Nhạc nềnEpicBattle_J

Bão Đỏ Phong Tỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ sẫm từ miệng lò nung hồ quang số 2 hắt lên mảng tường gạch trần của xưởng đúc số 4, nhuộm đỏ cả những hạt bụi sắt đang bay lơ lửng trong không khí nóng bức. Bùi Tiến Đạt vẫn đứng im dưới chân cột thép chịu lực, mắt không rời khỏi chiếc camera giám sát vừa bị xoay lệch hướng. Tiếng gầm rú đều đặn, điếc tai của hệ thống máy nghiền quặng bên ngoài dường như đang bị lấn át bởi tiếng rít gào mỗi lúc một lớn của cơn bão số 5 quật vào mái tôn nhà xưởng. Sấm sét rạch ngang trời, để lại những vệt sáng trắng xanh nhợt nhạt qua các ô kính vỡ trên cao, rọi rõ khuôn mặt lầm lì, gân guốc của cựu võ sĩ quyền anh.


Dưới lớp áo bảo hộ kaki xám bạc rách vai dính đầy muội than, vết rách cơ vai trái chấn thương cũ của Đạt lại nhói lên từng cơn buốt rát. Cơn đau này không chỉ là di chứng của những trận đấu đẫm máu trên lôi đài chuyên nghiệp bảy năm trước, mà nó còn là một chiếc mỏ neo nhắc nhở anh về giới hạn của thể xác. Anh khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở. Trong bóng tối sau võ đài năm xưa, anh đã học được cách làm bạn với nỗi đau, dùng nó để mài sắc giác quan của mình. Và ngay lúc này, giữa tiếng ồn công nghiệp cực đại của xưởng đúc, Đạt kích hoạt năng lực Nghe tiếng động máy phán đoán – một kỹ năng sinh tồn được anh rèn giũa suốt năm năm làm đốc công ca đêm.


Anh nghiêng đầu, tai trái hướng về phía cổng chính của nhà máy. Tiếng rít của gió bão, tiếng rung bần bật của các tấm tôn lợp mái, tiếng xả áp suất đều đặn của lò hơi... tất cả bắt đầu bị Đạt bóc tách, lọc bỏ trong tâm trí. Rồi, anh nghe thấy nó.


Một tần số âm thanh lạ, đục và nặng nề, không thuộc về bất kỳ chu kỳ vận hành bình thường nào của máy móc nhà xưởng. Đó là tiếng động cơ diesel gầm rú của nhiều chiếc xe bán tải đang giảm tốc đột ngột ngoài xa lộ, nối tiếp bằng tiếng lốp xe nghiến sột soạt trên nền cát sỏi ướt sũng của sân ngoài. Có ít nhất bốn, hoặc năm chiếc xe. Chúng không bật đèn pha, di chuyển lầm lũi như những bóng ma trong đêm bão.


Rè... rè...


Chiếc bộ đàm Kenwood dắt bên hông Đạt đột ngột phát ra tiếng rè rè chói tai, cắt đứt sự tập trung của anh. Giọng nói trầm đặc, gấp gáp của Trịnh Văn Thắng – người bảo vệ tuần tra ca đêm chính trực – vang lên qua màn nhiễu sóng:


"Đạt... nghe rõ không? Có biến lớn rồi! Nhánh cận chiến Sẹo Búa... bọn chúng vừa đưa quân tới cổng chính. Thằng Sẹo Búa trực tiếp dẫn đầu. Chúng mang theo xích sắt chịu lực loại năm tấn, đang khóa chặt toàn bộ barie và cổng sắt của Tổng công ty Kim khí! Tôi đang cố tình làm ngơ, trì hoãn việc bấm nút báo động đỏ của ban giám đốc để cho anh có thêm ba phút chuẩn bị... Anh phải đưa thằng ranh Nam trốn ngay đi! Bọn chúng có vũ khí nóng và mã tấu, đang tiến vào xưởng số 4!"


"Thắng, anh giữ an toàn cho bản thân trước. Đừng đối đầu trực diện với chúng," Đạt gằn giọng vào bộ đàm, mắt anh co rút lại đầy quyết đoán.


Ba phút. Đó là tất cả những gì anh có trước khi cơn bão đỏ của thế giới ngầm Hải Phòng tràn vào quét sạch nơi này.


Hành động thù địch đầu tiên đã chính thức bắt đầu. Vũ Đình Cương – gã giám đốc điều hành biến chất – chắc chắn đã bắt tay với Trần Thế Bá để thực hiện cuộc thảm sát bịt đầu mối này. Việc camera bị xoay lệch hướng chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy nội bộ nhà máy đã bị tha hóa hoàn toàn.


Đạt lập tức hành động. Anh lướt đi nhanh chóng và nhẹ nhàng, bóng dáng khổng lồ hòa vào những khoảng tối của kết cấu dầm thép chữ I chịu lực. Anh tiếp cận khu vực lò nung hồ quang số 2, cúi người thọc tay vào khe hẹp tối tăm bám đầy muội than phía sau bệ móng lò – điểm mù an ninh duy nhất của xưởng đúc. Bàn tay gân guốc của anh lôi ra bọc giẻ lau dầu công nghiệp quấn chặt khẩu súng lục Browning Hi-Power rỉ sét dính máu khô.


Khẩu súng này là vật chứng cốt lõi, là sinh mệnh của không chỉ cậu công nhân trẻ Lê Văn Nam mà còn là chiếc chìa khóa duy nhất để vạch trần tội ác của thiếu gia Trần Thế Hải. Đạt không thể để hơi axit ăn mòn hay bụi sắt của nhà xưởng làm hỏng các dấu vết quý giá trên báng súng. Anh nhanh chóng thực hiện quy trình Bọc súng chống rỉ sét. Đạt đổ một lượng mỡ bò bôi trơn chuyên dụng lên lớp giẻ, bọc kín thân súng ba vòng, sau đó nhét nó vào một hộp kỹ thuật điện bằng nhựa kín hơi dán băng keo đen chịu nhiệt dắt chặt sau thắt lưng bảo hộ.


"Nam! Ra ngoài ngay!" Đạt gọi khẽ vào khe hẹp vách tường bê tông.


Lê Văn Nam chui ra, người gầy gò run lên bần bật, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu công nhân tập sự hai mươi tuổi nhút nhát nhìn Đạt với đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ:


"Anh Đạt... em nghe thấy tiếng xích sắt... Có phải bọn chúng đến giết em không? Em phải làm sao đây anh?"


"Nín thở, đi theo tao. Tuyệt đối không được rời xa tao quá một mét," Đạt chụp lấy vai Nam, lực bóp mạnh mẽ từ bàn tay quấn băng vải của anh truyền sang một luồng sức mạnh tinh thần vững chãi, tạm thời dập tắt cơn hoảng loạn của cậu thiếu niên.


Đạt dẫn Nam băng qua hành lang kỹ thuật tối tăm, chủ động tắt bớt các bóng đèn huỳnh quang dọc đường đi để tạo ra những vùng tối chiến thuật. Anh không chọn đường chạy ra cổng chính vì biết xích sắt năm tấn đã khóa chặt barie của Cổng chính Tổng công ty Kim khí, biến toàn bộ nhà máy thành một cái bẫy kín không lối thoát. Con đường duy nhất bây giờ là đưa Nam vào Phòng nghỉ ca trực của Đạt – văn phòng đốc công nhỏ nằm biệt lập ở góc xưởng số 4.


Căn phòng rộng mười lăm mét vuông hiện ra với mảng tường gạch trần loang lổ muội than. Trên tường treo đầy những dải băng vải quấn tay boxing màu đỏ sờn cũ dính vệt máu khô từ thời hoàng kim của Đạt, bên cạnh là bức ảnh nhỏ chụp con gái Bùi Khánh An sáu tuổi đang cười rạng rỡ. Nhìn thấy bức ảnh của con gái, trái tim Đạt thắt lại. Khánh An hiện đang được gửi tạm tại nhà bếp ăn ca đêm của chị Hoa ngay bên cạnh xưởng đúc. Anh phải sống sót, phải bảo vệ Nam, và tuyệt đối không được để bất kỳ người lương thiện nào xung quanh mình phải ngã xuống như người vợ quá cố năm xưa.


"Chui vào dưới gầm tủ sắt kia. Nằm sát đất, lấy các thùng phụ tùng hỏng che chắn xung quanh," Đạt chỉ tay vào khoảng trống hẹp dưới chiếc tủ sắt đựng hồ sơ bảo trì nặng hơn hai tạ.


Nam hoảng sợ định vứt súng chạy trốn ra cổng phụ, nhưng Đạt đã kịp thời đè vai cậu xuống:


"Mày chạy ra ngoài lúc này chỉ làm mồi cho súng bắn tỉa của chúng thôi! Ở yên đây. Cho dù có nghe thấy tiếng động gì bên ngoài, tuyệt đối không được phát ra tiếng động. Nghe rõ chưa?"


Nam gật đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa, nhanh chóng bò vào khe hẹp dưới tủ sắt, cố gắng thu nhỏ cơ thể hết mức có thể.


Đạt đứng thẳng dậy, bước ra sát cửa gỗ mỏng của phòng nghỉ. Anh quấn chặt dải băng vải đỏ boxing sờn cũ quanh khớp ngón tay phải, ánh mắt lầm lì dõi qua khe cửa hở nhìn ra hành lang chính của xưởng đúc.


Rầm! Đoàng!


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bốt gác bảo vệ ngoài sân xưởng, tiếng kính vỡ vụn dội vào lòng nhà xưởng tối tăm. Sẹo Búa cùng Nhánh cận chiến Sẹo Búa đã đập nát bốt gác và bắt đầu tràn vào hành lang xưởng đúc số 4.


Tiếng xích sắt khóa cổng chính rầm rầm vang lên dội vào lòng nhà xưởng tối. Sẹo Búa – gã khổng lồ cao một mét tám mươi tám, đầu cạo trọc với vết sẹo bỏng loang lổ trên mặt – tay cầm chiếc búa tạ cán sắt nặng tám ký, bước đi lầm lũi giữa làn khói bụi than. Theo sau hắn là hàng chục tay giang hồ bến bãi hung hãn, tay lăm lăm mã tấu tự chế và tuýp sắt, kéo lê trên sàn bê tông tạo ra những tiếng rít kèn kẹt rợn người.


"Lục soát từng ngách cho tao! Thằng ranh con nhặt súng và gã đốc công hèn nhát kia chắc chắn vẫn còn trốn ở trong này! Đứa nào tìm thấy khẩu Browning, tao thưởng nóng năm mươi triệu!" Tiếng gầm rú tàn bạo của Sẹo Búa vang vọng khắp xưởng đúc số 4, báo hiệu một đêm thảm sát đẫm máu chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!