Giải Cứu Khánh An
Tiếng mưa bão số năm gầm rú trên mái tôn của khu bếp ăn tập thể nhà máy tựa như hàng vạn mảnh sắt vụn đang dội xuống từ bầu trời đen kịt. Sóng nước sông Cấm ngoài kia dâng cao, gió giật từng cơn rít qua các khe hở của cửa kính rỉ sét, tạo nên những tiếng hú dài lạnh lẽo. Bên trong không gian rộng hơn ba trăm mét vuông của khu hậu cần, ánh đèn huỳnh quang chập chờn, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, bệnh hoạn. Mùi dầu mỡ máy thải bám lâu ngày hòa quyện với mùi nước rửa chén công nghiệp rẻ tiền và mùi canh cải nguội ngắt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh.
Ở trung tâm nhà bếp, Trịnh Văn Lang – gã Trưởng phòng Nhân sự bẩn thỉu của tổng công ty – đang đứng lừng lững, tay lăm lăm chiếc dùi cui điện dài nửa mét. Những tia lửa điện màu xanh lam nhấp nháy, nổ lách tách khô khốc trên đầu dùi cui, hắt lên khuôn mặt dài như mặt ngựa gầy gộc của gã một vẻ tàn nhẫn tột cùng. Đứng đối diện gã là chị Trương Thị Hoa, người đàn bà góa chồng ngoài ba mươi tuổi, đầu quấn chiếc khăn rằn sờn cũ, hai tay bám chặt vào mép chiếc bàn inox lớn chứa khay cơm công nghiệp.
"Tôi nói lại lần cuối, chị Hoa," Lang rít qua kẽ răng vàng vẩu, đôi mắt ti hí sau cặp kính cận mỏng nheo lại đầy đe dọa. "Con bé Khánh An, con gái thằng Đạt 'Đốc công' đang trốn ở đâu? Đội bảo vệ ca đêm đã phong tỏa toàn bộ cổng chính. Thằng Đạt và thằng Nam đã bị gục dưới cống ngầm rồi. Chị khôn hồn thì khai ra, bằng không cái hợp đồng cấp dưỡng này của chị sẽ bị xé nát ngay đêm nay, và chị cũng đừng hòng bước ra khỏi cái cổng nhà máy này lành lặn!"
Chị Hoa Bếp run lên bần bật, nhưng đôi mắt phúc hậu vốn dĩ hiền lành lúc này lại ánh lên một sự kiên định kỳ lạ. Chị liếc nhìn về phía chiếc tủ cơm công nghiệp khổng lồ bằng inox nằm ở góc tối sát bức tường phía sau. Dưới gầm chiếc tủ ấy, trong khoảng không gian hẹp hòi, nóng bức bốc đầy hơi nước của những mẻ cơm ca đêm đang hoạt động, bé Bùi Khánh An, cô con gái sáu tuổi của Đạt, đang co rúm người lại. Cô bé gầy gò mặc chiếc áo phông hồng sờn vẽ hình gấu bông, hai tay ôm chặt lấy chiếc kẹp tóc nhựa màu vàng kỷ vật của người mẹ quá cố, đôi mắt tròn sáng ngập tràn sự hoảng sợ nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Cô bé đang chơi trò "trốn tìm im lặng" mà bố Đạt đã dạy.
"Tôi... tôi đã nói là không biết!" Chị Hoa hét lên, giọng run rẩy nhưng cố gắng át đi tiếng mưa bão trên mái tôn. "Ca đêm nay hỗn loạn, công nhân chạy tán loạn, tôi làm sao biết con bé ở đâu! Các người là đồ dã thú, đến một đứa trẻ con cũng không tha!"
"Hừ, ngoan cố!" Lang mặt mũi tối sầm lại. Gã giơ cao chiếc dùi cui điện, định bước lên ép sát chị Hoa. Nhưng ngay lập tức, chị Hoa dũng cảm giật phăng chiếc chảo mỡ nóng lớn vừa rán xong đồ ăn ca đêm trên bếp khè, đổ ập một lượng mỡ lớn ra lối đi gạch men trơn trượt giữa hai dãy bàn inox. Luồng mỡ nóng bốc khói nghi ngút loang loáng trên sàn, tạo thành một rào cản trơn trượt ngăn bước tiến của Lang và hai tên bảo vệ bẩn đi sau gã. Lang hốt hoảng lùi lại một bước, suýt chút nữa trượt ngã, mồm chửi thề tục tĩu.
Cùng lúc đó, ở ngách cửa sau dính đầy dầu mỡ trơn trượt của nhà bếp, một bóng người khổng lồ lặng lẽ xuất hiện như một bóng ma bước ra từ màn mưa bão.
Bùi Tiến Đạt nép sát thân hình cao một mét tám mươi lăm của mình vào bóng tối của chiếc bồn rửa inox lớn chạy dọc hành lang kỹ thuật. Bộ đồ bảo hộ lao động dệt sợi thủy tinh màu xám bạc của anh rách bươm bên bả vai trái, máu nóng hòa lẫn nước mưa rỉ ra đỏ thẫm, thấm loang lổ trên thớ vải dính đầy muội than đen kịt. Vết rách cơ vai trái chấn thương cũ bị bục chỉ hoàn toàn dưới lòng cống ngầm đang co rút từng nhịp điên cuồng, rát buốt tột cùng do nước axit ăn mòn. Lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu mất da của anh cũng đang run rẩy dưới lớp băng vải y tế quấn tạm dính đầy mỡ máy.
Nhưng ánh mắt của cựu vô địch quyền anh hạng nặng vẫn sắc lạnh, điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh quan sát hiện trường qua khe hở của dãy tủ inox.
Tiếng quạt thông gió công nghiệp khổng lồ trên trần nhà bếp gầm rú đều đặn, tạo ra những luồng gió mạnh thổi bay hơi nước nóng. Đạt hít một hơi thật sâu, điều hòa nhịp thở. Anh quyết định sử dụng chính tiếng gầm rú đều đặn này để át đi tiếng bước chân và tiếng va chạm xương khớp khi hành động.
Anh lướt nhẹ bộ chân di chuyển linh hoạt của boxing chuyên nghiệp, bám sát bóng tối phía sau bồn rửa inox. Sàn nhà bếp dính đầy dầu mỡ trơn trượt, đòi hỏi Đạt phải gồng chặt cơ bắp chân để giữ thăng bằng tuyệt đối, tránh một cú trượt ngã có thể đánh động kẻ thù. Anh tiếp cận sát chiếc tủ cơm công nghiệp nơi Khánh An đang trốn.
Ổ khóa của ngăn tủ cơm bằng gỗ dán sắt bọc xích rỉ sét. Đạt dắt chiếc kìm cộng lực hạng nặng sau lưng, định rút ra để cắt chốt khóa. Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào cán thép nặng nề, trực giác thực chiến cảnh báo anh: tiếng kim loại va chạm lớn trong không gian kín này chắc chắn sẽ báo động cho Trịnh Văn Lang và hai tên bảo vệ bẩn cầm súng điện gác cửa. Đạt buông chiếc kìm cộng lực ra.
Anh quyết định dùng tay không. Đạt đưa bàn tay phải quấn băng vải y tế bám chặt vào chốt gỗ khóa tủ cơm, nén chặt cơn đau bục vai trái, dồn toàn bộ lực hông và cơ vai phải kéo mạnh một cú dứt điểm.
*Rắc!*
Chốt gỗ mục nát gãy đôi dưới lực kéo cực đại của cựu võ sĩ. Cùng lúc đó, một luồng hơi nước nóng bốc ra nghi ngút từ bên trong tủ cơm đang hoạt động, phả thẳng vào bả vai trái bị thương hở của Đạt. Cơn bỏng nhiệt đột ngột dội vào vết rách cơ khiến Đạt đau đớn đến mức suýt chút nữa ngất đi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán dính muội than. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ.
"Bố..." Một tiếng gọi thều thào, mỏng manh như tiếng muỗi kêu vang lên từ gầm tủ tối tăm. Khánh An ngước đôi mắt tròn xoe ngập nước nhìn bố.
"Trốn tìm kết thúc rồi, An. Bố đón con," Đạt thầm thì, dùng cánh tay phải lành lặn bế xốc cô con gái nhỏ vào lòng, áp chặt đầu cô bé vào lồng ngực rộng dính máu của mình. Khánh An ngoan ngoãn ôm chặt lấy cổ bố, chiếc kẹp tóc màu vàng cọ sát vào vai áo Đạt.
Đúng lúc đó, một tên bảo vệ bẩn đứng gác ngách hông nhà bếp xoay đèn pin quét mạnh về phía góc tối tủ cơm. Luồng sáng trắng quét trúng bóng dáng khổng lồ của Đạt.
"Thằng Đạt! Nó ở kia!" Tên bảo vệ hét lớn, lập tức rút khẩu súng bắn đạn cao su dắt ngang hông, hướng nòng súng đen ngòm về phía Đạt và bóp cò.
*Đoàng!*
Viên đạn cao su xé gió găm rầm rập vào cánh cửa inox của tủ cơm ngay sát đầu Đạt, bắn ra những tia lửa nhỏ. Đạt phản xạ cực nhanh của một võ sĩ chuyên nghiệp. Anh ôm chặt Khánh An bằng tay trái, cúi thấp trọng tâm cơ thể theo bộ pháp lắc đầu né đòn Peek-a-boo, né tránh đường đạn thứ hai sượt qua vai áo.
Anh không lùi bước chạy trốn. Trong không gian hẹp đầy tủ inox này, chạy trốn dưới làn đạn súng cao su là tự sát. Anh phải dứt điểm mục tiêu tầm gần ngay lập tức. Đạt lướt bộ chân lách qua góc chết của dãy bàn inox che chắn tầm bắn, áp sát tên bảo vệ bẩn chỉ trong vòng một giây rưỡi.
Tên bảo vệ hốt hoảng định nạp đạn phát thứ ba, nhưng Đạt đã ở ngay trước mặt gã. Đạt dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể 85kg của mình vào bả vai phải gồ ghề cứng cáp, thực hiện cú Húc vai nén trọng lực trực diện vào giữa ngực tên bảo vệ bẩn.
*Rầm!*
Một tiếng va chạm vật lý khô khốc, nặng nề vang lên dội vào vách tường bếp. Lực húc khủng khiếp từ vai Đạt đánh sập hoàn toàn trọng tâm của gã bảo vệ lực lưỡng, hất văng gã bay xa hơn hai mét, đập mạnh lưng vào bồn rửa chén inox lớn. Nước xà phòng bẩn bắn tung tóe mù mịt, gã bảo vệ bẩn trợn trừng mắt, hộc ra một ngụm nước bọt rồi gục xuống bất tỉnh nhân sự bên đống xoong nồi đổ nát.
Tên bảo vệ thứ hai thấy đồng đội bị hạ gục chớp nhoáng, gã run rẩy rút dùi cui điện định lao lên bọc hậu. Nhưng Đạt không cho gã cơ hội. Anh xoay người cắt góc, dùng chân phải đạp mạnh vào thành bàn inox tạo đà, tung một cú đấm thẳng Jab trái chớp nhoáng nhắm thẳng vào sống mũi tên thứ hai. Nắm đấm quấn băng vải đỏ sờn cũ của Đạt lao đi như một tia chớp, đập vỡ nát sống mũi gã bảo vệ bẩn, khiến gã ngã ngửa ra sàn gạch trơn trượt dính mỡ bốc khói, dùi cui điện văng xa nổ lách tách.
"Mẹ kiếp! Đồ ăn hại!" Trịnh Văn Lang đứng phía sau rào cản mỡ nóng, khuôn mặt gã xám ngoét đi vì kinh hoàng khi chứng kiến hai bảo vệ bẩn bị Đạt hạ gục tay không trong vòng chưa đầy ba mươi giây. Gã biết mình không phải đối thủ cận chiến của Đạt. Lang điên cuồng rút từ trong túi áo khoác ra một khẩu súng bắn đạn cao su báng gỗ nhỏ, nhắm thẳng về phía Đạt đang bế Khánh An.
"Anh Đạt! Chạy mau!" Chị Hoa Bếp dũng cảm lao tới, dùng hết sức lực đẩy mạnh chiếc xe đẩy inox chở cơm công nghiệp hai tầng lao thẳng vào người Lang.
Chiếc xe đẩy nặng nề va chạm mạnh vào hông Lang, khiến gã mất thăng bằng, phát đạn cao su bắn lệch lên mái tôn tạo ra tiếng nổ đanh tai. Lang điên cuồng vung tay gạt chị Hoa ngã xuống sàn gạch.
Đạt tận dụng khoảng trống thời gian quý giá ấy. Anh bế xốc Khánh An lao thẳng ra cửa sau ngách hông nhà bếp, nơi chiếc xe tải Isuzu 1.5 tấn bọc tôn phế liệu của Quyết 'Cụt' đang nổ máy gầm rú chờ sẵn trong màn mưa bão. Cửa cabin mở sập, Lê Văn Nam đang sốt cao run rẩy vươn tay đón lấy Khánh An từ tay Đạt, đặt cô bé an toàn vào khoang cabin dính đầy dầu mỡ máy.
Đạt quay đầu lại định đón chị Hoa Bếp lên xe. Nhưng từ bên trong nhà bếp, Trịnh Văn Lang đã gượng dậy được. Gã điên cuồng chạy ra hành lang ngách hông, giơ khẩu súng bắn đạn cao su bắn liên tiếp hai phát chỉ thiên báo động đỏ, đồng thời gào lên qua chiếc bộ đàm nội bộ dính bụi than:
"Báo động đỏ! Thằng Đạt đã cướp con bé Khánh An! Tất cả bảo vệ cổng chính nghe lệnh! Khóa chặt cổng chính bằng xích sắt chịu lực ngay lập tức! Đè bẹp chiếc xe tải của chúng nó!"
Tiếng loa phát thanh của nhà máy bỗng chốc rú lên những hồi dài inh ỏi, hòa cùng tiếng xích sắt chịu lực va chạm rầm rập từ phía cổng chính cách đó một trăm mét dội lại, khóa chặt con đường thoát duy nhất của cả nhóm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!