Bóng Tối Cô Lập
Keng!
Một tiếng va chạm kim loại chói tai xé toạc màn đêm mưa bão. Viên đạn bắn tỉa thứ hai từ khẩu CZ455 của Phong 'Mắt Chim' xé gió lao xuống, găm thẳng vào mạn thép rỉ sét của chiếc máy xúc hỏng ngay trên đầu Đạt và Nam. Những tia lửa xanh loét bắn ra, rít lên khe khẽ trước khi bị nước mưa dập tắt. Sức ép từ đường đạn cực mạnh khiến một mảng rỉ sắt lớn bong ra, rơi rào rào xuống tấm lưng rộng của Đạt.
Đạt nín thở, hai cánh tay khổng lồ siết chặt lấy bả vai run rẩy của Lê Văn Nam, kéo tuột cậu công nhân trẻ vào sâu hơn dưới gầm xích sắt của máy xúc. Vết xước rách da ở bắp tay ngoài của Đạt – hậu quả từ đường mã tấu tàn độc của Long Chém trước đó – gặp nước mưa pha lẫn cát sắt bắt đầu xót buốt tột cùng. Máu đỏ tươi rỉ ra, hòa cùng dòng nước mưa đen kịt chảy dọc theo cánh tay gân guốc, nhỏ xuống nền đất bùn nhão nhoét. Bên dưới lớp áo bảo hộ kaki xám bạc rách vai, vết rách cơ vai trái chấn thương cũ cũng đang co rút từng nhịp đau đớn do cái lạnh đột ngột của cơn bão số 5 dội vào.
"Anh Đạt... em sợ... chân em không cử động được nữa..." Nam thì thầm trong tiếng nấc nghẹn, hai tay ôm khư khư bọc giẻ lau dầu chứa khẩu Browning Hi-Power sau thắt lưng Đạt. Mảnh đá văng từ phát đạn đầu tiên đã găm vào bắp chân Nam, máu thấm ra ngoài lớp vải kaki mỏng dính.
"Im lặng. Thở chậm bằng mũi," Đạt gằn giọng, âm thanh trầm thấp dội sát tai Nam. Đôi mắt sắc lạnh của cựu võ sĩ nheo lại, quan sát màn mưa dày đặc phía trước. Khoảng sân trống từ cổng phụ số 3 hướng ra đê sông Cấm rộng gần ba mươi mét hoàn toàn không có vật che chắn. Với một tay súng bắn tỉa lão luyện như Phong Mắt Chim đang kiểm soát từ mái tôn cao vút, việc lao ra đê lúc này chẳng khác nào tự sát. Họ buộc phải tìm đường rút ngược trở lại vào bên trong nhà xưởng tối.
Đúng lúc đó, từ trên tầng ba của tòa nhà điều hành Tổng công ty Kim khí, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ phòng làm việc của Giám đốc Vũ Đình Cương đột ngột tắt phụt.
Bên trong căn phòng lót sàn gỗ sang trọng, Vũ Đình Cương đứng khoanh tay sau tấm kính chịu lực bám đầy nước mưa, gương mặt hơi mập của gã méo mó đi dưới ánh chớp của cơn giông. Chiếc điện thoại Vertu mạ vàng trên tay gã vẫn đang hiển thị cuộc gọi kết nối trực tiếp với Sẹo Búa. Phía sau gã, Trưởng phòng nhân sự bẩn Trịnh Văn Lang đang khúm núm đứng chờ, hai tay run rẩy cầm chiếc cặp da đựng hồ sơ kỷ luật giả mạo của Đạt.
"Thằng Đạt đã đánh phế toán của Long Chém ở cổng sau rồi," giọng Sẹo Búa gầm gừ qua loa thoại, lẫn trong tiếng sấm rền. "Nhưng Phong Mắt Chim đã ghim chặt bọn chúng ở bãi phế liệu máy xúc. Giám đốc Cương, ông phải ra tay ngay. Thằng ranh con giữ khẩu Browning không được phép rời khỏi nhà máy này."
Vũ Đình Cương nghiến răng, gã quay lại nhìn Lang bằng ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn:
"Lang! Kích hoạt phương án hai. Cho người cắt toàn bộ hệ thống điện của xưởng đúc số 4 ngay lập tức. Cả nguồn điện hồ quang lẫn điện chiếu sáng nội bộ. Nhanh lên!"
Trịnh Văn Lang giật nảy mình, gọng kính cận mỏng suýt rơi khỏi sống mũi dài:
"Nhưng... Giám đốc Cương, lò nung hồ quang số 2 vẫn đang chứa hơn mười tấn gang lỏng chưa rót hết khuôn! Nếu cắt điện đột ngột không qua quy trình hạ nhiệt, hệ thống nước làm mát vỏ lò sẽ bị dừng tuần hoàn. Áp suất tăng cao có thể gây nổ bụi sắt hoặc rò rỉ gang lỏng cực kỳ nguy hiểm! Hơn nữa, toàn bộ hệ thống camera an ninh nội bộ cũng sẽ bị sập..."
"Tao cần cái camera an ninh đó sập!" Cương đập mạnh bàn tay xuống bàn làm việc, cắt ngang lời Lang. "Không có điện, không có ghi hình, đêm nay ở xưởng số 4 sẽ là một đêm trắng không có nhân chứng. Mọi việc xảy ra đều sẽ được quy về tai nạn do bão số 5 gây chập cháy lò nung. Đi làm ngay! Nếu không, cái ghế trưởng phòng của mày ngày mai sẽ có người khác ngồi!"
Lang nuốt nước bọt cái ực, khuôn mặt xám ngoét gật đầu lia lịa rồi vội vã lao ra ngoài hành lang tối. Giao thức hành động cắt đứt sinh lộ chính thức được kích hoạt.
Chưa đầy hai phút sau, một tiếng 'uỳnh' nặng nề dội lên từ phía trạm biến áp trung tâm nhà máy. Toàn bộ hệ thống đèn pha cao áp chiếu sáng bãi phế liệu ngoài trời đột ngột tắt lịm. Tiếng gầm rú điện từ đều đặn hằng ngày của lò nung hồ quang số 2 lịm dần rồi im bặt, trả lại cho xưởng đúc một khoảng không im lặng đến rợn người. Nhà xưởng khổng lồ rộng năm ngàn mét vuông lập tức chìm vào bóng tối dày đặc, chỉ còn được định hình bằng ánh sáng cam đỏ yếu ớt bốc lên từ hố xả xỉ thép nóng chảy chưa nguội hẳn dưới chân lò.
Đạt nhạy bén nhận ra cơ hội ngay khi bóng tối bao trùm. Mất điện nghĩa là kính ngắm quang học thông thường của Phong Mắt Chim trên mái tôn đã bị vô hiệu hóa tầm nhìn tầm xa.
"Nam, bám chặt lấy thắt lưng tao. Bò trườn theo nhịp sấm," Đạt thì thầm khẩn cấp.
Anh áp dụng Phương pháp di chuyển khuất camera, dẫn Nam bò ngược trở lại qua ngách cửa sổ rỉ sét của phòng nghỉ ca trực. Nhờ năm năm làm đốc công ca đêm, Đạt thuộc lòng từng góc chết kỹ thuật, từng dầm thép chịu lực của xưởng đúc số 4 như lòng bàn tay. Anh biết rằng dưới bóng tối của các dầm thép chữ I khổng lồ chạy dọc trần nhà xưởng, hệ thống camera – dù có được cấp nguồn dự phòng từ máy phát nhỏ – cũng không thể quét tới.
"Cộp... Cộp..."
Tiếng đế giày bốt dội mạnh lên nền bê tông dăm sắt vang lên từ phía hành lang chính. Đội bảo vệ ca đêm – dưới sự chỉ đạo bẩn của Trịnh Văn Lang qua bộ đàm – đã bắt đầu lùng sục ráo riết khắp nhà xưởng. Những luồng ánh sáng trắng từ đèn pin công suất lớn quét loang loáng qua các cột thép chịu lực, tạo nên những bóng đen dài ngoằng nhảy múa kỳ dị trên vách tường tôn.
"Tìm kỹ mọi ngách lò! Thằng Đạt bị thương ở tay, không chạy xa được đâu!" Tiếng gầm rít của một bảo vệ bẩn vang lên sát sạt ngách sau lò nung số 2.
Đạt áp sát lưng vào vách dầm chữ I chịu lực, một tay ôm chặt lấy miệng Nam để ngăn tiếng thở dốc dồn dập của cậu công nhân trẻ. Vết xước bắp tay ngoài dính máu của anh tì sát vào cạnh thép lạnh buốt, máu rỉ ra thấm qua lớp vải dán chặt vào da thịt đau rát. Luồng ánh sáng đèn pin quét qua khe hở dầm chữ I chỉ cách gót giày bảo hộ của Đạt chưa đầy mười centimet.
Trong bóng tối nghẹt thở, Đạt nhặt một con ốc vít rỉ nặng gần nửa ký sát chân dầm thép. Anh tính toán chu kỳ quét đèn pin của toán bảo vệ bẩn – cứ mười giây chúng sẽ đổi hướng quét một lần. Đúng lúc luồng sáng vừa lệch sang phải, Đạt dùng lực cổ tay phải ném mạnh con ốc vít sang góc đối diện, đập vào vỏ thùng chứa xỉ nguội tạo nên một tiếng 'xoảng' vang dội.
"Hướng kia! Có tiếng động!" Ba tên bảo vệ bẩn lập tức quay ngoắt đèn pin, lao nhanh về phía thùng xỉ.
Tận dụng khoảng trễ ba giây đó, Đạt bế xốc Nam lên, bộ chân boxing lướt nhẹ nhàng bám sát bóng tối của dầm dầm chữ I chịu lực, di chuyển khuất tầm mắt hoàn toàn của toán tuần tra. Anh đưa Nam vào ẩn nấp tạm thời bên trong một ngách kỹ thuật hẹp dưới gầm bệ lò nung số 2. Nhưng Đạt biết đây chỉ là giải pháp tình thế. Không có điện, hệ thống cẩu giàn treo trần nhà xưởng không thể hoạt động, đồng nghĩa với việc họ không thể vận hành gầu múc thép lỏng 10 tấn để đột phá cửa chính đang bị xích sắt khóa chặt.
Họ cần có điện trở lại. Và hy vọng duy nhất lúc này nằm ở trạm biến áp trung tâm.
Cùng lúc đó, tại khu vực Trạm biến áp trung tâm nhà máy nằm biệt lập phía sau xưởng đúc, Hoàng Đăng Khoa – thợ điện ca đêm trẻ tuổi – đang bò trườn áp sát rào lưới B40 bảo vệ. Chiếc mũ bảo hộ ngược màu vàng của cậu bám đầy bụi than đen kịt, đôi kính cận dày mờ đi vì nước mưa bão. Khoa nắm chặt chiếc kìm cắt cáp điện bọc cao su chịu điện áp 10.000V dắt ngang hông, lồng ngực đập liên hồi như trống trận.
Cậu đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Trịnh Văn Lang ra lệnh cho bảo vệ bẩn cắt điện sống lò nung hồ quang. Khoa biết rõ sự tàn bạo của Vũ Đình Cương, và cậu cũng biết đốc công Đạt – người từng chia sẻ nửa phần cơm hộp cho cậu trong những ca trực đêm buốt giá – đang bị dồn vào đường chết bên trong nhà xưởng tối.
"Mình phải đấu lại cầu dao tổng phụ... Chỉ cần cấp điện riêng cho hệ thống cẩu giàn... anh Đạt mới có đường sống..." Khoa tự nhủ, hàm răng va vào nhau lập cập vì lạnh và sợ hãi.
Cậu hé mắt nhìn qua khe rào lưới B40 vào bên trong buồng máy biến áp rò rỉ điện. Ánh sáng từ chiếc đèn pin công suất lớn quét qua quét lại đều đặn dọc hành lang kỹ thuật. Hai tên bảo vệ bẩn trang bị dùi cui điện đang lững thững tuần tra ngay trước cửa buồng điều khiển cầu dao tổng, miệng ngậm thuốc lá đỏ rực.
Khoa siết chặt chiếc kìm cắt cáp trong tay, rướn người nhắm thẳng về phía cánh cửa sắt rỉ sét của buồng biến áp, chuẩn bị cho một hành động mạo hiểm quyết định tính mạng của cả nhóm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!