Cầu Dao Sinh Tử
Mưa bão số 5 dội xối xả xuống mái tôn rỉ sét của Trạm biến áp trung tâm nhà máy, tạo nên những chuỗi âm thanh rầm rập như vạn tiếng trống trận dồn dập. Trong màn đêm đen đặc bị xé toạc bởi những tia chớp xanh loét, buồng biến áp khổng lồ hiện ra như một con quái vật sắt thép đang ngủ yên, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng u u trầm thấp của dòng điện cao áp rò rỉ. Mùi ozone khét lẹt lẫn trong hơi nước buốt giá bốc lên từ những vũng nước ngập bùn đất bám đầy dầu máy thải.
Hoàng Đăng Khoa ngồi thụp sau rào lưới B40, chiếc mũ bảo hộ ngược màu vàng bám đầy bụi than sũng nước mưa trượt dài xuống trán. Cặp kính cận dày cộm của cậu nhóc hai mươi tư tuổi mờ tịt đi vì hơi ẩm, nhưng Khoa không dám đưa tay lau. Cách chỗ cậu chưa đầy mười mét, hai bảo vệ bẩn của ca đêm – những kẻ đã nhận tiền từ Giám đốc Vũ Đình Cương – đang đứng trú mưa dưới mái hiên tôn hẹp của buồng điều khiển. Ánh lửa đỏ lòm từ hai điếu thuốc lá lập lòe trên gương mặt lầm lì của chúng, thỉnh thoảng lại quét những luồng sáng sắc lạnh của đèn pin công suất lớn qua các rào chắn kỹ thuật.
Khoa siết chặt chiếc kìm cắt cáp điện bọc cao su chịu điện áp 10.000V dắt ngang hông. Đôi bàn tay thư sinh của gã thợ điện trẻ run lên bần bật, không chỉ vì cái lạnh thấu xương của gió bão đất cảng, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt lồng ngực. Khoa biết, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, cậu sẽ bị hai gã bảo vệ lực lưỡng kia bẻ gãy tay gạt xuống hố ga, hoặc tệ hơn, dòng điện trung thế rò rỉ từ những thanh cái đồng trần kia sẽ thiêu rụi cậu thành tro bụi trong tích tắc.
"Mày phải bình tĩnh, Khoa... Anh Đạt đang chờ điện cẩu giàn để cứu thằng Nam... Mày không được nhát gan..." Khoa thì thầm qua kẽ răng lập cập.
Cậu quan sát chu kỳ tuần tra của hai tên bảo vệ. Cứ sau mỗi lượt rít thuốc, chúng lại quay lưng về phía góc khuất của trạm biến áp để tránh luồng gió bão quật thẳng vào mặt. Đúng lúc một tiếng sấm rền vang xé rách bầu trời, Khoa rướn người, dùng chiếc kìm cắt cáp dứt khoát bập mạnh vào mắt lưới B40 rỉ sét.
*Phựt!*
Sợi kẽm gai đứt lìa. Khoa khéo léo lách thân hình mảnh khảnh qua khe hẹp vừa tạo, bò rạp người sát nền bê tông trơn trượt dính đầy mỡ bò công nghiệp. Cậu bò qua gầm bệ móng của máy biến áp số 1, nơi dòng điện cảm ứng từ mạnh đến mức làm các sợi tóc trên gáy cậu dựng đứng, da thịt tê rần rần như có hàng ngàn mũi kim châm.
Khi đã tiếp cận được vách sau của buồng điều khiển trung tâm, Khoa đứng tim khi nghe tiếng bước chân dẫm lên cát sắt sột soạt ngay sát bên ngoài. Một luồng ánh sáng đèn pin quét sạt qua cửa chớp thông gió, rọi thẳng vào chiếc kính cận của cậu. Khoa nín thở, nép chặt người vào góc chết của tủ điện hạ thế bám đầy mạng nhện. Tim cậu đập mạnh đến mức tưởng chừng như hai gã bảo vệ bên ngoài có thể nghe thấy.
"Mẹ kiếp, bão gió thế này mà lão Cương bắt canh gác kỹ thế không biết. Thằng Đạt có ba đầu sáu tay cũng chẳng thoát nổi tay đại ca Sẹo Búa," tiếng một gã bảo vệ bẩn càu nhàu gạt tàn thuốc.
"Lão Cương sợ lộ vụ chôn hóa chất bẩn dưới móng xưởng mới chứ sao. Cứ ngậm tiền rồi im lặng là có phần. Đi tuần nốt vòng kia đi," gã còn lại đáp lời, tiếng bước chân xa dần.
Khoa thở phào nhẹ nhõm. Cậu lập tức lách qua cửa sổ thông gió hẹp, trượt người vào bên trong buồng điều khiển tối tăm. Không có điện chiếu sáng, mọi thứ chỉ được định hình bằng những dãy đèn LED đỏ lòm nhấp nháy của bảng mạch báo động dự phòng. Khoa tiếp cận bảng điều khiển trung tâm điện áp cao của nhà xưởng số 4.
Quy trình Ngắt điện cao áp lò nung hiện ra trong đầu Khoa như một bản vẽ kỹ thuật khắc sâu vào tiềm thức. Để cô lập hoàn toàn nguồn điện hồ quang 3 pha cực kỳ nguy hiểm của lò nung số 2 – vốn đang chứa hơn mười tấn gang lỏng rò rỉ – Khoa phải thực hiện ngắt cầu dao cách ly trung thế trước.
Cậu vươn tay nắm lấy cần gạt cơ khí khổng lồ sơn màu đỏ cảnh báo. Cần gạt lạnh buốt và nặng nề. Khoa dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, ghì mạnh cần gạt xuống.
*Cạch! Roạc!*
Một luồng hồ quang điện màu xanh lét bùng lên bên trong buồng dập dầu cách ly, soi rõ gương mặt nhễ nhại mồ hôi và bụi than của Khoa. Tiếng rít điện từ gầm rú của lò nung hồ quang số 2 bên trong xưởng đúc đột ngột tắt lịm. Nguồn điện cao áp chính đã bị cô lập hoàn toàn.
Nhưng công việc của Khoa chỉ mới hoàn thành một nửa. Cậu phải thực hiện đấu nối cáp phụ khẩn cấp để cấp nguồn riêng cho hệ thống cẩu giàn di động treo trần nhà xưởng, bỏ qua phòng điều khiển trung tâm đang bị Vũ Đình Cương phong tỏa. Khoa quỳ xuống dưới gầm tủ cáp động lực, lôi ra cuộn dây cáp đồng chịu tải bọc cao su dày dặn dắt sau lưng.
Bằng đôi tay run rẩy nhưng cực kỳ chuẩn xác của một thợ điện trung cấp, Khoa dùng kìm tuốt vỏ cáp sống. Từng sợi đồng đỏ au lộ ra dưới ánh sáng yếu ớt của màn hình LED. Cậu phải đấu nối trực tiếp sợi cáp này vào thanh cái đồng hạ thế đang có điện sống dự phòng của máy phát. Chỉ một tích tắc chạm tay vào phần kim loại trần, dòng điện 400V sẽ lập tức nướng chín các dây thần kinh tay của cậu.
"Không được run... Không được run..." Khoa lẩm bẩm, cắn chặt môi đến bật máu để giữ sự tập trung tột độ. Cậu dùng kìm bọc cao su kẹp chặt đầu cáp sống, từ từ tiếp cận thanh đồng cái. Khoảng cách thu hẹp dần. Năm phân. Ba phân. Một phân.
*Xẹt!*
Một tia lửa điện nhỏ bắn ra, làm sém đen một góc găng tay bảo hộ của Khoa. Cậu nén một tiếng hét, dứt khoát ấn mạnh đầu cáp vào khe kẹp vít của thanh cái, rồi dùng tuốc-nơ-vít bọc cách điện siết chặt ốc hãm.
Cùng lúc đó, bên trong ngách kỹ thuật tối tăm dưới gầm bệ lò nung số 2 của xưởng đúc số 4, Bùi Tiến Đạt đột ngột mở mắt.
Đôi tai nhạy bén của cựu võ sĩ boxing hạng nặng lọc bỏ tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài, bắt được một tần số âm thanh quen thuộc dội xuống từ trần xưởng cao mười lăm mét. Đó là tiếng rơ-le điện của hệ thống cẩu giàn di động vừa nhảy cạch một tiếng khô khốc, theo sau là tiếng o o nhẹ của cuộn dây đồng động cơ cẩu được cấp nguồn trở lại.
Khoa đã làm được! Nguồn điện riêng của cẩu giàn treo đã được khôi phục.
Đạt cúi xuống nhìn Lê Văn Nam đang nằm co quắp dưới gầm bệ bê tông lò nung. Vết thương ở bắp chân Nam vẫn r rỉ máu bám đầy bụi sắt xám xịt, gương mặt trẻ măng của cậu công nhân tập sự tái mét đi vì lạnh và mất máu.
"Nam, bám chặt lấy vai tao. Điện cẩu giàn có lại rồi, tao đưa mày lên cabin điều khiển," Đạt hạ giọng gằn chắc, tay trái vòng qua nách nâng Nam dậy.
Nhưng ngay khi Đạt vừa đỡ Nam bước ra khỏi ngách tối của bệ móng lò nung, một luồng gió bão lạnh buốt từ cửa hông xưởng đúc quật mạnh vào người họ, mang theo một mùi sát khí nồng nặc của sắt rỉ và mồ hôi dầu bẩn thỉu.
"Thằng Đạt! Tao biết ngay là mày vẫn trốn quanh cái đống lò nung này mà!"
Một giọng nói lầm lì, khàn đặc dội lên từ phía hành lang chính bệ rót thép. Từ trong bóng tối dày đặc của xưởng đúc, một thân hình cao lớn, săn chắc bước ra. Đó là Tùng 'Xăm' – đệ tử ruột của Sẹo Búa, kẻ chuyên trách việc phong tỏa và phóng hỏa của băng Hải Thần.
Y mặc bộ đồ kaki đen rách gấu, hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp xăm trổ chi chít những hình xích sắt quấn quanh da thịt. Trên tay y, sợi Xích sắt chịu lực 5 tấn bọc gai thép dài hơn ba mét đang kéo lê dưới sàn bê tông, tạo nên những tiếng *xoèn xoẹt* chói tai, bắn ra những tia lửa nhỏ khi va chạm với mạt sắt rỉ.
Tùng Xăm nở một nụ cười tàn độc, để lộ hàm răng ám khói thuốc vàng khè. Đôi mắt lầm lì của y khóa chặt vào Đạt và bọc giẻ lau dầu chứa khẩu Browning Hi-Power đang giắt sau thắt lưng bảo hộ của anh.
"Giao khẩu súng ra, rồi tao cho mày chọn cách chết nhẹ nhàng. Đại ca Sẹo Búa đang chờ cái đầu của mày ngoài đê sông Cấm kia kìa," Tùng Xăm gầm gừ, đôi bàn tay xăm trổ siết chặt lấy mắt xích sắt bọc gai.
Đạt không đáp lời. Anh lặng lẽ đẩy Nam lùi sâu vào ngách tối sau bệ móng lò nung số 2 để bảo vệ cậu khỏi tầm quét của sợi xích. Tay phải Đạt thò ra phía sau tủ dụng cụ bảo trì của Lâm Mập đặt cạnh bệ lò, dứt khoát nhấc lên chiếc Kìm cộng lực hạng nặng dài tám mươi phân dính đầy mỡ bò đen kịt. Chiếc kìm thép vanadium nặng gần năm ký trong tay Đạt vững chãi như một khối sắt đúc.
Anh bước lên một bước, thủ thế sâu bằng chân phải, cánh tay trái rách cơ chấn thương cũ hơi run rẩy áp sát hông để bảo vệ vùng sườn phải đang bầm tím. Vết xước rách da chảy máu ở bắp tay ngoài của Đạt vẫn rỉ máu, thấm đỏ một mảng vai áo bảo hộ kaki xám bạc.
"Mày muốn thử nắm đấm của một gã đốc công hèn nhát à?" Đạt gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao thép nung khóa chặt vào từng chuyển động vai của Tùng Xăm.
"Chết đi, thằng già!"
Tùng Xăm thét lớn, cánh tay xăm trổ vung mạnh ra phía sau lấy đà. Sợi xích sắt chịu lực 5 tấn bọc gai thép lập tức xé gió quất mạnh một đường vòng cung rộng tầm trung, nhắm thẳng vào thái dương bên trái của Đạt. Tiếng xích sắt rít lên *vù vù* trong không khí ẩm ướt đầy bụi sắt.
Đạt không lùi. Anh gập người sâu theo bộ pháp né đòn Peek-a-boo quen thuộc của võ đài quyền anh hạng nặng. Đường xích sắt gai góc sượt sát qua chiếc mũ bảo hộ ngược của anh, đập mạnh vào cột thép chữ I chịu lực bên cạnh tạo nên một tiếng *boong* đanh tai, bắn ra một quầng lửa xanh lét.
Ngay khi sợi xích vừa đập trúng cột thép và mất đà quay về, Đạt nhận ra khoảng trễ hai giây của Tùng Xăm để thu xích. Anh dứt khoát lao lên cự ly trung bình, hai tay siết chặt chiếc kìm cộng lực hạng nặng bổ thẳng từ trên xuống nhắm vào cổ tay cầm xích của đối thủ.
Tùng Xăm là gã giang hồ bến bãi lão luyện, y phản xạ cực nhanh bằng cách giật mạnh sợi xích bọc gai quay lại, tạo thành một tấm lưới xích chắn ngang trước ngực.
*Keng! Tóe!*
Lưỡi thép của chiếc kìm cộng lực va chạm trực diện với các mắt xích sắt bọc gai, tạo nên một tiếng nổ đanh tai cùng một quầng lửa xanh quét rộng. Lực va chạm vật lý cực mạnh chấn động ngược lại hai cánh tay Đạt, khiến vết rách cơ vai trái chấn thương cũ của anh nhói lên một cơn đau tột cùng như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua khớp vai. Máu tươi bục qua lớp băng vải y tế cố định, thấm đỏ lòm cả góc áo bảo hộ chịu nhiệt dệt sợi thủy tinh.
Đạt định dùng kìm cộng lực để cắt đứt sợi xích của Tùng Xăm, nhưng các mắt xích thép đúc quá dày và cứng. Lưỡi cắt của kìm cộng lực bị mẻ một vệt lớn, trượt ra ngoài mắt xích.
"Hà hà! Kìm của mày không cắt nổi xích của tao đâu!" Tùng Xăm cười sằng sặc. Y lợi dụng lúc Đạt bị chấn động lực vai trái, dứt khoát giật mạnh sợi xích bọc gai quấn chặt lấy thân kìm cộng lực, hòng dùng sức mạnh cơ bắp kéo ngã Đạt xuống sàn bê tông đầy mạt sắt rỉ.
Sức kéo từ sợi xích sắt nặng nề khiến Đạt bị kéo chúi người về phía trước một bước. Nhưng thay vì chống cự lực kéo để bảo vệ thăng bằng – điều sẽ làm rách toác hoàn toàn vết thương vai trái – Đạt đưa ra một quyết định chiến thuật nhạy bén của một cựu vô địch quyền anh chuyên nghiệp.
Anh nương hoàn toàn theo lực kéo cực mạnh của Tùng Xăm, mượn quán tính lao lên của đối thủ để bứt tốc bộc phát cự ly ngắn. Đạt cúi thấp trọng tâm, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể tám mươi lăm ký vào bả vai phải gồ ghề cứng cáp của bộ đồ bảo hộ dệt sợi thủy tinh chịu nhiệt.
*Uỳnh!*
Một cú Húc vai nén trọng lực trực diện dội thẳng vào giữa ngực Tùng Xăm. Tiếng va chạm cơ thể khô khốc vang lên giữa tiếng sấm bão. Sức nặng và quán tính cực đại từ cú húc vai của Đạt khiến Tùng Xăm trợn ngược mắt, toàn bộ dưỡng khí trong phổi y bị ép sạch ra ngoài qua một tiếng hộc nghẹn ngào. Thân hình săn chắc của y bị hất văng lùi lại phía sau hơn hai mét, gót giày trượt dài trên nền bê tông dính mỡ bò trơn trượt.
Sợi xích sắt chịu lực bọc gai tuột khỏi tay cầm của Tùng Xăm, rơi loảng xoảng xuống đất.
Không để đối thủ có cơ hội hồi phục nhịp thở, Đạt lướt bộ chân boxing cắt góc cực nhanh áp sát cự ly gần. Hai tay anh nâng chiếc kìm cộng lực nặng năm ký lên cao, dùng phần cán kìm bọc cao su chịu lực nện một đòn chí mạng nằm ngang nhắm thẳng vào mạn sườn phải của Tùng Xăm.
*Rắc!*
Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên bên dưới lớp áo kaki đen của Tùng Xăm. Gã giang hồ xích sắt hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn thân co rúm lại như một con tôm bị nướng chín, quỳ sụp xuống sàn bê tông đầy nước bẩn bám đầy muội than đen kịt. Chiếc bật lửa Zippo bằng đồng bám đầy mỡ bò trong túi áo y rơi ra, trượt dài trên nền đất ẩm ướt.
Tùng Xăm gục ngã ôm lấy mạn sườn gãy, hơi thở đứt quãng rên rỉ qua kẽ răng dính máu. Trận quyết đấu cận chiến bằng công cụ nặng đã ngã ngũ với chiến thắng tuyệt đối thuộc về đốc công Đạt. Đường điện khẩn cấp dẫn lên hệ thống cẩu giàn treo đã được bảo vệ an toàn.
Đạt thở dốc, anh buông chiếc kìm cộng lực mẻ lưỡi xuống đất, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang chảy máu xối xả dưới lớp áo bảo hộ rách nách. Cơn đau buốt rát từ vết rách cơ vai tích lũy khiến tầm nhìn của anh nhòe đi trong giây lát, nhưng ý chí sinh tồn quật cường buộc anh phải giữ vững sự tỉnh táo.
Anh quay lại phía ngách tối, định gọi Nam bước ra để di chuyển lên cabin cẩu giàn.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Đạt vừa quay lưng, Tùng 'Xăm' đang nằm quỵ dưới sàn bê tông bỗng ngước gương mặt đầy máu và muội than lên. Đôi mắt lầm lì của y bừng lên một ngọn lửa căm hờn điên cuồng của kẻ bị dồn vào đường cùng.
"Thằng già... tao... tao sẽ kéo cả lũ chúng mày... đi chầu diêm vương cùng tao..."
Tùng Xăm nghiến răng ken két, bàn tay xăm trổ rướn ra cố sức nhặt lấy chiếc bật lửa Zippo đang rơi sát cạnh vũng nước bẩn. Bằng một động tác bộc phát cuối cùng của hơi tàn, y dùng ngón cái quẹt mạnh vào bánh răng bật lửa.
*Xoạch!*
Một ngọn lửa vàng cam bùng lên rực rỡ, xua tan bóng tối hẹp của hành lang chính xưởng đúc.
Đạt giật nảy mình quay đầu lại, nhưng đã quá muộn.
Tùng Xăm dồn toàn bộ sức lực còn lại của cánh tay xăm trổ, ném mạnh chiếc bật lửa Zippo đang cháy rực thẳng về phía góc tường phía sau bệ móng lò nung – nơi có đường ống dẫn khí gas màu vàng của Phòng chứa khí gas hóa lỏng LPG đang bị rò rỉ phun ra những luồng khí trắng đục rít lên khe khẽ sau vụ nổ bụi sắt trước đó.
Đốm lửa vàng từ chiếc bật lửa Zippo vạch ra một đường cong tàn nhẫn trong bóng tối, lao thẳng về phía đường ống dẫn gas rò rỉ của phòng chứa khí hóa lỏng LPG.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!