Nhạc nềnEpicBattle_J

Giao Dịch Dưới Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ mục nát bọc tôn mỏng của căn hộ tầng ba khép lại sau lưng Bùi Tiến Đạt, nuốt chửng tiếng ho khan yếu ớt của Lê Văn Nam và tiếng sấm rền rĩ ngoài cửa sổ. Hành lang Khu tập thể cũ Vạn Mỹ lúc gần hai giờ sáng tối tăm và lạnh lẽo như một hầm mộ bê tông bỏ hoang. Nước mưa dột từ mái ngói thủng trên tầng thượng chảy tong tòng xuống các bậc thềm xi măng, tạo thành những vũng nước đen kịt, bốc mùi ẩm mốc trộn lẫn vôi cát lở loét.


Đạt siết chặt dải băng vải boxing cũ quanh bàn tay phải, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sờn rách để che khuất khuôn mặt đang bị truy nã đỏ toàn tỉnh. Mỗi bước chân của anh dẫm xuống nền hành lang đều nặng nề và không đồng đều. Dưới đế chiếc giày bảo hộ lao động chân trái, khẩu súng lục Browning Hi-Power bọc giẻ lau dầu tẩm mỡ bò công nghiệp đang cấn chặt vào lòng bàn chân anh qua lớp keo sắt gia cố. Sức nặng của khối thép rỉ sét ấy như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của sự thật mà anh đang gánh vác.


Nhưng cơn đau thể xác khủng khiếp nhất lại đang bùng lên từ bả vai trái. Vết rách cơ vai trái chấn thương cũ bị bục chỉ hoàn toàn dưới đường hầm cống ngầm xưởng đúc số 4 giờ đây đang co rút điên cuồng. Dòng nước bẩn axit ngấm sâu vào thớ thịt rách toác khiến toàn bộ cánh tay trái của anh buông thõng, run rẩy và hoàn toàn vô lực. Mỗi nhịp tim đập là một luồng điện rát buốt chạy dọc từ gáy xuống tận các đầu ngón tay, kích thích hệ thần kinh của cựu võ sĩ đến mức thái dương anh giật liên hồi.


Anh không có thời gian để thở. Trong căn phòng chật hẹp phía sau cánh cửa kia, Lê Văn Nam đang co giật trên chiếc sofa rách nệm. Vết xước hoại tử ở bắp chân thằng bé đã chuyển sang màu tím đen hôi thối, độc tố cống ngầm đang chạy ngược về tim. Đạt biết rõ, nếu không có thuốc kháng sinh liều cao trong vòng một tiếng nữa, gã công nhân trẻ tuổi tội nghiệp ấy sẽ chết. Anh không thể để Nam ngã xuống. Cái chết của người vợ năm xưa và sự hy sinh bi tráng của lão thợ cả Nguyễn Văn Hùng đã đúc thành một bức tường ý chí thép trong lòng anh: không một người lương thiện nào xung quanh anh được phép chết thêm nữa.


Đạt di chuyển lướt nhẹ bám sát bóng tối của các dầm bê tông chịu lực chạy dọc hành lang. Bộ chân di chuyển cắt góc linh hoạt của một cựu vô địch quyền anh hạng nặng giúp anh lướt đi không tiếng động, hoàn toàn khuất khỏi tầm quét của những bóng đèn cao áp hiếm hoi ngoài ngõ. Anh đi tắt qua lối cầu thang bộ ngách hông đổ nát, nơi những thanh lan can sắt đã rỉ gãy lộ ra ngoài vách tường nứt nẻ.


Bước ra khỏi cổng phụ khu tập thể, màn mưa bão rít gào của cơn bão số 5 dội thẳng vào mặt Đạt. Gió giật mạnh quất những tia nước buốt giá như hàng ngàn mũi kim vào da thịt anh. Đường phố Vạn Mỹ ngập sâu tới nửa bắp chân, nước đục ngầu cuộn xiết xô lệch những thùng rác nhựa dọc vỉa hè. Phía đối diện đường, ánh đèn neon mờ nhạt từ tiệm thuốc tây của Mai Thị Tuyết hắt ra qua lớp kính mờ dính đầy nước mưa. Tiệm thuốc tây nhỏ nằm biệt lập, khuất sau bóng của những cây xà cừ cổ thụ gãy cành, là mục tiêu duy nhất của Đạt đêm nay.


Đạt không đi lối cửa chính mặt lộ. Thượng tá Long đã bố trí các xe tuần tra bẩn rà soát tất cả các tiệm thuốc lớn trong quận. Anh lách người vào con ngõ cụt hẹp hòi bên hông tiệm thuốc, nơi bùn đất ngập ngụa và tối tăm không có ánh đèn đường. Anh tiếp cận cánh cửa gỗ nhỏ ngách sau của tiệm. Bàn tay phải quấn băng vải y tế của anh gõ nhẹ lên mặt gỗ—ba nhịp nhanh, hai nhịp chậm. Đó là ám hiệu cũ từ năm năm trước, thời điểm anh dũng cảm lao ra giữa làn xe container điên cuồng để kéo con trai chị Tuyết ra khỏi bánh xe tử thần.


Cánh cửa khẽ kẹt mở sau một khoảng lặng nghẹt thở. Mai Thị Tuyết xuất hiện sau khe cửa hẹp, khuôn mặt thanh tú ngoài ba mươi tuổi lộ rõ sự hoảng hốt dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn sạc cầm tay. Chị vẫn mặc chiếc áo blouse trắng khoác ngoài bộ đồ ngủ, đôi mắt lo âu quét nhanh qua bờ vai dính máu và gương mặt góc cạnh sạm đen vì muội than của Đạt.


"Anh Đạt... Trên tivi... người ta nói anh giết người..." Giọng Tuyết run lên, bàn tay chị giữ chặt mép cửa như muốn đóng sập lại.


Đạt nhìn thẳng vào mắt chị, ánh mắt anh không một chút dao động, trầm ấm và điềm tĩnh như bàn thạch: "Tôi không giết người lương thiện, chị Tuyết. Thằng Nam công nhân của tôi đang hoại tử chân do nước cống ngầm dưới xưởng đúc. Nó cần kháng sinh liều cao gấp, bằng không nó sẽ chết trước khi trời sáng."


Tuyết nhìn vào đôi mắt cương trực của người đàn ông từng cứu mạng con trai mình. Sự nghi ngờ và sợ hãi rắc rối pháp lý trong lòng chị nhanh chóng bị dập tắt bởi lòng biết ơn sâu sắc. Chị mím môi, dứt khoát kéo Đạt vào trong gian kho nhỏ bốc mùi cồn và thảo dược.


"Anh đợi ở đây. Tôi đã chuẩn bị sẵn hộp Kháng sinh dự phòng liều cao từ lúc thấy bản tin truy nã đỏ," Tuyết nói nhanh, tay chị run rẩy lục tìm trong tủ kính tối. "Bọn thám tử tư mặc áo khoác gió sụp mũ của Vũ Đình Cương đã lảng vảng quanh đây từ chiều. Chúng hỏi tôi có thấy anh ghé qua không. Anh phải đi ngay khi nhận được thuốc!"


Tuyết nhanh chóng nhét ba hộp thuốc kháng sinh liều cao cùng hai cuộn băng gạc vô trùng vào một chiếc túi nilon đen, ép chặt vào tay Đạt. "Kháng sinh này cực mạnh, phải cho cậu ấy uống ngay với nước ấm. Vết thương của anh... vai trái của anh đang chảy máu nhiều quá, để tôi băng bó tạm..."


"Không kịp nữa rồi. Cảm ơn chị, ơn này tôi sẽ trả sau," Đạt lắc đầu dứt khoát. Anh nhận lấy chiếc túi thuốc, nhét sâu vào túi trong của chiếc áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh chịu nhiệt.


Đạt quay người, bước nhanh ra phía cửa sau ngách hông ngập nước. Tuyết tiễn anh ra tận khe cửa, đôi mắt chị ngập tràn sự lo âu khi nhìn bóng dáng khổng lồ của anh chuẩn bị chìm vào màn mưa đen kịt.


Thế nhưng, ngay khi bước chân phải của Đạt vừa chạm xuống vũng nước bùn ngoài ngõ cụt, trực giác thực chiến của một cựu võ sĩ chuyên nghiệp bất ngờ báo động đỏ. Tiếng gió bão gào rú bỗng nhiên bị xé rách bởi một tiếng động cơ học cực nhỏ từ góc tối đối diện—tiếng màn trập máy ảnh chuyển động.


*Tách!*


Một luồng ánh sáng trắng chói lòa từ ánh đèn flash của máy ảnh kỹ thuật số bất ngờ lóe lên từ góc tối ngõ cụt, chiếu thẳng vào gương mặt Đạt và cánh tay đang cầm túi thuốc của chị Tuyết qua khe cửa hở. Ánh sáng cực mạnh quét qua màn mưa dày đặc, để lộ bóng dáng một gã đàn ông mặc áo khoác gió sẫm màu dính nước mưa, tay cầm ống kính tele cỡ lớn đang tì vào bờ tường gạch.


Là Lê Hoài Nam—gã thám tử tư săn tiền thưởng biến chất được Vũ Đình Cương thuê riêng để lùng sục Đạt.


"Bắt được mày rồi, Đạt 'Đốc công'! Năm tỷ đồng tiền thưởng tối nay thuộc về tao!" Giọng nói xảo quyệt, lạnh lùng của Lê Hoài Nam vang lên qua màn mưa bão. Gã nhanh tay hạ máy ảnh xuống ngực, tay phải thò vào túi khoác gió rút ra một chiếc dùi cui sắt ba khúc bọc titan, dập mạnh xuống đất phát ra tiếng *cạch* đanh thép, khóa chặt lối thoát duy nhất ra đại lộ.


Đạt lập tức gập người sâu theo bộ pháp né đòn chữ U của kỹ thuật boxing Peek-a-boo. Phản xạ vô điều kiện giúp anh triệt tiêu hoàn toàn góc ngắm bắn tầm xa nếu gã thám tử có súng, đồng thời di chuyển zic-zac cực nhanh qua những vũng nước bùn ngập ngụa để áp sát mục tiêu.


Anh định lùi ngược lại vào trong tiệm thuốc để lẩn trốn, nhưng bàn tay trái đang giữ mép cửa của chị Tuyết đang run rẩy dữ dội phía sau. Đạt hiểu rằng, nếu anh trốn vào trong, gã thám tử bẩn sẽ dùng bức ảnh giao dịch thuốc vừa chụp để tống tiền, brand chị Tuyết thành đồng phạm chứa chấp tội phạm truy nã đỏ, hủy hoại hoàn toàn cuộc sống bình yên của gia đình ân nhân. Anh không thể ích kỷ. Con đường duy nhất là đột phá trực diện ra ngõ tối, khống chế gã thám tử và tiêu hủy chiếc thẻ nhớ máy ảnh.


Lê Hoài Nam bước tới, vung chiếc dùi cui sắt ba khúc bọc titan quất mạnh một đường xéo tàn nhẫn nhắm thẳng vào bả vai trái đang bị thương bục chỉ của Đạt. Tiếng dùi cui xé gió rít lên bần bật trong không khí ẩm ướt.


Đạt nhận ra gã thám tử tư này là một cựu trinh sát hình sự bị sa thải; bộ pháp di chuyển của gã rất vững chãi và thực dụng, đòn đánh nhắm thẳng vào điểm yếu cơ thể của đối thủ. Nhưng gã đã phạm một sai lầm chí mạng khi đánh giá thấp sức mạnh cận chiến của một cựu vô địch quyền anh hạng nặng, ngay cả khi người đó đang bị phế một cánh tay.


Đạt chủ động không né tránh đòn đánh tầm rộng. Anh xoay nghiêng khớp vai gồ ghề dốc xuống một góc 45 độ theo kỹ thuật xoay vai tiêu lực búa chuyên nghiệp.


*Bốp!*


Chiếc dùi cui sắt đập mạnh vào bả vai trái của Đạt, nhưng lực đập bị trượt dọc theo thớ vải sợi thủy tinh trơn trượt của áo bảo hộ, dội mạnh xuống sàn xi măng. Cơn đau buốt nhói từ vết rách cơ vai trái dội lên tận đỉnh đầu khiến Đạt suýt ngất đi, nhưng anh đã kịp dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể 85kg xuống chân phải, xoay hông nén chặt lực vai.


Anh biết Lê Hoài Nam chỉ muốn chụp ảnh lấy bằng chứng định vị để nhận tiền thưởng từ Cương chứ không dám nổ súng giết người công khai giữa khu dân cư ngõ hẹp; sự do dự ấy chính là sơ hở lớn nhất của gã.


Bàn tay phải quấn băng vải boxing đỏ sờn cũ của Đạt phóng ra như một mũi tên đồng đúc. Không cần găng tay bảo hộ, anh tung một cú đấm móc sườn Right Hook cực đại nhắm thẳng vào vùng sườn phải hở sườn của gã thám tử tư ngay dưới nách áo khoác gió.


*Bộp!*


Cú đấm nặng nề tận dụng toàn bộ quán tính xoay hông phóng ra lực đấm hàng trăm ký, găm thẳng vào vùng gan nhạy cảm của Lê Hoài Nam. Tiếng xương sườn rạn nứt dưới áp lực va chạm vật lý khô khốc vang lên giữa tiếng mưa rơi rầm rập. Toàn bộ cơ thể gã thám tử co rúm lại, gương mặt gã xám ngoét đi vì chấn động nội tạng cực mạnh, chiếc dùi cui sắt ba khúc tuột khỏi tay rơi xuống vũng nước bẩn.


Đạt lướt bộ chân nhanh nhẹn áp sát cự ly cực gần, bàn tay phải thô ráp khóa chặt cổ tay phải của Nam bẻ ngược ra sau theo kỹ thuật khống chế cổ tay tước vũ khí thực chiến, ép gã quỳ sụp xuống vũng nước bùn. Tay kia của Đạt dứt khoát giật phăng chiếc máy ảnh kỹ thuật số đeo trên cổ gã thám tử, dùng lực ngón tay bóp nát phần khay chứa thẻ nhớ, rút chiếc thẻ MicroSD dính đầy nước mưa nhét chặt vào túi quần.


"Mày... mày không thoát được đâu... Đội tuần tra của Minh bẩn... đang vây chặt khu tập thể rồi..." Lê Hoài Nam quằn quại dưới đất, miệng hộc ra nước bọt dính máu, tay trái vẫn cố quờ quạng túi quần rút chiếc bộ đàm Kenwood dính bụi than ra bấm nút liên lạc khẩn cấp.


Đạt đá văng chiếc bộ đàm của gã xuống vũng nước ngập sâu, nhặt chiếc túi nilon chứa thuốc kháng sinh rồi quay người bứt tốc lao vút vào bóng đêm bão bùng của hẻm nhỏ Vạn Mỹ, bỏ lại gã thám tử tư đang nằm quằn quại đau đớn giữa bùn lầy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!