Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Tiếng súng bên sông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Viên đạn xé gió lao đến, mang theo một luồng khí lạnh buốt rít qua sát vành tai trái của Trịnh Thùy Trang trước khi găm phầm phập xuống bãi bùn nhão ngay sát cạnh hông cô. Tiếng nổ cực nhỏ của khẩu súng có ống giảm thanh bị tiếng sóng sông Khánh Bình vỗ xầm xập vào mạn thuyền sắt nuốt chửng, nhưng dải tần số rít cao của đầu đạn xé không khí thì không thể thoát khỏi đôi tai nhạy bén của nữ công tố viên khiếm thị.


“Ánh!”


Trang khẽ rên lên một tiếng, toàn bộ cơ thể cô đổ nhào trên bãi bùn lầy lội ven sông. Lòng bàn tay trái vốn đã bị rách sâu từ công trường Nguyễn Trãi giờ đây chống thẳng xuống lớp bùn phù sa tanh nồng, những mảnh vỏ sò sắc nhọn găm thẳng vào lớp gạc y tế sũng nước, dội lên một cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não. Cô nghiến chặt răng, dùng chính cơn đau thấu xương này làm mỏ neo nhận thức để chống lại sự hỗn loạn của thính giác. Nhãn áp tăng cao do độc chất Atropine từ lọ thuốc nhỏ mắt bị tráo đổi vẫn đang hành hạ hốc mắt cô, bóp nghẹt vùng nhận diện không gian định vị bằng tiếng vang xuống dưới hai mét.


“Gâu! Gâu! Gâu!”


Chú chó Nu điên cuồng sủa vang, bốn chân nó cào mạnh xuống bùn nhão, cố gắng kéo căng sợi xích da để che chắn trước thân người Trang. Bản năng trung thành của chú chó Labrador đen đã hoàn toàn thức tỉnh, nhưng sự kích động của nó lúc này lại vô tình biến cả hai thành một mục tiêu sống động trong màn sương mờ sáng của bến đò bỏ hoang.


Từ hướng lùm cây rậm rạp cách đó khoảng mười lăm mét, tiếng lá bần xào xạc bất thường lại vang lên. Trang nín thở, màng nhĩ tai trái căng tức đến cực hạn. Cô bóc tách được tiếng xoay nhẹ của báng súng kim loại tì vào bả vai áo khoác gió nylon của sát thủ Lý Đại Phong. Hắn đang điều chỉnh hồng ngoại. Hắn đang chuẩn bị cho phát bắn kết liễu.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ chát chúa, vang dội không hề có ống giảm thanh đột ngột xé toạc không gian sương mù từ phía sau lưng Trang. Tiếng súng nổ lớn đến mức dội ngược từ mặt nước sông tạo ra một chuỗi âm thanh vang (reverb) kéo dài gần hai giây.


Tiếng súng nổ bất ngờ khiến dải mục tiêu của Lý Đại Phong bị chệch hướng hoàn toàn. Phát đạn thứ hai của hắn bắn sượt qua khoảng không, găm thẳng vào một chiếc thùng phuy sắt rỉ sét gần đó tạo ra tiếng *boong* chói tai.


“Trang! Nằm rạp xuống bùn!”


Giọng nói trầm ấm, dồn dập và vô cùng quen thuộc của thám tử cảnh sát hình sự Lê Minh vang lên từ phía sau một bụi dừa nước. Trang lập tức nằm phục xuống lớp bùn nhão, hai tay ôm chặt đầu Nu để giữ cho chú chó không lao lên chịu chết.


Lê Minh không nổ súng bừa bãi. Anh bắn phát súng thứ hai hướng thẳng về phía lùm cây nơi ánh chớp lửa nhỏ của khẩu súng giảm thanh vừa lóe lên. Tiếng đạn găm phầm phập vào thân cây bần ẩm ướt vang lên đều nhịp.


*Đoàng! Đoàng!*


Lý Đại Phong nổ súng bắn trả. Những viên đạn của gã sát thủ chuyên nghiệp bắn găm vào vách sắt của chiếc xà lan cũ rỉ sét nằm chỏng chơ sát mép nước, tạo ra những tiếng *xoèn xoẹt* của kim loại bị xé rách và tiếng lửa đạn xèo xèo dập tắt dưới nước sông. Trang nằm nghiêng trên bùn, đôi tai cô khẽ động đậy. Dựa vào thời gian trễ của tiếng dội âm từ tiếng súng của Phong vào vách sắt xà lan, cô lập tức tính toán ra khoảng cách.


“Lê Minh! Hắn đang di chuyển về phía bên phải, cách bụi bần lớn ba mét! Tiếng bước chân của hắn nặng hơn ở chân trái, hắn đang lội qua vũng nước sâu!” Trang hét lớn, giọng cô khản đặc nhưng chuẩn xác một cách kinh ngạc.


Lê Minh nghe thấy tiếng chỉ hướng của Trang, lập tức điều chỉnh họng súng ngắn nghiệp vụ. Anh bắn áp chế liên tiếp ba phát vào đúng dải lùm cây bên phải. Tiếng cành cây gãy răng rắc và tiếng bước chân lùi lũi hoảng hốt của Lý Đại Phong chứng minh những phát đạn định hướng thính giác của Trang đã ép gã sát thủ phải rút lui chiến thuật. Phong biết mình đã mất đi lợi thế bất ngờ của một kẻ bắn lén trong bóng tối, và sự xuất hiện của một cảnh sát hình sự có vũ trang nằm ngoài tính toán của gã.


Tiếng bước chân chạy trốn của Phong nhỏ dần rồi biến mất hẳn sau những rặng bần rậm rạp hướng ra đường lộ lớn ngoại ô.


Không gian bến đò bỏ hoang trở lại với tiếng sóng vỗ ì oạp và tiếng thở dốc dồn dập của Lê Minh. Anh nhanh chóng lội qua bãi bùn lầy, tiếng bước chân nện giày da dứt khoát tiến lại gần nơi Trang đang nằm.


“Trang! Cô có sao không?” Lê Minh quỳ sụp xuống bùn, bàn tay thô ráp của anh đỡ lấy bả vai phải bầm tím của cô.


“Tôi không sao... vai phải hơi ê ẩm, lòng bàn tay trái bị rách lại,” Trang thở hổn hển, cô khẽ lắc đầu để gạt bỏ lớp bùn nhão bám trên má. “Sao anh lại ở đây? Anh đang bị Thế Anh và Trần Thế Hải giám sát ở đồn mà?”


“Tôi đã dùng tài khoản rác của đội cứu hộ để lách định vị GPS của xe,” Lê Minh nói nhanh, giọng anh đầy lo lắng khi ngửi thấy mùi máu tươi tanh nồng hòa lẫn trong mùi bùn đất phù sa. “Thế Anh bắt đầu dẫn đội trinh sát tiến vào khu vực bến đò này sau khi nghe thấy tiếng súng nổ của tôi rồi. Chúng ta không có nhiều thời gian. Đi!”


Lê Minh đỡ Trang đứng dậy. Cô dùng tay phải nhặt chiếc gậy carbon dính đầy bùn bẩn dưới đất lên, gõ nhẹ một nhịp:


“Cạch.”


Tiếng dội âm trầm đục từ mạn thuyền sắt cũ giúp cô định hình được lối đi hẹp. Lê Minh nhanh chóng kéo Trang và dắt Nu lách qua những bụi dừa nước rậm rạp, dẫn cô chui vào gầm của chiếc xà lan cũ rỉ sét đang nằm nghiêng bên bờ sông.


Không gian dưới gầm xà lan tối tăm và chật hẹp, nhưng những tấm vách sắt dày bao bọc xung quanh tạo ra một vùng cách âm tự nhiên hoàn hảo, triệt tiêu tiếng gió rít và tiếng sóng vỗ ồn ào từ sông Khánh Bình dội vào. Đây là một điểm chết âm học mà kính ngắm hồng ngoại của Lý Đại Phong hay ống kính camera giám sát đường phố của Thế Anh hoàn toàn không thể chạm tới.


Lê Minh đặt Trang ngồi xuống một tấm gỗ khô ráo dưới gầm xà lan. Anh rút từ trong túi áo khoác ra một bộ băng cá nhân sơ cứu nhanh.


“Đưa tay trái đây cho tôi,” Lê Minh thì thầm.


Trang đưa bàn tay trái nhợt nhạt, ướt sũng bùn và máu ra. Lê Minh cẩn thận dùng nước muối sinh lý rửa sạch lớp bùn cát bám trên vết rách sâu ở lòng bàn tay cô, rồi dùng băng gạc sạch quấn chặt lại. Cơn đau buốt nhói từ vết thương khiến cơ mặt Trang khẽ co rút, nhưng cô không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào.


“Cảm ơn anh,” Trang nói khẽ, đôi mắt không tiêu cự của cô hướng về phía Lê Minh dựa theo tiếng thở của anh. “Lê Minh, anh đã tin tôi rồi đúng không?”


Lê Minh dừng tay một nhịp. Anh ngước nhìn Trang, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định hiện rõ dưới vành mũ áo khoác sũng nước. Anh rút chiếc bật lửa Zippo bằng đồng ra, bật mở nắp tạo ra tiếng *tạch tạch* quen thuộc để tập trung suy nghĩ trước khi nói:


“Nếu tôi không tin cô, tôi đã để Thế Anh còng tay cô từ đêm qua. Bản báo cáo đối chiếu mã niêm phong KB-99281-A mà bác sĩ Tuấn cung cấp đã chứng minh mẫu máu của cô bị đánh tráo một cách hệ thống. Và phát súng bắn lén vừa rồi của Lý Đại Phong... gã sát thủ chuyên nghiệp đó không tự nhiên xuất hiện ở đây. Hoàng Nam đang hoảng sợ. Hắn muốn tiêu diệt cô để bịt đầu mối vĩnh viễn.”


Trang khẽ mím môi, cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Lê Minh khi anh băng bó vết thương cho cô. Liên minh ngầm sinh tử giữa nữ công tố viên khiếm thị và thám tử hình sự chính thức được thiết lập giữa bóng tối của gầm xà lan rỉ sét.


“Lê Minh,” Trang thì thầm, giọng cô sắc lạnh trở lại. “Đỗ Cao chưa xuất hiện ở đây. Cuộc gọi báo tin gã xuất hiện chỉ là một cái bẫy thông tin để dụ tôi ra bến đò trống trải này. Nhưng tại sao Hoàng Nam lại chọn bến đò này để ra tay?”


Lê Minh thở dài một tiếng nặng nề. Anh ghé sát tai Trang, giọng nói trầm ấm của anh mang theo một thông tin chấn động:


“Bởi vì đây chính là nơi Hoàng Nam đã thủ tiêu Đỗ Cao cách đây ba ngày. Hắn đã dìm chết gã môi giới chứng cứ giả xuống dòng nước chảy xiết này để bịt đầu mối giao dịch ADN. Và cô biết hắn đã làm gì với vật chứng quan trọng nhất không?”


Trang căng cứng người: “Chiếc điện thoại của Đỗ Cao?”


“Đúng vậy,” Lê Minh gật đầu dứt khoát. “Chiếc điện thoại chứa toàn bộ tệp ghi âm cuộc gọi thỏa thuận mua bán mẫu máu của cô giữa Đỗ Cao và Hoàng Nam đã bị hắn ném xuống đoạn sông này. Tôi đã âm thầm liên hệ với một đội thợ lặn cứu hộ tư nhân để lén lút tìm kiếm nó ngoài quy trình điều tra chính thức của Trần Thế Hải. Đó là lý do tôi có mặt ở khu vực này ngay trước khi Lý Đại Phong nổ súng.”


Trang nhắm mắt lại, một bản đồ nhân quả khổng lồ bắt đầu hiện lên trong tâm trí cô. Chiếc điện thoại dưới lòng sông chính là chìa khóa đanh thép nhất để bẻ gãy toàn bộ bẫy chứng cứ ADN gài bẫy cô, lột trần bộ mặt thật của sát thủ Vũ Hoàng Nam trước pháp luật.


Từ phía đường lộ lớn ngoài bến đò, tiếng còi xe cảnh sát tuần tra dồn dập rú vang, tiếng bước chân nện giày da của Phan Thế Anh và đội trinh sát bắt đầu tiến vào khu vực bến đò sau khi nghe thấy tiếng súng nổ. Áp lực truy quét hành chính đang cận kề ngay trên đầu họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!