Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Bản đồ nổi sáp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rạng sáng trút xuống những mái tôn cũ nát của Quận 8 tạo nên một bản hợp xướng hỗn loạn của những thanh âm kim loại. Tiếng nước xối xả dội từ máng xối rỉ sét xuống nền hẻm xi măng, tiếng bong bóng vỡ loong coong trên mặt nước ngập, và cả tiếng rầm rì đục ngầu của dòng kênh Tẻ đang cuộn mình dưới chân cầu chữ Y.


Trịnh Thùy Trang tựa lưng vào vách tường gỗ ẩm mốc của căn gác mái phía trên tiệm sửa máy may cũ của ông Lâm. Toàn thân cô sũng nước, cái lạnh buốt của nước sông Khánh Bình vẫn còn thấm qua lớp áo khoác măng-tô sẫm màu, bám chặt lấy da thịt cô như một lớp màng ẩm ướt. Lòng bàn tay trái của cô dội lên từng nhịp đau nhức buốt nhói. Vết rách sâu do cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi được thám tử Lê Minh băng bó vội vã bằng gạc y tế dưới gầm xà lan giờ đã thấm đẫm nước mưa và bùn phù sa, sưng đỏ lên dưới lớp vải thô ráp. Bả vai phải của cô cũng ê ẩm, hậu quả của cú va đập mạnh vào cạnh tủ gỗ cứng đêm hôm trước khiến lực vung cánh tay cô giảm đi rõ rệt.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy không là gì so với cơn nhức đầu dữ dội đang cào xé đại não Trang. Độc chất Atropine mà kẻ thủ ác Vũ Hoàng Nam lén tẩm vào lọ thuốc nhỏ mắt hằng ngày vẫn chưa hoàn toàn tan hết. Nó giữ cho hai nhãn cầu của cô luôn trong trạng thái căng tức, nóng rực như hai hòn than nóng. Đồng tử giãn nở cực độ chèn ép trực tiếp lên thùy chẩm, khiến thính giác định vị tiếng vang tự nhiên của cô bị suy giảm nghiêm trọng. Bình thường, cô có thể nghe tiếng dội âm của gậy carbon để vẽ bản đồ không gian ba chiều trong bán kính ba mét; giờ đây, vùng nhận thức an toàn của cô bị co rút lại dưới hai mét. Ngoài khoảng cách đó, thế giới chỉ là một màn sương mù âm thanh lùng bùng, méo mó.


Trang khẽ thở dài, cô đưa bàn tay phải rướm máu nhẹ ở mu bàn tay—nơi răng chú chó Nu sượt qua trong cơn hoảng loạn trước đó—lên điều chỉnh chiếc kính râm phân cực đeo sát mắt. Chiếc kính râm phân cực che mắt khiếm thị này là món quà sinh nhật cũ của trợ lý Mai Chi, giờ đây là lá chắn duy nhất giúp cô che giấu đôi mắt không tiêu cự đang giãn nở dị thường trước những cặp mắt tò mò ngoài phố, đồng thời giúp cô giảm bớt sự kích thích đau đớn từ những tia sáng mờ nhạt dội qua màn mưa bão.


Nu nằm rạp dưới chân Trang, bộ lông đen mượt của nó sũng nước mưa, tỏa ra mùi lông chó ẩm ướt nồng nặc. Sau khi được Trang giải độc phản xạ bằng cách tháo bỏ chiếc vòng cổ tẩm hóa chất liên mộc và xoa bóp xoa dịu, nhịp tim của chú chó Labrador ba tuổi đã hạ xuống mức ổn định tám mươi nhịp một phút. Tai trái của nó vẫn còn hơi sưng đỏ do chấn thương kích ứng sóng siêu âm, nhưng đôi tai ấy đã vểnh ngược ra phía trước, canh gác lối lên xuống của căn gác mái với sự trung thành tuyệt đối.


“Cộc. Cộc.”


Tiếng gậy gỗ nện nhẹ xuống sàn nhà dưới tầng trệt dội lên vách gỗ mỏng của gác mái. Đó không phải là nhịp gõ 3.2kHz sắc lạnh của chiếc gậy carbon đặc chế của Trang, mà là tiếng gõ trầm đục, nặng nề của một cây gậy bằng gỗ mộc cũ kỹ.


Trang căng cứng người, tay phải cô lập tức nắm chặt lấy chuôi chiếc gậy carbon đang buộc sau ba lô. Nu cũng nhổm dậy, lồng ngực phát ra tiếng gầm gừ tần số thấp dưới ngưỡng nghe thông thường.


“Cô Trang ơi, tôi... Hữu đây. Có cả cô Hồng nữa,” một giọng nói trầm ấm, khàn khàn vang lên từ chân cầu thang gỗ dốc đứng.


Trang thở phào nhẹ nhõm. Đó là Đỗ Văn Hữu, người đàn ông mù trung niên, Trưởng nhóm hỗ trợ việc làm của Hiệp hội bảo trợ người khuyết tật Khánh Bình, người mà cô đã nhiều lần tư vấn pháp lý miễn phí trước đây. Đi sau ông là tiếng bước chân cực nhẹ, nhịp nhàng và uyển chuyển của Lê Thị Hồng, cô tình nguyện viên thiết kế bản đồ nổi của Hiệp hội.


Bà Lan, chủ nhà trọ nghèo, lầm lũi đi sau cùng để khóa chặt cánh cửa gỗ tầng trệt sực mùi dầu máy may Singer ẩm mốc. Tiếng lạch cách đều đặn của chiếc máy may mà ông Lâm đang sửa dưới nhà dội lên như một dải âm thanh nền hoàn hảo, che giấu hoàn toàn sự xuất hiện của những vị khách lạ mặt.


Đỗ Văn Hữu bước lên gác mái, tay ôm một hộp quà bằng giấy các-tông dán băng keo sơ sài, bên ngoài có in chữ nổi Braille giả dạng một gói quà từ thiện phát cho người khuyết tật nghèo trong mùa lũ.


“Cô Trang, nghe tin cô bị đình chỉ và gặp nạn, anh em trong Hiệp hội lo lắm,” ông Hữu nói, giọng ông nhỏ chỉ đủ hai người nghe dưới tiếng mưa đập vào mái tôn. “Trần Thế Hải đã cho người phong tỏa các tuyến đường lớn Thanh Đa. Thượng úy Thế Anh đang rà soát camera an ninh toàn thành phố để tìm cô. Chúng tôi biết cô đang lẩn trốn ngoài vòng pháp luật để tìm công lý, nên Hồng đã thức trắng đêm để làm cái này cho cô.”


Lê Thị Hồng khẽ tiến lại gần. Cô không nói được, chỉ dùng đôi bàn tay thon nhỏ, ấm áp chạm nhẹ vào mu bàn tay phải đang trầy xước của Trang. Xúc giác đầu ngón tay của Trang cảm nhận được độ nhám của những vệt sáp nến bám trên tay Hồng. Hồng lướt nhẹ ngón tay lên lòng bàn tay Trang theo ngôn ngữ ký hiệu thính giác mà mẹ Trang từng dạy cô thuở nhỏ: *“Bản đồ... Quận 8... an toàn... cho chị.”*


Trang nhận lấy hộp quà từ tay ông Hữu. Cô dùng móng tay phải rạch nhẹ lớp băng keo, mở nắp hộp. Một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ của sáp ong nguyên chất trộn lẫn với mùi paraffin hăng nồng tỏa ra, lấn át mùi dầu máy và bùn đất ẩm mốc trong căn gác mái.


Bên trong hộp là chiếc Bản đồ nổi bằng sáp Quận 8. Đó là một tấm bìa cứng dày khổ lớn, bề mặt được phủ kín bởi những đường rãnh và gờ nổi được vẽ tỉ mỉ bằng sáp nến nóng đã đông cứng.


Trang đặt tấm bản đồ lên đùi. Cô nhắm mắt lại dưới lớp kính râm sẫm màu, dồn toàn bộ sự tập trung vào các đầu ngón tay của bàn tay phải. Ngón trỏ và ngón giữa của cô bắt đầu lướt nhẹ trên bề mặt sáp nến, cảm nhận độ nhám, độ dốc và chiều hướng của các đường vẽ nổi.


“Hồng đã dùng sáp nóng để tái hiện lại toàn bộ Mạng lưới hẻm sâu Quận 8,” ông Hữu giải thích thầm lặng bên cạnh cô. “Những đường sáp mỏng, thẳng là các con hẻm nhỏ hẹp chỉ vừa một người đi. Những đường sáp dày, có gờ cao là các tuyến đường lớn có vỉa hè. Những dấu chấm tròn nhỏ nổi bằng sáp cứng chính là vị trí đặt các camera an ninh giám sát công cộng của cảnh sát.”


Đầu ngón tay Trang di chuyển dọc theo một đường sáp ngoằn ngoèo biểu thị con rạch Tẻ. Cô khẽ miết mạnh để cảm nhận một dải chấm sáp mịn xếp thành hàng dọc:


“Đây là... các điểm mù camera?” Trang khẽ hỏi.


Lê Thị Hồng gật đầu nhẹ vào vai Trang, ngón tay cô vẽ nhanh trên mu bàn tay Trang: *“Đúng... Các con hẻm tối... không có đèn đường... camera không thể quét tới. Lối đi ngầm... dưới chân cầu chữ Y... nối thẳng ra bến đò.”*


Trang tiếp tục miết ngón tay dọc theo bản đồ. Cô đang thực hiện một cuộc đấu trí không gian trong tâm trí. Một bên là Phan Thế Anh với hệ thống camera giám sát công nghệ cao, nhận diện khuôn mặt và định vị GPS số; một bên là Trang, một công tố viên khiếm thị đơn độc, đang dùng những đường sáp nến thủ công của cộng đồng người mù để vẽ nên một lộ trình di chuyển hoàn toàn vô hình trước công nghệ.


Tuy nhiên, khi ngón tay cô lướt qua một phân đoạn sáp gần mép kênh, cô chợt khựng lại. Bề mặt sáp ở khu vực này trở nên mờ đục, nhão nhoét và mất đi độ sắc nét của các gờ nổi.


“Chỗ này... bị ẩm?” Trang nhíu mày, cơn đau đầu do Atropine lại nhói lên khiến cô khẽ rên rỉ.


“Ôi, tôi xin lỗi,” ông Hữu thở dài đầy tiếc nuối. “Đêm qua bão lớn quá, nước mưa dột từ mái tôn phòng trọ của Hồng đã làm ẩm một góc tấm bìa cứng. Sáp nến gặp nước ẩm bị bở ra, làm mất đi các ký hiệu xúc giác ở đoạn hẻm cụt ngập nước triều cường.”


Trang cố gắng dùng đầu ngón tay miết mạnh hơn để dò tìm những mảnh sáp rỉ còn sót lại, nhưng sự ma sát liên tục trên bề mặt giấy bìa cứng ẩm ướt trong suốt hai tiếng đồng hồ đã khiến các đầu ngón tay cô bắt đầu tê bì, mất đi sự nhạy cảm sinh học cần thiết. Cái giá tích lũy của việc lạm dụng thính giác lâm sàng và xúc giác cực hạn đang đòi nợ cơ thể cô. Cơn nhức đầu dữ dội lan từ hốc mắt ra sau gáy, buộc cô phải dừng lại, tựa đầu vào vách gỗ thở dốc.


Nu khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, chú chó tiến lại gần, dùng cái đầu ấm áp của mình gối lên đùi Trang, như muốn chia sẻ bớt gánh nặng tinh thần với cô. Trang khẽ vuốt ve tai Nu, mùi hương thảo mộc dịu nhẹ từ tấm bản đồ sáp hòa lẫn với mùi lông chó ẩm sũng tạo nên một mỏ neo khứu giác giúp cô định tâm trở lại.


“Không sao,” Trang nói, giọng cô kiên định xuyên qua bóng tối. “Đoạn hẻm ngập nước đó... tôi có thể dùng thính giác để bù đắp. Tôi sẽ chọn di chuyển vào khung giờ chợ nổi Quận 8 hoạt động sầm uất nhất, tầm năm giờ sáng. Tiếng động cơ ghe xuồng, tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền và tiếng reo hò của các thương hồ bán trái cây sẽ là dải âm thanh nền hoàn hảo. Nó sẽ nuốt chửng hoàn toàn tiếng gõ gậy carbon 3.2kHz của tôi, khiến không một kẻ theo dõi nào có thể định vị được bước chân của tôi qua tiếng động.”


Ông Hữu nhìn cô với ánh mắt đầy thấu cảm và kính phục: “Cô Trang, cô thực sự là người kiên cường nhất mà tôi từng gặp. Nhưng cô định làm gì tiếp theo? Chúng ta đã có bản đồ an toàn để di chuyển trong Quận 8, nhưng cô không thể trốn tránh ở đây mãi được.”


“Tôi cần phải tiếp cận Trại huấn luyện chó cứu hộ Ánh Sáng,” Trang thì thầm, đôi mắt cô sau lớp kính râm sẫm màu hướng về phía bắc của tấm bản đồ. “Đó là hang ổ của Vũ Hoàng Nam. Chỉ có ở đó, tôi mới tìm thấy bằng chứng trực tiếp chứng minh hắn đã cấy ghép thiết bị phát sóng siêu âm vào tai Nu, và chứng minh hắn chính là sát thủ 'Bác Sĩ Giải Phẫu'.”


Lê Thị Hồng nghe thấy từ “Ánh Sáng”, cơ thể cô khẽ run lên. Cô vội vã nắm lấy tay Trang, dùng ngón tay châm mạnh lên lòng bàn tay cô với một lực rất lớn, biểu thị sự hoảng sợ tột độ: *“Nguy hiểm... Đồi thông... biệt lập... bảo vệ hung tợn... chó săn thả rông... Đừng đi!”*


“Hồng nói đúng đấy, cô Trang,” ông Hữu lo lắng can ngăn. “Trại huấn luyện đó nằm sâu trên đồi thông ngoại ô phía Bắc, bao quanh bởi tường bê tông cao có dây thép gai. Nơi đó hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài. Người mù như chúng ta bước vào đó chẳng khác nào tự nộp mạng cho đàn chó săn dữ tợn của hắn.”


Trang không trả lời. Cô xoay người lại, dùng ngón tay trỏ của bàn tay phải miết thật chậm dọc theo đường sáp biểu thị ranh giới phía bắc của Quận 8, hướng thẳng về phía vành đai đồi thông ngoại ô.


Đột ngột, đầu ngón tay cô chạm phải một ký hiệu lạ nằm ở góc ngoài cùng của tấm bìa cứng. Đó là một vết châm nổi bằng sáp cứng hình chữ thập sắc nhọn, nằm biệt lập giữa một khoảng không phẳng lặng không có đường hẻm nào xung quanh.


Trang khẽ khựng ngón tay lại. Cô dùng móng tay rà soát kỹ lưỡng hình chữ thập sáp cứng này. Nó có một độ nhám và độ sắc cạnh bất thường, dường như được tạo ra bằng một loại sáp paraffin có nhiệt độ nóng chảy cao hơn hẳn các đường nét khác trên bản đồ.


“Hồng... cái này là gì?” Trang khẽ hỏi, giọng cô run lên một nhịp.


Hồng im lặng một lúc lâu. Trang nghe thấy nhịp thở của cô gái trẻ bỗng trở nên gấp gáp, nông và đứt quãng—biểu hiện của một nỗi sợ hãi tột độ đang bị đè nén. Hồng lướt nhẹ ngón tay lên má Trang, viết từng chữ chậm rãi: *“Ký hiệu... của trại Ánh Sáng... Hồng lén vẽ vào... từ sơ đồ quy hoạch cũ của tập đoàn Nam Phát.”*


Trang khẽ rùng mình. Hình chữ thập nổi bằng sáp cứng dưới đầu ngón tay cô lúc này không chỉ là một mốc địa lý vô hồn trên bản đồ. Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt hỏng, hình chữ thập ấy hiện lên như một vết sẹo rỉ máu, một biểu tượng của tội ác đang mời gọi cô bước vào cuộc đối đầu sinh tử cuối cùng. Đó là nơi Vũ Hoàng Nam đã thiết lập mê cung âm học của hắn, nơi chú chó Nu của cô đã bị bạo hành thể xác và giam cầm nhận thức suốt hai năm qua.


Nu đứng bên cạnh, dường như cũng cảm nhận được dải tần số căng thẳng tỏa ra từ cơ thể Trang. Chú chó Labrador đen bỗng nhiên vểnh tai trái sưng đỏ lên, đầu nó hướng thẳng về phía cửa gác mái, lồng ngực phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ, tần số thấp dưới ngưỡng nghe thông thường.


*Rừ... rừ... rừ...*


Tiếng gầm gừ cảnh báo của Nu khiến Trang lập tức thu ngón tay ra khỏi tấm bản đồ sáp. Cô nín thở, màng nhĩ tai trái căng ra để định vị âm thanh ngoài hành lang.


Không có tiếng bước chân giày cao su cứng dã ngoại của Bùi Tiến Dũng. Cũng không có tiếng nện giày da uy quyền của Thế Anh.


Nhưng trên chiếc bàn gỗ mục nát bên cạnh đống máy may cũ rỉ sét, chiếc điện thoại rác dùng sim không đăng ký của Trang đột ngột rung lên bần bật trong bóng tối tĩnh lặng.


*Rè... rè... rè...*


Âm thanh rung của mô-tơ điện thoại dội vào vách gỗ tạo ra một tần số dao động khô khốc, sắc lạnh, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của căn gác mái.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!