Nhạc nềnEpicBattle_J

Chiếc Xe Tải Vá Giáp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha quét ráo riết từ trên đê sông Cấm rọi trúng mặt hai người, biến màn mưa bão dày đặc thành một dải lụa trắng xóa, chói lòa. Bùi Tiến Đạt dùng cánh tay phải bọc găng dệt sợi thủy tinh che mắt cho Lê Văn Nam, dìm đầu thằng bé sát xuống lòng bùn nhão bên mép cửa cống rỉ sét.


Nước sông Cấm đang dâng cao cuồn cuộn do ảnh hưởng của cơn bão số 5, vỗ vào mạn đê bôm bốp. Tiếng còi hú của đoàn xe tuần tra cảnh sát bẩn thuộc Đường dây Thượng tá Long dội xuống từ mặt đê nhựa phía trên, hòa cùng tiếng gió rít gào qua rặng bần ven sông tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn, nghẹt thở.


"Anh Đạt... em lạnh... chân em không còn cảm giác nữa..." Nam thều thào qua kẽ răng lập cập. Vết xước rách da ở bắp chân thằng bé do mảnh đá găm trúng từ vụ nổ bụi sắt lúc trước giờ đã sưng tấy, nước bùn axit cống ngầm ngấm vào khiến vết thương chuyển sang màu đỏ lựng, bốc mùi tanh hôi của sự nhiễm trùng.


"Nín thở, bám sát tao. Xe của thằng Quyết sắp tới rồi," Đạt gằn giọng, âm thanh trầm thấp dội sát tai Nam.


Đạt nén đau đớn gượng đứng dậy. Vết Rách cơ vai trái chấn thương cũ của anh vừa bị bục chỉ hoàn toàn sau trận tử chiến với Hùng 'Chó Điên' dưới lòng cống ngầm. Máu nóng từ bả vai rỉ ra liên tục, thấm qua dải băng vải đỏ boxing cũ quấn tạm, nhỏ từng giọt xuống làn nước bùn dưới chân. Lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu mất da của anh cũng đang co rút điên cuồng mỗi khi anh cử động ngón tay. Thể xác anh đã chạm đến ngưỡng cực hạn của sự chịu đựng, nhưng ánh mắt cựu vô địch quyền anh vẫn sắc lạnh, khóa chặt vào khúc cua con đường gom ven đê phía trước.


*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*


Từ trong màn mưa đen kịt, tiếng động cơ diesel gầm rú trầm đục vang lên. Một chiếc xe tải nhỏ tắt hoàn toàn đèn pha, lầm lũi lao qua những ổ voi ngập nước bùn, đuôi xe văng mạnh trên mặt đê trơn trượt trước khi phanh khựng lại ngay sát bụi bần nơi Đạt và Nam đang ẩn nấp.


Đó là chiếc xe tải Isuzu 1.5 tấn cũ nát của Trần Văn Quyết (Quyết Cụt). Nhưng lúc này, diện mạo của chiếc xe đã hoàn toàn thay đổi. Bao bọc xung quanh cabin và hai bên hông thùng xe là những tấm tôn phế liệu dày 5 ly rỉ sét loang lổ, được hàn thô bạo bằng những đường hàn hồ quang tay ngoằn ngoèo. Đây là lớp giáp tự chế chống đạn mà Chú họ Đạt – Bùi Tiến Hùng, thợ cơ khí tiệm sửa xe cũ – đã âm thầm thức trắng đêm qua để hàn gia cố giúp Quyết Cụt.


Cửa cabin bên phụ mở sập ra. Gương mặt gầy đét, đen nhẻm vì khói bụi bến bãi của Quyết Cụt lộ ra sau lớp kính chắn gió dán đầy đề-can phế liệu. Gã ngậm chặt điếu thuốc lá sờn ướt, bàn tay trái mất ngón trỏ và ngón giữa gõ mạnh vào vô-lăng dán băng keo đen, hối thúc:


"Anh Đạt! Thằng Nam! Lên cabin mau! Thằng Minh bẩn đang kéo hơn chục xe tuần tra từ đồn quận xuống khóa hai đầu đê sông Cấm rồi! Trễ một phút nữa là cả lũ làm mồi cho cá dưới sông đấy!"


Đạt dùng lực cánh tay phải bế xốc Nam lên, đẩy thằng bé vào trong khoang cabin ấm áp dính đầy dầu mỡ máy của xe tải. Nam ôm chặt lấy thắt lưng bảo hộ dệt sợi thủy tinh của Đạt, nơi Khẩu Browning Hi-Power vẫn được bọc kín trong giẻ lau dầu tẩm mỡ bò công nghiệp dắt chặt phía sau.


Ngay khi Đạt định bước lên theo, anh bỗng khựng lại. Ngón tay anh chạm vào bức ảnh nhỏ nhăn nheo của con gái Bùi Khánh An trong túi ngực áo bảo hộ. Gió bão giật mạnh hất nước mưa lạnh buốt vào mặt anh, dập tắt đi hơi ấm ít ỏi còn sót lại.


"Quyết. Quay xe lại. Vào khu bếp ăn ca đêm," Đạt đứng dưới sàn bùn, một tay giữ chặt mép cửa cabin xe tải, giọng nói đanh thép không một chút do dự.


Quyết Cụt trợn tròn mắt, điếu thuốc trên môi gã suýt rơi xuống bệ cửa: "Mày điên rồi à Đạt? Bếp ăn cách đây hơn một cây số đường đê độc đạo! Thằng Lang Nhân sự bẩn đang dẫn đầu đội bảo vệ nhà máy lùng sục khắp nơi. Lối vào cổng phụ số 3 đã bị khóa chặt. Quay lại đó chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ sắt!"


"Con An đang trốn dưới gầm tủ cơm công nghiệp ở bếp ăn. Chị Hoa đang che giấu nó," Đạt gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căm hờn nhìn thẳng vào mắt Quyết. "Tao không thể bỏ con gái tao lại cho lũ dã thú đó."


"Mẹ kiếp! Cảnh sát bẩn đã bắt đầu lập chốt chặn ngoài đê rồi! Chúng ta phải chạy ra quốc lộ hướng Thái Bình ngay bây giờ!" Quyết Cụt hét lên, tay phải gạt cần số định nhấn ga tẩu thoát.


Đạt không nói một lời. Anh dứt khoát bước một chân lên bậc thềm cabin, bàn tay phải khổng lồ quấn băng vải đỏ dứt khoát thò vào giật phăng vô-lăng bẻ ngược hướng lái, khóa chặt tay Quyết Cụt lại.


"Quyết!" Đạt gầm lên, uy lực của một gã cựu võ sĩ hạng nặng bộc phát khiến Quyết Cụt lạnh sống lưng. "Ba năm trước, xưởng đúc số 4 sập giàn giáo. Ai đã dùng hai tay không nâng thanh dầm thép một tấn để kéo cái chân nát của mày ra khỏi đống đổ nát?"


Quyết Cụt khựng lại. Điếu thuốc trên môi gã tắt lịm. Vết sẹo dài ở chân gã nhói lên như một lời nhắc nhở về món nợ mạng sống năm xưa.


Đạt dịu giọng nhưng vô cùng kiên định: "Tao chưa bao giờ cầu xin ai. Nhưng hôm nay, tao xin mày. Chỉ cần đưa xe tiếp cận ngách sau bếp ăn. Thằng Lang Nhân sự là kẻ nhát gan, gậy gộc của bảo vệ bẩn không xuyên thủng được lớp giáp tôn này đâu. Nếu thấy xe tải húc vào, nó sẽ chủ động rút lui gọi viện binh chứ không dám nổ súng ngay lập tức. Tao sẽ trực tiếp đột kích vào bếp cứu con An, mày chỉ cần nổ máy chờ sẵn."


Đạt định tự mình nhảy xuống xe chạy bộ quay lại xưởng để tránh liên lụy đến đồng đội. Nhưng ngay khi bàn chân boots bảo hộ của anh vừa chạm xuống lòng bùn đê trơn trượt, vết Rách cơ vai trái chấn thương cũ bị bục chỉ lại co rút dữ dội. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng khiến Đạt lảo đảo, suýt quỵ ngã xuống dòng nước lũ ven đê. Nam ở trong cabin hét lên một tiếng kinh hoàng, vươn tay định đỡ lấy anh.


Quyết Cụt gạt tàn thuốc, chửi thề một tiếng vang dội cả cabin dính đầy khói thuốc: "Mẹ kiếp! Coi như hôm nay tao trả cái chân này cho mày, anh Đạt! Lên xe mau!"


Đạt nghiến răng chịu đựng cơn đau rách thịt, dùng tay phải bám chặt tay vịn leo lên cabin, đóng sầm cửa sắt dán tôn lại.


Quyết Cụt dứt khoát bẻ lái gắt, bánh xe tải Isuzu quay tít, miết mạnh vào lòng bùn nhão tạo ra những vệt đất đỏ văng tung tóe vào rặng bần. Chiếc xe tải vá giáp tôn thô sơ gầm rú quay đầu, tắt hoàn toàn đèn pha, lầm lũi bò ngược đê sông Cấm hướng về phía khu nhà bếp của siêu nhà máy luyện kim.


Trong cabin tối tăm, chỉ có tiếng gạt nước rít lên khô khốc trên kính chắn gió nứt vỡ và tiếng gió bão đập rầm rập vào những tấm giáp tôn phế liệu. Nam nằm co rúm dưới sàn cabin, hai tay ôm chặt lấy bọc súng Browning dắt sau lưng Đạt, cơ thể run lên bần bật vì cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu hành hạ. Đạt đặt bàn tay phải thô ráp lên đầu thằng bé, cảm nhận nhiệt độ nóng rực như lửa nung của hậu bối.


"Cố chịu đựng, Nam. Lấy được con An, chúng ta sẽ sang Thái Bình tìm kháng sinh cho em," Đạt thầm thì, ánh mắt anh nhìn đăm đăm qua khe hở của tấm tôn bọc cabin hướng về phía bếp ăn tập thể đang hiện rõ dần trong màn mưa bong bóng nước.


Phía trước ngách sau bếp ăn, ánh đèn pin của toán bảo vệ bẩn bắt đầu nhảy múa loạn xạ. Trịnh Văn Lang đang cầm chiếc loa pin gầm rú, chỉ huy đám tay sai dùng dùi cui sắt đập rầm rập vào cánh cửa gỗ khóa chặt của khu bếp ăn công nghiệp, tiếng loa pin rè rè dội thẳng vào lòng đêm giông bão.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!