Đào thoát dưới mưa
Căn phòng khách tối om của căn hộ tầng bốn block C chung cư Thanh Đa cũ bỗng chốc bị nén chặt bởi một luồng áp suất ngột ngạt. Tiếng khóa cửa sắt xoay khẽ “lách... cách” ngoài hành lang không đơn thuần là một âm thanh cơ học. Đối với Trịnh Thùy Trang, tiếng động ấy dội thẳng vào thùy chẩm đang căng tức của cô như một tín hiệu tử thần.
Hắn đang ở đó. Vũ Hoàng Nam. Kẻ sở hữu nhịp thở diaphragmatic năm giây một chu kỳ đều đặn đến lạnh người đang lén lút tra chiếc chìa khóa phụ vào ổ. Hắn đã sao chép nó từ chùm chìa khóa của dì út Nguyễn Thị Nhã trong một lần bà sơ hở dọn dẹp. Hắn đột nhập vào giờ này không phải để kiểm tra sức khỏe của cô như một người huấn luyện ân cần; hắn đến để lấy mạng cô, hoặc để thu hồi chiếc máy ghi âm định vị GPS chứa tệp còi câm siêu âm mà cô đang giấu kín.
Trang nín thở. Lòng bàn tay trái của cô—nơi bị cạnh sắt rỉ sét của cột đèn công trường Nguyễn Trãi cứa rách sâu—bắt đầu nhức đỏ dữ dội dưới lớp gạc y tế ướt sũng. Cơn đau buốt dội thẳng lên đại não hằng đêm nay lại càng trở nên khốc liệt khi cô siết chặt tay. Bả vai phải bầm tím, trầy xước sau cú va đập vào cạnh tủ gỗ cứng lúc chiều khiến cô gần như mất đi hai mươi phần trăm lực vung tay phải. Chưa kể, hai nhãn cầu nóng rực và căng tức do tác dụng giãn đồng tử của độc chất Atropine mà Hoàng Nam lén tẩm vào lọ thuốc nhỏ mắt hằng ngày đang làm nhãn áp của cô tăng cao, bóp nghẹt thính giác định vị tự nhiên xuống dưới hai mét.
Cô không thể đối đầu vật lý với hắn trong tình trạng tàn phế tạm thời này. Cô phải trốn.
“Nu, đi,” Trang truyền hiệu lệnh bằng một cái giật nhẹ trên dây xích da.
Chú chó Labrador đen ba tuổi khẽ rên một tiếng cực nhỏ trong cổ họng. Nhịp tim của nó dội qua bàn tay Trang ở mức một trăm ba mươi nhịp một phút, căng cứng nhưng hoàn toàn tỉnh táo sau khi được tháo bỏ chiếc vòng cổ tẩm hóa chất liên mộc kích thích thần kinh. Sự gắn kết sinh học giữa hai sinh mạng bị tổn thương đã thức tỉnh hoàn toàn. Nu không còn bị khống chế bởi tiếng còi câm của Hoàng Nam nữa; nó dán sát vào hông cô, bước đi không một tiếng động hướng về phía ban công bếp.
Trang áp dụng Kỹ thuật di chuyển triệt tiêu tiếng bước chân hằng đêm cô vẫn luyện tập. Cô đi bằng phần ức bàn chân, dồn trọng tâm cơ thể đều đặn để không tạo ra tiếng ma sát giày trên sàn gạch men ẩm ướt. Tiếng mưa bão quất rầm rập vào mái tôn ngoài ban công và tiếng sấm sét nổ vang rền từ phía sông Sài Gòn trở thành một màn ngụy trang âm học hoàn hảo, nuốt chửng mọi dao động cơ học nhỏ nhất phát ra từ chuyển động của cô.
Khi gót chân cô vừa chạm vào ngưỡng cửa ban công bếp, tiếng chốt cửa sắt chính căn hộ phía sau lưng cô rít lên một tiếng khô khốc. Cửa đã mở. Luồng gió lạnh sực mùi mưa bão từ hành lang ùa vào phòng khách, mang theo cả mùi liên mộc đắng ngắt vương trên người Hoàng Nam.
Trang không quay đầu lại. Cô biết mình chỉ có đúng mười giây trước khi hắn nhận ra căn phòng khách hoàn toàn trống rỗng.
Ban công phía sau bếp của chung cư Thanh Đa cũ không có chuồng cọp rào kín mà chỉ có giàn hoa sắt tự chế rỉ sét của chủ nhà trước. Bên dưới giàn hoa là các bệ bê tông đỡ cục nóng máy lạnh của tầng ba và tầng hai, san sát nhau tạo thành các nấc thang tự nhiên dẫn xuống khoảng sân sau tối tăm. Đối với một người khiếm thị bị thương ở cả hai tay, việc leo xuống đây dưới trời mưa bão dầm dề là một hành vi tự sát thực sự.
Trang quăng chiếc ba lô vải dù sẫm màu chứa cuốn hồ sơ chuyên án chữ nổi Braille và một trăm năm mươi triệu đồng tiền mặt lên lưng, siết chặt quai đeo dọc theo chiếc gậy carbon bọc cao su đặc chế đang buộc sau lưng. Cô quỳ xuống vách ban công ướt sũng, dùng tay trái rách sâu bám chặt vào thanh sắt rỉ sét đầu tiên. Cơn đau buốt từ vết thương lòng bàn tay trái dội lên như một nhát dao cắt vào da thịt, nhưng cô nghiến chặt răng, dùng chính nỗi đau thể xác ấy làm mỏ neo nhận thức để giữ cho đại não không bị rơi vào ảo giác hay hoảng loạn do nhãn áp Atropine gây ra.
“Nu, xuống trước. Tìm bệ đỡ,” Trang ra lệnh bằng xúc giác đầu ngón tay chạm vào tai chú chó.
Nu thông minh hơn bất kỳ chú chó dẫn đường nào. Nó khẽ nhổm người, dùng móng vuốt bám vào gờ bê tông của cục nóng máy lạnh tầng ba ngay dưới ban công một mét, rồi nhảy gọn xuống không gây ra tiếng động lớn nhờ tiếng mưa xối xả che giấu. Trang nghe tiếng đệm chân mềm mại của Nu chạm vào bệ bê tông dội ngược lên, cô lập tức đu mình xuống.
Cơn gió bão quật mạnh vào bả vai phải bầm tím của cô. Lực bám của tay phải bị suy giảm nghiêm trọng khiến toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn lên lòng bàn tay trái đang rỉ máu dưới lớp gạc.
*Một nhịp... hai nhịp...*
Bàn chân trần của Trang rà soát vách tường bê tông thô ráp, cảm nhận độ nhám để định vị gờ bệ máy lạnh tầng ba. Đột ngột, tay trái cô bị trượt do rêu mốc bám trên thanh sắt ướt sũng. Trang suýt rơi tự do xuống khoảng sân bê tông sâu mười mét bên dưới. Trong khoảnh khắc sinh tử, cô buộc phải rút chiếc gậy carbon sau lưng, tì mạnh đầu bọc cao su đặc chế vào vách tường để tạo lực bẩy giữ thăng bằng.
“Ken két...”
Thân gậy carbon siêu cứng uốn cong nhẹ, phát ra một tiếng rít ma sát nhỏ dội ngược vào màng nhĩ tai trái. Tiếng rít ấy ngay lập tức bị một tiếng sấm nổ vang rền từ bầu trời đen kịt nuốt chửng. Nu nhanh nhẹn ngậm chặt lấy đai lưng áo khoác của Trang kéo mạnh, giúp cô lấy lại điểm tựa và đặt được cả hai chân lên bệ bê tông tầng ba an toàn.
Trang thở dốc, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa buốt giá chảy ròng ròng trên mặt. Cô không dừng lại một giây nào. Áp dụng Phương pháp vẽ bản đồ tiếng vang thô sơ bằng cách lắng nghe tiếng mưa đập vào các vách tường tôn xung quanh, cô liên tục thực hiện cú leo xuống tầng hai rồi tầng một. Mỗi bước di chuyển là một lần lòng bàn tay trái rách sâu rỉ thêm máu tươi, nhưng ý chí sinh tồn sắt đá của một công tố viên không cho phép cô gục ngã.
Khi hai bàn chân trần của Trang chạm vào nền đất nện ẩm mốc, sũng nước của khoảng sân sau block C, cô biết mình đã thoát khỏi căn hộ tầng bốn thành công. Bây giờ là mười hai giờ năm phút đêm. Cô có đúng mười phút trước khi cảnh sát khu vực Lê Văn Quyết thực hiện đợt tuần tra hành lang tiếp theo và phát hiện ra cửa căn hộ đã mở.
Nhưng lối thoát phía sau block C không hề trống trải.
Trang dắt Nu lách qua những lối đi hẹp ngập tràn rác thải sinh hoạt và những chiếc xe máy cũ rỉ sét của cư dân chung cư. Cô hướng thẳng về phía lối cầu thang thoát hiểm phía sau tòa nhà—con đường duy nhất để lách ra cổng phụ hướng ra đường lớn Thanh Đa.
Tuy nhiên, khi tiến sát đến chân cầu thang thoát hiểm bằng sắt, Trang đột ngột đứng khựng lại. Cô giật khẽ dây xích để ra hiệu cho Nu nằm rạp xuống sau một đống lốp xe hỏng.
Thính giác lâm sàng của cô, dù bị Atropine làm suy giảm mười lăm phần trăm, vẫn lập tức bóc tách được những dao động âm thanh bất thường ẩn dưới tiếng mưa xối xả đập vào mái tôn cầu thang.
“Xoẹt... tách...”
Tiếng bánh xe kim loại của bật lửa rít nhẹ, kèm theo một đốm sáng nhỏ mà Trang không thể nhìn thấy, nhưng khứu giác nhạy bén của cô lập tức ngửi thấy mùi khói thuốc lá rẻ tiền sực nồng bay theo chiều gió bão.
“Mưa gió kiểu này thì con mồi nào chịu nổi mà trốn ra ngoài. Thằng Anh nó kỹ tính quá mức rồi,” một giọng nam giới khàn đặc cằn nhằn dội lại từ gầm cầu thang thoát hiểm.
“Mày bớt lèm bèm đi. Ông Hải đã chỉ đạo rồi, rạng sáng mai có lệnh bắt tạm giam chính thức. Chúng ta chỉ cần canh chặt cái lối thoát hiểm phía sau này, không để một con ruồi lọt qua,” giọng nói thứ hai trầm hơn, kèm theo tiếng vải áo mưa nylon cọ xát vào nhau sột soạt.
Hai trinh sát của Phan Thế Anh. Họ không đứng gác ngoài sảnh chính mà đã âm thầm thiết lập một chốt chặn ngay dưới chân cầu thang thoát hiểm phía sau—lối đi duy nhất của cô.
Vòng vây trinh sát của Thế Anh đã khép chặt sớm hơn dự kiến. Nếu Trang cố tình dùng gậy carbon gõ xuống nền bê tông để định vị lối đi lúc này, tiếng gõ dải tần 3.2kHz đặc trưng chắc chắn sẽ phản phản phản hồi trực tiếp vào tai hai trinh sát, tố cáo hành tung của cô ngay lập tức. Cô đang đứng cách họ chưa đầy ba mét trong một không gian hẹp đầy chướng ngại vật.
Trang nín thở, lưng tựa sát vào vách tường gạch ẩm mốc của block C. Cơn đau từ bả vai phải bầm tím và lòng bàn tay trái rách sâu rỉ máu dưới lớp gạc ướt sũng đang không ngừng hành hạ hệ thần kinh của cô. Nhưng đại não cô đang hoạt động với tốc độ cực hạn của một công tố viên hình sự chuyên nghiệp. Cô bắt đầu phân tích các thông số chiến thuật thực địa:
- Khoảng cách đến lối ra cổng phụ: Khoảng năm mét qua một hành lang hẹp lát gạch men ướt.
- Chướng ngại vật: Hai trinh sát đang đứng trú mưa ngay góc cua cầu thang, tay họ chắc chắn đang giữ đèn pin và bộ đàm.
- Yếu tố gây nhiễu: Tiếng mưa bão gào rú và tiếng nước chảy xiết ào ào từ ống xả nước mưa của tòa nhà dội thẳng xuống nền xi măng sát chân họ.
Cô không thể dùng bạo lực khóa khớp bằng gậy carbon vì bả vai phải đang bị chấn thương ê ẩm không đủ lực ra đòn quyết định chống lại hai gã đàn ông khỏe mạnh có vũ khí. Cô buộc phải dùng Kỹ thuật di chuyển triệt tiêu tiếng bước chân kết hợp với sự hỗ trợ của Nu.
Trang lén rút lọ xịt tinh dầu hương thảo mộc đậm đặc trong túi áo vest ra, xịt khẽ một làn sương mỏng vào khoang mũi của Nu. Mùi hương thảo mộc nồng nặc lập tức thanh lọc khứu giác của chú chó, giúp nó không bị kích ứng bởi mùi khói thuốc lá hay mùi liên mộc đắng ngắt từ sàn nhà dội lên, giữ vững sự tĩnh lặng tuyệt đối.
“Nu, đi sát chân chị. Chậm hằng nhịp,” Trang truyền lệnh bằng một cái chạm nhẹ vào gáy chú chó.
Cô bắt đầu bước đi. Mỗi bước di chuyển của Trang là một sự tính toán toán học chuẩn xác về lực học. Cô đi bằng phần ức bàn chân, dồn trọng tâm cơ thể đều đặn từ gót lên ngón chân để triệt tiêu hoàn toàn tiếng ma sát của giày trên sàn gạch men ướt. Cô đồng bộ hóa từng nhịp bước của mình với tiếng sấm rền và tiếng nước xả ào ào từ ống xả nước mưa của tòa nhà.
*Một bước... hai bước...*
Nu di chuyển nhịp nhàng như một chiếc bóng đen không tiếng động, bốn chân của nó chạm đất êm ái đến mức gần như vô hình. Trang cảm nhận được hơi ấm từ bộ lông của Nu áp sát vào chân mình, làm mỏ neo định vị không gian duy nhất cho cô trong bóng tối tuyệt đối.
Khi họ đi ngang qua góc cua cầu thang thoát hiểm, khoảng cách giữa Trang và hai trinh sát của Thế Anh chỉ còn chưa đầy một mét rưỡi. Cô thậm chí có thể nghe thấy nhịp thở nông của gã đang hút thuốc và ngửi thấy mùi vải áo mưa nylon ẩm mốc của họ.
Đúng lúc đó, một tai biến nhỏ xảy ra.
Lòng bàn tay trái rách sâu của Trang do phải bám chặt vào quai đeo ba lô quá lâu đột ngột bị chuột rút, cơ tay co thắt dữ dội khiến cô vô tình làm tuột chiếc kính râm phân cực đang đeo trên mắt. Chiếc kính rơi xuống vách tường bê tông ẩm mốc.
“Cạch.”
Một tiếng động va chạm nhựa cực nhỏ vang lên giữa hai tiếng sấm.
“Tiếng gì thế?” Gã trinh sát hút thuốc lập tức khựng lại, tiếng vải áo mưa sột soạt khi hắn xoay người hướng về phía góc tối nơi Trang đang đứng bất động.
Trang đóng băng toàn bộ cơ thể. Nhịp tim cô vọt lên một trăm hai mươi nhịp một phút nhưng cô cố cưỡng chế nhịp thở đều đặn dưới năm giây một chu kỳ để không tạo ra tiếng gió rít qua kẽ răng. Cô đứng im như một bức tượng thạch cao trong bóng tối, đôi mắt trong trẻo không tiêu cự mở to nhưng hoàn toàn vô hồn dưới màn mưa dầm dề.
Nu cũng đứng bất động, đầu nó cúi thấp, tai vểnh ngược ra phía sau để nghe ngóng chuyển động của đối phương.
“Chắc là con chuột cống hay mảng vữa tường rụng thôi. Mưa bão thế này gạch đá chung cư cũ lở suốt,” gã trinh sát thứ hai tặc lưỡi, tiếng bật lửa lại vang lên “tách... tách” phá vỡ sự căng thẳng.
“Ừ, mẹ kiếp, cái block C này xuống cấp quá rồi. Điếu thuốc ướt hết cả rồi này,” gã thứ nhất càu nhàu quay lại góc trú mưa.
Khoảng trống thời gian tử thần đã mở ra. Trang không nhặt lại chiếc kính râm phân cực bị mất—cái giá thật sự cô phải trả để bảo toàn hành tung của mình. Cô áp dụng Kỹ thuật di chuyển triệt tiêu tiếng bước chân di chuyển nhanh ba bước dài, lách qua khe cửa hẹp thoát hiểm đầy dây kẽm gai rỉ sét của cổng phụ chung cư.
Cơn gió bão ngoài đường lớn quật mạnh vào mặt Trang, mang theo luồng không khí buốt lạnh và tiếng còi xe cấp cứu rú vang từ phía xa. Cô đã thoát khỏi block C Thanh Đa thành công, vượt qua toàn bộ hệ thống giám sát vật lý của Phan Thế Anh.
Nhưng cuộc đào thoát dưới mưa chỉ mới bắt đầu.
Trang dắt Nu bước nhanh trên vỉa hè đường Thanh Đa sũng nước. Không có chiếc kính râm che giấu đôi mắt không tiêu cự, cô phải cúi thấp đầu dưới vành mũ áo khoác măng-tô sũng nước để tránh sự chú ý của những chiếc xe máy lướt qua dưới ánh đèn đường nhạt nhòa.
Đột nhiên, chú chó Nu bỗng nhiên ghì chặt xích da.
Cơ thể chú chó Labrador đen căng cứng lại như một khúc gỗ. Nó đứng khựng lại ngay giữa lối đi bộ hẹp hướng ra đường lớn Thanh Đa. Nu không sủa dữ dội, nhưng nó phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ, trầm thấp dội lên từ lồng ngực—phản xạ cảnh giác tột độ trước một thực thể đe dọa trực tiếp.
Trang lập tức dừng bước. Cô căng toàn bộ hệ thần kinh thính giác lâm sàng đang bị Atropine làm ù nhẹ để phân tích không gian phía trước mặt.
“Lộp... bộp... lộp... bộp...”
Tiếng mưa rơi đều đặn, nặng hạt đập vào một bề mặt vải căng căng rất gần—tiếng mưa đập vào tán ô vải.
Kèm theo đó là tiếng bước chân nện đều “bạch... bạch... bạch...” trên những vũng nước mưa trơn trượt của vỉa hè. Nhịp bước trầm ổn, nặng nề và dứt khoát của một người đàn ông đang đứng chắn ngay giữa lối đi duy nhất của cô dưới màn mưa xối xả.
Một bóng người che ô đen đứng bất động cách cô chưa đầy một mét rưỡi, phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất hướng ra đường lớn Thanh Đa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!