Nhạc nềnEpicBattle_J

Húc Sập Cổng Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của khối động cơ diesel Isuzu 1.5 tấn cũ kỹ rống lên như một con quái thú bị dồn vào đường cùng, xé toạc màn đêm giông bão đang bao trùm lấy xưởng đúc số 4. Cơn bão số 5 đổ bộ trực tiếp vào Hải Phòng mang theo những luồng gió giật điên cuồng, quật những hạt mưa rào rầm rập như roi sắt xuống nắp ca-pô loang lổ vết rỉ sét. Bên trong cabin chật hẹp, ngột ngạt mùi dầu máy và mùi máu tanh nồng, Trần Văn Quyết – gã thợ hàn khuyết tật mà anh em vẫn gọi là Quyết ‘Cụt’ – nghiến chặt răng, bàn tay trái mất ngón trỏ và ngón giữa bám chặt lấy vô lăng dính đầy mỡ bò. Gã dậm lút ga, chiếc xe giật mạnh, bánh lốp xích rỉ miết xuống nền bê tông sũng nước mưa, bắn ra những tia nước đục ngầu.


Bùi Tiến Đạt ngồi ở ghế phụ, một tay ôm chặt lấy bé Bùi Khánh An vào lòng ngực rộng lớn của mình. Cô con gái sáu tuổi của anh co rúm người lại, mặt áp sát vào thớ vải dệt sợi thủy tinh thô ráp của bộ áo bảo hộ đốc công màu xám bạc dính đầy muội than đen kịt. Khánh An không khóc, nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy bám chặt lấy cổ bố, chiếc kẹp tóc nhựa màu vàng – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố – cọ sát vào vai áo Đạt như một chỗ dựa tinh thần mong manh. Ở góc cabin phía sau, Lê Văn Nam đang nằm vật vã, bắp chân bị thương rỉ máu nhiễm trùng nặng do nước bẩn cống ngầm bắt đầu phát sốt cao, cơ thể thằng bé 20 tuổi run lên bần bật từng cơn co giật. Sau thắt lưng của Đạt, khẩu súng lục Browning Hi-Power rỉ sét dính đầy dầu mỡ – vật chứng duy nhất kết tội thiếu gia Hải Thần – vẫn được bọc kín trong giẻ lau dầu dán chặt sát da thịt anh để tránh dính nước mưa bão.


"Anh Đạt! Thằng Lang bẩn thỉu đang dẫn quân đuổi theo ngách sau!" Quyết ‘Cụt’ hét lớn qua tiếng động cơ gầm rú, đôi mắt ám khói thuốc nheo lại nhìn qua chiếc gương chiếu hậu nứt vỡ.


Phía sau bọn họ, ánh đèn pin quét loang loáng từ phía Bếp ăn tập thể nhà máy. Trịnh Văn Lang đang điên cuồng chỉ huy đám bảo vệ bẩn cầm dùi cui điện đuổi theo. Thế nhưng, mưu đồ của gã đã bị chặn đứng một nhịp chí mạng. Chị Hoa Bếp trước khi chạy trốn đã dũng cảm đổ ập một chảo mỡ nóng lớn vừa rán xong đồ ăn ca đêm ra lối đi gạch men. Luồng mỡ nóng trơn trượt loang loáng khiến Trịnh Văn Lang và hai tên bảo vệ bọc hậu bị mất đà, trượt ngã nhào ra sàn gạch, mồm chửi thề tục tĩu trong tiếng xoong nồi đổ loảng xoảng. Sự dũng cảm của chị Hoa đã kéo dài thời gian quý giá thêm đúng mười lăm giây, đủ để Quyết ‘Cụt’ khởi động khối động cơ diesel rỉ sét và nhấn ga bứt tốc.


"Không cần lo phía sau! Tập trung hướng cổng chính!" Đạt gằn giọng, âm thanh trầm đục đầy uy lực xua đi nỗi sợ hãi đang dâng lên trong cabin. Anh đưa bàn tay phải quấn băng vải y tế dính máu xoa nhẹ lưng Khánh An, xoa dịu nỗi sợ của con gái. "An ngoan, nhắm mắt lại, ôm chặt lấy bố. Bố ở đây."


Vết rách cơ vai trái chấn thương cũ bị bục chỉ hoàn toàn dưới lòng cống ngầm của Đạt đang co rút điên cuồng, rát buốt tột cùng do nước thải axit ăn mòn. Máu nóng rỉ ra thấm đỏ một góc vai áo bảo hộ, nhưng gương mặt cựu vô địch quyền anh hạng nặng vẫn lạnh lùng, điềm tĩnh như một khối thép nguội. Anh nheo mắt quan sát con đường bê tông dẫn từ khu bếp ăn ra cổng chính dài khoảng một trăm mét.


*Bành! Bành! Bốp!*


Những tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên ngay trên nóc cabin. Đạt ngước nhìn lên. Từ trên mái tôn cao vút của xưởng đúc số 4, sát thủ bắn tỉa Phong Mắt Chim đã phát hiện ra chiếc xe. Gã đang nổ súng trường CZ455 cải tiến bắn bám đuôi điên cuồng. Những viên đạn chì 5.6mm xé gió lao xuống, găm rầm rập vào các tấm tôn phế liệu dày 5 ly mà chú Hùng đã hàn gia cố quanh cabin xe tải từ chiều qua. Lớp giáp tôn tự chế rung lên bần bật, cản phá thành công những đường đạn hiểm hóc, tạo ra những vệt lõm sâu hoắm bốc khói khét lẹt ngay sát mép kính chắn gió.


"Mẹ kiếp! Thằng bắn tỉa trên mái tôn khóa hướng chạy rồi!" Quyết ‘Cụt’ nghiến răng, bẻ lái gắt để tránh một vũng sạt lở trên đường nội bộ. Chiếc xe tải Isuzu 1.5 tấn chao đảo dữ dội, đuôi xe văng mạnh suýt chút nữa va vào cột điện ly tâm ven đường.


"Giữ chắc tay lái, Quyết! Đừng đánh lái rộng, con đường đê hẹp bùn lầy buộc chúng ta phải giữ đà chạy thẳng!" Đạt hét lớn, tay phải tì chặt vào bảng táp-lô để giữ thăng bằng cho cả ba người trong cabin. Anh biết, chỉ cần xe giảm tốc độ hoặc bị mất lái đâm vào dải phân cách, họ sẽ trở thành bia bia tập bắn sống cho Phong Mắt Chim.


Phía trước bọn họ, khoảng năm mươi mét, Cổng chính Tổng công ty Kim khí Hải Phòng hiện ra dưới ánh đèn cao áp chập chờn của đêm bão. Cánh cổng sắt khổng lồ cao hơn ba mét, kiên cố bọc thép tấm chịu lực, lúc này đã bị khóa chặt bằng ba vòng xích sắt chịu lực 5 tấn dày cộp. Những mắt xích sắt rỉ sét to bằng cổ tay trẻ em quấn chéo quanh khe hở cánh cổng, được khóa lại bằng hai ổ khóa đồng thau cỡ lớn. Phía trên thanh chắn barie sắt sơn sọc đỏ trắng hạ sập xuống, khóa chặt hoàn toàn sinh lộ hướng ra Đường gom ven đê sông Cấm.


"Anh Đạt! Cổng khóa xích sắt chịu lực dày quá! Xe này húc không nổi đâu!" Lê Văn Nam thều thào từ băng ghế sau, gương mặt trắng bệch vì sốt cao, đôi mắt trợn trừng nhìn cánh cổng sắt đang đến gần với tốc độ chóng mặt.


"Húc nổi!" Ánh mắt Đạt bừng lên ngọn lửa quyết tử của một võ sĩ đứng trước hiệp đấu cuối cùng. Anh gầm lên, dõng dạc chỉ huy chiến thuật: "Quyết! Về số 2 ngay lập tức! Lấy mô-men xoắn cực đại! Nhắm thẳng vào điểm nối xích giữa hai cánh cổng mà húc! Điểm nối đó là nơi yếu nhất của kết cấu lực!"


Quyết ‘Cụt’ không hề do dự. Gã thợ hàn khuyết tật có tinh thần liều lĩnh của dân bến bãi bóp mạnh cần số, đạp côn, dồn số về nấc số 2. Hộp số cũ kỹ rít lên một tiếng *két* chói tai, bánh răng ăn khớp. Khối động cơ diesel gầm rú lên một tông độ cực đại, ống xả phía sau phun ra những luồng khói đen đặc quánh hòa vào màn mưa bão. Chiếc xe tải Isuzu khựng lại một nhịp rồi lao vút đi với sức kéo cơ học khủng khiếp nhất của nó.


Bốn mươi mét. Ba mươi mét. Hai mươi mét.


Phong Mắt Chim trên mái tôn nhận ra ý đồ điên cuồng của nhóm Đạt. Gã bắn tỉa liên tiếp ba phát đạn liên thanh. Một viên đạn bắn nát chiếc lốp dự phòng phía sau thùng xe, viên thứ hai bắn sượt qua gương chiếu hậu bên phụ, vỡ vụn kính chắn gió góc ngoài.


"Nằm rạp xuống!" Đạt gầm lên, anh dùng toàn bộ thân hình khổng lồ của mình đổ ập về phía trước, ôm chặt lấy Khánh An dưới gầm táp-lô, đồng thời dùng bả vai phải cứng cáp đè chặt lấy đầu Lê Văn Nam nằm sát xuống sàn cabin dán tôn thép chịu lực.


Mười mét.


Quyết ‘Cụt’ nhắm nghiền mắt, hai tay gồng cứng giữ chặt vô lăng thẳng hướng điểm nối xích sắt. Gã hét lên một tiếng điên cuồng xua tan cái chết cận kề.


*UỲNH!!!*


Một tiếng nổ cơ học kinh hoàng vang lên xé toạc màn đêm bão. Đầu chiếc xe Isuzu 1.5 tấn đâm trực diện vào điểm nối của cánh cổng chính Tổng công ty Kim khí.


Lực va chạm vật lý khổng lồ truyền thẳng từ cản trước bằng thép đúc của xe vào hệ thống xích sắt khóa cổng. Cả cabin xe tải rung chuyển dữ dội như vừa trải qua một trận động đất cấp độ lớn. Đạt dồn toàn lực cơ bụng và cơ chân bám chặt lấy bệ ghế, chịu đựng một chấn động cơ học cực mạnh dội ngược vào cơ thể. Vết rách cơ vai trái bục chỉ của anh bị lực giật mạnh tác động, máu nóng phun ra ướt đẫm mảng xơ sợi thủy tinh của áo bảo hộ, đau đớn tột cùng khiến anh nghiến răng kèn kẹt đến mức bật máu tươi nơi khóe môi.


Dưới sức nặng cơ giới và lực quán tính cực đại của chiếc xe tải đang chạy số thấp, ba vòng xích sắt chịu lực bị căng ra đến giới hạn vật lý cực hạn. Những mắt xích sắt rỉ sét rít lên những tiếng kim loại co giãn chói tai trước khi đứt tung.


*Phựt! Phựt!*


Hàng chục mắt xích sắt vỡ vụn, bắn văng tung tóe vào không trung như những mảnh đạn pháo rỉ sét, găm rầm rập vào kính chắn gió và nắp ca-pô xe tải. Hai ổ khóa đồng thau cỡ lớn nổ tung, văng ra đường lộ nhựa. Thanh chắn barie sắt sơn sọc đỏ trắng bị húc cong gập, gãy đôi rồi văng xa hàng chục mét. Cánh cổng sắt khổng lồ bị húc sập hoàn toàn, đổ sầm xuống mặt đường bê tông sũng nước mưa, tạo đường cho chiếc xe Isuzu bọc tôn đột phá ra ngoài lộ lớn thành công.


Chiếc xe tải Isuzu gầm rú băng qua đống đổ nát của cánh cổng sắt, lao thẳng ra Đường gom ven đê sông Cấm đầy bùn lầy trơn trượt. Quyết ‘Cụt’ điên cuồng bẻ lái để giữ cho xe không bị trượt xuống lòng sông nước lũ đang cuộn sóng dữ dội.


"Thoát rồi! Anh Đạt ơi chúng ta thoát rồi!" Nam hét lên từ băng ghế sau, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt dính đầy bùn đất của gã trai trẻ.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi chiếc xe tải vừa chạy được khoảng năm mươi mét trên đường đê tối tăm, một tiếng súng trường khô khốc, đanh gọn đột ngột vang lên từ phía nóc tháp thu nhiệt đỉnh lò cao.


*ĐOÀNG!*


Đó là phát đạn dứt điểm của Phong Mắt Chim từ cự ly hơn một trăm mét. Viên đạn chì 5.6mm xuyên qua khe hở nhỏ giữa lớp giáp tôn tự chế và mép cabin bên phụ, găm thẳng vào két nước làm mát nằm ngay phía trước động cơ xe tải.


*Xìiiiiii!*


Một tiếng rít hơi nước áp suất cao rùng rợn vang lên từ dưới nắp ca-pô bị móp méo. Két nước làm mát bị bắn thủng một lỗ lớn, toàn bộ nước làm mát nhiệt độ cao lập tức bốc hơi, phun ra những luồng hơi nước nóng mù mịt bốc nghi ngút. Luồng khói hơi nước trắng xóa, đặc quánh như sương mù dày đặc phụt thẳng lên kính chắn gió trước mặt Quyết ‘Cụt’, che khuất hoàn toàn tầm nhìn chiến thuật của gã tài xế khuyết tật giữa con đường đê hẹp hòi, trơn trượt đầy ổ voi bùn lầy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!