Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Căn gác mái Quận 8

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa bão quất liên hồi vào vành mũ áo khoác măng-tô sũng nước của Trịnh Thùy Trang, từng hạt nước nặng trĩu gõ vào lớp vải dù tạo nên những tiếng “bộp... bộp” dồn dập, che lấp gần như toàn bộ hệ thống dội âm đô thị quen thuộc của cô. Trên vỉa hè tối tăm của đường Thanh Đa, sát cổng phụ block C, Trang đứng bất động như một bức tượng thạch cao sũng nước. Đôi mắt trong trẻo không tiêu cự của cô mở to dưới bóng tối của vành mũ, nhãn cầu nóng rực và căng tức dữ dội do tác dụng giãn đồng tử của độc chất Atropine đang làm nhãn áp của cô tăng cao, bóp nghẹt thính giác định vị tự nhiên xuống dưới hai mét.


Cách cô chưa đầy một mét rưỡi, bóng người che ô đen vẫn đứng im lặng. Không có tiếng súng nổ, không có những khẩu lệnh đanh thép của lực lượng cảnh sát vây ráp. Chỉ có tiếng mưa xối xả đập vào tán ô vải căng tạo ra một dải âm phẳng, tù đục. Sự im lặng của kẻ đối diện mang theo một uy lực áp chế vô hình.


Nu đứng chắn trước chân Trang, toàn bộ cơ thể sũng nước của chú chó Labrador đen ba tuổi căng cứng lại như một khúc gỗ. Nó không sủa dữ dội, nhưng từ sâu trong lồng ngực nó phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ, tần số thấp dưới ngưỡng nghe thông thường—phản xạ cảnh giác tột độ trước một thực thể đe dọa trực tiếp.


Trang siết chặt bàn tay phải quanh quai đeo chiếc ba lô vải dù sẫm màu sau lưng, nơi chứa cuốn hồ sơ chuyên án chữ nổi Braille và một trăm năm mươi triệu đồng tiền mặt. Lòng bàn tay trái của cô, vốn bị rách sâu rỉ máu dưới lớp gạc ướt sũng sau cú bám chết người vào chân cột đèn sắt rỉ công trường Nguyễn Trãi, giờ đây dội lên những cơn đau buốt nhói từng nhịp theo tiếng đập của mạch máu. Cô nghiến chặt răng, dùng chính cơn đau rát buốt ấy làm mỏ neo nhận thức để giữ cho đại não không bị rơi vào trạng thái hoảng loạn.


Bên tai cô, màng nhĩ tai trái vẫn căng tức dữ dội do nhãn áp tăng cao, nhưng thính giác tập trung lâm sàng của cô vẫn đang hoạt động với công suất cực hạn. Cô bắt đầu bóc tách các dải âm thanh từ bóng người đối diện.


Không có nhịp thở năm giây một chu kỳ đều đặn đến lạnh người của Vũ Hoàng Nam. Cũng không có mùi liên mộc đắng ngắt vương trên trang phục dã ngoại của hắn. Kẻ đứng trước mặt cô thở một nhịp chậm, nặng nề, lồng ngực khò khè nhẹ do di chứng của bệnh hen suyễn kinh niên. Và sực lên trong làn sương mưa ẩm ướt là mùi kim loại rỉ sét, mùi dầu mỡ máy móc bám sâu vào các thớ da tay, hòa lẫn với mùi thuốc lá thuốc lào hăng nồng.


Từ phía đường lớn Thanh Đa cách đó năm mươi mét, tiếng động cơ Kamaz hạng nặng gầm rú dội lại qua màn mưa. Trang lập tức nhận diện được tần số âm thanh động cơ 120Hz rách xéc-măng đặc trưng và mùi dầu phanh rò rỉ hóa học nồng nặc—chính là chiếc xe tải đã bắt cóc nhân chứng câm Trần Văn Tâm ở tập trước. Chiếc xe lướt qua đường lớn rồi mất hút vào bóng đêm bão bùng, để lại một vệt mùi khét lẹt trôi dạt trong gió.


Bóng người che ô đen khẽ di chuyển bước chân. Tiếng đế giày da thô nện xuống vũng nước mưa vỉa hè phát ra âm sắc “bạch... bạch” nặng nề của một người đàn ông lớn tuổi.


“Cô Trang,” một giọng nói khàn đặc, lầm lì dội qua tiếng mưa xối xả. “Cậu Minh nhờ tôi đón cô. Đi nhanh, bọn trinh sát của thằng Thế Anh sắp rà soát ra đến cổng phụ này rồi.”


Kèm theo giọng nói là một tiếng động kim loại lách cách quen thuộc. Người đàn ông khẽ rung nhẹ một chùm chìa khóa thép trong túi áo khoác. Tiếng va chạm giữa các cạnh khóa kim loại tạo ra một chuỗi tần số dao động cao, nhịp ba liên tục—mật mã âm thanh nhận diện riêng biệt của những thành viên kỳ cựu trong Hiệp hội bảo trợ người khuyết tật Khánh Bình.


Trang thở phào nhẹ nhõm, cơ vai căng cứng bấy lâu khẽ buông lỏng một nhịp. Cô nhận ra giọng nói này.


“Chú Lâm Mạnh?” cô thì thầm dưới vành mũ áo khoác.


“Là tôi,” người đàn ông mù khẽ nghiêng tán ô che bớt làn mưa quất xéo vào mặt Trang. “Chùm chìa khóa phụ này tôi luôn mang theo. Cậu Minh đã lén gửi mảnh giấy nổi Braille cho cô chiều nay thông qua hộp sữa của trạm gác. Đi theo tôi, lối này không có camera hành trình của taxi.”


Lâm Mạnh xoay người, bước đi không cần gậy dò đường mà chỉ dựa vào xúc giác của đôi bàn chân đã thuộc lòng từng vết nứt trên vỉa hè Thanh Đa suốt bốn mươi năm qua. Nu khẽ rên một tiếng ấm áp, cái mũi ướt của nó chạm nhẹ vào tay Trang như muốn báo rằng người dẫn đường này an toàn. Trang buộc chặt chiếc gậy carbon sau lưng ba lô, tay phải giữ chặt xích dẫn của Nu, bước nhanh theo tiếng xột xoạt của tà áo mưa nylon của Lâm Mạnh.


Họ di chuyển dọc theo bờ kênh tẻ tối tăm, tránh xa các tuyến đường lớn ngập ánh đèn cao áp nơi Phan Thế Anh đang thiết lập các chốt chặn kiểm soát hành chính. Lâm Mạnh dẫn cô đi xuyên qua những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, chằng chịt dây điện hạ thế giăng như mạng nhện trên đầu. Đây chính là vành đai của Mạng lưới hẻm sâu Quận 8—khu vực lao động nghèo phức tạp ven kênh rạch của thành phố Khánh Bình.


Không gian âm học ở đây thay đổi hoàn toàn so với khu chung cư Thanh Đa vô trùng. Tiếng nước triều cường dâng cao vỗ vào chân những cột nhà sàn gỗ mục nát phát ra âm thanh “bùm bũm, tõm tõm” trầm đục, liên tục tạo ra một dải tần số thấp gây nhiễu loạn định vị thính giác của Trang. Tiếng xập xình hỗn tạp từ các quán nhậu bình dân lấn chiếm lòng lề đường dội lại từ xa, tiếng chó hoang sủa vang dội từ các góc tối, và tiếng mưa xối xả đập vào hàng nghìn mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột tạo nên một bức tường âm thanh hỗn loạn, khổng lồ.


Trang cảm thấy đầu mình đau nhói như có hàng nghìn mũi kim đâm vào thái dương. Nhãn áp Atropine vẫn đang không ngừng hành hạ cô, khiến màng nhĩ tai trái lùng bùng, mất đi khả năng bóc tách tiếng vang thông thường. Cô phải dựa hoàn toàn vào Quy tắc mỏ neo xúc giác cố định, tay trái rướm máu bám sát vào bờ tường gạch ẩm mốc, trơn trượt rêu xanh của các con hẻm để giữ thăng bằng khi bước qua những vũng bùn lầy lội.


Sau gần một tiếng đồng hồ dò dẫm trong đêm bão, tiếng bước chân của Lâm Mạnh dừng lại trước một cánh cửa sắt cũ rỉ sét.


“Đến nơi rồi,” chú Mạnh thì thầm, tiếng chùm chìa khóa vạn năng trong tay chú xoay khẽ “lách cách... cạch” trong ổ khóa cơ học cổ điển. “Tiệm sửa máy may cũ của ông Lâm. Giờ do bà Lan quản lý. Căn gác mái này bỏ hoang từ lâu, không có đăng ký tạm trú tạm vắng trên hệ thống số của công an phường. Cô sẽ an toàn ở đây.”


Cánh cửa sắt rít lên một tiếng chói tai khi mở ra. Trang và Nu bước vào bên trong. Ngay lập tức, mùi ẩm mốc của vải vụn lâu ngày, mùi dầu máy may Singer đặc trưng sực nồng xộc thẳng vào mũi cô, lấn át mùi liên mộc đắng ngắt của vũng hóa chất vỡ tại chung cư Thanh Đa.


“Cô Trang đó phải không? Tội nghiệp, sũng nước hết cả rồi,” một giọng nói phụ nữ trung niên, phúc hậu nhưng mang vẻ sắc sảo của người lao động tự do vang lên từ góc tối tầng trệt. Đó là bà Trần Thị Lan, chủ dãy nhà trọ nghèo Quận 8.


Bà Lan bước nhanh lại gần, tiếng dép nhựa lẹt xẹt trên sàn xi măng. Bà không bật đèn tuýp sáng mà chỉ cầm một chiếc đèn pin nhỏ quét dưới sàn gạch để tránh thu hút sự chú ý của những nhà đối diện qua khe cửa sắt rỉ sét.


“Bác Lan dọn tạm cái gác mái phía trên rồi. Đống vải vụn với mấy cái đầu máy may cũ rỉ sét bác dồn hết vào góc phòng để lấy lối đi cho cháu. Trên đó chật hẹp, dốc đứng lắm, cháu di chuyển phải cẩn thận,” bà Lan vừa nói vừa đưa cho Trang một chiếc khăn bông khô sực mùi nước xả vải rẻ tiền.


“Cháu cảm ơn bác Lan, cảm ơn chú Mạnh,” Trang cúi đầu, dùng chiếc khăn khô lau sạch nước mưa trên mặt và bộ lông sũng nước của Nu. Nu khẽ lắc mạnh người để rũ nước, tiếng xích da va chạm vào đai lưng kêu lách cách nhẹ.


Lâm Mạnh đỡ lấy ba lô của Trang, dẫn cô bước lên chiếc cầu thang gỗ dốc đứng dẫn lên gác mái. Mỗi bậc cầu thang gỗ kêu lên những tiếng “cọt kẹt... cọt kẹt” khô khốc, rỗng tuếch dưới sức nặng cơ thể. Trang dùng chân trần rà soát bề mặt từng bậc thang gỗ, cảm nhận độ nhám, nhiệt độ lạnh của thớ gỗ mục và độ dốc không đều để định vị hướng đi.


Khi bước chân lên tới căn gác mái, Trang lập tức cảm thấy một sự ngột ngạt bao trùm. Không gian ở đây cực kỳ chật hẹp, trần nhà bằng mái tôn thấp lè tè khiến hơi nóng ẩm của cơn bão dồn nén lại, sực mùi bụi vải và dầu máy rỉ sét dội lên từ tầng trệt.


Đặc biệt, môi trường âm học ở đây hoàn toàn là một mê cung mới đối với Trang. Tiếng máy may cơ học của bà Lan dưới tầng trệt bắt đầu hoạt động trở lại: “Lách cách... lách cách... lách cách...” đều nhịp, tiếng kim loại va chạm dội ngược lên từ sàn gỗ mỏng tạo ra một dải âm nền liên tục. Tiếng mưa bão gào rú ngoài cửa sổ gỗ nhỏ xập xệ, tiếng triều cường vỗ vào vách tường tôn bên ngoài tạo ra những rung động hạ âm tần số thấp dưới 20Hz dội thẳng vào xương bàn chân Trang khi cô đi chân trần trên sàn nhà.


Thính giác của Trang bị quá tải hoàn toàn. Cô không thể nghe thấy tiếng dội âm quen thuộc của chiếc gậy carbon buộc sau lưng nữa. Mọi âm thanh phản hồi đều bị bóp méo, lùng bùng trong tai trái đang bị chèn ép dây thần kinh.


*Mình phải bình tĩnh. Nếu không thích nghi được với không gian này, mình sẽ trở thành một kẻ tàn phế thực sự trước họng súng của Hoàng Nam,* Trang tự nhủ, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Cô quyết định tháo bỏ đôi giày cao gót sũng nước, đặt chân trần hoàn toàn lên mặt sàn gỗ gác mái. Xúc giác lòng bàn chân lúc này trở thành giác quan thay thế tối thượng. Cô cảm nhận được độ nhám của các thớ gỗ thông cũ, độ võng của các tấm ván mục nát ở giữa phòng, và nhiệt độ ấm hơn ở góc phòng sát ống khói thông hơi của tiệm may.


Trang ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói cũ sực mùi ẩm mốc ở góc phòng. Cô đặt chiếc ba lô vải dù sát bên hông, tay phải giữ nhẹ đầu Nu đang nằm phục xuống cạnh chân cô. Trang bắt đầu thực hiện Liệu pháp thiền phơi nhiễm bóng tối mà sư cô Tịnh Yên đã truyền dạy tại chùa Linh Sơn.


Cô nhắm mắt lại dưới bóng tối tuyệt đối của đôi mắt hỏng. Cô hít vào một hơi thật sâu chu kỳ bốn giây, giữ hơi bốn giây, và thở ra đều đặn bốn giây. Cô tập trung toàn bộ tinh thần vào cơn đau buốt ở lòng bàn tay trái đang rỉ máu dưới lớp gạc ướt và vết trầy xước ê ẩm ở bả vai phải bầm tím. Cô dùng chính những nỗi đau thể xác thực tế này làm mỏ neo nhận thức, tách biệt tâm trí khỏi màn sương mù ảo giác do nhãn áp Atropine gây ra.


Dần dần, nhịp tim của Trang hạ xuống từ một trăm hai mươi nhịp xuống còn bảy mươi nhịp một phút. Đại não cô bắt đầu lấy lại sự tĩnh lặng tuyệt đối giữa bầu không khí hỗn loạn của khu ổ chuột.


Trang kích hoạt Ngưỡng 3: Định vị không gian đa chiều 3D. Cô không dùng gậy carbon gõ mạnh vì tiếng động lớn dễ làm lộ vị trí dưới sự rình rập của trinh sát ngoài ngõ. Cô dùng đầu ngón tay phải gõ khẽ hờ, nhịp ba liên tục lên mặt sàn gỗ: “Cộc... cộc... cộc...” ở tần số cực nhỏ.


Sóng âm phản hồi từ tiếng gõ móng tay siêu nhỏ dội ngược lại từ trần mái tôn thấp, vách tường gỗ mỏng và đống đầu máy may cũ rỉ sét xếp ở góc phòng. Trang căng tai lắng nghe độ vang âm thanh (reverb) kéo dài chưa đầy 0.3 giây của căn phòng hẹp.


*Một chiếc bàn may Singer cũ cách vai trái một mét hai mươi phân. Độ dốc sàn lệch về phía cửa ra vào ba độ. Trần nhà tôn dốc nghiêng từ trái sang phải, điểm thấp nhất cách đầu mình khi đứng thẳng chỉ mười phân. Đống đầu máy may cũ rỉ sét xếp cao một mét hai mươi ở góc phòng bên phải, tạo ra một vùng mù âm học rộng nửa mét.*


Một bản đồ không gian ba chiều hoàn chỉnh, chi tiết đến từng cm của căn gác mái bỏ hoang dần hiện lên sống động, rõ nét trong tâm trí Trang. Cô đã làm chủ được không gian mới, vượt qua sự phong tỏa giác quan ban đầu.


Đêm sâu dần. Thời gian trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ của cơn bão bắt đầu suy yếu ngoài sông Sài Gòn. Chỉ còn tiếng máy may của bà Lan dưới nhà vẫn thỉnh thoảng kêu lên “lách cách... lách cách...” đều nhịp để ngụy trang tiếng động cho Trang lẩn trốn.


Khoảng hai giờ sáng.


Tiếng lách cách đều nhịp của chiếc máy may cơ học dưới tầng trệt bỗng dưng ngưng bặt một cách đột ngột.


Sự im lặng bất ngờ bao trùm lấy căn gác mái tối om sực mùi dầu máy. Nu đang ngủ say cạnh chân Trang bỗng nhiên nhổm dậy, hai tai nó vểnh ngược ra phía trước, toàn bộ lớp lông dọc sống lưng dựng đứng lên. Chú chó phát ra một tiếng gầm gừ cực nhỏ, tần số thấp dội lên từ lồng ngực căng cứng.


Trang lập tức nín thở, cơ thể cô đóng băng hoàn toàn trong bóng tối. Cô kích hoạt Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng ở mức tối đa, áp tai sát xuống khe hở của sàn gỗ mục nát để lắng nghe những dao động âm thanh truyền lên từ tầng trệt.


“Lộp... bộp... sột... soạt...”


Tiếng đế giày cao su cứng dã ngoại nện rón rén, cực khẽ trên sàn xi măng tầng trệt. Nhịp bước di chuyển không tiếng động của một gã đàn ông khỏe mạnh, đang cố tình triệt tiêu tiếng động cơ thể khi bước qua cửa sắt rỉ sét vừa được mở khẽ.


Kèm theo đó là một âm thanh quen thuộc dội ngược lên qua khe sàn gỗ mỏng: nhịp thở nông, dồn dập dải tần số cao, có chu kỳ năm giây một lần đều đặn đến lạnh người.


Trang cảm thấy máu trong huyết quản mình như đông cứng lại. Âm sắc nhịp thở và tiếng đế giày cao su cứng dã ngoại ấy trùng khớp hoàn toàn với đặc điểm âm học của gã giang hồ bám đuôi Bùi Tiến Dũng—kẻ đã đột nhập căn hộ Thanh Đa của cô chiều hôm kia dưới sự thuê mướn của Vũ Hoàng Nam.


Hắn đã tìm ra nơi ẩn náu của cô ngay trong đêm đầu tiên cô đào thoát về Quận 8.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!