Nhạc nềnEpicBattle_J

Đột Phá Cổng Sau

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt khóa cổng chính rầm rầm vang lên, Sẹo Búa cùng đám đàn em cầm búa tạ và mã tấu bắt đầu tràn vào hành lang xưởng đúc. Âm thanh kim loại va đập thô bạo dội vào lớp vách tôn rỉ sét, kéo theo những tiếng bước chân rầm rập của hơn ba chục gã giang hồ bến bãi. Không khí trong xưởng đúc số 4 vốn đã ngột ngạt bởi bức xạ nhiệt từ các lò nung hồ quang, nay lại càng trở nên đặc quánh, nghẹt thở trước sát khí đang cuồn cuộn tràn vào.


Trong căn phòng nghỉ ca trực chật hẹp, Bùi Tiến Đạt vẫn giữ nguyên tư thế đứng che chắn trước chiếc tủ sắt nơi Lê Văn Nam đang ẩn nấp. Đôi tai của cựu võ sĩ vô địch quyền anh hạng nặng khẽ rung lên. Anh đang bóc tách từng luồng âm thanh hỗn tạp ngoài kia: tiếng chửi thề tục tĩu của đám tay sai, tiếng búa tạ rê trên nền bê tông dăm sắt, và cả tiếng rít gió của những lưỡi mã tấu được vung vẩy đầy khiêu khích. Khoảng cách giữa bọn chúng và phòng nghỉ ca trực đang co ngắn lại từng giây. Nếu chọn cách tử thủ trong căn phòng gỗ mỏng manh này, cả anh và Nam chắc chắn sẽ bị nghiền nát.


"Nam, ra ngoài. Di chuyển theo tao," Đạt hạ giọng, âm thanh trầm thấp nhưng chứa đựng một uy lực ép buộc tuyệt đối.


Lê Văn Nam run rẩy chui ra từ gầm tủ sắt, khuôn mặt trẻ măng xám ngoét đi vì sợ hãi. Cậu bám chặt lấy vạt áo bảo hộ kaki sẫm màu của Đạt như bám lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ. Đạt không thèm nhìn lại phía cửa chính đang bị lung lay bởi những cú đạp thô bạo. Anh sải bước dài về phía cửa sổ ngách sau phòng nghỉ, dùng bàn tay quấn băng vải y tế dứt khoát đẩy mạnh chốt khóa rỉ sét, rồi nhảy gọn ra ngoài khoảng không gian tối tăm phía sau bệ móng lò nung hồ quang số 2.


Đây chính là Góc chết camera sau lò nung hồ quang – khoảng không gian hẹp tối tăm nằm giữa vách lò nung khổng lồ và tường bê tông chịu lực của nhà xưởng. Nơi này bám đầy một lớp muội than đen kịt và bụi quặng mịn dày đến cả đốt ngón tay, hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của hệ thống camera giám sát mà ban giám đốc bẩn đã xoay lệch hướng. Nhiệt độ ở góc chết này lên tới gần năm mươi độ C do bức xạ trực tiếp từ vách lò nung đang hoạt động. Hơi nóng hầm hập phả vào mặt khiến mồ hôi trên trán Đạt tuôn ra ròng ròng, hòa cùng bụi than tạo thành những vệt đen đúa trên khuôn mặt cương nghị.


"Chui sát xuống đất. Đừng để muội than bay vào phổi," Đạt thì thầm, tay ấn nhẹ vai Nam xuống sát mặt sàn xi măng nóng rẫy.


Nam cố bịt chặt miệng để ngăn một tiếng ho khan sắp sửa bùng phát do bụi sắt lơ lửng bám vào cổ họng. Hai người bò trườn từng mét một trong khe hẹp rộng chưa đầy bốn mươi centimet. Phía bên kia vách lò, tiếng gầm rú của dòng gang lỏng đang sục sôi dội lên những nhịp đập điện từ đều đặn, át đi tiếng thở dốc dồn dập của họ. Đạt di chuyển như một bóng ma khổng lồ, bộ chân lướt nhẹ nhàng bám sát các góc cạnh của dầm thép chữ I chịu lực. Quá trình mười năm khổ luyện trên võ đài chuyên nghiệp giúp anh thuộc lòng từng nhịp chuyển động của cơ thể, cho phép anh di chuyển không tiếng động ngay cả trong những địa hình cực đoan nhất.


Sau gần mười phút bò trườn nghẹt thở qua mê cung muội than, Đạt đưa Nam thoát ra khỏi khu vực lò nung, tiếp cận lối đi kỹ thuật ngầm dẫn thẳng ra Cổng phụ số 3 hướng sông Cấm. Đây là lối thoát hiểm dự phòng rỉ sét, xung quanh cỏ dại mọc lút đầu người xen lẫn những đống phế liệu vỏ tàu cũ nát chất cao như núi. Tiếng mưa bão số 5 quất xối xả vào các tấm tôn mục nát trên mái vòm ngoài trời tạo nên một thứ âm thanh gầm rú hỗn loạn, tạm thời che chở cho bước chân của họ.


Thế nhưng, ngay khi Đạt vừa chạm tay vào thanh chốt cửa sắt rỉ sét của cổng phụ, trực giác nhạy bén của một kẻ từng trải qua hàng trăm trận chiến sinh tử đã khiến anh khựng lại.


Mùi khói thuốc lá rẻ tiền hòa lẫn trong hơi nước mưa lạnh buốt. Tiếng xích xe máy va chạm lách cách rất khẽ khuất sau rặng bần ven đê sông Cấm.


"Có phục kích," Đạt đẩy Nam lùi lại phía sau một khối động cơ máy xúc hỏng, mắt anh nheo lại quét qua màn mưa dày đặc.


Từ trong bóng tối của con đường gom ven đê, những bóng đen bắt đầu lừng lững bước ra. Tổng cộng có tám tên. Tất cả đều mặc áo mưa cánh dơi màu đen xộc xệch, tay cầm những thanh mã tấu tự chế dài hơn nửa mét sáng quắc dưới ánh chớp của cơn giông. Kẻ đi đầu bước ra, giật phắt chiếc mũ trùm đầu để lộ khuôn mặt đầy vết sẹo chéo qua môi, ánh mắt hung tợn và xảo quyệt. Đó chính là Long 'Chém' – đại ca giang hồ bến bãi tầm trung chuyên bảo kê cổng sau nhà máy dưới trướng Hải Thần.


"Đốc công Đạt, mày định đưa thằng ranh con đi đâu vào đêm mưa gió thế này?" Long 'Chém' cười khẩy, thanh mã tấu tự chế bằng thép nhíp xe dài tám mươi centimet của gã khẽ gõ nhịp kèn kẹt vào thanh chắn barie cổng phụ. "Sẹo Búa đã khóa cổng trước, còn anh em tao thì canh cổng sau. Hôm nay, Trần Thế Bá đã ra lệnh, không một con chuột nào của xưởng số 4 được phép thoát khỏi đây bằng đường thủy cả."


Toán mã tấu Long Chém nhanh chóng dàn đội hình hình cánh cung, khóa chặt lối thoát duy nhất dẫn ra bến đò sông Cấm của Sáu Chèo. Sức ép từ những lưỡi thép nhọn hoắt và số lượng áp đảo của đối phương khiến không gian xung quanh cổng phụ số 3 trở nên lạnh buốt hơn cả nước mưa bão.


Đạt bước lên một bước, chắn hoàn toàn tầm nhìn của Long 'Chém' hướng về phía Nam. Gương mặt anh không một chút biến sắc, lầm lì như một khối thép nguội bên trong lò luyện.


"Tránh đường," Đạt nói, giọng anh lạnh lẽo và dứt khoát.


"Tránh đường? Để rồi tao bị Sẹo Búa băm vằn ra à?" Long 'Chém' gầm lên một tiếng đầy giận dữ, gã vung mạnh thanh mã tấu vẽ nên một đường vòng cung sáng loáng trong màn mưa. "Anh em! Lấy cái đầu của thằng Đạt về cho tao! Thằng ranh con kia giữ lại mạng để tra khảo vị trí giấu súng!"


Trận chiến thoát hiểm đường thủy chính thức bùng nổ.


Hai tên đàn em của Long 'Chém' lao lên tiên phong, hai lưỡi mã tấu xé gió chém chéo từ hai hướng trái phải hòng lấy mạng Đạt ngay lập tức. Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Đạt không hề lùi bước. Anh kích hoạt ngưỡng sức mạnh Vô địch chuyên nghiệp (Đạt - Kìm nén). Toàn bộ cơ thể anh nhún nhảy nhẹ nhàng trên bộ chân di chuyển linh hoạt của một cựu vô địch quyền anh hạng nặng. Anh áp dụng bộ pháp phòng thủ đỉnh cao Lắc đầu né đòn Peek-a-boo, lắc hông và cúi đầu liên tục theo hình chữ U cực nhanh.


Lưỡi mã tấu thứ nhất sượt qua đỉnh đầu Đạt chỉ trong gang tấc, chém hụt vào khoảng không. Ngay lập tức, Đạt xoay hông né đường chém thứ hai, đồng thời lách người vào góc chết bên sườn của tên lính gác bên trái. Do vết thương Rách cơ vai trái chấn thương cũ bắt đầu nhói đau nhẹ khi anh thực hiện đòn đấm, Đạt chủ động kìm hãm lực đấm ở mức năm mươi phần trăm để tránh gây chết người, tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc kìm nén bạo lực của bản thân.


Anh tung cú đấm thẳng Jab trái chớp nhoáng nhắm thẳng vào sống mũi của tên đi đầu.


Bộp!


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên dưới màn mưa. Tên lính gác ôm mặt ngã quỵ xuống bùn lầy, thanh mã tấu rơi loảng xoảng. Đúng lúc đó, tên đàn em thứ hai lao tới đâm lén từ góc khuất bên phải sườn Đạt. Phản xạ cơ thể của cựu võ sĩ hoạt động tự động. Đạt không thèm quay đầu, anh gập người tránh mũi dao, đồng thời thúc mạnh cùi chỏ phải vào chấn thủy của gã đâm lén. Đòn đánh chính xác tuyệt đối dồn toàn bộ quán tính lao lên của đối thủ ngược trở lại. Gã đàn em trợn ngược mắt, nghẹt thở quỳ sụp xuống sàn xi măng ẩm ướt.


Long 'Chém' đứng ngoài chứng kiến hai đàn em đắc lực bị hạ gục chỉ trong vòng chưa đầy năm giây mà không hề chạm được vào một sợi tóc của Đạt, gã vừa kinh ngạc vừa điên tiết.


"Lũ ăn hại! Tránh ra để tao!" Long 'Chém' gầm lên, gã vung thanh mã tấu tự chế chém bổ dọc từ trên xuống với một lực cực mạnh, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Đạt.


Đạt định dùng cánh cửa sắt cổng phụ làm lá chắn để đỡ đòn, nhưng Long 'Chém' vốn là kẻ thực chiến lão luyện bến bãi. Gã đột ngột thay đổi quỹ đạo đường chém giữa chừng, chém đứt phắt sợi xích sắt treo cửa phụ. Cánh cửa sắt nặng nề đổ sập xuống, chắn ngang lối di chuyển linh hoạt của Đạt.


Lợi dụng khoảnh khắc Đạt bị mất đà do tránh cánh cửa sập, Long 'Chém' xoay người chém ngang một nhát hiểm hóc nhắm vào vùng hông sườn hở của anh. Đạt buộc phải thực hiện kỹ thuật xoay vai tiêu lực búa, xoay nghiêng khớp vai bả vai trái dốc xuống bốn mươi lăm độ để trượt đường đi của lưỡi mã tấu.


Phập!


Lưỡi thép sắc bén sượt qua bắp tay ngoài của Đạt, rạch một đường dài khiến máu đỏ tươi lập tức rỉ ra, thấm đẫm lớp vải bảo hộ kaki xám bạc. Vết xước nhẹ dính máu tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cơn đau rát từ lưỡi dao dính nước mưa bẩn đã kích thích hệ thần kinh của Đạt, đánh thức con quái vật bạo lực đang ngủ yên trong tâm trí anh.


"Anh Đạt!" Nam hét lên từ phía sau khối máy xúc, hai tay ôm chặt lấy bọc giẻ chứa khẩu súng Browning.


Tiếng kêu của Nam kéo Đạt quay trở lại với thực tại. Anh không được phép ngã xuống ở đây. Con gái anh đang đợi sáng mai ăn bánh đa cua. Nam đang cần anh bảo vệ.


Đạt ngước mắt lên, ánh mắt lầm lì thường ngày bỗng chốc biến mất, thay vào đó là cái nhìn lạnh lùng, sắc lẹm của một kẻ từng thống trị võ đài ngầm. Anh lướt bộ chân boxing, lách vào cự ly cực gần (CQB) ngay trước mũi mã tấu của Long 'Chém'. Đây là khoảng cách tối kỵ của những kẻ dùng vũ khí dài, nhưng lại là đấu trường hoàng kim của một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp.


Long 'Chém' hoảng hốt định lùi lại để lấy tầm chém, nhưng đã quá muộn. Đạt sử dụng bộ pháp Peek-a-boo né tránh cú đâm vội vã của gã đại ca bến bãi, áp sát hoàn toàn vào lồng ngực đối thủ.


Anh khóa chặt cổ tay phải đang cầm mã tấu của Long 'Chém', dùng lực hông xoay mạnh một vòng ra sau.


Rắc!


Một tiếng gãy xương khô khốc, rùng rợn vang lên, át cả tiếng sấm rền của cơn giông. Khớp cổ tay của Long 'Chém' bị bẻ ngược hoàn toàn dưới một lực bẻ khớp thực chiến tàn nhẫn. Thanh mã tấu tự chế rơi tuột khỏi bàn tay không còn cảm giác của gã. Long 'Chém' rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, gương mặt rỗ chằng chịt biến dạng hoàn toàn vì đau đớn. Gã quỳ sụp xuống vũng bùn lầy, tay trái ôm chặt lấy chiếc cổ tay phải đã bị bẻ gãy gập.


Đạt cúi xuống, nhặt thanh mã tấu tự chế của Long 'Chém' lên. Anh không dùng nó để kết liễu gã đại ca đang rên rỉ dưới chân. Đạt cố tình kìm nén lực đấm và bạo lực tối đa để tránh kích hoạt bóng ma tâm lý ngộ sát đối thủ năm xưa. Anh chỉ đứng im lặng giữa màn mưa xối xả, lưỡi mã tấu trong tay hướng thẳng về phía năm tên đàn em còn lại của toán Long Chém.


Chứng kiến đại ca bến bãi khét tiếng bị đánh phế hoàn toàn chỉ bằng tay không trong vòng vài nốt nhạc, năm tên giang hồ cầm mã tấu còn lại run rẩy lùi bước. Chúng nhìn Đạt như nhìn một con quái vật bước ra từ lò luyện thép nóng đỏ. Không một tên nào dám tiến lên thêm một bước.


"Cút," Đạt gằn giọng.


Năm tên tay sai lập tức vứt bỏ mã tấu, dìu Long 'Chém' đang la hét đau đớn chạy trốn thục mạng ra con đường đê sông Cấm, biến mất vào màn mưa bão dày đặc.


Đạt thở dốc, bắp tay ngoài dính máu khẽ run nhẹ dưới làn nước mưa lạnh buốt. Anh quay lại nhìn Nam, khẽ gật đầu để trấn an cậu công nhân trẻ:


"An toàn rồi. Đi thôi Nam."


Thế nhưng, ngay khi Nam vừa bước ra khỏi khối máy xúc hỏng để tiến về phía Đạt, một âm thanh xé gió cực kỳ sắc nhọn đột ngột dội xuống từ trên cao.


Đoàng!


Một tiếng súng trường khô khốc, đanh gọn vang lên từ mái tôn cao vút của tòa nhà điều hành xưởng đúc số 4. Viên đạn găm thẳng vào bệ bê tông sát chân Nam, bắn tung tóe những mảnh đá vụn găm vào bắp chân cậu.


Nam hét lên một tiếng đau đớn, ngã quỵ xuống đất.


Đạt lập tức lao tới, đổ rạp người che chắn cho Nam dưới khối máy xúc chịu lực. Ánh mắt anh hướng thẳng lên đỉnh mái tôn rỉ sét của xưởng đúc.


Dưới ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm bão, một bóng người gầy nhỏ, mặc đồ rêu ngụy trang đang lặng lẽ điều chỉnh kính ngắm của khẩu súng trường Czech CZ455 cải tiến.


Sát thủ bắn tỉa Phong 'Mắt Chim' đã khóa mục tiêu hoàn toàn vào khoảng sân trống trước cổng phụ số 3. Đường thoát ra đê sông Cấm của họ đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi hỏa lực tầm xa cực kỳ nguy hiểm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!