Nhịp gõ bóng tối
Mưa ở thành phố Khánh Bình luôn mang theo một mùi vị rất riêng. Đó không chỉ là cái ẩm ướt thuần túy của những đám mây sũng nước từ phía bến sông đổ vào, mà còn là sự pha trộn nồng nặc giữa mùi vôi vữa mục nát của những bức tường chung cư cũ, mùi dầu máy rỉ sét bốc lên từ các tiệm sửa xe dưới tầng trệt, và mùi thảo mộc dịu nhẹ của tinh dầu oải hương mà Trịnh Thùy Trang luôn dùng để đánh dấu lối đi trong căn hộ của mình.
Đối với một người đã sống mười lăm năm trong bóng tối tuyệt đối như Trang, mưa không phải là một bức màn cản trở tầm nhìn, mà là một bản đồ âm thanh sống động. Tiếng mưa xối xả đập vào mái tôn rỉ sét của ban công tạo ra một dải âm tần số cao, định vị giới hạn phía ngoài của căn phòng. Tiếng những giọt nước rỉ đều đặn từ cục nóng máy lạnh của nhà hàng xóm dội xuống bục xi măng phía dưới tạo thành một nhịp gõ đều đặn cứ mỗi 1.2 giây, giúp cô xác định hướng Đông Bắc.
Trang đứng yên giữa phòng khách của căn hộ tầng 4, block C chung cư Thanh Đa cũ. Cô mặc một bộ vest công sở màu xanh sẫm chỉn chu, mái tóc đen ngắn ngang vai được chải gọn gàng. Đôi mắt cô trong trẻo, không một chút tì vết, nhưng nếu ai đó nhìn kỹ sẽ nhận ra chúng hoàn toàn thiếu đi một tiêu cự cố định. Đôi mắt ấy không nhìn vào vạn vật, nó chỉ hướng về một khoảng không vô định. Nhưng bù lại, đôi tai của Trang khẽ động đậy theo từng biến chuyển nhỏ nhất của bầu không khí xung quanh.
Cô nâng cánh tay phải lên. Ngón tay thon dài, nhợt nhạt của cô siết nhẹ quanh chuôi chiếc gậy dò đường bằng sợi carbon màu trắng bạc. Đây là món quà duy nhất còn sót lại của người cha quá cố đặt làm riêng cho cô từ Thụy Sĩ trước khi vụ tai nạn thảm khốc mười lăm năm trước cướp đi sinh mạng của ông. Đầu gậy được bọc một lớp cao su nén đặc biệt, được chế tạo để khi gõ xuống các bề mặt vật liệu cứng, nó sẽ phát ra một âm thanh có tần số ổn định chuẩn xác ở mức 3.2kHz.
"Cộc. Cộc."
Trang khẽ xoay cổ tay, gõ nhẹ đầu gậy xuống nền gạch men cũ. Tiếng vang dội ngược lại từ bức tường phía trước mất đúng 12 miligiây. Trong tâm trí Trang, một lưới không gian ba chiều lập tức được dựng lên với độ chính xác đến từng centimet. Bức tường cách cô đúng hai mét bốn mươi. Chiếc tủ gỗ đựng hồ sơ nằm lệch về phía bên trái mười lăm độ. Khoảng trống bên phải hoàn toàn thông thoáng, dẫn thẳng ra cửa chính.
Ở góc phòng, một tiếng thở dài trầm ấm vang lên, theo sau là tiếng xoạt xoạt nhẹ nhàng của bộ lông dày cọ xát trên nền gạch. Nu, chú chó dẫn đường dòng Labrador lông đen tròn ba tuổi, vừa nhổm dậy. Trang không cần quay đầu lại cũng có thể cảm nhận được hướng di chuyển của Nu qua tiếng móng chân khẽ chạm nhẹ trên sàn nhà.
"Nu, lại đây con."
Giọng Trang thanh mảnh, điềm tĩnh nhưng mang một uy lực tự nhiên. Nu tiến lại gần, dụi cái đầu lớn ấm áp của nó vào lòng bàn tay trái của cô. Trang quỳ xuống, dùng những ngón tay nhạy cảm vuốt ve sống mũi của chú chó, rồi lướt nhẹ xuống vùng cổ. Nhịp tim của Nu đập đều đặn ở mức 72 nhịp một phút. Hơi thở của nó mang theo mùi thức ăn hạt chuyên dụng sấy khô quen thuộc. Nu là giác quan thứ sáu của cô, là đôi mắt sống giúp cô bước qua những con phố đầy cạm bẫy của Khánh Bình.
Hôm nay là ngày huấn luyện định kỳ của Nu. Theo lịch trình hằng tuần, ông Trung – người huấn luyện viên kỳ cựu từ trại Ánh Sáng – sẽ đến vào lúc tám giờ sáng để kiểm tra phản xạ của Nu và cùng Trang thực hiện lộ trình đi bộ đến văn phòng Viện kiểm sát nhân dân thành phố.
Trang đưa tay lên gạt nhẹ mặt kính của chiếc đồng hồ đeo tay chuyên dụng dành cho người mù, dùng đầu ngón tay cảm nhận vị trí của các kim nổi. Đã là tám giờ mười lăm phút. Ông Trung chưa bao giờ đi muộn quá năm phút. Sự trễ nải này là một dị biến nhỏ trong thế giới vốn được vận hành bằng sự chính xác tuyệt đối của Trang.
Cô đứng dậy, định bước về phía bàn trà để lấy điện thoại liên lạc thì thính giác của cô bỗng bắt được một chuỗi âm thanh lạ dội lại từ phía hành lang block C.
Đó là tiếng bước chân.
Thông thường, hành lang chung cư cũ Thanh Đa luôn ồn ào bởi tiếng dép lê lẹt xẹt của những người đi chợ sớm, tiếng cười nói oang oang của trẻ con, hay tiếng bước chân nặng nề, hơi khập khiễng bên chân phải của ông Trung do di chứng của một chấn thương khớp gối cũ. Nhưng tiếng bước chân đang tiến lại gần lúc này hoàn toàn khác biệt.
Nó cực kỳ đều nhịp. Khoảng cách giữa các bước chân là đúng 0.6 giây. Người này đi giày có đế bằng cao su cứng – loại đế chuyên dụng của giày dã ngoại cao cấp. Tiếng ma sát giữa đế giày và nền xi măng ẩm ướt của hành lang được triệt tiêu đến mức tối đa, chỉ để lại những tiếng "bịch, bịch" cực nhẹ, trầm ấm và đầy lực. Trọng tâm cơ thể của người đi được phân bổ hoàn hảo, không hề có một sự lệch pha nào giữa hai chân.
Người này di chuyển như một chiếc máy được lập trình, hoặc giả, là một kẻ đã được huấn luyện để di chuyển mà không để lại bất kỳ dấu vết âm thanh thừa thãi nào trong không gian.
Nu bỗng nhiên đứng khựng lại. Trang cảm nhận được cơ vai của chú chó Labrador dưới tay mình lập tức căng cứng. Một luồng rung động khẽ khàng chạy dọc sống lưng Nu. Nó không sủa, nhưng lồng ngực nó phát ra một tiếng gầm gừ cực nhỏ ở tần số thấp, dưới ngưỡng nghe thấy của một tai người bình thường.
Nhưng Trang nghe thấy.
Cô kích hoạt *Ngưỡng 1: Thính giác tập trung lâm sàng*. Toàn bộ tiếng mưa rơi ngoài ban công, tiếng nước chảy từ đường ống rỉ sét, tiếng còi xe xa xăm dưới lòng đường lập tức bị đẩy lùi vào một màn sương nhiễu nền mờ nhạt. Trong bán kính hai mét quanh cửa chính, thính giác của cô trở thành một kính hiển vi âm học cực hạn.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa căn hộ số 402 của Trang.
Một giây tĩnh lặng trôi qua. Trang nghe thấy tiếng hít thở của người đứng ngoài cửa. Nhịp thở của người đó cực kỳ chậm và sâu. Đúng năm giây cho một chu kỳ hít vào và thở ra. Đó là nhịp thở của một người có dung tích phổi cực lớn và khả năng kiểm soát hệ thần kinh thực vật ở mức đáng kinh ngạc. Không có một chút sự vội vã của người vừa đi bộ lên bốn tầng lầu. Không có sự dao động của một vị khách thông thường.
"Kính coong."
Tiếng chuông cửa vang lên, phá vỡ bầu không khí đặc quánh. Âm thanh dội ngược từ vách tường hành lang cho Trang biết người đứng ngoài cửa cao khoảng một mét tám mươi, dáng người rộng vai, đứng thẳng tắp đối diện với khe cửa sổ.
Trang khẽ vỗ nhẹ vào vai Nu để xoa dịu chú chó, nhưng khi cô chạm vào ngực nó, nhịp tim của Nu đã vọt lên mức 130 nhịp một phút. Nó đang sợ hãi. Đây là một dị biến cực kỳ nghiêm trọng. Nu là một chú chó dẫn đường đã qua huấn luyện nghiêm ngặt, nó được dạy để giữ bình tĩnh trước mọi người lạ. Tại sao chỉ qua một cánh cửa gỗ, Nu lại biểu hiện một sự hoảng loạn bản năng lớn đến thế?
Trang bước lại gần cửa, chiếc gậy carbon gõ nhẹ một nhịp để xác định khoảng cách cuối cùng trước khi chạm tay vào ổ khóa sắt.
"Ai đó ạ?" Trang hỏi, giọng cô giữ một sự điềm tĩnh giả tạo của một nữ công tố viên chuyên nghiệp.
"Chào cô Trang. Tôi là Vũ Hoàng Nam, huấn luyện viên mới của trại Ánh Sáng."
Giọng nói từ phía sau cánh cửa dội vào. Đó là một giọng nam trung (baritone) cực kỳ trầm ấm, độ vang hoàn hảo ở dải tần 120Hz – dải tần số tự nhiên dễ tạo ra cảm giác an toàn và tin cậy nhất đối với não bộ con người. Từng ca từ được nhả ra tròn trịa, lịch sự, mang theo một sự ân cần chuẩn mực của một người làm công tác xã hội.
"Anh Trung có việc đột xuất ở quê nên đã xin nghỉ việc từ sáng nay. Ban giám đốc trại Ánh Sáng đã phân công tôi tiếp quản lộ trình huấn luyện của cô và Nu. Đây là thẻ nhân viên của tôi, tôi xin phép được gửi qua khe cửa để cô kiểm tra."
Một tiếng "xoạt" nhẹ. Một tấm thẻ nhựa cứng được đẩy qua khe hở dưới chân cửa gỗ.
Trang quỳ xuống, nhặt tấm thẻ lên. Những ngón tay của cô lướt nhanh trên bề mặt tấm thẻ. Có chữ nổi Braille dập nổi ở góc dưới: *Vũ Hoàng Nam – Huấn luyện viên trưởng*. Các đường nét dập nổi sắc sảo, hoàn toàn là thật. Nhưng trực giác của một kiểm sát viên hình sự và thính giác lâm sàng của Trang đang réo lên những hồi chuông cảnh báo.
Ông Trung đã làm việc ở trại Ánh Sáng mười năm, coi Nu như đứa con của mình. Ông chưa bao giờ nhắc đến việc có việc đột xuất ở quê, và quan trọng hơn, ông luôn nói rằng không ai ở trại có thể thay thế ông hiểu được tính khí của Nu. Vậy mà người đàn ông tên Vũ Hoàng Nam này xuất hiện, tự xưng là huấn luyện viên trưởng, với một nhịp thở đều đặn đến lạnh người và một tiếng bước chân hoàn hảo không một vết gợn.
Trang đứng dậy, tay trái cô nắm chặt lấy đai xích của Nu, tay phải từ từ vặn ổ khóa cửa sắt. Tiếng xích sắt lách cách vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cô đẩy cửa ra.
Một luồng không khí ẩm ướt tràn vào căn phòng, mang theo mùi của nước mưa dính trên lớp vải dù cao cấp và... một mùi hương lạ. Đó là mùi của cây liên mộc – một loại thảo mộc có vị đắng nhẹ, thường được dùng trong các liệu pháp xoa bóp cơ xương cho động vật, nhưng ẩn sâu dưới mùi thảo mộc đó là một mùi hóa chất hữu cơ tổng hợp cực nhẹ, sắc lạnh như mùi của cồn sát trùng phòng mổ.
Trang đứng yên ở bậu cửa. Đôi mắt cô không tiêu cự hướng thẳng về phía nguồn âm thanh.
"Chào anh Nam," Trang khẽ mỉm cười, nụ cười công sở lịch sự nhưng xa cách. "Phiền anh quá, anh Trung đi đột ngột nên tôi chưa kịp chuẩn bị."
"Không có gì đâu cô Trang," Hoàng Nam bước tới một bước.
Tiếng bước chân của hắn dừng lại chính xác ở khoảng cách một mét tám mươi trước mặt cô. Hắn đứng hoàn toàn bất động. Trang căng tai lắng nghe, cố tìm kiếm một tiếng sột soạt nhỏ của vải quần áo cọ xát, tiếng dịch chuyển trọng tâm cơ thể từ chân này sang chân kia của một người đang đứng chờ đợi.
Không có gì cả.
Hoàng Nam đứng như một pho tượng đá được tạc tác hoàn hảo. Sự bất động này đòi hỏi một sự rèn luyện cơ thể cực kỳ khốc liệt, vượt xa giới hạn của một huấn luyện viên chó thông thường.
"Nu, lại đây chào chú nào," Nam cúi người xuống, giọng nói của hắn trầm xuống đầy ân cần. Hắn đưa bàn tay ra, Trang nghe thấy tiếng gió khẽ rít qua các kẽ ngón tay của hắn khi di chuyển trong không khí.
Nhưng phản ứng của Nu lại là một thảm họa nhận thức đối với Trang.
Chú chó Labrador đen bỗng nhiên co rúm người lại, lùi sâu về phía sau chân Trang. Nó cúi gập đầu xuống sát sàn nhà, đuôi cụp chặt giữa hai chân sau, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trang cảm nhận được sợi dây xích sắt dưới tay mình rung lên bần bật. Nu đang run rẩy. Nó không chỉ hoảng sợ, nó đang ở trong trạng thái phòng vệ cực hạn trước người đàn ông này.
"Kìa Nu, sao hôm nay con lại nhát thế?" Trang giả vờ trách móc nhẹ nhàng, cô quỳ xuống ôm lấy cổ Nu để che giấu sự căng thẳng của chính mình. Cô áp lòng bàn tay vào lồng ngực Nu, nhịp tim của chú chó đã lên tới 145 nhịp/phút.
"À, có lẽ tôi biết lý do rồi," Hoàng Nam khẽ cười nhẹ, tiếng cười của hắn phát ra từ lồng ngực, ấm áp và tự nhiên đến mức hoàn hảo. "Sáng nay trước khi đến đây, tôi có vào khu chuồng cách ly để xử lý một chú chó Becgie mới nhập trại bị kích động bạo lực. Mùi của nó chắc vẫn còn vương trên găng tay và ống quần của tôi. Loài Labrador rất nhạy cảm với mùi của những con chó mang tính hung dữ áp chế."
Hắn vừa nói vừa từ từ tháo đôi găng tay dã ngoại bằng da ra. Trang nghe thấy tiếng ma sát cực nhỏ của lớp da găng tay rít nhẹ khi tuột khỏi các ngón tay của hắn.
Hợp lý. Lời giải thích của hắn hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ dưới góc độ khoa học hành vi động vật. Nhưng Trang biết, Nu đã từng tiếp xúc với rất nhiều chú chó Becgie dữ dội khác ở trại huấn luyện cùng ông Trung, và nó chưa bao giờ có biểu hiện hoảng loạn đến mức mất kiểm soát nhịp tim như thế này.
Cô quyết định thực hiện một phép thử chiến thuật.
Trang cầm chiếc gậy carbon lên, khẽ dịch chuyển đầu gậy sang bên phải mười lăm độ, rồi gõ nhẹ một nhịp xuống sàn nhà sát cạnh mũi giày của Hoàng Nam. Cô muốn đo khoảng cách phản xạ cơ thể của hắn, muốn nghe xem hắn có khẽ giật mình hay dịch chuyển chân để tránh đầu gậy hay không.
"Cộc."
Tiếng gõ vang lên sắc gọn. Đầu gậy carbon dừng lại cách mũi giày của Nam đúng hai centimet.
Hoàng Nam không hề dịch chuyển dù chỉ một milimet. Nhịp thở của hắn không hề thay đổi một nhịp nào. Hơi thở vẫn sâu, đều đặn, năm giây một chu kỳ. Hắn đứng vững như một ngọn núi đá, như thể hắn đã nhìn thấu ý đồ thử nghiệm của cô, hoặc giả, phản xạ thần kinh của hắn đã đạt đến mức triệt tiêu hoàn toàn các phản ứng giật mình tự nhiên của con người.
"Cô Trang có một chiếc gậy dò đường rất đặc biệt," Nam khẽ nói, giọng hắn mang một sự ngưỡng mộ chân thành. "Âm thanh phản hồi của nó rất thanh và gọn. Tôi đoán sợi carbon này có mật độ nén rất cao, giúp cô định vị không gian cực tốt đúng không?"
Trang khẽ rùng mình dưới lớp áo vest. Người đàn ông này không chỉ có kiến thức về động vật, hắn còn có một sự hiểu biết sâu sắc về vật lý âm học và cơ chế định vị của người mù. Hắn đang quan sát cô, phân tích từng công cụ của cô bằng một sự tỉnh táo lạnh lùng ẩn sau vẻ ngoài lịch lãm.
"Dạ, món quà cuối cùng của bố tôi trước khi mất," Trang khẽ hạ đầu gậy xuống, giọng cô thoáng một chút u uất giả tạo để kéo sự chú ý của hắn ra khỏi việc phân tích kỹ thuật. "Nó giúp tôi giữ được sự tự lập hằng ngày."
"Một kỷ vật tuyệt vời," Nam nói, giọng hắn trầm xuống đầy thấu cảm. Hắn từ từ ngồi xổm xuống trước mặt Nu. Trang nghe thấy tiếng các khớp gối của hắn gập lại – cực kỳ êm ái, không hề có tiếng rắc rắc của xương khớp như những người đàn ông trung niên thông thường.
"Nu, lại đây nào chú bé. Đừng sợ. Chúng ta sẽ là bạn đồng hành tốt của nhau từ hôm nay."
Hoàng Nam đưa tay ra vuốt ve đầu Nu. Lần này, hắn chạm trực tiếp bàn tay trần của mình vào bộ lông của chú chó. Trang lắng nghe cực kỳ chăm chú. Cô nghe thấy tiếng thở của Nu bỗng nghẹn lại một nhịp, rồi chú chó Labrador đen từ từ hạ thấp cơ thể xuống sàn nhà, phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt đầy phục tùng.
Đó không phải là sự phục tùng của lòng yêu thương hay sự quen thuộc. Đó là sự phục tùng của một sinh mệnh yếu thế đã bị bẻ gãy hoàn toàn ý chí tự vệ trước kẻ thống trị.
Trang đứng yên, bàn tay trái nắm chặt đai xích khẽ run nhẹ. Cô nhận ra một chân tướng đáng sợ: chú chó Nu của cô, đôi mắt sống của cô, bằng một cách nào đó đã bị người đàn ông này thao túng phản xạ từ trước. Sự xuất hiện của Vũ Hoàng Nam tại căn hộ của cô ngày hôm nay không phải là một sự tình cờ của ban quản lý trại Ánh Sáng.
Hắn đã bước vào thế giới của cô. Hắn đứng trong phòng khách của cô, mang theo một hơi thở đều đặn đến rợn người và một nụ cười ân cần che giấu bóng tối sâu thẳm.
"Hôm nay trời mưa lớn thế này, lộ trình đi bộ đến Viện kiểm sát của cô chắc sẽ khó khăn hơn thường lệ," Hoàng Nam đứng dậy, phủi nhẹ ống quần dù. "Tôi thấy vòng cổ của Nu cũng đã khá cũ và thấm nước mưa nhiều rồi. Ở trại Ánh Sáng chúng tôi vừa nhập về một loại vòng cổ bằng da đặc chế từ Đức, có tích hợp thiết bị phát sóng định vị GPS siêu nhỏ tầm ngắn, rất tốt cho việc hỗ trợ người khiếm thị di chuyển trong đô thị phức tạp. Buổi huấn luyện ngày mai, tôi xin phép được mang qua thay mới cho Nu nhé?"
Một chiếc vòng cổ mới. Một thiết bị định vị mới.
Trang cảm nhận được một vòng vây vô hình đang từ từ siết chặt lại quanh cổ chú chó dẫn đường của mình, và gián tiếp là quanh chính cuộc đời cô. Hắn muốn thay đổi công cụ định vị của cô, muốn kiểm soát lộ trình của cô bằng thứ công nghệ mà cô không thể nhìn thấy bằng mắt.
Cô biết mình không thể từ chối ngay lúc này. Nếu cô bộc lộ sự nghi ngờ, cô sẽ rút dây động rừng trước một đối thủ nguy hiểm chưa rõ lai lịch và động cơ thực sự. Cô cần phải giả vờ là một nữ công tố viên khiếm thị yếu thế, hoàn toàn tin tưởng vào sự bảo hộ đáng tin cậy của hắn để kéo dài thời gian và thu thập bằng chứng.
"Dạ, thế thì tốt quá. Trại Ánh Sáng luôn chu đáo với chúng tôi như vậy," Trang mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt không tiêu cự hướng thẳng về phía gương mặt của Hoàng Nam. "Phiền anh Nam quá. Vậy sáng mai chúng ta sẽ bắt đầu buổi huấn luyện với vòng cổ mới nhé?"
"Rất hân hạnh được đồng hành cùng cô, cô Trang," Hoàng Nam khẽ cúi đầu chào lịch sự, tiếng gió nhẹ lướt qua khi hắn khẽ nghiêng người.
Hắn quay lưng bước đi. Tiếng bước chân đều nhịp 0.6 giây lại vang lên dọc hành lang block C chung cư Thanh Đa, nhỏ dần rồi tan biến vào tiếng mưa rơi xối xả ngoài ban công.
Trang đứng lặng người giữa phòng khách. Cô buông lỏng sợi xích sắt. Nu lập tức lao vào lòng cô, rúc sâu cái đầu lớn vào người cô, toàn thân vẫn chưa ngừng run rẩy. Trang ôm chặt lấy chú chó dẫn đường của mình, thính giác của cô thu nhận tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn ban công lúc này không còn là một bản đồ an toàn nữa.
Nó đã trở thành tiếng gõ cửa của bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!