Vòng vây siết chặt
Tiếng còi xe cảnh sát tuần tra của Lê Văn Quyết rú vang ở đầu ngõ chung cư Thanh Đa, báo hiệu vòng vây hành chính của Trần Thế Hải chuẩn bị khép chặt.
Căn phòng khách tối om của căn hộ tầng bốn block C sũng nước mưa và sực nồng mùi liên mộc đắng ngắt. Trang đứng bất động bên cạnh chiếc bàn gỗ, bàn tay trái bọc gạc rướm máu khẽ run lên vì nhịp tim tăng vọt, trong khi bả vai phải ê ẩm rát buốt từ cú va đập vào cạnh tủ gỗ cứng lúc nãy vẫn đang không ngừng biểu tình. Cơn đau từ hai vết thương vật lý ấy dội thẳng lên đại não, nhưng chính sự đau đớn ấy lại là mỏ neo nhận thức duy nhất giữ cho cô không bị kéo tuột vào màn sương mù ảo giác do độc chất Atropine đang làm giãn nở cực độ hai đồng tử.
Nu vẫn đang sủa điên cuồng bên cạnh vũng hóa chất vỡ trên sàn nhà. Chú chó Labrador đen ba tuổi, vốn luôn hiền lành và phục tùng, giờ đây đang mất kiểm soát hoàn toàn. Tiếng sủa của nó dội vào các vách tường bê tông ẩm mốc của căn hộ cũ, tạo ra những sóng âm phản hồi hỗn loạn, chèn ép lên màng nhĩ tai trái của Trang khiến thính giác định vị của cô bị thu hẹp đáng kể. Cô chỉ có thể cảm nhận được không gian trong bán kính chưa đầy hai mét.
"Cô Trang! Công an phường và người của Viện kiểm sát đang lên cầu thang! Tiếng bước chân đông lắm!" Giọng nói hốt hoảng của bảo vệ Lê Văn Tám vang lên bên tai cô, kèm theo tiếng thở dốc dồn dập của ông sau khi chạy từ tầng trệt lên.
Trang nhắm mắt lại. Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt không tiêu cự, cô lập tức kích hoạt Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng. Vượt qua tiếng mưa bão gào rú ngoài cửa sổ và tiếng sủa của Nu, cô bắt đầu bóc tách các dải âm thanh đang truyền lên từ lối cầu thang bộ xi măng dốc đứng.
Tiếng bước chân nện giày da đế cứng, dứt khoát và mang theo nhịp điệu uy quyền hành chính. Ít nhất là ba người. Đi đầu là nhịp bước nhanh, nông—đó là Trần Minh Quân, gã kiểm sát viên đối thủ luôn đố kỵ với cô. Theo sau là tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Thượng úy Phan Thế Anh, điều tra viên trẻ hiếu thắng. Và cuối cùng, một nhịp bước trầm ổn, rộng dài nhưng hơi khập khiễng nhẹ do chấn thương cũ—Thám tử Lê Minh. Sự xuất hiện của Lê Minh khiến Trang khẽ siết chặt chuôi chiếc gậy carbon dưới đất.
"Cô Trang, họ đến để phong tỏa hiện trường vụ đột nhập của gã giang hồ lúc nãy đúng không?" Ông Tám lo lắng hỏi, tay vẫn cầm chiếc đèn pin quét qua quét lại căn phòng đầy mảnh thủy tinh vỡ.
"Không, ông Tám." Giọng Trang lạnh lùng, tĩnh lặng như nước sâu. "Họ đến không phải để bảo vệ tôi. Họ đến để tước vũ khí của tôi."
Cô khẽ nghiêng đầu về phía góc bếp tối tăm, nơi Trần Tiến đang nín thở ẩn nấp. Bằng một giọng cực nhỏ chỉ đủ để sóng âm truyền đi trong khoảng cách một mét, cô ra lệnh: "Tiến, lách qua lối cửa sổ giàn hoa sắt mà gã Dũng vừa thoát. Mang theo máy Spektra. Tuyệt đối không được để họ tịch thu dải tần 19.2kHz."
Trang nghe thấy tiếng vải nylon áo mưa của Tiến khẽ sột soạt, sau đó là tiếng bước chân đi tất trượt nhẹ cực khéo của cậu lách ra phía ban công sũng nước. Tiến đã thoát ra ngoài an toàn ngay trước khi tiếng gõ cửa sắt rầm rầm vang lên.
"Rầm! Rầm!"
"Đề nghị mở cửa! Chúng tôi thực hiện công vụ kiểm sát và điều tra hình sự!" Giọng nói lanh lảnh, đầy đắc ý của Trần Minh Quân dội qua khe cửa sắt.
Bảo vệ Tám nhìn Trang, thấy cô khẽ gật đầu, ông mới run rẩy tiến lại gần kéo chốt cửa.
Cánh cửa sắt vừa mở ra, một luồng khí lạnh mang theo mùi mưa và mùi ẩm mốc của hành lang chung cư ập vào phòng. Trần Minh Quân bước vào đầu tiên, bộ vest công sở phẳng phiu của hắn tương phản hoàn toàn với không gian sập xệ, đầy mùi hóa chất đắng ngắt của căn hộ. Theo sau hắn là Phan Thế Anh, gương mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc lẹm quét nhanh qua vũng nước vỡ trên sàn gạch men.
"Kính chào Công tố viên Trịnh Thùy Trang," Quân lên tiếng, giọng nói ngọt nhạt nhưng chứa đựng sự mỉa mai tột độ. "Tôi không ngờ căn hộ của một đồng nghiệp xuất sắc nhất Viện kiểm sát Khánh Bình lại đang chứa đựng một hiện trường hỗn loạn như thế này. Có cả hóa chất lạ, và... một chú chó đang phát điên."
Nu nghe giọng người lạ, càng sủa dữ dội hơn, xích sắt trên cổ nó khua lách cách xuống sàn nhà. Thế Anh lập tức đặt tay lên bao súng ngắn bên hông, giọng nói đanh thép: "Yêu cầu kiểm soát chú chó ngay lập tức, nếu không chúng tôi buộc phải dùng biện pháp cưỡng chế vật lý."
Trang bước lên một bước, gõ nhẹ chiếc gậy carbon xuống sàn gạch men tạo ra tiếng "cạch" khô khốc ở dải tần 3.2kHz quen thuộc để vẽ lại sơ đồ đứng của ba người trong phòng. Cô lạnh lùng nói: "Thượng úy Thế Anh, đây là chú chó dẫn đường đã được cấp phép hoạt động của tôi. Nó vừa bị tấn công bởi một kẻ đột nhập trái phép. Đề nghị anh giữ đúng tác phong nghiệp vụ hình sự."
Trần Minh Quân khẽ cười nhạt, hắn rút từ trong cặp tài liệu da ra một văn bản hành chính có đóng dấu đỏ chót của Viện kiểm sát nhân dân thành phố Khánh Bình. Hắn hắng giọng, đọc bằng tông giọng đều đều nhưng nhấn mạnh từng chữ:
"Căn cứ quyết định số 412 của Viện kiểm sát nhân dân thành phố Khánh Bình, do Phó Viện trưởng Trần Thế Hải ký duyệt khẩn cấp vào lúc mười giờ tối nay. Đình chỉ công tác kiểm sát lâm thời đối với Kiểm sát viên sơ cấp Trịnh Thùy Trang kể từ giờ phút này. Lý do: Phát hiện dấu vết sinh học và ADN của Trịnh Thùy Trang tại hiện trường vụ án mạng thứ ba bên kênh tẻ Quận 8. Y tá Nguyệt tại bệnh viện cũng đã xác nhận mẫu máu xét nghiệm của cô Trang có nồng độ chất hướng thần vượt ngưỡng cho phép, có dấu hiệu loạn thần bạo lực sau sang chấn chấn thương tai nạn mười lăm năm trước."
Quân bước lại gần Trang, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một mét. Trang ngửi thấy mùi nước hoa đắt tiền sực nồng của hắn hòa lẫn với mùi giấy mới. Hắn giơ văn bản trước mặt cô, dù biết cô không thể nhìn thấy: "Cô Trang, kể từ bây giờ, cô chính thức thuộc diện Ngưỡng 9: Kẻ tình nghi lẩn trốn bị tước quyền công tố. Cô không còn quyền tiếp cận bất kỳ hồ sơ chuyên án 'Bác Sĩ Giải Phẫu' nào nữa."
Áp lực pháp lý tột cùng sập xuống đầu Trang như một gáo nước lạnh giữa đêm mưa bão. Toàn bộ danh vọng xã hội, danh phận công tố viên mà cô đã dùng mười lăm năm nỗ lực vượt qua khuyết tật thể xác để xây dựng, giờ đây bị tước bỏ chỉ bằng một tờ giấy lộn có chữ ký của Trần Thế Hải.
"Tôi yêu cầu giám định lại mẫu máu và ADN tại chỗ," Trang nghiến răng, giọng cô run lên vì phẫn nộ nhưng vẫn giữ được sự đanh thép của tư duy pháp lý. "Mẫu máu tại bệnh viện đã bị tráo đổi. Báo cáo pháp y của Đỗ Minh Tuấn về thời gian tử vong của nạn nhân thứ ba có sự sai lệch logic nghiêm trọng so với lộ trình di chuyển thực tế của tôi hằng ngày!"
"Yêu cầu bị bác bỏ thẳng thừng bởi Phó Viện trưởng Trần Thế Hải," Quân cắt ngang lời cô bằng sự lạnh lùng hành chính. "Mọi chứng cứ sinh học đều hoàn hảo không tì vết dưới sự giám định của cơ quan kỹ thuật hình sự chuyên nghiệp. Cô Trang, cô đang tự biện hộ bằng những lập luận hoang tưởng của một người bệnh tâm thần."
Phan Thế Anh tiến lên một bước, đôi mắt gã trừng trừng nhìn vào chiếc gậy carbon màu trắng bạc trên tay Trang: "Để phục vụ công tác điều tra và đảm bảo an toàn cho lệnh giám sát hành chính, đề nghị cô Trang giao nộp chiếc gậy carbon định vị này. Chúng tôi nghi ngờ nó chứa các thiết bị ghi âm hoặc can thiệp kỹ thuật trái phép vào hiện trường vụ án mạng Quận 8."
Thế Anh vươn tay định giật lấy chiếc gậy carbon từ tay Trang. Trang khẽ lùi lại một nhịp, bả vai phải bầm tím của cô nhói lên đau đớn, khiến lực vung gậy tự vệ bị giảm đi rõ rệt. Nếu mất đi chiếc gậy carbon này, cô sẽ hoàn toàn bị mù hai lần—không có công cụ tạo dải tần dội âm 3.2kHz, cô sẽ không thể di chuyển quá hai mét trong căn hộ của chính mình.
"Thượng úy Thế Anh, dừng tay lại."
Một giọng nói trầm ấm, khàn khàn nhưng mang theo uy lực thực chiến đầy góc cạnh vang lên từ phía sau. Thám tử Lê Minh bước lên che chắn trước mặt Trang, vai rộng của anh sượt qua bả vai cô, mang theo mùi sờn cũ của chiếc áo khoác da sũng nước mưa.
Lê Minh nhìn Thế Anh bằng ánh mắt sắc lạnh: "Nhiệm vụ của chúng ta đêm nay là thực thi lệnh đình chỉ công tác và thiết lập lệnh giám sát hành chính tại nhà đối với cô Trang, không phải là lệnh khám xét thu giữ đồ vật cá nhân. Chiếc gậy dò đường là công cụ sinh hoạt tối thiểu của một người khiếm thị. Cậu muốn báo chí ngày mai giật tít cảnh sát hình sự cướp gậy của người mù à?"
Thế Anh khựng lại, gã hậm hực thu tay về nhưng vẫn lầm bầm: "Đội trưởng, Trần Thế Hải yêu cầu phải thu giữ mọi thiết bị có khả năng ghi âm của nghi phạm."
"Tôi là người chịu trách nhiệm trực tiếp về chuyên án này tại hiện trường," Lê Minh gạt phắt đi. Anh quay sang Trần Minh Quân: "Kiểm sát viên Quân, lệnh đình chỉ đã đọc xong. Anh có thể về Viện để báo cáo hoàn thành nhiệm vụ. Việc giám sát hành chính tại căn hộ này từ giờ phút này sẽ do tôi và tổ trinh sát hình sự phụ trách trực tiếp."
Quân khẽ nhún vai, hắn hài lòng thu lại tờ quyết định, ném cái nhìn khinh bỉ về phía Trang rồi quay lưng bước ra ngoài hành lang cùng cảnh sát khu vực Quyết. Tiếng bước chân giày da của hắn nhỏ dần rồi mất hút dưới cầu thang bộ.
Trong căn phòng khách tối om lúc này chỉ còn lại Trang, Lê Minh, Thế Anh và chú chó Nu vẫn đang gầm gừ nhẹ dưới đất.
Lê Minh tiến lại gần Trang. Anh đứng đối diện với cô ở khoảng cách chưa đầy nửa mét. Trang cảm nhận được hơi thở trầm ổn, sâu dài của anh dội qua lớp không khí ẩm ướt đầy mùi liên mộc. Cô nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim của Lê Minh qua Ngưỡng 1. Nhịp tim của anh đập đều đặn ở mức tám mươi nhịp một phút—không hề có sự dao động của kẻ đang nói dối hay thực hiện một âm mưu hèn hạ.
"Cô Trang, tôi yêu cầu cô hợp tác hành chính," Lê Minh nói lớn bằng tông giọng đều đặn, nghiêm túc để Thế Anh đứng ngoài cửa có thể nghe thấy rõ ràng. "Kể từ bây giờ, cô không được phép rời khỏi căn hộ này. Mọi hành vi di chuyển ra ngoài mà không có sự hộ tống của tôi sẽ bị coi là vi phạm pháp luật và lập tức bị khởi tố bắt tạm giam."
Trong lúc nói, Lê Minh đưa tay vào túi áo khoác da. Trang nghe thấy tiếng kim loại va chạm khẽ khàng—tiếng mở nắp bật lửa Zippo bằng đồng quen thuộc của anh vang lên "tách, tách" đều nhịp. Âm thanh nhịp nhàng ấy thu hút hoàn toàn sự chú ý thính giác của Thế Anh đang đứng rình rập ngoài cửa.
Nhưng ngay dưới dải âm thanh che mắt ấy, bàn tay to bản, thô ráp của Lê Minh khẽ vươn ra dưới gầm bàn ăn. Anh không chạm vào chiếc gậy carbon của Trang, mà khẽ nắm lấy bàn tay trái đang rướm máu bọc gạc của cô.
Trang khẽ giật mình định rụt tay lại theo bản năng tự vệ cận chiến, nhưng cô lập tức dừng lại khi cảm nhận được một vật thể nhỏ, phẳng và cứng được Minh ấn nhẹ vào lòng bàn tay cô. Đó là một mảnh giấy bìa cứng dày, được cắt ra từ vỏ hộp sữa giấy, bề mặt có những vết châm nổi sắc nhọn được tạo ra thủ công bằng đinh ghim.
Đầu ngón tay nhạy cảm của Trang khẽ miết nhẹ lên bề mặt mảnh giấy dưới lớp gạc mỏng. Xúc giác cực hạn của cô lập tức giải mã được các ký tự chữ nổi Braille được châm vội vã nhưng rất rõ ràng:
"C-Ó N-Ộ-I G-I-Á-N. T-R-Ố-N N-G-A-Y."
Trang giữ gương mặt hoàn toàn lạnh lùng, không một chút biểu cảm dao động trước sự giám sát của Thế Anh. Cô khẽ khép các ngón tay lại, giấu nhẹm mảnh giấy nổi vào sâu trong túi áo vest công sở tối màu của mình. Cô khẽ gật đầu một nhịp cực nhỏ, đủ để Lê Minh cảm nhận được sự tiếp nhận thông tin.
Lê Minh buông tay ra, anh đóng nắp bật lửa Zippo lại bằng một tiếng "tách" dứt khoát. Anh quay người bước ra phía cửa chính, nói vọng lại bằng giọng sắc lạnh hành chính: "Thượng úy Thế Anh, thiết lập chốt giám sát vòng ngoài tại chân block C. Đêm nay tôi sẽ trực tiếp gác ở hành lang tầng bốn này. Không để bất kỳ ai ra vào căn hộ."
Tiếng cửa sắt căn hộ khép lại khẽ khàng, để lại Trang đứng đơn độc giữa phòng khách tối tăm. Tiếng mưa bão ngoài kia vẫn gào rú dữ dội đập vào cửa kính sũng nước, sấm sét nổ vang ngoài bến sông như đang báo hiệu cho một đêm đào thoát ngầm đầy giông bão sắp bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!