Sợi xích đứt gãy
Tiếng bước chân giày dã ngoại nện xuống vũng nước mưa vỉa hè phát ra âm sắc “bạch... bạch” nặng nề của một người đàn ông lớn tuổi dưới nhà vừa dứt, thì ngay lập tức, một chuỗi âm thanh khác chen vào, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã ẩm mốc của căn gác mái.
“Lộp... bộp... sột... soạt...”
Tiếng đế giày cao su dã ngoại nện rón rén, cực khẽ trên sàn xi măng tầng trệt đang tiến sát đến chân cầu thang gỗ dốc đứng. Trang quỳ áp tai sát sàn gỗ của căn gác mái tối om thuộc tiệm sửa máy may cũ của ông Lâm ở Quận 8. Toàn thân cô đóng băng. Lòng bàn tay trái rách sâu do cạnh sắt rỉ công trường Nguyễn Trãi rỉ máu nhẹ dưới lớp gạc y tế sũng nước, nhói buốt lên từng nhịp theo tiếng đập của mạch máu. Bả vai phải bầm tím ê ẩm sau cú va đập vào tủ gỗ chiều qua khiến lực vung tay phải của cô giảm đi đáng kể. Hai nhãn cầu nóng rực và căng tức do tác dụng giãn đồng tử của độc chất Atropine mà Vũ Hoàng Nam lén tẩm vào thuốc nhỏ mắt đang hành hạ cô, thu hẹp thính giác định vị tiếng vang xuống dưới hai mét.
Nhưng Trang không cho phép mình hoảng loạn. Cô kích hoạt Ngưỡng 3: Định vị không gian đa chiều 3D. Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt hỏng, cô tái hiện sơ đồ căn gác mái chật hẹp này dựa trên tiếng mưa bão đang suy yếu ngoài kia dội vào mái tôn xập xệ.
*Một chiếc bàn may Singer cũ cách vai trái một mét hai mươi phân. Trần nhà tôn dốc nghiêng thấp lè tè. Và kia, đống đầu máy may cũ rỉ sét xếp cao một mét hai mươi ở góc phòng bên phải, tạo ra một vùng mù âm học rộng nửa mét.*
Trang khẽ giật nhẹ dây xích da của Nu, ra hiệu bằng xúc giác cực nhỏ. Chú chó Labrador đen ba tuổi đang căng cứng người, hai tai vểnh ngược ra phía trước, lồng ngực phát ra tiếng gầm gừ tần số thấp dưới ngưỡng nghe thông thường. Trang biết, kẻ đang bước lên cầu thang chính là Bùi Tiến Dũng—gã giang hồ bám đuôi được Hoàng Nam thuê để thu hồi chiếc máy ghi âm GPS rướm máu của nhân chứng câm Trần Văn Tâm đang nằm trong ba lô của cô. Hắn đã theo dấu vết rò rỉ định vị từ điện thoại của Trần Tiến để mò đến tận đây.
“Cọt... kẹt...”
Bậc cầu thang gỗ dốc đứng rên lên một tiếng khô khốc dưới sức nặng của gã giang hồ. Trang nín thở, lén lách người vào vùng mù âm học phía sau đống đầu máy may Singer rỉ sét. Đống sắt thép cũ kỹ này sẽ là lá chắn tiêu âm hoàn hảo, triệt tiêu mọi tiếng động nhỏ nhất từ hơi thở của cô.
Trong lúc dịch chuyển, Trang lén dùng đầu ngón tay chạm vào chiếc vòng cổ bằng da màu đỏ của Nu. Mùi hóa chất hữu cơ tổng hợp chiết xuất từ cây liên mộc đắng ngắt, thứ dung dịch kích thích hưng phấn thần kinh động vật do trợ lý Lan Anh pha chế, vẫn còn vương nhẹ trên lớp da lót. Trang hiểu rằng, chừng nào chiếc vòng cổ này còn trên người Nu, chú chó sẽ luôn ở trạng thái quá khích và dễ bị kích ứng bởi tần số còi câm 19kHz của Hoàng Nam.
Bằng một động tác cực kỳ khéo léo và thầm lặng, Trang dùng các đầu ngón tay rộp da của mình lần tìm khóa cài kim loại. Cô bấm khẽ. Chiếc vòng cổ cũ tuột ra, rơi im lặng xuống đống vải vụn ẩm mốc dưới chân. Cô đã cắt đứt nguồn hóa chất gây hưng phấn ngầm.
“Cọt... kẹt... xoạt...”
Đầu của Bùi Tiến Dũng đã nhô lên khỏi nắp hầm cầu thang. Trang nghe thấy tiếng vải nylon của chiếc áo khoác gió của hắn cọ xát vào nhau sột soạt, nghe thấy cả nhịp thở nông, dồn dập dải tần số cao có chu kỳ năm giây một lần—nhịp thở của một kẻ đi săn đang tự tin dồn con mồi khiếm thị vào góc chết. Hắn khẽ rút một chiếc đèn pin ra, tiếng công tắc “tạch” vang lên. Trang không nhìn thấy ánh sáng, nhưng cô nghe thấy tiếng dao bấm bật mở “xoạch” sắc lạnh của hắn.
Trang dùng tay phải rà soát nền đất gỗ xung quanh vách ngăn máy may. Ngón tay cô chạm phải một con ốc vít kim loại lớn rỉ sét nằm lăn lóc. Cô siết chặt con ốc, tính toán góc dội âm dốc của mái tôn.
*Mình phải dụ hắn lệch hướng.*
Cô vung tay, ném mạnh con ốc vít về phía góc phòng đối diện, sát cửa sổ gỗ xập xệ.
“Cạch! Rầm!”
Con ốc va vào tấm kính nứt và rơi xuống ván gỗ mục tạo tiếng động lớn.
“Ai đó?!” Bùi Tiến Dũng gầm khẽ, tiếng bước chân nện giày dã ngoại lập tức lao thẳng về phía cửa sổ, chệch hướng hoàn toàn khỏi vùng mù âm học nơi Trang đang ẩn nấp.
Đúng lúc đó, từ tầng trệt dưới nhà, bà Trần Thị Lan cố tình tạo ra một tiếng động lớn bằng cách làm rơi chiếc nồi nhôm xuống sàn xi măng: “Xoảng! Rầm!” kèm theo tiếng ho khan dữ dội và giọng nói sắc sảo của bà dội lên cầu thang:
“Ai trên gác đó? Ông Lâm hả? Có chuyện gì thế? Tôi báo công an phường xuống kiểm tra bây giờ!”
Tiếng hét của bà Lan vang dội qua các khe hở sàn gỗ, tạo ra một áp lực tâm lý cực lớn lên Bùi Tiến Dũng. Gã giang hồ khựng lại sát mép cửa sổ gỗ, tiếng thở của hắn trở nên hỗn loạn. Hắn biết khu vực Quận 8 này dân cư lao động rất nhạy cảm với người lạ đột nhập ban đêm. Nghiến răng nguyền rủa một tiếng tục tĩu, Dũng lùi lại, tiếng bước chân nện dồn dập lao ngược xuống cầu thang gỗ để tẩu thoát ra lối cửa sau trước khi bị người dân bao vây.
Tiếng cửa sắt dưới nhà đóng sầm lại. Bùi Tiến Dũng đã rút lui. Căn gác mái trở lại với sự im lặng ngột ngạt của màn đêm ẩm ướt.
Trang thở phào nhẹ nhõm, cô tựa lưng vào vách tường gỗ mỏng, mồ hôi lạnh vã ra sũng cả vạt áo vest tối màu. Cơn nhức buốt từ lòng bàn tay trái rách sâu dội lên thái dương khiến cô chóng mặt. Nhưng cô không có thời gian để nghỉ ngơi.
Từ phía bến sông Khánh Bình cách đó không xa, một tiếng còi tàu hỏa dội vào qua màn mưa bão đang suy yếu:
“Uuuu... uuuu... uuuu...”
Âm thanh dải tần số thấp 120Hz của tiếng còi tàu kéo dài, dội ngược vào các vách tôn rỉ sét của căn gác mái, tạo ra một hiện tượng cộng hưởng âm học chói tai.
Ngay lập tức, chú chó Nu nằm bên cạnh Trang co rúm người lại. Toàn thân nó run lên bần bật như một chiếc lá trước gió. Nó phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, nghẹn ngào trong cổ họng, bốn chân cào cấu điên cuồng xuống mặt sàn gỗ mục nát như muốn tìm đường trốn chạy. Nhịp tim của Nu vọt lên mức cực hạn, tiếng thở của nó dồn dập, đứt quãng ở tần số cao.
Trang bàng hoàng. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh Nu, dùng đôi bàn tay nhạy cảm của mình ôm lấy đầu chú chó.
“Nu... Nu ơi, chị đây. Bình tĩnh lại con...”
Cô dùng xúc giác đầu ngón tay kiểm tra kỹ lưỡng vùng đầu và tai của Nu. Khi luồn tay vào lớp lông đen mượt sát tai trái của chú chó, Trang khẽ rùng mình. Đầu ngón tay cô chạm phải một vết xước mới rướm máu chưa đông hẳn, sưng đỏ lên, và một vết sẹo nhỏ hình tròn đã lành cứng ngắc ẩn sâu dưới lớp da mỏng sát màng nhĩ.
Đó chính là vết tích của thiết bị phát sóng siêu âm siêu nhỏ mà Vũ Hoàng Nam đã cấy ghép trái phép vào tai Nu từ hai năm trước tại trại huấn luyện Ánh Sáng. Vết sẹo và vết xước mới rướm máu này chứng minh một sự thật tàn nhẫn: Nu không hề tự ý phản bội Trang tại công trường Nguyễn Trãi. Chú chó dẫn đường trung thành của cô đã bị Hoàng Nam bạo hành tâm lý và thể xác một cách có hệ thống. Hắn đã dùng chiếc còi câm siêu âm 19kHz để kích hoạt các phản xạ đau đớn, cưỡng chế hành vi của con vật, biến tiếng còi tàu hỏa dội âm thành một mỏ neo chấn thương tâm lý kinh hoàng đối với hệ thần kinh của nó.
*Thảo nào mỗi khi nghe tiếng còi tàu hay tiếng dội âm tần số thấp, Nu lại hoảng loạn mất kiểm soát. Hoàng Nam đã biến lòng trung thành của nó thành một sợi xích giam cầm nhận thức, ép nó phải dẫn mình vào cạm bẫy,* Trang phẫn nộ nghĩ, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má nhợt nhạt.
Sự thương cảm sâu sắc đối với chú chó dẫn đường bị bạo hành trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng nữ công tố viên khiếm thị. Cô quyết định không thể để Nu tiếp tục sống trong bóng ma sợ hãi của Hoàng Nam. Cô phải giải độc phản xạ cho nó ngay đêm nay, tại căn gác mái này, bằng Phương pháp phản xạ Pavlov đảo ngược mà chuyên gia Phạm Xuân Thiều đã truyền dạy.
Trang lấy từ trong ba lô vải dù ra một túi nhỏ chứa những viên thức ăn hạt khô sạch, không tẩm độc chất hay hóa chất kích thích hưng phấn. Cô đặt túi thức ăn sát bên người.
Tiếng còi tàu ngoài bến sông lại rít lên một hồi dài: “Uuuu... uuuu...”
Nu hoảng loạn tột độ. Nó giãy giụa khỏi vòng tay Trang, đôi mắt nâu thông minh của nó trợn ngược lên trong bóng tối. Sự xung đột thần kinh giữa phản xạ chấn thương cũ và nỗi sợ hãi tột cùng khiến con vật mất hoàn toàn lý trí.
“Áo... gừ...!”
Trong cơn điên loạn dội ngược chấn thương, Nu bất ngờ quay đầu lại, há miệng đớp mạnh một cái về phía khoảng không trước mặt để tự vệ bản năng.
Răng nanh sắc nhọn của chú chó sượt qua mu bàn tay phải của Trang.
“A...”
Trang khẽ rên lên một tiếng đau đớn. Một vết trầy xước dài xuất hiện trên mu bàn tay phải cô, máu tươi rỉ ra rát buốt. Cơn đau từ mu bàn tay phải cộng hưởng với vết rách sâu ở lòng bàn tay trái khiến cô suýt nữa buông lỏng sợi dây xích.
Nhưng Trang không rụt tay lại. Cô biết, nếu cô bỏ chạy hoặc dùng bạo lực trừng phạt Nu lúc này, sợi xích bạo hành của Hoàng Nam sẽ vĩnh viễn không bao giờ đứt gãy. Cô phải dùng sự thấu cảm tuyệt đối để chữa lành cho nó.
Trang nhích lại gần hơn, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy dữ dội của Nu vào lòng ngực mình. Cô áp sát mặt vào tai trái bị tổn thương của chú chó, khẽ thổi nhẹ một luồng hơi ấm áp vào màng nhĩ của nó để xoa dịu cơn hoảng loạn của dây thần kinh thính giác.
“Nu... chị đây. Không sao đâu con... Có chị ở đây rồi...” Giọng nói của Trang trầm ấm, tĩnh lặng và tràn đầy lòng bác ái, dội đều nhịp vào tai chú chó.
Đồng thời, Trang với tay lấy chiếc gậy dò đường carbon đầu bọc cao su đặc chế dựng sát vách gỗ. Cô cầm gậy bằng tay phải đang rỉ máu, gõ khẽ đầu gậy xuống mặt sàn gỗ gác mái theo nhịp ba liên tục, đều đặn:
“Cạch... cạch... cạch...”
Tiếng gõ phát ra dải tần số 3.2kHz trong trẻo, sắc nét và ấm áp đặc trưng—tần số an toàn duy nhất mà Nu đã quen thuộc suốt hai năm qua khi đồng hành cùng Trang trong những không gian yên tĩnh. Tiếng gõ 3.2kHz dội ngược từ mái tôn thấp tạo ra một màng lọc thính giác, đè lên dải tần số thấp của tiếng còi tàu hỏa ngoài sông.
Trang lấy một viên thức ăn sạch, đặt vào lòng bàn tay phải đang rướm máu của mình, đưa sát vào mũi Nu.
“Cạch... cạch... cạch...”
Nu ngửi thấy mùi máu tươi của Trang hòa lẫn với mùi thức ăn sạch không có độc chất. Tai nó giật giật. Hệ thần kinh của chú chó đang xảy ra một cuộc chiến tranh chấp dữ dội giữa hai luồng phản xạ có điều kiện: một bên là tiếng còi tàu hỏa kích hoạt nỗi sợ hãi bạo lực từ còi câm của Hoàng Nam, và một bên là tiếng gõ gậy carbon 3.2kHz ấm áp kết hợp với mùi hương quen thuộc và thức ăn sạch của người chủ khiếm thị.
Cơ thể Nu căng lên như một sợi dây đàn sắp đứt. Nó rên rỉ gầm gừ nhỏ, đầu nó lắc mạnh liên tục để cố xua đi luồng sóng âm chấn thương trong đại não. Trang vẫn kiên trì ôm lấy nó, tiếp tục thổi nhẹ vào tai nó và gõ gậy đều nhịp:
“Cạch... cạch... cạch...”
“Ăn đi con... Chị bảo vệ con...” Trang thì thầm.
Sự nhẫn nại và tình yêu thương vô điều kiện của Trang như một dòng nước ấm len lỏi qua các tế bào thần kinh bị tổn thương của chú chó. Mùi hương quen thuộc của Trang, hơi ấm từ lồng ngực cô và dải tần 3.2kHz ổn định của tiếng gõ gậy đã tạo nên một mỏ neo nhận thức mới, mạnh mẽ hơn, đập tan sợi xích phản xạ cưỡng bức của kẻ thao túng.
Nu ngừng giãy giụa. Nhịp tim của nó bắt đầu hạ xuống rõ rệt. Nó khẽ đưa chiếc lưỡi ướt át ra, liếm nhẹ vết máu rướm trên mu bàn tay phải của Trang, rồi ngậm lấy viên thức ăn hạt khô sạch trong lòng bàn tay cô.
Tiếng còi tàu hỏa ngoài sông lại rít lên một lần nữa: “Uuuu... uuuu...”
Nhưng lần này, Nu không còn co rúm hay hoảng loạn nữa.
Khi Trang gõ gậy nhịp ba xuống sàn gỗ: “Cạch... cạch... cạch...”, Nu bỗng nhiên ngước đôi mắt nâu thông minh nhìn thẳng vào đôi mắt không tiêu cự của cô trong bóng tối tuyệt đối, phát ra một tiếng sủa ngắn, đều nhịp—phản xạ trung thành tự nhiên lần đầu tiên thức tỉnh, hoàn toàn giải thoát khỏi sự thao túng của Hoàng Nam.
Trang mỉm cười, nước mắt cô rơi xuống bộ lông đen mượt của Nu. Sợi xích đứt gãy rồi. Cô đã giành lại được người đồng minh trung thành nhất của mình.
Nhưng ngay lập tức, tai trái của Trang khẽ động đậy. Vượt qua tiếng mưa rơi, từ con hẻm nhỏ tối tăm ngoài ngõ tiệm sửa máy may, một tiếng bước chân rón rén lạ mặt khác lại xuất hiện, kèm theo tiếng gầm gừ nhỏ cảnh báo của Nu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!