Nhạc nềnEpicBattle_J

Lệnh Truy Nã Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của hơi nước áp suất cao phun ra từ két nước bị bắn thủng nghe rùng rợn như tiếng gầm của một con thú bị thương. Luồng khói hơi nước nóng buốt, đặc quánh và trắng xóa phủ kín kính chắn gió của chiếc xe tải Isuzu 1.5 tấn, triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn chiến thuật của Trần Văn Quyết.


"Mẹ kiếp! Con đê này không có đèn đường, em chịu chết không thấy lối rẽ rồi anh Đạt ơi!" Quyết ‘Cụt’ hét lên, hai bàn tay – một lành lặn, một khuyết hai ngón – gồng chặt vô lăng, cố gắng giữ thăng bằng cho chiếc xe đang trượt nghiêng trên mặt đường đê sông Cấm đầy bùn lầy sũng nước.


Bên ngoài, cơn bão số 5 vẫn điên cuồng trút nước. Gió giật mạnh từng cơn quật rầm rập vào lớp giáp tôn phế liệu dày 5 ly dán quanh cabin. Tiếng súng trường CZ455 của sát thủ Phong Mắt Chim từ phía nhà máy đã thưa dần, nhưng áp lực truy đuổi từ đoàn xe bán tải của Hải Thần phía sau vẫn như một gọng kìm vô hình siết chặt lấy sinh lộ duy nhất của họ.


Bùi Tiến Đạt ngồi ở ghế phụ, cơ thể khổng lồ cao 1m85 nén chặt dưới gầm táp-lô để che chở cho con gái nhỏ Bùi Khánh An. Cô bé sáu tuổi run rẩy trong lòng bố, hai bàn tay nhỏ xíu bám chặt lấy cổ áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh màu xám bạc của Đạt. Chiếc kẹp tóc nhựa màu vàng – kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố Nguyễn Thùy Dung – cọ sát vào ngực Đạt, như một mỏ neo tinh thần giữ cho anh không rơi vào thú tính bạo lực giữa lằn ranh sinh tử.


Ở băng ghế sau, Lê Văn Nam đang nằm vật vã. Vết thương bắp chân nhiễm trùng sưng tấy của Nam bắt đầu rỉ dịch đỏ lựng, bốc mùi tanh nồng của bùn cống ngầm. Thằng bé 20 tuổi run lên bần bật từng cơn co giật, môi xám ngoét, hơi thở rít lên từng nhịp nghẹn ngào vì sốt cao.


*Khục... khục... khục...*


Động cơ chiếc Isuzu đột ngột phát ra tiếng gõ kim loại lớn rồi lịm hẳn. Chiếc xe tải trượt dài thêm mười mét trên bùn nhão trước khi dừng khựng lại bên vệ đê sát rặng bần. Máy đã bó cứng hoàn toàn do mất sạch nước làm mát.


"Xe chết máy rồi. Bó máy hoàn toàn rồi anh Đạt!" Quyết ‘Cụt’ đập mạnh tay lên vô lăng, bất lực nhìn làn khói đen bắt đầu bốc lên từ nắp ca-pô hỏng.


Đạt nheo mắt quan sát màn mưa qua khe hở của tấm tôn bọc kính. Vai trái của anh – nơi vết rách cơ vai trái chấn thương cũ bị bục chỉ hoàn toàn dưới cống ngầm – đang co rút từng nhịp điên cuồng. Dòng nước thải axit bẩn ngấm vào vết rách sâu gây ra cảm giác bỏng rát buốt nhói tận xương tủy, khiến cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn vô lực. Thế nhưng, Đạt không cho phép mình gục ngã. Anh biết, chỉ cần anh lộ ra một chút yếu đuối, niềm tin sinh tồn của Nam, Quyết và con gái An sẽ sụp đổ ngay lập tức.


"Quyết, chuẩn bị bế Nam. Chúng ta bỏ xe đi bộ dọc đê," Đạt hạ giọng ra lệnh, âm thanh trầm đục đầy uy lực xua đi nỗi hoảng loạn trong cabin.


Đúng lúc bọn họ chuẩn bị mở cửa xe lao ra màn mưa bão, hai luồng ánh sáng đèn pha cực mạnh từ phía khúc cua đê đột ngột quét tới, xé toạc màn sương hơi nước trắng xóa. Quyết ‘Cụt’ hốt hoảng rụt người lại, tay quờ quạng tìm chiếc xà-beng dưới gầm ghế.


Nhưng luồng ánh sáng ấy không kèm theo tiếng gầm rú của động cơ bán tải Hải Thần. Đó là tiếng động cơ êm ái của một chiếc sedan du lịch. Chiếc xe Toyota Vios màu đen bóng lướt nhanh qua vũng bùn lầy, phanh khựng lại sát sạt đầu xe tải. Cửa xe phía lái mở sập. Một bóng dáng mảnh khảnh nhưng nhanh nhẹn bước xuống dưới chiếc ô đen lớn.


Là Nguyễn Minh Thư.


Nữ luật sư công đoàn mặc bộ vest công sở sẫm màu dính đầy nước mưa bão, mái tóc bob cá tính ướt bết vào trán, nhưng đôi mắt sau cặp kính gọng đen vẫn sáng lên sự sắc sảo và kiên định.


"Anh Đạt! Mau đưa mọi người lên xe của tôi! Xe của Quyết bị định vị rồi, cảnh sát bẩn của Long đang điều động xe tuần tra phong tỏa đầu đê!" Thư hét lớn qua tiếng gió bão gào rú, nhanh chóng mở toang hai cánh cửa sau của chiếc sedan.


Đạt không chần chừ một giây. Anh bế xốc Khánh An áp sát vào ngực, dùng tấm lưng rộng lớn bọc áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh che chắn nước mưa cho con gái, nhanh chóng chui vào băng ghế sau. Quyết ‘Cụt’ cùng Đạt phối hợp dìu Nam – lúc này đã nửa tỉnh nửa mê, cơ thể nóng như một hòn than nung – nằm rạp xuống sàn xe. Quyết nhanh tay giật lấy chiếc vali tài liệu hối lộ bọc giẻ đen rồi chui tọt vào ghế phụ phía trước.


Minh Thư dứt khoát lên ga, cài số sàn dập mạnh chân côn. Chiếc Toyota Vios nẹt pô, bánh xe quay tít trên bùn nhão trước khi bám được mặt đường nhựa của tuyến lộ phụ dẫn về ngoại ô thành phố.


"Cảm ơn cô, luật sư," Đạt thở dốc, tay phải vẫn ôm chặt Khánh An đang run rẩy vì lạnh. Anh khẽ dịch người, đảm bảo khẩu súng Browning Hi-Power bọc giẻ lau dầu giấu sau thắt lưng không bị cấn vào người con gái.


"Đừng cảm ơn vội. Tình hình tồi tệ hơn chúng ta nghĩ rất nhiều," Minh Thư vừa tập trung lái xe luồn lách qua các ngả đường tối tắt đèn pha, vừa liếc nhìn kính chiếu hậu với vẻ lo âu tột độ. "Văn phòng của tôi ở trung tâm quận đã bị người của Long niêm phong dưới danh nghĩa điều tra khẩn cấp. Tôi chỉ kịp vơ lấy một số hồ sơ quan trọng trước khi chúng ập vào. Bây giờ, cả cảng Hải Phòng này không còn nơi nào an toàn cho các anh ngoại trừ căn hộ cũ của tôi ở Vạn Mỹ."


Chiếc xe sedan lầm lũi lao đi trong đêm giông bão số 5, né tránh tất cả các tuyến đường huyết mạch có camera giám sát của thành phố. Sau hơn ba mươi phút di chuyển nghẹt thở qua những con hẻm ngập nước ven sông Cấm, chiếc xe rẽ vào khu tập thể cũ Vạn Mỹ.


Đây là một dãy chung cư xuống cấp nghiêm trọng được xây dựng từ những năm 80. Những mảng tường gạch trần lở loét bám đầy rêu mốc đen kịt, hành lang hẹp tối tăm dột nát nước mưa chảy tong tòng xuống bậc thềm xi măng. Không khí nơi đây nồng nặc mùi ẩm mốc của bê tông mục và rác thải sinh hoạt.


Minh Thư dẫn cả nhóm đi tắt qua lối cầu thang bộ ngách hông – nơi dầm sắt rỉ sét lộ ra ngoài vách tường nứt. Chỉ có cô mới biết lối di chuyển này để tránh camera giám sát của tổ dân phòng đầu ngõ. Họ tiếp cận căn hộ nhỏ 35 mét vuông nằm ở góc cuối tầng ba.


Ngay khi cánh cửa gỗ cũ kỹ bọc tôn mỏng khóa chặt lại sau lưng, Quyết ‘Cụt’ đặt Nam nằm xuống chiếc sofa nệm rách góc phòng. Đạt bế Khánh An đặt ngồi lên chiếc giường đơn duy nhất, anh khẽ vuốt mái tóc ướt nhẹp của con gái, xót xa nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ hãi.


"An ngoan, ở đây an toàn rồi. Bố đi chuẩn bị nước ấm cho An nhé," Đạt thì thầm, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run vì cơn đau vai trái đang hành hạ.


Khánh An gật gật đầu, đôi mắt tròn sáng nhìn quanh căn phòng xa lạ đầy lo âu, nhưng cô bé vẫn im lặng ngoan ngoãn ôm chặt lấy chiếc kẹp tóc màu vàng kỷ vật của mẹ.


*Cạch...*


Quyết ‘Cụt’ bật chiếc ti vi analog cũ kỹ đặt trên chiếc tủ gỗ sờn góc phòng để nghe ngóng tình hình thời sự bão lũ. Thế nhưng, màn hình nhiễu hạt muỗi bỗng chốc khựng lại, chuyển sang một bản tin khẩn cấp của đài truyền hình tỉnh Hải Phòng.


Trên màn hình, gương mặt chữ điền sắc lạnh, thâm độc của Thượng tá Phạm Khắc Long xuất hiện trong bộ sắc phục chỉnh tề. Gã đứng trước bục phát biểu của sở công an quận bẩn, dõng dạc công bố lệnh truy nã đặc biệt.


"...Công an tỉnh Hải Phòng chính thức phát lệnh truy nã đỏ đối với đối tượng Bùi Tiến Đạt, sinh năm 1988, cựu đốc công ca đêm tại Tổng công ty Kim khí Hải Phòng. Đối tượng Đạt bị cáo buộc phạm tội danh đặc biệt nghiêm trọng: Giết hại dã man một bảo vệ ca đêm và cướp đoạt tài sản, thiết bị kỹ thuật nặng của nhà máy trong đêm thảm sát tại xưởng đúc số 4. Đối tượng cực kỳ nguy hiểm, có vũ khí nóng và kỹ năng cận chiến boxing chuyên nghiệp. Yêu cầu mọi người dân phát hiện hành tung lập tức báo cho cơ quan công an gần nhất..."


Gương mặt khổng lồ dính đầy muội than đen và vệt máu khô của Đạt thời còn đấu đài chuyên nghiệp hiện lên rõ mồn một trên màn hình tivi, kèm theo dòng chữ đỏ chót chói mắt: **TRUY NÃ ĐỎ - ĐỐI TƯỢNG GIẾT NGƯỜI CỰC KỲ NGUY HIỂM**.


Bầu không khí trong căn hộ nhỏ bỗng chốc đông cứng lại như băng giá.


Lê Văn Nam đang nằm trên sofa khóc nấc lên, hai tay ôm chặt lấy đầu, cơ thể run rẩy dữ dội vì hoảng loạn. "Anh Đạt... em xin lỗi... Tất cả là tại em... Tại em nhặt khẩu súng bẩn thỉu đó... Chúng nó biến anh thành kẻ giết người rồi... Anh Hùng chết rồi, giờ đến lượt anh..."


Đạt đứng im lặng như một bức tượng thép nguội giữa phòng. Ánh sáng xanh lét từ màn hình tivi chiếu vào gương mặt góc cạnh lấm tấm bạc của anh, vạch rõ những nếp nhăn hằn sâu sự cam chịu và căm phẫn. Anh không nói một lời, nhưng bàn tay phải quấn băng vải y tế dính máu đã siết chặt lại thành một nắm đấm cứng như đá đúc, các khớp xương kêu răng rắc dưới áp lực cơ bắp cực hạn.


"Bố ơi..." Tiếng gọi trong trẻo nhưng run rẩy của Khánh An vang lên từ phía giường đơn. Cô bé chỉ tay vào màn hình tivi, đôi mắt tròn xoe ngập tràn nước mắt nhìn Đạt. "Người ta nói bố giết người... Bố là người xấu hả bố? Bố không mua kẹo hồ lô cho An nữa hả bố?"


Câu hỏi ngây thơ của con gái như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào nỗi ám ảnh bạo lực sâu thẳm nhất trong lòng Đạt. Năm xưa, anh bị tước đai vô địch vì từ chối nằm sàn bán độ cho Trần Thế Bá, bị bôi nhọ danh dự võ sĩ chuyên nghiệp. Anh đã chấp nhận bỏ võ đài, làm một gã thợ lò lầm lì chịu đựng bóc lột để đổi lấy sự bình yên nuôi con gái. Vậy mà đêm nay, bọn chúng lại dùng chính nắm đấm chính trực của anh để gán cho anh tội danh sát nhân tàn bạo nhất ngay trước mặt con gái anh.


Đạt bước tới, quỳ một gối xuống cạnh giường, dùng bàn tay phải thô ráp nhưng vô cùng ấm áp nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má Khánh An. Anh nhìn sâu vào mắt con gái, giọng nói trầm thấp nhưng vững chãi như bàn thạch:


"An nghe bố nói này. Bố không bao giờ giết người lương thiện. Bố chiến đấu là để bảo vệ những người thợ nghèo như chú Nam, chú Hùng. Trò chơi trốn tìm im lặng của chúng ta vẫn chưa kết thúc. Khi nào trời sáng, bố sẽ mua kẹo hồ lô cho An. An tin bố không?"


Khánh An nhìn vào ánh mắt kiên định, không một chút dao động của bố, cô bé khẽ gật đầu, ôm chầm lấy cổ Đạt nức nở: "An tin bố... An không sợ nữa..."


Minh Thư bước tới, dứt khoát tắt chiếc tivi cũ kỹ. Cô khoanh tay trước ngực, nét mặt vô cùng nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại bộc lộ sự sắc sảo phân tích luật pháp của một luật sư hàng đầu.


"Anh Đạt, anh phải bình tĩnh. Đây là đòn áp lực pháp lý bẩn và truyền thông bẩn của Đường dây Thượng tá Long để dồn anh vào đường cùng," Minh Thư hạ giọng, giọng nói của cô đanh thép dội vào không gian ẩm mốc của căn phòng. "Tôi đã quan sát kỹ bản tin vừa rồi. Lệnh truy nã đỏ này có một kẽ hở chí mạng: Nó hoàn toàn thiếu số quyết định phê duyệt chính thức và con dấu đỏ của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Hải Phòng."


Đạt ngước lên nhìn Thư, đôi lông mày rậm nhíu chặt: "Ý cô là sao?"


"Nghĩa là Thượng tá Long đang lạm quyền, tự ý phát lệnh truy nã khẩn cấp thông qua hệ thống cảnh sát bẩn của quận để hợp thức hóa việc nổ súng bắn chết anh ngay tại chỗ khi vây bắt," Minh Thư giải thích, các ngón tay cô gõ nhịp nhàng lên tập hồ sơ tài liệu bến cảng. "Gã biết khẩu Browning Hi-Power chứa dấu vân tay của thiếu gia Trần Thế Hải đang nằm trong tay anh. Gã phải giết anh trước khi vụ án mạng của nữ công nhân cảng bị phanh phui lên Bộ Công an. Nếu anh ra đầu thú tại đồn công an quận lúc này để làm rõ sự việc, Long sẽ cho người dàn cảnh anh treo cổ tự sát hoặc chống đối cảnh sát để thủ tiêu anh ngay trong phòng giam tạm giữ."


"Mẹ kiếp bọn chó bẩn thỉu!" Quyết ‘Cụt’ chửi thề một tiếng tục tĩu, nhổ một bãi nước bọt dính khói thuốc xuống sàn nhà. "Chúng nó phong tỏa hết tài khoản ngân hàng của anh Đạt rồi. Bây giờ chúng ta không có một đồng tiền mặt nào để mua lương thực hay di chuyển nữa."


"Tiền bạc không phải là vấn đề lớn nhất lúc này," Minh Thư quay sang nhìn Đạt, ánh mắt cô dừng lại ở thắt lưng của anh. "Vấn đề là khẩu Browning. Anh phải bảo quản nó tuyệt đối an toàn. Dấu vân tay bằng máu của Trần Thế Hải trên báng súng gỗ rất dễ bị mờ hoặc hư hại nếu bị dính nước mưa bão hay mồ hôi dính dầu máy."


Đạt gật đầu dứt khoát. Anh tháo bọc giẻ lau dầu chứa khẩu súng Browning Hi-Power ra khỏi thắt lưng. Khẩu súng lục quân dụng rỉ sét nhưng chứa đựng sức nặng công lý tối thượng nằm gọn trong bàn tay to bản của anh. Đạt cúi xuống, dùng chiếc kìm lực nhỏ tháo phần đế cao su chịu lực của chiếc giày bảo hộ lao động dệt sợi thép dưới chân trái của mình. Anh khéo léo nhét khẩu súng bọc giẻ kín hơi vào khoang hở kỹ thuật dưới đế giày, rồi hàn ép lại bằng keo dán sắt công nghiệp chịu nhiệt.


"Giờ thì có lục soát người cũng không thể tìm ra khẩu súng này," Đạt gằn giọng, đứng thẳng người dậy trên chiếc giày bảo hộ gia cố. "Bảo vật bảo mệnh này sẽ nằm dưới chân tôi cho đến ngày tôi đưa nó ra trước tòa án trung ương."


Minh Thư nhìn thao tác nhanh gọn, thực tế của Đạt với ánh mắt đầy nể phục. Cô dứt khoát rút chiếc điện thoại di động ra, bấm một dãy số mật mã hóa.


"Tôi sẽ liên hệ ngay với nhà báo điều tra Lê Thanh Hải của báo Pháp Luật. Anh ấy là người duy nhất dám đưa những sai phạm môi trường và rửa tiền của Hải Thần lên báo chí trung ương. Chúng ta cần chuẩn bị một cuộc phản công truyền thông để đập tan lệnh truy nã giả của Long," Thư nói, giọng nói đầy quyết tâm chính nghĩa.


Thế nhưng, ngay khi Minh Thư vừa áp điện thoại vào tai, một tiếng rên rỉ đau đớn dữ dội bỗng vang lên từ phía sofa nệm rách.


"Hự... hự... anh Đạt... cứu... cứu em..."


Đạt và Thư lập tức quay đầu lại. Lê Văn Nam đang co rúm người, hai tay bấu chặt lấy ngực áo, toàn thân co giật liên hồi. Đôi mắt thằng bé trợn ngược lên, chỉ còn lòng trắng, miệng sùi bọt mép dính máu do cắn phải lưỡi.


Đạt lao tới như một tia chớp. Anh nhanh chóng nhét chiếc dải băng vải boxing sờn cũ quấn tạm vào miệng Nam để ngăn thằng bé tự cắn đứt lưỡi, rồi dùng bàn tay phải khỏe mạnh đè chặt hai vai giữ cho cơ thể thằng bé không bị đập mạnh vào thành gỗ sofa.


"Nam! Tỉnh lại đi Nam!" Đạt hét lớn.


Minh Thư nhanh chóng lật vạt quần bảo hộ lao động của Nam lên. Cả hai người đều bàng hoàng kinh sợ trước những gì hiện ra trước mắt.


Vết xước bắp chân của Nam – vốn dĩ chỉ là một vết rách da nhẹ do mảnh đá văng ngoài đê sông – lúc này đã sưng tấy to bằng quả bưởi. Vùng da xung quanh vết thương chuyển sang màu tím đen rùng rợn, rỉ ra những giọt dịch mủ vàng đục hôi thối nồng nặc mùi amoniac và hóa chất độc hại của nước thải cống ngầm. Nước bẩn chứa axit sunfuric loãng và chất thải kim loại nặng dưới lòng cống ngầm xưởng đúc số 4 đã xâm nhập sâu vào máu, gây ra tình trạng hoại tử tế bào và nhiễm trùng máu cực kỳ khẩn cấp.


"Nhiễm trùng máu rồi! Thằng bé đang bị sốc phản vệ do độc tố cống ngầm phá hủy hệ thần kinh!" Minh Thư hốt hoảng hét lên, đôi bàn tay run rẩy kiểm tra mạch cổ của Nam. "Mạch đập của nó lên tới 140 lần một phút, người nóng như lửa đốt! Nếu không có Kháng sinh dự phòng liều cao ngay lập tức, độc tố sẽ chạy vào tim và thằng bé sẽ chết trong vòng hai tiếng nữa!"


"Mẹ kiếp! Để em chạy ra tiệm thuốc đầu ngõ mua!" Quyết ‘Cụt’ lao ra phía cửa chính.


"Không được!" Minh Thư hét lên chặn Quyết lại. "Toàn bộ các tiệm thuốc tây lớn trong quận đều đã bị người của Long giám sát chặt chẽ theo lệnh truy nã đỏ. Bất kỳ ai mua kháng sinh liều cao không có đơn bác sĩ đều sẽ bị báo động đỏ ngay lập tức!"


Đạt nhìn Nam đang co giật dữ dội dưới tay mình, nghe tiếng thở rít lên từng nhịp yếu ớt của hậu bối. Hình ảnh người vợ quá cố Nguyễn Thùy Dung nằm bất động trên vũng máu năm xưa lại đột ngột hiện về trong tâm trí anh, biến thành một nỗi căm hờn tột cùng và quyết tâm sắt đá. Anh đã thề trước vong linh của vợ và trước cái chết của lão Hùng: anh tuyệt đối không để bất kỳ một người lương thiện nào xung quanh mình phải ngã xuống nữa.


Đạt đứng thẳng dậy, bả vai trái bục chỉ rỉ máu nóng hổi, ánh mắt cựu vô địch quyền anh bừng lên một sát khí lạnh lùng, dứt khoát đưa ra quyết định mạo hiểm tối hậu:


"Tôi sẽ đi lấy thuốc kháng sinh cứu mạng cho Nam."


Minh Thư nhìn Đạt, gương mặt cô tái đi vì lo lắng: "Anh điên rồi sao Đạt? Mặt anh đang plastered trên khắp các bản tin truyền hình bẩn! Chỉ cần anh bước chân ra khỏi khu Vạn Mỹ này, hàng vạn họng súng bẩn của Long và sát thủ Hải Thần sẽ găm thẳng vào người anh!"


Đạt không trả lời. Anh lặng lẽ quấn chặt lại dải băng vải boxing màu đỏ sờn cũ quanh khớp bàn tay phải của mình, bẻ khớp tay kêu răng rắc. Anh nhìn con gái Khánh An đang lo sợ nép sát góc giường, rồi quay sang nhìn Thư, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép như tiếng búa nện xuống đe thép:


"Tôi là đốc công ca đêm. Tôi không bỏ rơi đồng đội của mình dưới lò nung rực lửa, và tôi lại càng không thể để thằng bé này chết trước mặt con gái tôi."


Anh bước dứt khoát về phía cửa chính, bàn tay phải đặt lên chốt khóa sắt rỉ sét, chuẩn bị bước ra ngoài màn mưa bão rít gào đầy rẫy hiểm nguy của đất cảng Hải Phòng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!