Lưỡi Dao Trong Bóng Tối
Lưỡi dao bướm lạnh toát xé rách lớp áo bảo hộ mỏng dính sát da thịt Đạt. Trong màn sương mù băng giá của Tháp giải nhiệt số 4, một tia chớp bạc vạch ra một đường cong tàn nhẫn, nhắm thẳng vào bả vai trái đang bị rách cơ của anh. Đạt không kịp suy nghĩ, phản xạ của một cựu võ sĩ quyền anh hạng nặng buộc anh phải giật mình lùi lại nửa bước. Nhưng không gian dưới chân thang sắt quá chật hẹp, tấm lưng gồ ghề của anh đập mạnh vào cột dầm chữ I chịu lực.
*Xoẹt!*
Mũi dao mỏng sắc như lá lúa sượt qua lớp vải dệt sợi thủy tinh, để lại một vệt rách dài trên vai áo Đạt. Cơn đau rát buốt lập tức bùng lên như có ai dội nước sôi vào vết thương cũ. Vết rách cơ vai trái chấn thương cũ vốn đã bị bục chỉ hoàn toàn sau vụ nổ bụi sắt, nay lại bị dính nước bẩn dính dầu mỡ rỉ sét từ bể làm mát, giờ đây đang co rút từng nhịp điên cuồng. Cánh tay trái của Đạt gần như tê dại, buông thõng bên hông như một khúc củi mục. Anh không thể nhấc nổi cùi chỏ để thủ thế che chắn vùng mặt bên trái.
"Anh Đạt!"
Từ trên thang sắt rỉ sét của tháp giải nhiệt, Lê Văn Nam hét lên một tiếng thất thanh. Gã trai trẻ gầy gò đang bám chặt lấy rấc thang ở độ cao ba mét, đôi mắt trợn trừng kinh hãi nhìn xuống bóng tối dưới chân thang.
"Leo lên! Không được nhìn xuống!" Đạt gầm lên qua kẽ răng, giọng khàn đặc vì khói sulfur. Lớp muội đen kịt bám đầy mặt anh do hơi nước nóng kết hợp bụi sắt mịn vô tình trở thành một lớp ngụy trang tự nhiên, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh như dã thú trong đêm tối.
Phi 'Rắn Nước' bước ra từ màn sương loãng. Bộ đồ da bó sát màu đen khiến hắn như một bóng ma hòa tan vào bóng tối của nhà xưởng. Mái tóc nhuộm màu xám khói của hắn dính bết nước mưa bão, rủ xuống trán che khuất một phần đôi mắt ti hí lạnh lùng. Trên hai bàn tay dẻo dai của hắn, Cặp dao bướm của Phi Rắn Nước xoay chuyển liên tục, tạo ra những tiếng *tách tách* kim loại va chạm đều đặn và sắc lẹm. Hắn lướt đi bằng bộ pháp di chuyển ngang cực kỳ dẻo dai, hai chân bám sát mặt sàn bê tông trơn trượt như một con rắn nước lướt trên bùn.
"Gã đốc công phế nhân," Phi 'Rắn Nước' lên tiếng, giọng nói mỏng và sắc như lưỡi dao của hắn. "Giám đốc Cương nói không sai. Cánh tay trái của mày đã phế từ bảy năm trước rồi. Hôm nay, tao sẽ cắt đứt nốt gân vai phải của mày."
Hắn vừa dứt lời, thân hình dẻo dai đã lao tới trước. Cặp dao bướm trên tay hắn vung lên, vạch ra hai đường chéo song song nhắm thẳng vào khớp vai trái của Đạt. Tốc độ ra đòn của một sát thủ lôi đài ngầm nhanh đến mức kinh ngạc.
Đạt nín thở, dồn trọng tâm xuống chân phải. Anh biết mình không thể dùng bộ chân di chuyển rộng trong ngách hẹp này. Anh áp dụng bộ pháp Lắc đầu né đòn Peek-a-boo, lắc hông cúi đầu sâu theo hình chữ U để né tránh lưỡi dao thứ nhất sượt qua đỉnh đầu. Nhưng lưỡi dao thứ hai của Phi đã đổi hướng giữa chừng, đâm tỉa hiểm hóc từ dưới lên nhắm vào nách trái Đạt.
Không còn đường lui, Đạt buộc phải giơ cánh tay phải còn lành lặn lên đỡ đòn.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Lưỡi dao sắc lẹm cứa rách lớp băng vải đỏ quấn tay boxing sờn cũ của Đạt, vạch ra ba vệt cắt nông trên bắp tay phải của anh. Máu nóng lập tức rỉ ra, hòa cùng nước bẩn dính dầu máy chảy ròng ròng xuống cùi chỏ. Đạt nén đau, dùng sức mạnh cơ bắp của tay phải đẩy mạnh cùi chỏ ra ngoài để gạt văng lưỡi dao của Phi, đồng thời lùi sâu về phía sau.
Cả hai bước vào Kho chứa hóa chất tẩy rửa axit nằm biệt lập ngay sát chân tháp giải nhiệt. Không gian ở đây tối tăm và nồng nặc mùi chua loét, cay xè của axit sunfuric loãng bốc lên từ các bể composite hở miệng dùng để tẩy rửa rỉ sét bề mặt chi tiết máy đúc. Hơi axit đậm đặc gặp nước mưa bão luồn qua mái tôn hở tạo thành một màn sương hóa chất mỏng, bám vào mắt Đạt khiến mắt anh cay xè, nước mắt chảy ra liên tục làm nhòe mờ tầm nhìn chiến thuật.
Phi 'Rắn Nước' cười lạnh, bộ pháp lướt ngang của hắn càng thêm linh hoạt giữa mê cung các bể chứa composite. Hắn biết hơi axit đang tàn phá tầm nhìn của Đạt. Hắn liên tục xoay dao bướm, đâm tỉa liên tục vào bả vai trái của Đạt từ những góc khuất. Mỗi lần Đạt né tránh, lưỡi dao lại sượt qua da thịt anh, để lại những vết cắt nhỏ rỉ máu trên người.
Đạt cảm thấy thể lực của mình đang tuột dốc nhanh chóng do mất máu và sốc nhiệt. Anh cần một vũ khí có tầm sát thương dài hơn để giữ cự ly. Tay phải anh quờ quạng dưới sàn và chạm vào chiếc Kìm cộng lực hạng nặng dài tám mươi phân dính đầy dầu mỡ mà anh mang theo từ tủ dụng cụ của Lâm Mập.
Đạt dùng một tay phải nhấc bổng chiếc kìm sắt nặng năm ký lên, vung một đường ngang mạnh mẽ hòng ép Phi 'Rắn Nước' phải lùi lại.
*Vút!*
Tiếng gió rít lên nặng nề. Nhưng cặp dao bướm của Phi quá ngắn và linh hoạt. Hắn chỉ cần cúi thấp người, luồn lách qua tầm vung của chiếc kìm sắt một cách dễ dàng. Chiếc kìm cộng lực nặng nề đập trượt vào vách composite của bể chứa axit bên cạnh tạo ra một tiếng *bầm* khô khốc, làm nứt vỡ một mảng nhựa nhưng không chạm nổi vào chéo áo của sát thủ.
"Quá chậm!" Phi Rắn Nước xuất hiện ngay sát sườn phải của Đạt. Lưỡi dao bướm của hắn xoay ngược, đâm thẳng vào mạn sườn đang bầm tím của anh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, trực giác của một cựu vô địch quyền anh đã cứu mạng Đạt. Anh không dùng kìm để đỡ nữa. Anh buông xuôi chiếc kìm nặng nề, dồn toàn lực vào bộ chân, thực hiện một cú xoay vai tiêu lực búa—kỹ thuật xoay nghiêng khớp vai gồ ghề dốc xuống bốn mươi lăm độ mà anh thường dùng trên võ đài chuyên nghiệp để trượt đòn đánh nặng của đối thủ.
Lưỡi dao bướm của Phi đâm trúng vào tấm nẹp vai bằng dệt sợi thủy tinh dày trên áo bảo hộ của Đạt. Lực đâm bị trượt hướng, sượt qua hông Đạt và cắm mạnh vào khoảng không. Phi Rắn Nước bị mất đà do lực phóng quá mạnh, thân hình hơi chúi về phía trước.
Đạt không bỏ lỡ cơ hội. Anh nhận ra Phi Rắn Nước di chuyển hoàn toàn dựa vào bộ chân lướt ngang dẻo dai trên sàn bê tông phẳng. Để vô hiệu hóa bộ chân này, anh cần phải triệt tiêu ma sát của mặt sàn.
Ngay sát chân bệ axit là một thùng phuy sắt chứa hai mươi lít Dầu mỡ bôi trơn công nghiệp thải màu đen đặc, dùng để bảo trì bánh răng cẩu giàn. Đạt dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể tám mươi lăm ký vào chân phải, tung một cú đá gót sấm sét vào đáy thùng phuy.
*Rầm!*
Thùng phuy sắt bị móp méo, đổ nhào ra sàn. Thứ dầu thải màu đen kịt, đặc quánh và trơn trượt như mỡ bò lập tức chảy tràn ra mặt sàn bê tông, hòa cùng nước mưa bẩn và axit sunfuric loãng tạo thành một bẫy trơn trượt hỗn hợp cực kỳ nguy hiểm.
Phi 'Rắn Nước' vừa lấy lại thăng bằng, định lướt bộ chân ngang để áp sát đâm tiếp vào vai trái Đạt. Nhưng ngay khi đế giày da bó sát của hắn chạm vào bãi dầu thải đen kịt, bộ pháp lướt ngang dẻo dai của hắn lập tức phản tác dụng. Hai chân hắn trượt dài trên sàn dầu trơn, thân hình dẻo dai chao đảo dữ dội, hai tay vung vẩy để giữ thăng bằng khiến cặp dao bướm bị chệch hướng hoàn toàn.
"Mày!" Phi Rắn Nước hoảng hốt kêu lên.
Đạt không để đối thủ có cơ hội sửa sai. Tận dụng khoảng trống thời gian một phần mười giây khi Phi mất thăng bằng, Đạt lướt bộ chân boxing áp sát cự ly cực gần—dưới ba mươi centimet. Anh không vung đấm móc rộng vì khớp vai trái đang bị liệt. Anh dồn toàn bộ lực hông phải, tay phải quấn băng vải đỏ phóng thẳng ra như một pít-tông thủy lực, khóa chặt lấy cổ tay phải đang cầm dao bướm của Phi 'Rắn Nước'.
Bàn tay Đạt to lớn và gân guốc như một chiếc gọng kìm thép đúc, bóp chặt lấy khớp xương cổ tay của sát thủ. Phi Rắn Nước đau đớn gầm lên, tay trái vung lưỡi dao bướm thứ hai định đâm vào cổ họng Đạt.
Nhưng Đạt đã nhanh hơn. Anh áp dụng Kỹ thuật bẻ khớp thực chiến. Anh không dùng lực tay thuần túy. Đạt cúi thấp trọng tâm, tì chặt cùi chỏ phải của Phi vào ngực mình làm điểm tựa đòn bẩy, rồi dùng toàn bộ lực xoay hông và nén trọng lực của cơ thể vặn ngược cổ tay Phi theo chiều kim đồng hồ.
*Rắc! Clắc!*
Một tiếng xương gãy khô khốc và rùng rợn vang lên, lấn át cả tiếng rít của tháp giải nhiệt. Khớp cổ tay phải của Phi 'Rắn Nước' bị bẻ gãy gập một góc chín mươi độ, các sợi gân tay bị kéo đứt lìa. Thanh dao bướm bằng thép trắng rơi keng xuống sàn bê tông dính dầu máy thải.
Phi 'Rắn Nước' rú lên một tiếng đau đớn tột cùng. Mặt hắn xám ngoét đi vì sốc chấn thương, thân hình dẻo dại quỳ sụp xuống sàn dầu trơn trượt, tay trái ôm chặt lấy cổ tay phải đang biến dạng hoàn toàn.
Đạt đứng sừng sững trước mặt sát thủ bộc lộ ánh mắt lạnh lùng không chút khoan nhượng. Anh nén cơn đau buốt từ bả vai trái đang chảy máu xối xả, cúi xuống nhặt thanh dao bướm rơi dưới sàn ném thẳng xuống bể axit sunfuric loãng bên cạnh. Tiếng sủi bọt *xèo xèo* của kim loại bị axit ăn mòn vang lên trong bóng tối.
"Nói cho Sẹo Búa biết," Đạt hạ giọng, âm thanh trầm thấp dội sát tai gã sát thủ đang quằn quại. "Tao chưa bao giờ quên cách đấm trên võ đài."
Trận chiến cận chiến ngột ngạt ngã ngũ. Nhưng ngay khi Đạt định quay người bước về phía thang sắt để đỡ Nam xuống, một tiếng hét thất thanh, xé rách cả không gian dội xuống từ phía cabin điều khiển cẩu giàn treo ở độ cao mười lăm mét.
"Anh Đạt! Cứu em! Nó phá cửa rồi!"
Đó là tiếng hét của Lê Văn Nam. Tiếng hét tràn đầy sự tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng.
Đạt ngước mắt nhìn lên. Qua màn sương loãng và ánh lửa tàn, anh nhìn thấy bóng dáng khổng lồ của Sơn 'Búa Máy' đang đứng trên hành lang treo lơ lửng trần nhà xưởng. Trên tay gã giang hồ cơ bắp là chiếc xà beng sắt đặc nặng mười ký, đang nện rầm rập vào cánh cửa gỗ thép của cabin điều khiển nơi Nam ẩn náu. Mỗi cú nện tạo ra tiếng kim loại va chạm *rầm rầm* kinh hoàng dội thẳng vào lòng xưởng tối, báo hiệu cabin sắp bị phá hủy hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!