Nhạc nềnEpicBattle_J

Vây Ráp Khu Tập Thể

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão của cơn bão số năm trút xuống Hải Phòng như muốn nhấn chìm toàn bộ dải đất cảng vào một lòng hồ đục ngầu, lạnh buốt. Bùi Tiến Đạt lao đi trong bóng tối đặc quánh của những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo quanh khu Vạn Mỹ. Chiếc áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh màu xám bạc dính bết vào lồng ngực vạm vỡ, loang lổ muội than đen kịt và máu ướt từ bả vai trái rỉ ra liên tục. Mỗi bước chân bứt tốc của anh dẫm xuống nước ngập sâu tới nửa bắp chân đều dội lên một cơn buốt rát thấu xương từ lòng bàn tay phải bỏng rách mất da, nhưng khủng khiếp nhất vẫn là khớp vai trái bị rách cơ chấn thương cũ. Dòng nước mưa bẩn ngấm vào vết rách sâu hoắm dưới cống ngầm xưởng đúc lúc trước giờ đây như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xoáy vào thớ thịt hở, khiến cả cánh tay trái của anh buông thõng, run rẩy và gần như vô lực.


Dưới đế chiếc giày bảo hộ lao động chân trái dán keo sắt chịu lực của Đạt, khẩu súng lục Browning Hi-Power bọc giẻ lau dầu tẩm mỡ bò công nghiệp cấn mạnh vào lòng bàn chân anh sau mỗi nhịp chạy. Đó là một khối thép rỉ sét nặng nề, một vật chứng tội ác duy nhất có thể vạch trần bộ mặt thật của thiếu gia Trần Thế Hải và băng đảng Hải Thần bẩn thỉu. Đạt mím chặt môi, bàn tay phải quấn băng vải boxing đỏ sờn cũ siết chặt túi nilon đen chứa hộp thuốc kháng sinh dự phòng liều cao vừa lấy từ tiệm thuốc của chị Tuyết. Anh phải chạy nhanh hơn nữa. Trong căn hộ chung cư cũ nát tầng ba phía trước, Lê Văn Nam đang co giật cận kề cái chết do hoại tử nhiễm trùng nước cống ngầm. Đạt đã thề với lòng mình, sau cái chết của người vợ năm xưa và sự hy sinh bi tráng của lão thợ cả Nguyễn Văn Hùng, anh tuyệt đối không để bất kỳ người công nhân lương thiện nào xung quanh mình phải ngã xuống nữa.


*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*


Tiếng sấm rền rĩ từ cửa biển Đồ Sơn dội về, kéo theo những luồng ánh sáng chớp giật xanh lét vạch đôi bầu trời đêm. Dưới ánh chớp, Đạt khựng người lại sát mép tường gạch lở loét của một góc rẽ hẹp cách cổng chính khu tập thể Vạn Mỹ chưa đầy năm mươi mét. Ánh mắt sắc bén của cựu vô địch quyền anh hạng nặng nheo lại. Phía trước, ba chiếc xe bán tải tuần tra của cảnh sát quận bẩn đã tắt hoàn toàn đèn pha, lặng lẽ dàn đội hình chắn ngang lối vào duy nhất của cổng chính. Những bóng người mặc cảnh phục xộc xệch, tay lăm lăm súng ngắn K54 và đèn pin công suất lớn đang nhanh chóng tỏa ra phong tỏa toàn bộ tầng trệt.


Là người của Đại úy bẩn Nguyễn Văn Minh. Đạt siết chặt quai chiếc mũ bảo hiểm kính cường lực màu đen dính đầy nước bão. Gã thám tử tư Lê Hoài Nam bẩn thỉu chắc chắn đã kịp gửi ảnh định vị của anh về cho Minh bẩn trước khi bị anh đánh gục ở ngõ tiệm thuốc. Lối cầu thang bộ chính duy nhất dẫn lên căn hộ tầng ba đã bị hai cảnh sát bẩn cầm súng ngắn khóa chặt. Đạt không thể đi lối đó. Bộ chân di chuyển lướt nhẹ, lắc hông cắt góc linh hoạt của kỹ thuật boxing Peek-a-boo được kích hoạt ngay lập tức. Anh lùi sâu vào bóng tối của những dầm bê tông chịu lực xập xệ, di chuyển bám sát vách tường rêu mốc hướng về phía ngách hông đổ nát của tòa nhà tập thể xây từ thập niên tám mươi.


Trong khi đó, bên trong căn hộ chung cư cũ nát tầng ba, bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng như một sợi dây cáp thép bị kéo căng sắp đứt. Nguyễn Minh Thư đứng sát mép cửa sổ kính mờ dính đầy nước mưa, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng đen thanh lịch không ngừng quan sát những bóng đèn pin quét loang loáng dưới sân tập thể. Trên chiếc sofa rách nệm ở góc phòng, Lê Văn Nam đang co giật dữ dội, bắp chân hoại tử sưng tấy tím đen rỉ mủ vàng hôi thối phát ra tiếng thở rít lên từng nhịp nghẹn ngào vì sốt cao. Bé Khánh An sáu tuổi gầy gò, mặc chiếc áo phông hồng sờn cũ vẽ hình gấu bông, đang ngồi co rúm trên giường đơn sát vách tường. Cô bé ngây thơ ôm chặt lấy chiếc kẹp tóc nhựa màu vàng – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Nguyễn Thùy Dung – đôi mắt tròn sáng ngập tràn nước mắt lo sợ nhìn ra cửa chính.


"Chị Thư... tiếng còi xe... có phải họ đến bắt bố em không?" Khánh An thút thít, giọng nói nhỏ xíu run rẩy trong tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài.


Minh Thư quay lại, nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh cô bé, ôm nhẹ bờ vai gầy của An để trấn an: "Không sao đâu An. Bố Đạt dũng cảm lắm, bố sẽ về mua kẹo hồ lô cho An như đã hứa. An phải ngoan, chơi trò chơi trốn tìm im lặng mà bố dạy nhé. Chui xuống gầm giường, bịt tai lại và không được phát ra tiếng động nào, nghe chị dặn chưa?"


Khánh An gật đầu ngoan ngoãn, nhanh chóng chui tọt xuống gầm giường đơn tối tăm, ôm chặt lấy chiếc kẹp tóc vàng nín thở. Minh Thư đứng dậy, khuôn mặt cô đanh lại đầy quyết đoán. Cô chạy nhanh đến ngăn kéo bàn làm việc, giật phăng chiếc máy ghi âm kỹ thuật số Sony chứa file ghi âm giao dịch hối lộ mười tỷ của Vũ Đình Cương nhét chặt vào túi vest trong. Cô định ôm theo tập hồ sơ chứng cứ tài liệu giấy ban đầu của công đoàn, nhưng tiếng bước chân dồn dập dẫm lên bậc thềm cầu thang xi măng cũ nát rầm rập dội lên từ tầng dưới báo hiệu thời gian đã cạn kiệt. Minh Thư buộc phải bỏ lại tập hồ sơ giấy trong ngăn kéo để bảo toàn tốc độ di chuyển.


Cô biết chiếc xe ô tô cá nhân của mình đỗ dưới sân đã bị một chiếc xe tuần tra bẩn khóa đuôi chặn đầu, triệt tiêu hoàn toàn phương án di tản Nam bằng đường bộ cổng trước. Họ đã rơi vào góc chết không lối thoát. Minh Thư chạy vội ra cửa chính, dùng một sợi xích sắt cũ chịu lực nhặt được từ đống đồ bảo trì của Quyết Cụt khóa chặt chốt cửa trong của căn hộ để trì hoãn tối đa thời gian đập phá của cảnh sát bẩn.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng búa tạ nặng nề nện mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát vang lên đanh tai từ phía hành lang ngoài sảnh. Tiếng gỗ nứt vỡ rắc rắc cùng giọng gầm rú hách dịch của Đại úy Minh bẩn dội qua khe cửa sổ thông gió: "Đạt 'Đốc công'! Đầu hàng đi! Cả tòa nhà đã bị phong tỏa hoàn toàn rồi! Bước ra ngoài giao nộp súng Browning, bằng không tao ra lệnh nổ súng bắn nát căn phòng này!"


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng đen khổng lồ bất ngờ xuất hiện ngoài ban công sắt rỉ bên ngách hông căn hộ. Là Đạt. Anh đã dùng một tay phải còn lành lặn bám chặt vào hệ thống đường ống nước rỉ sét chạy dọc tường ngoài, chịu đựng cơn đau rách vai trái tột cùng để leo qua lan can sắt rỉ từ ngách hông đột nhập ngược vào phòng qua cửa sổ kính. Đạt nhảy nhẹ xuống sàn nhà bê tông ẩm ướt, muội than đen bám đầy mặt che khuất gương mặt góc cạnh sạm đen dầm mưa bão.


"Anh Đạt!" Minh Thư khẽ thốt lên, nhanh chóng chạy lại đỡ lấy Đạt khi thấy bả vai trái của anh máu loang đỏ thẫm.


"Thuốc đây. Cho thằng Nam uống ngay khẩn cấp," Đạt thở dốc, giọng khàn đặc nhưng dứt khoát. Anh rút chiếc túi nilon đen chứa Kháng sinh dự phòng trao cho Minh Thư. Minh Thư nhanh nhẹn đón lấy, dùng nước ấm đổ từ phích cũ nghiền nát hai viên thuốc kháng sinh liều cao đổ trực tiếp vào miệng Nam đang co giật nửa tỉnh nửa mê. Độc tố hoại tử chân của Nam tạm thời được dập tắt nhịp co giật dữ dội, hơi thở của gã công nhân trẻ bắt đầu ổn định lại nhẹ nhàng.


Nhưng tiếng búa tạ ngoài cửa chính vẫn nện rầm rập điên cuồng hơn. Cánh cửa gỗ mỏng manh đã bị nứt toác một mảng lớn lộ ra ngoài khe hở tối tăm. Đạt quét mắt nhanh qua không gian căn hộ, khóa mục tiêu vào kết cấu ban công sắt rỉ bên ngách hông. Ban công này xuống cấp nghiêm trọng, nhưng nó thông thẳng với phần mái vòm tôn dốc của nhà dân bên cạnh ở độ cao ba mét.


"Chúng ta không thể đi cầu thang bộ. Lối thoát duy nhất là nhảy qua mái tôn nhà bên cạnh để thoát ra con hẻm ngách sông Cấm," Đạt hạ giọng chỉ đạo chiến thuật chiến đấu, bàn tay phải quấn băng vải y tế của anh siết chặt lấy thanh sắt lan can ban công để kiểm tra độ chịu lực. "Thư, cô chuẩn bị bám sát tôi. Tôi sẽ cõng thằng Nam nhảy trước dọn đường, sau đó quay lại đón cô và bế Khánh An."


Minh Thư gật đầu dũng cảm, cô nhanh chóng trèo qua bệ cửa sổ ban công sắt rỉ, hai tay bám chặt lan can chịu gió bão quật mạnh vào mặt. Dưới gầm giường, Khánh An vẫn nín thở ôm chặt kỷ vật của mẹ, lắng nghe tiếng bước chân dồn dập dẫm lên cầu thang xi măng cũ nát rầm rập dội lên sát nút căn phòng.


*Rắc... rầm!*


Cánh cửa gỗ chính căn hộ bị một cú đập búa tạ cực mạnh phá hủy hoàn toàn bản lề, đổ sập xuống sàn nhà bê tông tạo vệt bụi vôi mù mịt. Giữa làn khói bụi và ánh sáng đèn pin công suất lớn quét loang loáng, bóng dáng Đại úy bẩn Nguyễn Văn Minh lừng lững bước vào phòng giam. Gương mặt gã đại úy bẩn trợn trừng gian giảo, bàn tay phải quấn băng keo đen ở báng súng ngắn K54 giơ cao, dứt khoát giật chốt lên đạn khét lẹt ngay trước cửa phòng căn hộ của Đạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!