Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Bẫy rập bến đò

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông điện thoại bảo mật đột ngột vang lên dồn dập, xé toạc bầu không khí vô trùng ngập ngụa mùi cồn sát trùng và Cloramin B nồng nặc của phòng lab phụ khoa cấp cứu bệnh viện Chợ Rẫy chi nhánh Khánh Bình.


Trịnh Thùy Trang khẽ giật mình. Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt không tiêu cự, thính giác nhạy bén của cô lập tức định vị dải tần âm thanh dội ngược từ mặt bàn thí nghiệm inox lạnh ngắt. Tiếng chuông reo phát ra từ chiếc điện thoại rác bảo mật mà kỹ thuật viên Trần Tiến đã cài đặt thuật toán mã hóa riêng biệt. Cô khẽ siết chặt chuôi chiếc gậy dò đường bằng sợi carbon màu trắng bạc đang cầm ở tay phải, cảm nhận độ rung nhẹ truyền qua lớp bọc cao su nén đặc chế.


“Cô Trang, nghe máy đi. Tôi sẽ canh gác cửa hầm ngầm cho cô,” giọng bác sĩ cấp cứu Phan Anh Tuấn thì thầm, hơi thở của ông gấp gáp, mang theo sự mệt mỏi thể chất sau một ca trực đêm căng thẳng và nỗi chấn động y đức trước bằng chứng đánh tráo mẫu máu vừa phát hiện.


Trang dùng lòng bàn tay trái—vốn đang nhức buốt dữ dội dưới lớp băng gạc y tế ướt sũng do vết rách sâu bởi cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi—để dò tìm chiếc điện thoại trên mặt bàn inox. Cơn đau rát từ lòng bàn tay trái và vết trầy xước rỉ máu nhẹ ở mu bàn tay phải do răng chú chó Nu sượt qua trước đó dội thẳng lên đại não. Cô cố ý không dùng thuốc giảm đau; chính những kích thích xúc giác buốt nhói này đang là mỏ neo nhận thức duy nhất giúp cô giữ vững sự tỉnh táo, chống lại cơn nhức đầu dữ dội và tình trạng giãn đồng tử do độc chất Atropine từ lọ thuốc nhỏ mắt bị tráo đổi gây ra. Thính giác định vị của cô hiện tại đang bị suy giảm khoảng mười lăm phần trăm do nhãn áp tăng cao chèn ép thùy chẩm, thu hẹp vùng nhận diện không gian an toàn xuống dưới hai mét.


Cô vuốt màn hình cảm ứng bằng ngón cái phải, áp điện thoại lên tai trái.


“Trang đây,” cô nói, giọng khản đặc nhưng điềm tĩnh một cách lạnh lùng.


“Trang, là tôi, Lê Minh,” giọng nói trầm ấm nhưng dồn dập của thám tử cảnh sát hình sự Lê Minh vang lên qua bộ lọc âm mã hóa. “Tôi gọi từ số máy rác. Nghe cho kỹ đây. Đỗ Cao—gã môi giới chứng cứ giả—vừa xuất hiện tại khu vực bến đò bỏ hoang ven sông Khánh Bình, đoạn vắng ngoại ô. Có nguồn tin báo gã đang chuẩn bị thực hiện một giao dịch ngầm để tẩu tán các mẫu ADN giả còn lại trước khi chuồn khỏi thành phố. Tôi đang bị Phan Thế Anh và Trần Thế Hải giám sát chặt chẽ ở đồn, không thể trực tiếp xuất quân ngoài quy trình. Cô tuyệt đối không được tự ý hành động, đây có thể là một—”


“Tôi phải đi, Lê Minh,” Trang cắt ngang, giọng cô sắc lẹm như một thanh kiếm thép. “Đỗ Cao là mắt xích duy nhất có thể chứng minh ai đã mua mẫu máu của tôi tại bệnh viện Khánh Bình để làm giả nồng độ Benzodiazepine. Nếu để gã biến mất, bản báo cáo đối chiếu mã niêm phong KB-99281-A của bác sĩ Tuấn sẽ chỉ là một tờ giấy lộn không có giá trị tố tụng trước tòa sơ thẩm. Tôi không thể chờ đợi sự phê duyệt hành chính của Trần Thế Hải.”


“Trang! Khu vực đó cực kỳ nguy hiểm, địa hình sình lầy và trống trải, thính giác định vị của cô sẽ bị tiếng sóng sông triệt tiêu—”


Trang không trả lời. Cô dứt khoát cúp máy. Cô biết Lê Minh nói đúng, nhưng logic lập luận pháp lý của cô bảo rằng kẻ thù đang hoảng sợ. Quyết định đình chỉ công tác kiểm sát lâm thời khẩn cấp của Phó Viện trưởng Hải chứng minh họ đang tìm mọi cách để dập tắt cuộc điều tra của cô trước bình minh. Cô phải đi trước họ một bước.


“Bác sĩ Tuấn, cảm ơn ông vì bản báo cáo đối chiếu này,” Trang nói, tay trái khéo léo nhét tập tài liệu sao chép bản chữ nổi Braille chứa mã niêm phong gốc vào chiếc ba lô vải dù sẫm màu đeo sát hông, nơi chứa một trăm năm mươi triệu đồng tiền mặt tiết kiệm hưu trí của bố mẹ. “Tôi phải rời đi ngay.”


“Cô Trang, hãy cẩn thận. Atropine vẫn chưa hoàn toàn đào thải hết khỏi hệ thần kinh của cô đâu,” bác sĩ Tuấn cảnh báo, giọng đầy lo ngại.


Trang khẽ gật đầu, ra hiệu cho chú chó Nu đang nằm phục dưới chân. “Nu, đi.”


Chú chó Labrador đen ba tuổi lập tức nhổm dậy. Sau khi được Trang tháo bỏ chiếc vòng cổ cũ tẩm hóa chất liên mộc kích hưng phấn, nhịp tim của Nu đã hạ xuống mức ổn định tám mươi nhịp một phút. Lòng trung thành bản năng của nó đã hoàn toàn thức tỉnh hướng về tiếng gọi của cô. Nó đứng chắn trước chân Trang, đầu hướng về phía lối ra của hầm ngầm bệnh viện.


Năm giờ mười lăm phút sáng. Trời hửng sáng mờ sương, những hạt mưa bụi li ti mang theo hơi lạnh buốt của gió sông thổi vào da thịt Trang khi cô bước ra khỏi lối thoát hiểm phía sau bệnh viện Chợ Rẫy chi nhánh Khánh Bình. Không gian đô thị ngoại ô sực mùi ẩm mốc của rác thải hữu cơ phân hủy và mùi sình lầy đặc trưng của lưu vực sông Khánh Bình.


“Cạch... cạch... cạch...”


Nhịp gõ của chiếc gậy carbon dải tần 3.2kHz nện đều đặn xuống nền đường đất nện nhão nhoét dội lại một dải tần số quen thuộc. Tuy nhiên, âm thanh phản hồi hôm nay không còn trong trẻo và sắc nét như thường lệ. Tiếng dội âm từ các vách tường tôn rỉ sét ven đường trở nên mờ đục, lùng bùng trong tai trái của Trang do nhãn áp Atropine vẫn đang hành hạ dây thần kinh thính giác. Vùng nhận thức không gian 3D của cô bị co rút lại dưới hai mét. Cô phải di chuyển cực kỳ thận trọng, đặt lòng bàn chân trần—vẫn còn nhức buốt do các vết trầy xước cũ—xuống những khoảng đất bằng phẳng để cảm nhận độ dốc của địa hình.


Cô đeo chiếc kính râm phân cực sẫm màu lên mắt. Chiếc kính này là món quà sinh nhật của trợ lý Mai Chi, giúp cô che giấu đôi mắt không tiêu cự trước những ánh nhìn tò mò của người qua đường, đồng thời đánh lừa kẻ theo dõi về sự tập trung thính giác của cô. Cô dắt Nu bước lên một chiếc xe lôi máy tự chế của một người dân địa phương nghèo hướng về phía bờ sông Khánh Bình đoạn vắng ngoại ô.


Sau gần ba mươi phút di chuyển qua những con đường ổ gà dằn xóc dữ dội khiến bả vai phải bầm tím của Trang ê ẩm, tiếng động cơ máy nổ tắt hẳn. Người lái xe lôi e dè nói: “Đến bến đò bỏ hoang rồi đó cô ơi. Phía trước toàn bùn lầy lội lắm, xe không vô được nữa đâu.”


Trang trả tiền mặt cho người lái xe, dắt Nu bước xuống lòng đường.


Không gian âm học ở đây thay đổi hoàn toàn, trở nên hỗn loạn và đáng sợ đối với một người khiếm thị. Tiếng sóng sông Khánh Bình chảy xiết vỗ ì oạp, xầm xập vào mạn những chiếc thuyền sắt cũ rỉ sét tạo ra một dải tần số nhiễu cực lớn, đè nặng lên màng nhĩ tai trái của cô. Tiếng gió rít qua những rặng bần ven sông tạo ra những luồng âm thanh xào xạc liên tục không có điểm dừng cố định.


*Không có mỏ neo xúc giác cố định ở đây,* Trang suy nghĩ, đại não cô hoạt động hết công suất để phân tích địa hình. *Xung quanh chỉ có bùn lầy và nước sông. Tiếng sóng đang triệt tiêu hoàn toàn tiếng vang dội ngược của gậy carbon. Mình phải dựa hoàn toàn vào Nu và cảm giác lòng bàn chân để di chuyển.*


“Nu, dẫn đường chậm thôi con,” Trang thì thầm, cô khẽ giật nhẹ dây xích da để ra hiệu xúc giác.


Nu khẽ rên rỉ một tiếng trầm ấm trong cổ họng, cái mũi ướt át của nó hít hà liên tục để nhận diện mùi hương của phù sa và rác thải ven sông. Nó dắt cô di chuyển từng bước cực kỳ chậm rãi qua bãi sình lầy lội. Lòng bàn chân Trang cảm nhận được sự lún sụt co giãn của bùn nhão, nhiệt độ lạnh buốt của nước sông thấm qua lớp giày vải mỏng.


“Cạch... cạch...”


Trang cố gắng dùng gậy carbon gõ mạnh xuống nền đất nện trơn trượt để tìm kiếm một tảng đá hay một thân cây bần làm điểm bám vật lý, nhưng đầu gậy chỉ cắm sâu vào lớp bùn nhão không có phản hồi âm. Xung quanh cô là một khoảng không gian trống trải, hoang vu và câm lặng của vùng ngoại ô Khánh Bình.


Cô dừng lại một nhịp ở sát mép nước, thính giác tập trung lâm sàng căng ra để lọc bỏ tiếng sóng vỗ dội ngược từ mạn thuyền sắt cũ. Cô muốn tìm kiếm tiếng thở hoặc tiếng bước chân của Đỗ Cao. Theo tin báo của Lê Minh, gã môi giới chứng cứ giả phải ở quanh khu vực bến đò này.


*Mùi thuốc lá Thăng Long rẻ tiền... mùi dầu phanh rò rỉ...* Trang cố gắng sử dụng khứu giác nhạy bén để dò tìm dấu vết. Nhưng không có mùi hương quen thuộc nào xuất hiện, chỉ có mùi tanh nồng của bùn đất phù sa và mùi nước sông sực lên ngột ngạt.


Đột nhiên, chú chó Nu đi bên cạnh bỗng nhiên căng cứng toàn bộ cơ thể lại như một khúc gỗ. Cơ vai của nó co rút mạnh dưới lòng bàn tay Trang. Nhịp tim của Nu dội qua dây xích da đột ngột vọt lên mức một trăm bốn mươi nhịp một phút.


“Gâu! Gâu! Gâu!”


Nu sủa vang dữ dội, tiếng sủa của nó không hướng xuống đất mà hướng thẳng về phía dải lùm cây rậm rạp phía đối diện bến đò, cách Trang khoảng mười lăm mét.


Trang đứng khựng lại, toàn thân cô đông cứng dưới làn sương mù lạnh buốt. Phản xạ tự nhiên của Nu khi gặp chướng ngại vật tĩnh là dừng lại và rên rỉ, nhưng tiếng sủa dữ dội, cảnh giác cao độ này chứng tỏ có sự hiện diện của một thực thể sống mang theo mối đe dọa bạo lực cực lớn đang ẩn nấp trong bóng tối.


Cô lập tức áp dụng kỹ thuật thiền định phơi nhiễm bóng tối để giữ cho nhịp tim không bị vọt lên quá mức kiểm soát, cố gắng dẹp bỏ tiếng sóng sông đang gào rú trong màng nhĩ.


*Lắng nghe... phải lắng nghe dải tần số cao...* Trang tự ra lệnh cho đại não.


Qua dải tần số nhiễu 150Hz của gió sông, thính giác lâm sàng cực nhạy của Trang bỗng nhiên bóc tách được một âm thanh bất thường dội lại từ hướng lùm cây phía đối diện. Đó không phải là tiếng lá bần xào xạc đều nhịp theo chiều gió thổi từ sông vào bờ.


Đó là tiếng vải nylon của một chiếc áo khoác gió sẫm màu cọ xát vào nhau cực khẽ—sột soạt.


Và ngay sau đó, cô nghe thấy một tiếng lấy hơi cực nhẹ, nông và dứt khoát của một người đàn ông đang nín thở để giữ thăng bằng cơ thể. Nhịp thở này hoàn toàn không có sự hoảng loạn của Đỗ Cao. Đây là nhịp thở đều đặn, lạnh lùng của một kẻ đi săn chuyên nghiệp.


*Không phải Đỗ Cao! Là sát thủ bắn lén Lý Đại Phong!*


Ý nghĩ đó vừa xẹt qua đầu Trang như một luồng điện xé toạc màn sương mù nhận thức. Cô nhận ra bến đò bỏ hoang này thực chất là một cái bẫy chết người do Vũ Hoàng Nam giăng sẵn từ trước để tiêu diệt cô dứt điểm khi cô cố gắng lẩn trốn ngoài vòng pháp luật. Hắn đã dùng Đỗ Cao làm mồi nhử để dụ cô bước vào điểm mù hoàn toàn của không gian âm học ngoại ô này.


Trang cố gắng dùng gậy carbon gõ mạnh xuống đất để tìm một vật che chắn vật lý, nhưng xung quanh cô chỉ có bãi sình lầy trống trải, không có bất kỳ một bức tường gạch hay một cột bê tông nào để cản lực.


“Nu! Nằm rạp xuống!” Trang hét lên bằng giọng khản đặc, cô dùng hết sức lực của bả vai phải bầm tím để kéo giật dây xích da, đổ người về phía bãi bùn lầy lội để giảm thiểu diện tích tiếp xúc vật lý với hướng bắn.


Nhưng đã quá muộn.


Trong khoảng không gian câm lặng giữa tiếng sóng sông gào rú, Trang nghe thấy một tiếng rít gió cực nhỏ xé toạc không khí từ hướng lùm cây phía đối diện—tiếng rít đặc trưng của viên đạn bắn ra từ khẩu súng ngắn có ống giảm thanh của Lý Đại Phong đang lao thẳng về phía cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!