Nhạc nềnEpicBattle_J

Cú Đu Người Quyết Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mỗi cú nện tạo ra tiếng kim loại va chạm rầm rập kinh hoàng dội thẳng vào lòng xưởng tối, báo hiệu cabin sắp bị phá hủy hoàn toàn.


Bùi Tiến Đạt đứng dưới chân tháp giải nhiệt số 4, ngước mắt nhìn lên sàn nâng kỹ thuật cao mười lăm mét. Ánh lửa đỏ lòm từ lò nung hồ quang số 2 hắt lên những vệt sáng đỏ quạch như máu, cắt ngang qua màn sương mù và khói bụi công nghiệp đặc quánh. Trên hành lang thép treo lơ lửng trần nhà xưởng, bóng dáng khổng lồ của Sơn 'Búa Máy' đang hiện ra như một hung thần. Gã đàn ông cao một mét chín mươi, nặng hơn một trăm mười ký ấy đang vung chiếc xà beng sắt đặc nặng mười ký nện điên cuồng vào cánh cửa gỗ bọc thép của cabin điều khiển cẩu treo.


*RẦM! RẦM!*


Mỗi nhịp nện của gã khiến toàn bộ hệ thống dầm dốc treo trần xưởng rung lên bần bật. Tiếng hét thất thanh của Lê Văn Nam nhỏ dần rồi nghẹt lại sau những tiếng đổ vỡ của kết cấu gỗ bên trong cabin. Thằng bé hai mươi tuổi đang bị dồn vào góc chết của căn buồng điều khiển hẹp, hai tay ôm khư khư bọc giẻ lau dầu chứa Khẩu Browning Hi-Power – vật chứng duy nhất vạch trần tội ác của thiếu gia Hải Thần. Nếu cánh cửa kia sập xuống, Nam sẽ bị nghiền nát, và vật chứng sẽ bị tiêu hủy dưới tay gã giang hồ cơ bắp tàn bạo.


Đạt nín thở. Vết rách cơ vai trái chấn thương cũ bị bục chỉ hoàn toàn sau trận cận chiến với Phi Rắn Nước dưới chân tháp giải nhiệt đang co rút từng nhịp điên cuồng. Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ bả vai trái xuống tận các đầu ngón tay, khiến cánh tay trái của anh buông thõng, run rẩy không thể phát lực. Hơi axit sunfuric loãng từ kho chứa hóa chất rỉ vào vết thương hở, gây ra cảm giác bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt. Máu nóng thấm qua lớp vải dệt sợi thủy tinh của bộ Áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh xám bạc, nhuộm đỏ một mảng vai áo loang lổ muội than đen kịt.


"Anh Đạt! Cứu em! Chốt cửa sắp gãy rồi!" Tiếng hét tuyệt vọng của Nam dội xuống từ độ cao mười lăm mét, xé rách tiếng gió rít gào của cơn bão số 5 đang luồn qua các kẽ hở mái tôn hở.


Đạt không trả lời, nhưng đôi mắt sắc lạnh dưới lớp muội than đen kịt bỗng bừng lên ngọn lửa quyết liệt. Anh biết mình không còn thời gian để do dự hay cảm nhận nỗi đau thể xác. Anh dẫm mạnh bàn chân đi giày bảo hộ lao động lên rấc thang sắt đứng rỉ sét của tháp giải nhiệt, bắt đầu cuộc leo cao mạo hiểm giữa làn gió bão gầm rú.


Do cánh tay trái gần như vô lực, Đạt buộc phải dồn toàn bộ trọng trách kéo cơ thể lên cho cánh tay phải. Anh quấn chặt dải Băng quấn tay boxing sờn cũ quanh lòng bàn tay phải để tăng độ bám vào các thanh sắt rỉ sét ướt sũng nước mưa. Mỗi lần rướn người lên một nấc thang, bả vai trái bị thương lại bị kéo căng, rỉ máu xối xả. Đạt cắn chặt môi đến bật máu, cố nén tiếng rên rỉ vào lồng ngực. Bộ chân di chuyển linh hoạt của một cựu võ sĩ vô địch quyền anh hạng nặng giúp anh giữ thăng bằng cực tốt trên các bậc thang đứng trơn trượt bám đầy mỡ bò công nghiệp.


Chỉ mất chưa đầy ba mươi giây chịu đựng cực hạn thể xác, Đạt đã tiếp cận được Cầu trục giàn treo trần nhà xưởng ở độ cao mười lăm mét. Gió bão dội mạnh từ mái tôn hở phía trên khiến dầm thép chữ I khổng lồ rung lắc nhẹ. Sàn dầm thép hẹp chỉ rộng chưa đầy bốn mươi phân, bám đầy dầu mỡ công nghiệp đen kịt và bụi sắt rỉ sét, trơn trượt vô cùng. Phía dưới chân anh là hố sâu mười lăm mét mịt mờ khói lửa lò nung, sẩy chân một bước là tan xương nát thịt.


Đạt cúi thấp trọng tâm, hai tay thủ thế sâu bảo vệ vùng mặt theo bộ pháp Peek-a-boo quen thuộc. Anh di chuyển lướt nhẹ bám sát cạnh dầm thép chữ I để tiến gần về phía cabin điều khiển.


Lúc này, Sơn Búa Máy vẫn đang điên cuồng nện xà beng vào cửa cabin. Gã khổng lồ cổ rụt, mặc bộ giáp bảo hộ tự chế rách bươm đang gầm rú như một con dã thú, hoàn toàn không hay biết có một bóng đen đang tiếp cận mình từ phía sau dọc theo đường dầm trục treo.


Đạt dừng lại cách cabin khoảng năm mét. Trực giác thực chiến mách bảo anh không thể bước trực diện lên sàn nâng cabin. Sàn nâng quá hẹp, và Sơn Búa Máy đang giữ chiếc xà beng đặc mười ký có tầm sát thương cực rộng. Nếu Đạt áp sát bằng bộ pháp di chuyển thông thường, Sơn chỉ cần một cú quật ngang xà beng là có thể hất văng anh rơi tự do xuống nền xưởng đúc.


Anh cần một đòn đột kích bất ngờ từ trên không trung, nằm ngoài tầm quan sát và phán đoán của đối thủ.


Ánh mắt Đạt quét nhanh qua hệ thống cáp treo cẩu giàn di động chạy song song trần nhà xưởng. Nhờ thợ điện ca đêm Hoàng Đăng Khoa đã dũng cảm đột nhập trạm biến áp khôi phục nguồn điện riêng biệt cho hệ thống cẩu giàn, sợi cáp thép chịu lực dày bằng cổ tay treo gầu múc vẫn đang căng lên dưới lực tải của hệ thống ròng rọc di động. Sợi cáp thép lạnh toát, bám đầy dầu mỡ bôi trơn, treo lơ lửng ngay sát mép dầm dốc kỹ thuật nơi Đạt đang đứng.


Đạt đưa tay phải quấn băng vải đỏ bám chặt lấy sợi cáp thép treo cẩu giàn ở độ cao ngang ngực. Anh thử giật mạnh để kiểm tra độ căng và quán tính của sợi cáp. Vai trái anh nhói lên một cơn đau thấu xương khi anh cố nhấc cánh tay trái lên bám phụ vào sợi cáp. Cánh tay trái run rẩy dữ dội, không thể nắm chặt. Đạt quyết định: anh sẽ thực hiện cú đu người chỉ bằng lực bám của cánh tay phải còn lành lặn, kết hợp lực hông và trọng lượng cơ thể để phóng đi.


Anh tính toán góc đu dây cáp treo lệch khoảng ba mươi độ so với phương thẳng đứng để tránh luồng gió lùa mạnh từ mái tôn hở, tận dụng tối đa lực quán tính hướng về phía lưng của Sơn Búa Máy.


"Nam! Nằm rạp xuống sàn!" Đạt gầm lên, giọng nói trầm hùng lấn át cả tiếng bão rít.


Sơn Búa Máy giật nảy mình trước tiếng gầm bất ngờ sau gáy. Gã chưa kịp quay đầu lại thì bóng đen khổng lồ của Đạt đã buông mình khỏi dầm thép chữ I, thực hiện Kỹ thuật đu người di chuyển trên dây cáp treo trục.


*VÚT!*


Thân hình tám mươi lăm ký của Đạt lao vút qua khoảng không gian rực đỏ của xưởng đúc số 4. Sức gió bão thổi tạt ngang khiến sợi cáp chao đảo dữ dội. Lực quán tính cực đại của cú đu người kéo căng toàn bộ cơ bắp cánh tay phải của Đạt, trong khi bả vai trái bị thương bị chấn động mạnh rách toác miệng vết khâu cũ, máu nóng phun ra ướt đẫm tấm áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh. Đạt nhắm nghiền mắt, cắn chặt răng chịu đựng cơn đau tột cùng, giữ chặt tay phải vào sợi cáp rỉ sét.


Sơn Búa Máy xoay người lại, đôi mắt một mí ti hí trợn trừng kinh hãi khi thấy một bóng người khổng lồ dính đầy muội than đen kịt đang lao thẳng về phía mình từ trên không trung như một cỗ xe tăng bay. Gã hoảng loạn vung chiếc xà beng đặc mười ký lên định đập cản địa.


Nhưng Đạt đã nhanh hơn. Ở khoảng cách hai mét trước khi va chạm, Đạt buông tay khỏi sợi cáp treo. Tận dụng lực quán tính bay cực đại kết hợp trọng lực rơi tự do cự ly ngắn, anh dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp vào bả vai phải gồ ghề cứng cáp, tung Đòn húc đẩy trọng lượng lớn (húc vai nén trọng lực) trực diện vào ngực Sơn Búa Máy.


*RẦM! Clắc!*


Một tiếng va chạm vật lý kinh hoàng vang dội khắp trần nhà xưởng đúc. Cú húc vai nén trọng lực cực mạnh của Đạt đập thẳng vào chấn thủy và xương quai xanh của Sơn Búa Máy. Lực chấn động khổng lồ bẻ gãy xương quai xanh của gã khổng lồ một trăm mười ký, phát ra tiếng rắc khô khốc rợn người. Chiếc xà beng sắt đặc tuột khỏi tay Sơn Búa Máy, rơi keng keng qua các khe hở dầm thép dốc thẳng xuống nền xưởng bên dưới.


Sơn Búa Máy không kịp hét lên một tiếng nào. Thân hình đồ sộ của gã bị hất văng bay thẳng qua lan can bảo hộ của hành lang treo, rơi tự do từ độ cao mười mét xuống Bể nước làm mát khẩn cấp nằm lộ thiên ngay dưới chân tháp giải nhiệt số 4.


*ÙM! SÀO!*


Nước bể bám đầy váng dầu mỡ bôi trơn công nghiệp bắn tung tóe lên cao thành một quầng nước đục ngầu. Sơn Búa Máy chìm nghỉm dưới bể nước sâu bốn mét, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự do chấn động lực cực mạnh vào lồng ngực và cú sốc nhiệt đột ngột từ nhiệt độ phòng lò nóng bức xuống nước lạnh buốt.


Đạt land hard xuống sàn thép hành lang cabin điều khiển. Phản lực va chạm dữ dội từ cú húc vai và cú tiếp đất bằng một bên vai phải khiến toàn thân anh chấn động mạnh. Vai trái bị thương tích lũy của anh bị giật ngược ra phía sau một cú tàn nhẫn.


*Khục!*


Một tiếng động trầm đục vang lên trong ổ khớp bả vai của Đạt. Khớp vai trái bị lệch nhẹ ra khỏi vị trí ban đầu. Cơn đau tột cùng, sắc lẹm như dao cắt ập đến khiến Đạt quỵ sụp xuống sàn thép hành lang, toàn thân run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng nước mưa dột từ trần nhà xưởng. Cánh tay trái của anh giờ đây hoàn toàn bất động, biến dạng nhẹ ở vùng khớp vai gồ ghề.


Cánh cửa gỗ bọc thép của cabin điều khiển từ từ hé mở. Lê Văn Nam run rẩy ló đầu ra ngoài, khuôn mặt trẻ măng trắng bệch dính đầy bụi than, đôi mắt trợn trừng kinh hãi khi thấy Đạt đang quỳ rạp dưới sàn thép dính đầy máu.


"Anh Đạt... anh có sao không? Vai anh... vai anh bị gãy rồi!" Nam mếu máo, giọng nói run bắn lên vì sợ hãi tột độ khi thấy bả vai trái của Đạt lệch hẳn ra ngoài, máu từ vết rách cơ chảy dọc theo cánh tay rỏ xuống sàn thép thành từng vệt đỏ sẫm.


Đạt không trả lời. Anh ngước nhìn Nam, đôi mắt sắc lạnh dưới lớp muội than đen kịt vẫn giữ được sự kiên định đáng sợ của một cựu vô địch quyền anh hạng nặng. Anh dùng bàn tay phải còn lành lặn ra hiệu cho Nam im lặng bằng một ngón tay đặt lên môi.


Đạt ngồi dựa lưng vào vách thép của cabin điều khiển. Anh biết nếu không nắn lại khớp vai trái ngay lập tức, anh sẽ mất hoàn toàn khả năng di chuyển và tự vệ khi Sẹo Búa dẫn quân tăng viện ập vào.


Đạt dùng bàn tay phải bám chặt lấy cổ tay trái biến dạng, tì chặt cùi chỏ trái vào cạnh sườn phải đang bầm tím để tạo điểm tựa lực bẩy vững chắc. Anh hướng mắt nhìn thẳng vào Nam, ra hiệu cho thằng bé đứng lùi lại.


Đạt hít một hơi thật sâu bằng mũi, điều hòa nhịp thở nén chặt cơ ngực, rồi dùng lực tay phải giật mạnh cánh tay trái ngược lên phía trên một cú cực kỳ dứt khoát.


*CẠCH!*


Tiếng khớp xương vai ăn khớp lại vang lên khô khốc và rợn người trong không gian chật hẹp của cabin. Toàn thân Đạt co rúm lại, cơ bắp cuồn cuộn nén chặt dưới lớp áo bảo hộ rách bươm. Anh cắn chặt răng vào dải băng vải đỏ quấn tay dính máu để ngăn một tiếng thét đau đớn thoát ra ngoài. Trong vòng ba giây nghẹt thở, khuôn mặt sạm đen của anh bốc đầy khói lạnh từ hơi nước ngưng tụ trên da thịt bỏng rát.


Khi mở mắt ra, Đạt thở hắt ra một hơi dài khàn đặc, ánh mắt đã lấy lại sự lạnh lùng và điềm tĩnh tuyệt đối. Khớp vai trái đã quay lại vị trí cũ, dù cơn đau buốt rát vẫn âm ỉ chạy dọc các thớ cơ rách hở miệng.


Anh gắng gượng đứng dậy bằng bộ chân vững chãi của cựu võ sĩ, giật bọc giẻ lau chứa Khẩu Browning Hi-Power sau thắt lưng đưa cho Nam kiểm tra nhanh.


"Súng vẫn an toàn chứ?" Đạt khàn giọng hỏi.


"Vẫn... vẫn nguyên vẹn anh ạ. Em bọc kỹ lắm, dầu máy không lọt vào báng gỗ được đâu," Nam run rẩy gật đầu, ôm chặt khẩu súng bọc giẻ vào ngực.


"Tốt. Đi theo tao, chúng ta phải thoát khỏi đây ngay lập tức," Đạt dứt khoát ra lệnh, bám tay phải vào lan can dầm dốc dắt Nam bước xuống bậc thang sắt.


Nhưng ngay khi bộ chân của Đạt vừa chạm đến bậc thang sắt thứ ba của hành lang treo, từ phía cổng phụ dốc đê sông Cấm hướng ra ngoài đê, những luồng ánh sáng đèn pha công suất lớn cực mạnh bất ngờ xé toác màn đêm mưa bão bùng.


*HÚUUUUU! RẦM RẦM rập rập...*


Tiếng động cơ diesel hạng nặng gầm rú dữ dội vang động cả một vùng đê sông, dội thẳng vào lòng nhà xưởng đúc số 4 qua những mảng tường tôn vỡ nát. Đạt biến sắc nhìn qua ô kính vỡ của cabin điều khiển. Dưới ánh đèn pha quét ráo riết của đoàn năm chiếc xe bán tải đang tăng tốc vượt đê, bóng dáng của Sẹo Búa đang dẫn đầu toán truy sát tăng viện hiện ra rõ mồn một. Chúng đã khóa chặt mọi con đường gom ven đê sông Cấm thoát hiểm, bao vây kín toàn bộ lối ra vào của xưởng đúc số 4.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!