Nhạc nềnEpicBattle_J

Màn Sương Băng Giá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia laser màu đỏ rực như một sợi chỉ máu mảnh mai nhưng chết chóc, găm thẳng vào giữa ngực áo bảo hộ rách bươm của Bùi Tiến Đạt. Dưới làn nước lạnh buốt dính đầy váng dầu mỡ bôi trơn của bể làm mát khẩn cấp, Đạt cảm nhận rõ rệt cái lạnh của tử khí đang áp sát. Phong Mắt Chim, tay súng bắn tỉa lạnh lùng của băng Hải Thần, đang phục kích trên mái tôn xưởng đúc hở hoác. Hắn không vội bóp cò. Hắn đang chờ Đạt ngoi lên để thở, chờ một mục tiêu hoàn hảo không thể trượt.


Bên cạnh Đạt, Lê Văn Nam đang run rẩy dữ dội. Vết thương do mảnh đá găm ở bắp chân cậu dưới làn nước bẩn bắt đầu rỉ máu, nhuộm đỏ một khoảng nước nhỏ xung quanh. Nam ngạt thở, hai tay cào cấu yếu ớt vào vai Đạt. Dưỡng khí trong lồng ngực gã trai trẻ đã cạn kiệt sau vụ nổ bụi sắt kinh hoàng vừa rồi.


Đạt biết mình không thể nấp dưới bể nước này mãi mãi. Nước bẩn dính dầu mỡ rỉ sét đang lọt vào vết rách vai trái dính máu của anh, gây ra một cảm giác buốt rát như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt. Đây là hậu quả của vết thương rách cơ vai trái chấn thương cũ từ trận lôi đài bảy năm trước, nay bị bục chỉ hoàn toàn sau những va chạm bạo liệt với toán giang hồ. Cánh tay trái của anh giờ đây gần như tê liệt, run rẩy không thể phát lực.


"Phải tạo ra khoảng trống. Chỉ có một giây rưỡi giữa mỗi phát bắn của khẩu CZ455," Đạt thầm tính toán trong đầu. Trực giác của một cựu vô địch quyền anh hạng nặng giúp anh đọc vị được nhịp điệu của đối thủ, dù đó là một tay đấm trên đài hay một sát thủ cầm súng tầm xa.


Đạt dùng cánh tay phải còn lành lặn ôm chặt lấy eo Nam, dồn lực chân đạp mạnh vào thành bể bê tông trơn trượt. Anh không ngoi lên thẳng hướng tia laser. Anh chủ động lao người xiên một góc ba mươi độ về phía gầm bệ lò nung hồ quang số 2, nơi có bóng tối dày đặc của các tấm thép hình chữ I che chắn.


*Đoàng!*


Viên đạn súng trường thể thao cải tiến xé rách màn nước, rít lên một tiếng sắc lẹm ngay sát mang tai Đạt. Sức ép của viên đạn đi qua tạo thành một luồng bọt khí trắng xóa, sượt qua bả vai phải đang bị bỏng nhẹ của anh. Phong Mắt Chim đã bóp cò. Phát bắn trượt.


Ngay lập tức, Đạt trồi đầu lên khỏi mặt nước dưới bóng tối của gầm bệ lò nung, kéo theo Nam đang ho sặc sụa. Anh nhanh chóng bịt miệng gã trai trẻ lại để tránh tiếng động phát ra. Khói độc từ vụ nổ bụi sắt vẫn lơ lửng đặc quánh trong không khí, bốc mùi sulfur và gas nồng nặc.


"Nghe tao, thở chậm thôi. Hít bằng mũi, thở bằng miệng," Đạt thì thầm, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực. Anh xé một vệt vải từ chiếc áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh rách bươm của mình, thấm ướt nước bể rồi quấn chặt quanh mũi và miệng Nam. Bản thân anh cũng dùng dải băng vải y tế quấn tay boxing sờn cũ, thấm nước bẩn dính dầu máy rồi bịt kín mặt. Đây là Kỹ thuật thở lọc bụi mịn mà anh học được từ lão thợ cả Hùng năm xưa – cách duy nhất để sinh tồn trong các hầm mỏ lò nung thiếu oxy và đầy muội than độc hại.


Qua ánh lửa tàn từ phòng gas vẫn đang cháy âm ỉ phía xa, Đạt quan sát địa hình xung quanh. Cách bệ lò nung khoảng mười mét là hầm thu hồi bụi sắt Cyclone – một hệ thống phễu khổng lồ bằng thép dùng để lọc bụi mịn kim loại từ máy mài chi tiết đúc. Phía dưới chân phễu là cửa kiểm tra nhỏ bằng thép tấm. Gần đó, một bình chữa cháy CO2 công nghiệp loại lớn vẫn đang treo trên cột thép chịu lực.


Đạt nhấc chiếc bộ đàm Kenwood dính bụi than thu giữ được từ tên bảo vệ bẩn lên, điều chỉnh về tần số nội bộ của tổ bảo trì ca đêm.


"Bảo Hơi... nghe rõ trả lời. Tao là Đạt đây," anh hạ giọng sát mic.


Tiếng rè rè vang lên, rồi giọng nói lo lắng của Ngô Quốc Bảo – thợ bảo trì lò hơi ca đêm – dội lại qua loa nhỏ: "Anh Đạt! Anh còn sống à? Bọn Hải Thần đang lùng sục khắp nơi. Giám đốc Cương ra lệnh khóa chết van tổng lò hơi rồi!"


"Bảo, nghe kỹ đây. Tao cần mày kích hoạt van xả áp suất khẩn cấp của đường ống hơi nước chạy dọc hành lang chính xưởng 4. Mày có kìm mỏ quạ ở đó không?"


"Có, nhưng xả áp lúc này sẽ làm hơi nước nóng phun ra mù mịt hành lang, nguy hiểm lắm anh!"


"Cứ làm đi. Đó là đường sống duy nhất của tao và thằng Nam. Khi nghe tiếng tao gõ ba nhịp vào đường ống thép, mày lập tức gạt van xả hết cỡ cho tao. Nhớ đứng ở góc khuất tránh bỏng."


"Được... Em tin anh, anh Đạt!" Giọng Bảo Hơi đanh lại đầy quyết tâm.


Đạt giắt bộ đàm vào thắt lưng bảo hộ. Anh nhìn Nam, ánh mắt kiên định: "Nấp kỹ ở đây. Khi tao tạo ra sương mù, mày cứ bám sát gót chân tao mà bò. Tuyệt đối không được đứng thẳng dậy."


Nam gật đầu lia lịa, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi nhưng tràn đầy sự tin tưởng vào người đốc công quả cảm.


Đạt nén cơn đau buốt từ bả vai trái bị rách cơ, dùng tay phải trườn lên khỏi bể nước. Anh di chuyển nhanh nhẹn và lướt nhẹ như một bóng ma giữa những khoảng tối của dầm thép chịu lực. Bộ chân di chuyển linh hoạt của một cựu võ sĩ boxing hạng nặng giúp anh lướt đi không tiếng động, hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của tia laser đỏ đang rà soát điên cuồng trên mặt nước bể.


Anh tiếp cận chiếc bình chữa cháy CO2 công nghiệp treo trên cột. Tay phải Đạt giật mạnh, nhấc bổng chiếc bình nặng gần mười lăm ký xuống. Anh không dùng nó để dập lửa. Đạt xách chiếc bình, luồn lách áp sát chân phễu lọc bụi Cyclone.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Đạt dùng chuôi bình chữa cháy gõ mạnh ba nhịp rõ ràng vào đường ống dẫn hơi nước bằng thép chạy dọc vách tường.


Ngay lập tức, từ phía cuối xưởng đúc, một tiếng rít kinh hoàng như tiếng gào thét của quái thú kim loại vang dội khắp không gian. Van xả áp suất lò hơi đã được Bảo Hơi gạt hết cỡ. Luồng hơi nước nóng bỏng ở áp lực cực cao phun ra xối xả từ các lỗ xả kỹ thuật chạy dọc hành lang chính, tạo thành một bức tường hơi nước trắng xóa, rực nóng và mù mịt.


Cùng lúc đó, Đạt dùng kìm cộng lực hạng nặng đập vỡ nát van khóa của bình chữa cháy CO2 công nghiệp, xịt thẳng luồng khí CO2 hóa lỏng nén lạnh cực đại vào bên trong hầm thu hồi bụi sắt Cyclone thông qua cửa kiểm tra nhỏ.


Khí CO2 siêu lạnh (ở nhiệt độ âm bảy mươi chín độ C) khi thoát ra ngoài lập tức gặp luồng bụi mịn kim loại lơ lửng và hơi nước nóng bỏng đang tràn ngập nhà xưởng. Một phản ứng vật lý ngưng tụ hơi nước cực nhanh xảy ra. Hơi lạnh của CO2 kết hợp với hơi nước nóng tạo thành một màn sương mù băng giá đặc quánh, trắng đục và dày đặc như sữa, cuộn xoáy dữ dội cùng bụi sắt mịn xám xịt.


Màn sương hỗn hợp này không chỉ triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn quang học thông thường mà còn làm nhiễu loạn bức xạ nhiệt xung quanh bệ lò nung.


Trên mái tôn, Phong Mắt Chim thốt lên một tiếng chửi thề bằng tiếng Czech. Qua kính ngắm hồng ngoại của khẩu CZ455, tất cả những gì hắn nhìn thấy lúc này chỉ là một màn sương trắng xóa lấp lánh các hạt bụi sắt rỉ phản xạ nhiệt. Tia laser đỏ hoàn toàn bị tán xạ, vỡ vụn thành những đốm sáng mờ nhạt vô hại trong màn sương băng giá.


"Đi!" Đạt lao về phía bể nước, nắm lấy vai Nam kéo lên.


Hai người bắt đầu bò trườn zic-zac dưới sàn bê tông lạnh lẽo, bám sát các chân cột thép dầm chữ I chịu lực. Hơi nước nóng từ đường ống xả phả vào người làm vết bỏng trên tay phải của Đạt buốt rát, mồ hôi dính bụi sắt bám đầy mắt gây cay xè dữ dội. Nhưng anh không dừng lại. Anh nhắm mắt, vận dụng thính giác nhạy bén để phân tích tiếng gầm rú đều đặn của quạt gió khổng lồ từ Tháp giải nhiệt số 4 nằm ở phía sau nhà xưởng để định hướng di chuyển.


*Đoàng! Đoàng!*


Phong Mắt Chim bắn mù xuống màn sương. Những viên đạn súng trường thể thao cải tiến găm rầm rập vào các tấm tôn rỉ và cột thép chịu lực xung quanh họ, tóe lên những tia lửa xanh lét trong bóng tối. Một viên đạn sượt qua tấm tôn che chắn sát sườn Đạt, mảnh tôn sắc nhọn văng ra cắt đứt một đường nhỏ trên vạt áo bảo hộ chịu nhiệt của anh.


Đạt nín thở, đếm nhịp bắn của đối thủ. Cứ sau mỗi phát đạn, tiếng lách cách lên đạn của khóa nòng CZ455 lại vang lên rất khẽ qua tiếng rít của hơi nước. Anh lợi dụng chính xác khoảng trễ một giây rưỡi đó để bứt bách, kéo Nam lao qua những khoảng trống không có vật che chở giữa các cột dầm.


Sự kết hợp giữa hơi nước nóng và bụi sắt mịn bám chặt lên khuôn mặt và quần áo dệt sợi thủy tinh của Đạt, tạo thành một lớp muội đen kịt. Vô tình, lớp muội này biến thành một lớp ngụy trang tự nhiên hoàn hảo, giúp anh hoàn toàn hòa lẫn vào bóng tối của sàn xưởng đúc rỉ sét.


Sau năm phút bò trườn nghẹt thở, họ đã tiếp cận được chân Tháp giải nhiệt số 4.


Tiếng quạt gió đường kính bốn mét quay cuồng liên tục tạo ra một luồng gió cực mạnh và tiếng gầm rú cực đại, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân và tiếng thở dốc của hai người. Luồng gió lạnh từ tháp giải nhiệt thổi qua làm buốt giá vết thương vai trái đang rỉ máu của Đạt, nhưng nó cũng giúp anh tỉnh táo hơn sau cơn sốc nhiệt.


"Nam, leo lên trước! Bám chặt lấy thang sắt, leo lên cabin cẩu giàn treo!" Đạt hét sát tai Nam để át đi tiếng quạt gió.


Nam run rẩy bám lấy các rấc thang sắt rỉ sét của tháp giải nhiệt, cố gắng dùng chút sức tàn để leo lên cao. Đạt đứng bọc hậu ngay phía dưới chân thang, mắt quét liên tục qua màn sương băng giá đang dần loãng ra dưới sức hút của quạt thông gió.


Anh vừa đặt bàn tay quấn băng vải y tế lên rấc thang sắt lạnh buốt để leo theo Nam, thì một luồng tử khí sắc lạnh đột ngột áp sát từ phía sau.


Từ góc tối của kho chứa hóa chất axit sunfuric loãng gần đó, một bóng người gầy dẻo như không xương lướt ra nhanh như một con rắn nước. Ánh sáng từ đèn lò nung hắt qua màn sương phản chiếu lên cặp dao bướm bằng thép trắng chống gỉ xoay chuyển cực nhanh trên tay hắn, tạo thành những vòng tròn ánh sáng chết chóc.


Đó là Phi 'Rắn Nước' – sát thủ cận chiến khét tiếng của Hải Thần.


Phi không hề phát ra tiếng động. Bộ pháp di chuyển ngang dẻo dai giúp hắn áp sát góc chết của Đạt trong tích tắc. Lưỡi dao bướm sắc lẹm đầu tiên vạch ra một đường cong hiểm hóc dưới làn sương, đâm thẳng vào khớp vai trái đang bị thương rỉ máu của Đạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!