Mẫu máu bị đánh tráo
Tiếng bước chân rình mò ngoài ngõ hẻm Quận 8 xa dần rồi tắt hẳn dưới tiếng mưa đêm rả rích. Trịnh Thùy Trang khẽ đặt tay lên vết trầy xước rỉ máu ở mu bàn tay phải, thính giác lâm sàng của cô căng ra để phân tích tiếng bước chân rình mò ngoài ngõ. Đó không phải là nhịp bước dứt khoát, năm giây một chu kỳ của Vũ Hoàng Nam, cũng không phải tiếng giày cao su cứng của Bùi Tiến Dũng. Đó chỉ là một gã say rượu lảo đảo đi ngang qua, bước chân nện lệch lệch trên nền đất nện sũng nước, thỉnh thoảng lại va quẹt vào những tấm tôn rỉ sét ven đường.
Trang thở hắt ra một hơi dài, cơ vai căng cứng từ nãy đến giờ mới khẽ chùng xuống. Không gian gác mái của tiệm sửa máy may cũ ngập tràn mùi dầu máy Singer ẩm mốc sực nồng, mùi gỗ mục nát và hơi lạnh ngột ngạt của cơn bão vừa đi qua. Nu khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, chú chó Labrador đen ba tuổi dụi cái mũi ướt át vào lòng bàn tay trái của Trang. Lòng bàn tay trái của cô, vốn bị rách sâu do cạnh sắt rỉ ở công trường Nguyễn Trãi, giờ đây dội lên những cơn đau buốt nhói từng nhịp dưới lớp gạc y tế sũng nước. Vết trầy xước mới ở mu bàn tay phải do răng Nu sượt qua trong cơn hoảng loạn trước đó cũng bắt đầu rát đỏ. Trang không băng bó vết thương mới này ngay; cô dùng chính cảm giác đau rát buốt nhói ở cả hai bàn tay làm mỏ neo nhận thức, giúp đại não chống lại cơn nhức đầu dữ dội và tình trạng giãn đồng tử do độc chất Atropine từ lọ thuốc nhỏ mắt bị tráo đổi gây ra.
“Ngoan nào, Nu,” Trang thì thầm, giọng cô khản đặc dưới làn sương đêm lạnh buốt. Cô khẽ xoa bóp vùng cổ ấm áp của chú chó, nơi chiếc vòng cổ cũ tẩm hóa chất liên mộc kích hưng phấn đã bị cô tháo bỏ hoàn toàn. Nu đã tỉnh táo trở lại, nhịp tim của nó đã hạ xuống mức ổn định tám mươi nhịp một phút, không còn phản xạ co rúm hoảng loạn mỗi khi có tiếng động lớn. Sợi xích bạo hành tinh thần của Hoàng Nam đã bị cô bẻ gãy một mắt xích quan trọng.
Nhưng Trang biết, thời gian của cô không còn nhiều. Trần Thế Hải, Phó Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân thành phố Khánh Bình, đã ký quyết định đình chỉ công tác kiểm sát lâm thời của cô. Họ đã phong tỏa toàn bộ danh phận pháp lý của cô, biến cô thành một kẻ hoang tưởng bạo lực có tiền sử chấn thương tâm lý sau tai nạn mười lăm năm trước. ADN của cô xuất hiện tại hiện trường vụ án mạng thứ ba bên kênh tẻ Quận 8 là một cái bẫy hoàn hảo. Để tự minh oan, cô buộc phải tìm ra chứng cứ chứng minh mẫu máu xét nghiệm của cô tại bệnh viện Khánh Bình đã bị can thiệp.
Bốn giờ ba mươi phút sáng. Tiếng chuông chùa định kỳ dội âm từ xa vọng lại qua màn sương mù ẩm ướt của Quận 8, tạo ra dải tần số thấp quen thuộc giúp Trang định vị thời gian. Cô phải di chuyển trước khi bình minh lên, trước khi các chốt giám sát của Thượng úy Phan Thế Anh khép chặt vòng vây xung quanh khu vực Thanh Đa và Quận 8.
Trang lén rút chiếc gậy dò đường bằng sợi carbon màu trắng bạc buộc sau ba lô đeo vai ra. Cô không dùng chiếc gậy tre bọc ốc vít của Lâm Mạnh nữa; chiếc gậy carbon đặc chế với dải tần dội âm 3.2kHz ổn định là công cụ duy nhất giúp cô vẽ bản đồ không gian ba chiều trong bóng tối lúc này. Cô đeo chiếc ba lô chứa cuốn hồ sơ chuyên án chữ nổi Braille và một trăm mươi triệu đồng tiền mặt sát hông, dắt Nu bước xuống cầu thang gỗ dốc đứng của tiệm máy may.
Bà Trần Thị Lan, chủ nhà trọ nghèo, đã đợi sẵn dưới chân cầu thang. Bà khẽ nắm lấy khuỷu tay Trang, nhét vào túi áo khoác của cô một chai nước ấm và thì thầm bằng giọng lo lắng: “Con bé Chi vừa nhắn qua người của Hiệp hội mù. Nó hẹn con ở trạm xe buýt gầm cầu chữ Y lúc năm giờ sáng. Đi đứng cẩn thận nghe con, ngoài đường lớn bắt đầu có xe tuần tra rồi đấy.”
Trang khẽ gật đầu, siết chặt tay bà Lan biểu thị lòng biết ơn. Cô dắt Nu bước ra ngoài màn đêm nhập nhẹm sáng. Gió sông thổi vào lạnh buốt, mang theo mùi sình lầy và mùi dầu hỏa đặc trưng của khu vực kênh rạch.
“Cạch... cạch... cạch...”
Nhịp gõ gậy carbon 3.2kHz của Trang nện đều đặn xuống nền bê tông ẩm ướt, dội ngược lại từ các vách tường gạch cũ kỹ, giúp cô tái hiện sơ đồ các con hẻm nhỏ hẹp của Quận 8 trong tâm trí. Nu đi sát bên đùi trái của cô, dẫn đường một cách chuẩn xác và tĩnh lặng, hoàn toàn phớt lờ những tiếng động cơ xe máy lướt qua ngoài đường lộ lớn.
Khi tiến sát đến trạm xe buýt gầm cầu chữ Y, Trang dừng lại một nhịp ở góc khuất âm học của một cột bê tông lớn. Thính giác tập trung lâm sàng của cô căng ra để bóc tách các dải âm thanh xung quanh trạm xe buýt. Tiếng gió rít qua gầm cầu tạo ra dải tần nhiễu 150Hz. Tiếng xích xích của xích lô máy từ xa vọng lại. Và ở ngay sát vỉa hè bên cạnh trạm xe buýt, có tiếng sột soạt của một người đang đứng lò dò, kèm theo mùi thuốc lá rẻ tiền và tiếng lách cách của những bao diêm bằng gỗ.
Trang nhận diện được nhịp thở nông, nhanh của một người phụ nữ trẻ đang lo lắng cực độ. Đó là Nguyễn Mai Chi, trợ lý kiểm sát trẻ tuổi của cô. Mai Chi đã ngụy trang dưới danh nghĩa một người đi mua thuốc lá tại chiếc xe đẩy gỗ nhỏ ven đường. Cô nghe thấy tiếng Mai Chi nói với bà chủ quán nước bằng giọng run run cố giữ bình thường: “Cho cháu một bao Thăng Long với chiếc bật lửa ga.”
Trang dắt Nu bước lại gần băng ghế đá của trạm xe buýt, giả vờ như một người mù đang đợi chuyến xe sớm. Cô ngồi xuống, đặt chiếc gậy carbon sát chân. Nu nằm phục xuống bên cạnh, đầu hướng về phía đường lớn để cảnh giới.
Mai Chi mua xong bao thuốc, lững thững đi lại gần băng ghế đá. Cô không ngồi xuống ngay mà đứng tựa lưng vào cột biển báo xe buýt, mắt dáo dác nhìn xung quanh để đề phòng các trinh sát của Thế Anh. Trang nghe thấy tiếng vải áo khoác gió của Mai Chi cọ xát sột soạt, nghe thấy cả nhịp tim đập nhanh ở mức chín mươi nhịp một phút của cô trợ lý trẻ.
“Chị Trang,” Mai Chi thì thầm, giọng cô cực nhỏ, chỉ đủ để Trang nghe thấy qua tiếng gió rít dưới gầm cầu. “Hồ sơ bệnh án của chị tại bệnh viện Khánh Bình bị sửa đổi rồi. Trần Minh Quân đã tiếp quản toàn bộ tài liệu từ phòng lưu trữ. Em lén vào hệ thống máy tính của Viện và phát hiện báo cáo xét nghiệm máu của chị chỉ ra nồng độ chất hướng thần Benzodiazepine vượt ngưỡng cho phép gấp mười lần. Phó Viện trưởng Trần Thế Hải đang dùng kết quả này để chứng minh chị bị hoang tưởng bạo lực sau chấn thương tai nạn mười lăm năm trước, nhằm hợp thức hóa lệnh đình chỉ công tác và chuẩn bị phát lệnh bắt tạm giam chị vào rạng sáng mai.”
Trang vẫn giữ gương mặt tĩnh lặng dưới vành mũ áo khoác sẫm màu, nhưng hai bàn tay cô khẽ siết chặt lại. Vết thương ở lòng bàn tay trái dội lên một cơn đau nhói dữ dội. “Mẫu máu đó là mẫu máu họ lấy của chị đêm chị bị đưa vào bệnh viện sau sự cố ở công trường Nguyễn Trãi đúng không?”
“Đúng thế ạ,” Mai Chi nói nhanh, tay lén mở khóa giỏ xách của mình. “Em đã lén sao chép lại toàn bộ nhật ký bàn giao mẫu máu của phòng xét nghiệm đêm đó. Có chữ ký niêm phong của kỹ thuật viên Đỗ Minh Tuấn. Em nhét tập tài liệu sao chép bản chữ nổi Braille này vào giỏ xách của chị nhé.”
Một tiếng xoạt nhẹ vang lên khi Mai Chi khéo léo thả một tập giấy bìa cứng dày vào chiếc ba lô vải dù đang mở hờ của Trang. Trang dùng xúc giác đầu ngón tay rà soát nhanh qua các con dấu nổi trên mép giấy, cảm nhận được độ nhám đặc trưng của các ký tự chữ nổi được dập vội vã.
“Chị Trang, Trần Minh Quân đang nghi ngờ em,” Mai Chi thì thầm đầy lo lắng. “Hắn đã cho người theo dõi lịch trình của em từ chiều qua. Em phải đi ngay trước khi chuyến xe buýt đầu tiên cập bến. Chị hãy liên lạc với bác sĩ cấp cứu Phan Anh Tuấn. Ông ấy là người duy nhất có quyền truy cập vào hệ thống lưu trữ mẫu máu dự phòng của khoa cấp cứu đêm đó.”
Trang khẽ gật đầu: “Cảm ơn em, Mai Chi. Hãy cẩn thận với Trần Minh Quân. Hắn không đơn giản đâu.”
Tiếng bước chân của Mai Chi vội vã rời đi, lẫn vào tiếng động cơ của chiếc xe buýt số 45 vừa trờ tới bến. Trang đợi chiếc xe buýt rời bến, mang theo tiếng rít của hệ thống phanh thủy lực dội vào gầm cầu, rồi cô mới đứng dậy.
Trong đầu cô lúc này, các mảnh ghép logic bắt đầu tự kết nối. Trang nhớ lại tần số động cơ Kamaz 120Hz rách xéc-măng và mùi dầu phanh rò rỉ hóa học nồng nặc của chiếc xe tải đã bắt cóc nhân chứng câm Trần Văn Tâm ở đường lớn Thanh Đa mà cô ghi nhớ được từ tệp ghi âm GPS ẩn. Kẻ bắt cóc Tâm, kẻ đột nhập căn hộ tráo thuốc nhỏ mắt, và kẻ chỉ đạo đánh tráo mẫu máu tại bệnh viện Khánh Bình đều thuộc về một đường dây có tổ chức chặt chẽ đứng sau bởi Trần Thế Hải và tập đoàn Địa ốc Nam Phát. Họ muốn phong tỏa hoàn toàn nhận thức của cô, biến cô thành một kẻ loạn thần không có tiếng nói pháp lý trước tòa.
*Mình không thể để họ dắt mũi thêm nữa. Phải gặp Phan Anh Tuấn ngay lập tức,* Trang quyết định.
Cô dắt Nu di chuyển ngược về hướng bệnh viện Chợ Rẫy chi nhánh Khánh Bình. Trang sử dụng chiếc điện thoại rác bảo mật do Trần Tiến thiết lập từ trước để liên lạc với bác sĩ Phan Anh Tuấn. Tiếng chuông điện thoại reo lên ba tiếng khô khốc trước khi có người nhấc máy. Giọng nói của bác sĩ Tuấn trầm, khàn đặc của một người vừa trải qua ca trực đêm mệt mỏi dội qua loa thoại.
“Ai đấy? Tôi đang chuẩn bị bàn giao ca trực.”
“Bác sĩ Tuấn, tôi là Thùy Trang. Bạn của bác sĩ Đăng Khoa,” Trang nói ngắn gọn, giọng cô lạnh lùng nhưng chứa đựng một uy lực ép buộc. “Tôi cần ông giúp đối chiếu mã số niêm phong mẫu máu của tôi đêm cấp cứu ngày mười bốn tháng năm.”
Đầu dây bên kia im lặng trong vòng ba giây. Trang nghe thấy tiếng lấy hơi sâu dải tần số trung bình của Tuấn—biểu hiện của sự do dự và cảnh giác. “Cô Trang... cô đang bị truy nã. Việc tôi tiếp xúc với cô có thể khiến tôi bị tước giấy phép hành nghề.”
“Nếu ông không giúp tôi, người tiếp theo bị sát hại sẽ là bác sĩ Đăng Khoa,” Trang nói thẳng, giọng cô không một chút dao động. “Hoàng Nam đang theo dõi tất cả những ai biết về bệnh án của tôi. Ông có mười phút để quyết định trước khi tôi tự mình thâm nhập vào khu vực lưu trữ của khoa cấp cứu.”
Sự kiên định đanh thép của nữ công tố viên khiếm thị đã thuyết phục được vị bác sĩ độc chất học lý trí. Tuấn thở dài qua điện thoại: “Đến lối vào nhà kho vật tư y tế phía sau bệnh viện. Cửa hầm ngầm không có camera giám sát trực tiếp, nhưng cô phải tránh né các tổ tuần tra bảo vệ.”
Mười lăm phút sau, Trang và Nu đã có mặt tại lối vào hầm ngầm phía sau bệnh viện Khánh Bình. Không gian ở đây sực mùi cồn sát trùng, mùi Cloramin B nồng nặc và tiếng quạt thông gió công nghiệp chạy ro ro liên tục ở tần số 80Hz. Trang dùng kỹ thuật định vị tiếng vang sơ cấp, gõ khẽ đầu gậy carbon xuống sàn bê tông để vẽ bản đồ lối đi ẩm ướt dẫn vào phòng lab phụ của bác sĩ Tuấn.
“Cạch... cạch...”
Tiếng gõ sắc nét dội lại từ các vách tường gạch men vô trùng, giúp cô lách qua những chiếc xe đẩy y tế xếp ngổn ngang dọc hành lang mà không gây ra bất kỳ tiếng động va chạm nào. Nu đi trước dẫn đường, cái mũi của nó khẽ hếch lên để nhận diện mùi hương của bác sĩ Tuấn đang đứng đợi ở cuối hành lang.
Cửa phòng lab khẽ mở. Trang bước vào, cảm nhận được nhiệt độ phòng giảm xuống rõ rệt dưới hệ thống điều hòa trung tâm. Tiếng cửa sắt đóng sầm lại, khóa chốt cơ học lách cách vang lên.
Bác sĩ Phan Anh Tuấn đứng trước mặt cô. Trang nghe thấy nhịp thở mệt mỏi nhưng dứt khoát của ông, ngửi thấy mùi thuốc sát trùng vương trên chiếc áo blouse trắng của ông.
“Cô Trang, cô liều lĩnh quá,” Tuấn nói, giọng ông trầm xuống đầy lo ngại. “Hệ thống máy chủ của bệnh viện đang bị giám sát bởi bộ phận kỹ thuật của Viện kiểm sát theo yêu cầu của Trần Thế Hải. Tôi chỉ có thể trích xuất dữ liệu ngoại tuyến từ máy phân tích sắc ký khí của khoa cấp cứu đêm đó.”
“Thế là đủ rồi,” Trang nói, cô đặt chiếc ba lô vải dù xuống bàn thí nghiệm bằng inox lạnh ngắt. “Mẫu máu họ dùng để kết luận tôi có chất hướng thần Benzodiazepine được ký nhận bởi Đỗ Minh Tuấn. Tôi cần ông đối chiếu mã số niêm phong trên ống máu đó với mã số niêm phong gốc được lưu trữ song song tại phòng cấp cứu của ông.”
Bác sĩ Tuấn không nói thêm lời nào. Trang nghe thấy tiếng gõ bàn phím lách cách dồn dập của ông trên chiếc máy tính chuyên dụng. Tiếng máy chạy ro ro của ổ đĩa cứng hoạt động hết công suất dội vào tai cô.
Trang đứng bất động trong bóng tối tuyệt đối của mình. Lòng bàn tay trái rách sâu của cô thắt lại đau buốt dưới áp lực của sự chờ đợi. Cô tự bóp chặt vết thương ở mu bàn tay phải, dùng cơn đau thể xác làm mỏ neo giữ vững sự tập trung tinh thần tối đa.
*Hải không thể mua chuộc được toàn bộ hệ thống bệnh viện. Một kẻ tham lam và xảo quyệt như ông ta chắc chắn sẽ để lại sơ hở ở khâu bàn giao mẫu niêm phong giữa các ca trực lâm sàng,* Trang suy luận trong đầu.
Tiếng gõ bàn phím của bác sĩ Tuấn đột ngột dừng lại. Không gian phòng lab rơi vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng quạt thông gió ro ro đều nhịp.
Trang nghe thấy nhịp thở của bác sĩ Tuấn bỗng nhiên nghẹn lại, lồng ngực ông phập phồng dữ dội ở tần số cao—biểu hiện của sự chấn động tột độ khi phát hiện ra một sự thật ngoài sức tưởng tượng.
“Trang... cô nghe này,” giọng bác sĩ Tuấn run lên bần bật, ông gõ mạnh ngón tay lên màn hình máy tính như muốn chỉ ra một chứng cứ đanh thép mà ông đang nhìn thấy. “Tôi vừa đối chiếu mã số niêm phong mẫu máu gốc của cô được lưu trữ trong hệ thống cơ sở dữ liệu lâm sàng đêm cấp cứu ngày mười bốn tháng năm. Mã số niêm phong gốc của ống máu lúc lấy từ người cô là KB-99281-A.”
Trang nhích lại gần bàn thí nghiệm, thính giác lâm sàng của cô căng ra đến mức cực hạn: “Còn mẫu máu mà Trần Thế Hải trình lên Viện kiểm sát để giám định độc chất thì sao?”
Bác sĩ Tuấn hít một hơi thật sâu, giọng ông sắc lạnh như dao mổ pháp y: “Mẫu máu mà Đỗ Minh Tuấn ký nhận bàn giao sang phòng giám định pháp y trung tâm lại mang mã số niêm phong KB-99281-B. Ký tự cuối cùng đã bị thay đổi từ A sang B trên hệ thống báo cáo trình Viện kiểm sát. Đây là bằng chứng trực tiếp chứng minh mẫu máu xét nghiệm của cô đã bị đánh tráo một cách thô thiển ngay tại kho lưu trữ vật chứng của bệnh viện!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!