái của cô—vốn bị rách sâu do cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi—đang nhói lên từng nhịp đau buốt dưới lớp băng gạc y tế sũng nước. Bả vai phải bầm tím sau cú va đập vào tủ gỗ đêm hôm trước cũng ê ẩm, mỗi nhịp thở sâu đều khiến cơ vai co thắt đau đớn. Cô khẽ nghiến chặt răng, dùng chính những kích thích đau rát vật lý này làm mỏ neo xúc giác để giữ cho đại não không bị rơi vào trạng thái hoảng loạn do tác dụng của Atropine vẫn còn âm ỉ chèn ép dây thần kinh thị giác.
“Rè... rè... rè...”
Chiếc điện thoại rác đặt trên mặt bàn gỗ mục nát lại rung lên dồn dập. Tần số dao động của mô-tơ điện thoại dội vào mặt gỗ khô tạo ra những tiếng động khô khốc, sắc lạnh. Chú chó Nu dưới chân Trang khẽ nhổm dậy, toàn bộ cơ thể của nó căng cứng lại. Nó không sủa lớn, nhưng từ sâu trong lồng ngực phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ ở tần số thấp dưới ngưỡng nghe thông thường—phản xạ cảnh giác tột độ trước một thực thể đe dọa.
Trang dùng bàn tay phải—tránh cử động bàn tay trái đang rỉ máu—dò dẫm trên mặt bàn gỗ nhám đầy bụi bẩn và vết dầu máy may Singer ẩm mốc. Ngón tay cô chạm vào lớp vỏ nhựa cứng của chiếc điện thoại rác. Cô cầm máy lên, ngón cái vuốt nhẹ màn hình cảm ứng theo thói quen để nhận cuộc gọi.
Cô không lên tiếng trước. Một quy tắc bất biến của một công tố viên khi thẩm vấn nghi phạm: sự im lặng của bạn chính là áp lực buộc đối phương phải bộc lộ sơ hở trước. Trang áp điện thoại vào tai trái, nín thở, lập tức kích hoạt Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng để bóc tách dải âm thanh từ đầu dây bên kia.
“Em vẫn thức chứ, Trang?”
Giọng nói trầm ấm, đều nhịp và mang theo một sự ân ần hoàn hảo vang lên từ loa điện thoại. Vũ Hoàng Nam.
Trang cảm nhận rõ một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhịp tim của cô vẫn vô thức tăng lên. Cô lập tức áp dụng liệu pháp thiền phơi nhiễm bóng tối của sư cô Tịnh Yên, hít thở sâu theo chu kỳ bốn giây hít vào, bốn giây nín thở, bốn giây thở ra để ép nhịp tim giữ vững dưới mức sáu mươi nhịp một phút. Cô phải giữ cho nhịp thở của mình hoàn toàn đều đặn, không được để hắn phát hiện ra sự dao động cảm xúc.
“Anh nghe nói Viện kiểm sát đã ký quyết định đình chỉ công tác của em,” Nam tiếp tục nói, giọng điệu của hắn chứa đầy sự tiếc nuối giả tạo. “Trần Thế Hải đang làm mọi cách để khép án vụ sát thủ 'Bác Sĩ Giải Phẫu'. Thật đáng tiếc cho một công tố viên xuất sắc như em lại bị dán nhãn là hoang tưởng bạo lực sau chấn thương.”
“Anh gọi cho tôi chỉ để nói những lời thương hại vô nghĩa này sao, Hoàng Nam?” Trang lạnh lùng đáp, giọng cô khản đặc nhưng đanh thép. Cô tập trung thính giác vào Ngưỡng 4: Phân tích phổ âm sinh học giọng nói, lắng nghe độ rung của dây thanh quản và tốc độ lấy hơi của hắn qua điện thoại.
Nam khẽ cười nhạt. Tiếng cười của hắn rất nhẹ, nhưng dải tần số âm thanh dội lại từ vòm họng của hắn bộc lộ một sự tự phụ ái kỷ cực đoan. Hắn đang tận hưởng cảm giác của một kẻ bề trên đang ban phát sự khoan hồng cho con mồi bị dồn vào chân tường.
“Anh chỉ lo lắng cho em thôi, Trang. Một cô gái khiếm thị đơn độc, tay chân bị thương, trốn chạy trong các con hẻm tối tăm của Quận 8... Em nghĩ mình có thể sống sót được bao lâu ngoài vòng pháp luật?” Nam dừng lại một nhịp lấy hơi sâu—một thói quen tâm lý nhạy cảm mà Trang đã ghi nhớ từ trước hằng đêm. “Cơn mưa đêm nay... làm anh nhớ đến vụ tai nạn mười lăm năm trước của gia đình em. Tiếng phanh xe rít chói tai trong đêm mưa bão, tiếng kim loại móp méo vỡ vụn... Bố mẹ em đã ra đi trong bóng tối tuyệt đối như thế nào, em có còn nhớ không?”
Đòn tấn công tâm lý trực diện của Nam như một lưỡi dao bén nhọn đâm thẳng vào vết thương lòng chưa bao giờ lành của Trang. Ký ức kinh hoàng về vụ tai nạn năm mười ba tuổi đột ngột trỗi dậy, tiếng sấm sét ngoài trời bỗng chốc biến thành tiếng gầm rú của chiếc xe tải Kamaz năm xưa. Nhịp tim của Trang vọt lên, lồng ngực cô thắt lại đau đớn.
*Không được gục ngã!*
Trang bóp chặt lòng bàn tay trái đang bị thương. Cơn đau buốt nhói tột độ từ vết rách rỉ máu dưới lớp gạc y tế dội thẳng lên đại não, lập tức xé toạc màn sương mù ảo giác quá khứ. Nỗi đau thể xác đã cứu nguy cho nhận thức của cô, kéo cô trở lại với thực tại của căn gác mái tối tăm.
“Hoàng Nam, anh không cần phải dùng đến những chiêu trò ám thị tâm lý rẻ tiền đó với tôi,” Trang giữ giọng nói bình tĩnh đến lạnh người. “Anh chính là kẻ đã cấy thiết bị phát sóng siêu âm sau tai chú chó Nu để điều khiển phản xạ của nó, dẫn tôi vào hố công trình sâu và hiện trường giả bên kênh tẻ. Anh đã tráo lọ thuốc nhỏ mắt của tôi bằng Atropine để phá hủy thính giác tự nhiên của tôi. Những bằng chứng đó... tôi đã ghi nhận đầy đủ.”
“Bằng chứng?” Nam bật cười lớn hơn, tiếng cười của hắn vang vọng qua loa điện thoại đầy vẻ thách thức. “Em lấy gì làm bằng chứng trước tòa? Lời khai của một công tố viên bị đình chỉ vì hoang tưởng bạo lực? Hay dải tần số âm thanh mà em tự bóc tách bằng chiếc máy cầm tay của Tiến? Em nên nhớ, Trần Thế Hải đã phong tỏa toàn bộ chuỗi chứng cứ của em rồi. Mẫu máu của em tại bệnh viện đã chứng minh em có nồng độ chất gây ảo giác cực cao. Trước mắt pháp luật, em chỉ là một kẻ điên đang trốn chạy tội giết người.”
Trang không tranh cãi. Cô biết Nam đang cố tình kích động sự tự phụ ái kỷ của mình để ép cô rơi vào bế tắc. Cô im lặng, nhưng không phải để đầu hàng.
Trong lúc Nam đang tự mãn tuôn ra những lời đe dọa, Trang bắt đầu áp dụng Phương pháp lọc nhiễu dải tần đô thị. Cô nhắm mắt lại, cô lập hoàn toàn giọng nói của Nam trong vùng nhận thức thần kinh, dồn toàn bộ thính lực cực hạn vào dải âm thanh nền (ambient noise) dội lại từ đầu dây điện thoại của hắn.
Đường truyền điện thoại rác có độ nén kỹ thuật số cao, tạo ra những tiếng xè xè của tiếng ồn trắng. Nhưng bên dưới dải âm thanh nhiễu đó, thính giác lâm sàng của Trang bóc tách được một âm thanh rất đặc trưng.
*Sột... sột... sột...*
Đó là tiếng cọ xát nhẹ, đều nhịp của những tán lá kim loại mềm. Không phải tiếng lá sa kê rụng trên mái tôn Quận 8, mà là tiếng xào xạc của hàng triệu lá thông rụng dạt dào trong gió.
Và tiếp theo là một dải tần số cực thấp, khoảng dưới 40Hz, rít lên đều đặn theo từng cơn gió giật. Trang căng màng nhĩ tai trái chịu đựng cơn đau nhức để phân tích độ vang âm (reverb) và độ tắt dần (decay) của dải tần này. Tiếng rít của gió không bị cản lại bởi các bức tường bê tông đô thị; nó dội lại từ những vách đá tự nhiên dốc đứng, tạo ra một không gian âm học rộng lớn, loãng và lạnh buốt.
*Đồi thông ngoại ô phía Bắc.*
Trang chấn động trong lòng. Đặc điểm âm học nền này trùng khớp hoàn toàn với khu vực rừng thông bao quanh Trại huấn luyện chó cứu hộ Ánh Sáng—nơi cô đã định vị được vết châm hình chữ thập nổi bằng sáp trên bản đồ của Hồng trước đó. Vũ Hoàng Nam không ở trung tâm thành phố Khánh Bình. Hắn đang gọi điện cho cô ngay từ hang ổ của hắn.
“Hoàng Nam,” Trang khẽ ngắt lời hắn, giọng cô mang theo một sự lạnh lùng quyết đoán. “Anh có biết nhân chứng câm Trần Văn Tâm đang ở đâu không?”
Giọng nói của Nam khựng lại một nhịp cực nhỏ—chỉ khoảng 0.2 giây—trước khi hắn khôi phục lại tông giọng ấm áp thường ngày: “Em vẫn bận tâm đến một kẻ câm đã biến mất sao? Công lý của em thật là xa xỉ và mệt mỏi, Trang ạ. Anh khuyên em nên tự thú trước khi Thượng úy Thế Anh tìm ra căn gác mái rách nát của em.”
Trang khẽ mỉm cười dưới lớp kính râm tối màu. Sự khựng lại của hắn và câu hỏi tu từ tránh né đã xác nhận một chân tướng: Trần Văn Tâm vẫn còn sống và đang bị hắn giam giữ tại trại huấn luyện Ánh Sáng để làm mồi nhử cô.
“Cảm ơn anh vì cuộc gọi lúc nửa đêm này, Hoàng Nam,” Trang nói chậm rãi từng chữ. “Anh nghĩ anh đã phong tỏa toàn bộ nhận thức của tôi. Nhưng anh quên mất một điều... bóng tối chính là lãnh địa của tôi.”
“Tút... tút... tút...”
Tiếng cúp máy khô khốc vang lên từ loa điện thoại, trả lại sự im lặng đáng sợ cho căn gác mái tối tăm. Trang hạ cánh tay phải xuống, chiếc điện thoại rác trượt khỏi những ngón tay cô rơi nhẹ xuống mặt chiếu trúc.
Cô đứng lặng im giữa phòng, tiếng mưa ngoài kia vẫn rơi đều đặn, nhưng trong tâm trí cô, một lối đi xuyên qua bóng tối đã được vạch ra rõ ràng. Cô phải thâm nhập vào trại huấn luyện Ánh Sáng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!