Quyết Đấu Dưới Cống Ngầm
Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc đèn pin trên tay Hùng 'Chó Điên' quét mạnh qua ngách hẹp, vạch ra bóng đen khổng lồ của Bùi Tiến Đạt đang áp sát vách bùn rỉ sét. Luồng sáng chỉ sượt qua bả vai dệt sợi thủy tinh của anh trong một phần mười giây rồi lập tức quay trở lại, khóa chặt lấy gương mặt bám đầy muội than đen kịt của cựu võ sĩ quyền anh.
"Tìm thấy mày rồi, thằng Đốc công hèn nhát!"
Hùng 'Chó Điên' rít lên qua kẽ răng vàng vẩu. Gương mặt gầy đét như gã nghiện của hắn co rúm lại dưới luồng sáng ngược, đôi mắt lé sắc lạnh ánh lên một tia khát máu cuồng dại. Hắn không hề do dự, tay trái cầm thanh dao găm ngắn bằng thép rèn sắc lẹm dứt khoát vung lên, lội nước rầm rập lao thẳng vào ngách rẽ hẹp.
Trong không gian hẹp hòi của Đường hầm kỹ thuật ngầm xưởng đúc xây dựng từ năm 1972, nước thải công nghiệp đen kịt ngập sâu đến ngực Đạt, bốc mùi axit sunfuric loãng và sulfur nồng nặc nghẹt thở. Nền cống bám đầy bùn rỉ sắt trơn trượt, khiến mỗi bước di chuyển đều là một cái bẫy có thể làm mất thăng bằng ngay lập tức. Đây không phải là sàn đấu boxing rộng rãi với dây đai bảo hộ, mà là một đấu trường tử thần cự ly cực hẹp, nơi luật chơi duy nhất là sinh tồn.
Đạt cảm nhận thấy Lê Văn Nam đang run rẩy dữ dội sau lưng mình. Thằng bé bám chặt lấy thắt lưng bảo hộ của anh, hơi thở rít lên từng nhịp nghẹn ngào qua vạt vải ướt lọc bụi mịn. Khẩu súng Browning Hi-Power – vật chứng duy nhất vạch trần tội ác của thiếu gia Hải Thần – vẫn được bọc kín trong giẻ lau dầu dắt chặt sau lưng Đạt. Anh biết mình không còn đường lui. Nếu anh ngã xuống ở đây, Nam sẽ chết, và sự hy sinh của lão thợ cả Nguyễn Văn Hùng ngoài hành lang xưởng đúc sẽ trở thành vô nghĩa.
"Nam, lùi sâu vào trong ngách. Bám chắc lấy ống sắt rỉ, đừng để nước cuốn," Đạt hạ giọng ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đanh thép dội vào vách cống xi măng.
Đạt áp dụng quy tắc Giữ lưng sát vách thép cống ngầm. Anh nép sát tấm lưng rộng của mình vào vách bê tông cốt thép gồ ghề của ngách rẽ kỹ thuật. Việc này giúp anh triệt tiêu hoàn toàn góc đánh lén từ phía sau của gã sát thủ, đồng thời tận dụng vách đá cứng làm điểm tì lực cho cơ thể trong điều kiện ngập nước trơn trượt.
Hùng 'Chó Điên' lao tới như một con dã thú ngửi thấy mùi máu. Vì cánh tay phải của gã đã bị lão Hùng dùng chút tàn lực cuối cùng cắn đứt gân ngón út trước khi chết, gã buộc phải sử dụng tay trái để chiến đấu. Thanh dao găm ngắn trong tay trái gã vạch ra một đường cong hiểm hóc dưới ánh đèn pin lập lòe, nhắm thẳng vào cuống họng của Đạt mà đâm tới.
Trong không gian chật hẹp này, Đạt không thể sử dụng bộ pháp di chuyển cắt góc rộng hay vung những cú đấm móc vòng diện rộng của boxing hạng nặng. Khoảng cách giữa hai vách cống chưa đầy một mét hai. Nếu vung tay quá rộng, cùi chỏ của anh sẽ đập thẳng vào vách bê tông rỉ sét, gây chấn thương xương khớp trước khi đòn đánh chạm tới đối thủ. Đây là lúc anh phải kích hoạt ngưỡng kỹ năng Tác chiến không gian hẹp (CQB) thực chiến.
Đạt không lùi. Anh dồn trọng tâm xuống hai chân đang ngập dưới bùn loãng, gập sâu người lách đầu né đòn theo hình chữ U sát sạt lưỡi dao găm xé gió. Lưỡi thép rèn sắc lẹm sượt qua vành mũ bảo hiểm kính cường lực của anh, tạo ra một tiếng rít kim loại ghê người. Ngay khi đầu dao găm vừa đi qua tai, Đạt tận dụng quán tính lao lên của Hùng 'Chó Điên', dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể 85kg vào bả vai phải gồ ghề cứng cáp, thực hiện cú Đòn húc đẩy trọng lượng lớn húc mạnh vào lồng ngực gầy gộc của gã sát thủ.
*BÙM!*
Một tiếng va chạm cơ học khô khốc vang lên dưới lòng cống tối. Sức nặng của cựu vô địch boxing hạng nặng cộng hưởng với lực lao đẩy cự ly ngắn đã hất văng Hùng 'Chó Điên' lùi lại phía sau, đập mạnh lưng vào dầm móng xi măng đối diện. Chiếc đèn pin trên tay gã rơi xuống nước, chao đảo dưới lòng bùn thải tạo thành những luồng sáng mờ ảo, ma quái dội ngược lên trần cống rỉ sét.
"Khốn nạn!" Hùng 'Chó Điên' ho sặc sụa vì nước bẩn bắn vào mặt, nhưng phản xạ của một sát thủ lôi đài ngầm không cho phép gã dừng lại. Gã gầm lên, tay trái cầm dao găm xoay ngược lưỡi, đâm liên tiếp ba nhát hiểm hóc nhắm vào mạn sườn phải và khớp vai trái bị thương của Đạt.
Cơn đau dữ dội từ vết Rách cơ vai trái chấn thương cũ lập tức bùng lên như lửa đốt. Nước thải axit sunfuric loãng ngấm sâu vào miệng vết thương hở bị bục chỉ hoàn toàn, ăn mòn da thịt và dây chằng của Đạt, khiến cánh tay trái của anh run rẩy dữ dội, mất đi 40% lực phòng thủ. Đạt biết mình không thể giơ tay trái lên che chắn vùng mặt bên trái được nữa.
Anh buộc phải thay đổi chiến thuật. Đạt khép chặt cùi chỏ tay trái sát vào mạn sườn để bảo vệ vùng gan nhạy cảm, chỉ dùng cánh tay phải bọc găng bảo hộ dệt sợi thủy tinh để gạt đỡ các đường đâm của đối thủ.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Lưỡi dao găm của Hùng 'Chó Điên' rạch nát lớp vải bảo hộ dệt sợi thủy tinh ở bắp tay ngoài của Đạt, máu tươi lại tuôn ra hòa vào dòng nước thải đen kịt. Nhưng Đạt không hề nao núng. Anh vận dụng kỹ năng Nghe tiếng động máy phán đoán để lọc bỏ tiếng gầm rú trầm đục của lò nung dội xuống từ phía trên, tập trung toàn bộ thính giác vào tiếng rẽ nước và nhịp thở của đối thủ trong bóng tối mờ ảo.
Nhờ nhịp thở dốc hổn hển của Hùng 'Chó Điên', Đạt đọc vị được nhịp điệu tấn công của gã. Tay phải gã bị thương gãy gân ngón út nên mỗi khi vung dao tay trái, gã phải dùng lực hông xoay mạnh để bù đắp thăng bằng, vô tình tạo ra một khoảng trễ nhỏ khoảng 0.2 giây trước khi ra đòn tiếp theo.
"Chính là lúc này!"
Đạt nín thở, gạt bỏ hoàn toàn nỗi đau đớn tột cùng từ bả vai trái bục chỉ và lòng bàn tay phải bỏng rách sâu mất da. Khi lưỡi dao găm của Hùng 'Chó Điên' vừa đâm hụt sát sườn phải của anh, Đạt lướt nhẹ bộ chân lội bùn lên nửa bước, áp sát cự ly gần đến mức có thể ngửi thấy mùi dầu máy và mùi máu tanh hôi trên người gã sát thủ.
Anh không dùng đòn đấm boxing thẳng diện rộng. Đạt thúc mạnh cùi chỏ phải cứng như đá vào chấn thủy của Hùng 'Chó Điên', khiến gã sát thủ trợn trừng mắt gập đôi người vì nghẹt thở. Ngay lập tức, Đạt dùng bàn tay phải bỏng rách đau đớn của mình chộp chặt lấy cổ tay trái đang cầm dao găm của Hùng, ép mạnh vào vách cống xi măng chịu lực làm điểm tì.
Đạt áp dụng Kỹ thuật bẻ khớp thực chiến. Anh dùng lòng bàn tay trái vô lực nhưng gân guốc khóa chặt khủy tay Hùng 'Chó Điên', đồng thời dùng toàn lực hông xoay ngược cổ tay trái của gã theo chiều ngược kim đồng hồ, ép mạnh vào cạnh sắc của dầm móng xi măng.
*RẮC... RẮC...*
Một tiếng xương khớp gãy vụn ghê rợn vang lên, lấn át cả tiếng mưa bão gầm rú dội xuống từ nắp cống. Cổ tay trái của Hùng 'Chó Điên' bị bẻ gãy gập một góc chín mươi độ, các đầu ngón tay gã buông lỏng hoàn toàn trong đau đớn tột cùng. Thanh dao găm ngắn bằng thép rèn rơi thẳng xuống dòng nước thải đen kịt, chìm sâu vào lòng bùn rỉ sắt.
"Á... á...!" Hùng 'Chó Điên' hét lên một tiếng thảm thiết, nhưng tiếng hét của gã lập tức bị dập tắt khi bàn tay phải to bản của Đạt lao tới, bóp chặt lấy cuống họng gã.
Đạt dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể nén chặt Hùng 'Chó Điên' sát vào vách cống, dùng cùi chỏ trái tì mạnh vào ngực gã để triệt tiêu hoàn toàn khả năng kháng cự của đôi chân gã dưới nước. Ánh mắt Đạt bừng sáng một ngọn lửa căm hờn quyết tử. Hình ảnh người thầy cả Nguyễn Văn Hùng ngã gục trong vũng máu ngoài hành lang xưởng đúc hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, thổi bùng sức mạnh nội tâm cực hạn vượt qua mọi giới hạn đau đớn thể xác.
"Nhát dao này... là tao trả cho thầy Hùng!" Đạt gầm lên qua kẽ răng.
Đạt dùng lực cánh tay phải khổng lồ, nhấn mạnh đầu Hùng 'Chó Điên' chìm sâu xuống dòng nước thải axit đen kịt của lòng cống ngầm. Gã sát thủ khát máu giãy giụa điên cuồng, đôi chân gã đạp mạnh vào lòng bùn trơn trượt tạo ra những bọt nước bùng lên dữ dội. Nhưng cánh tay phải của cựu vô địch boxing hạng nặng giữ chặt như một gọng kìm thép đúc, không hề suy chuyển dù chỉ một milimet.
Nước thải axit loãng tràn vào mũi và miệng Hùng 'Chó Điên', ăn mòn thực quản của gã. Sự giãy giụa của gã sát thủ yếu dần, yếu dần dưới lòng nước tối tăm. Những bọt khí nổi lên thưa thớt rồi tắt lịm hoàn toàn. Toàn bộ cơ thể gầy gộc của gã phó tướng Hải Thần buông thõng, xuôi lơ dưới dòng nước bẩn.
Đạt buông tay. Xác Hùng 'Chó Điên' chìm xuống lòng bùn thải, nước cống đen kịt nhanh chóng lấp đầy khoảng trống, cuốn trôi đi mọi dấu vết của trận quyết đấu sinh tử. Vòng lặp nợ máu của người thầy cả Nguyễn Văn Hùng đã được hoàn thành một cách sòng phẳng dưới lòng đất tối tăm Hải Phòng.
Đạt loạng choạng lùi lại một bước, suýt nữa thì quỵ ngã xuống dòng nước thải nếu không có Lê Văn Nam kịp thời lao tới đỡ lấy cánh tay phải của anh. Cơ thể Đạt lúc này đã chạm đến ngưỡng cực hạn của sự chịu đựng. Khớp vai trái bị rách cơ bục chỉ hoàn toàn rỉ máu xối xả, lòng bàn tay phải bỏng rách mất da thịt đau rát buốt nhói, mồ hôi lạnh vã ra hòa lẫn vào nước mưa bão dội xuống từ các khe hở.
"Anh Đạt... anh có sao không? Hắn... hắn chết rồi chứ?" Nam thều thào hỏi, khuôn mặt trẻ măng xám ngoét đi vì kinh hãi sau khi chứng kiến trận cận chiến tàn bạo cự ly gần.
"Hắn chết rồi. Di chuyển tiếp thôi Nam, không được dừng lại ở đây," Đạt thở dốc, giọng khàn đặc. Anh dùng tay phải lấy lại thăng bằng, dìu lấy vai Nam để thằng bé bớt áp lực từ bắp chân bị thương rỉ máu.
Hai người lầm lũi lội nước đi tiếp dọc theo Đường hầm kỹ thuật ngầm xưởng đúc. Đường hầm ngày càng hẹp và dốc dần xuống, dẫn thẳng ra phía cửa cống xả thải ngách sau hướng sông Cấm. Sau hơn mười phút bò rạp người qua những đoạn cống tròn bằng thép rỉ sét ngột ngạt thiếu oxy, Đạt đã nhìn thấy ánh sáng mờ ảo của đêm mưa bão và ngửi thấy mùi gió biển phóng khoáng dội vào từ cửa cống phía trước.
"Sắp ra ngoài rồi Nam. Cố lên em," Đạt khích lệ, cố gắng duy trì chút tàn lực cuối cùng.
Nhưng ngay khi Đạt đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa cống rỉ sét hướng ra con đường gom ven đê sông Cấm đầy cỏ dại, một luồng ánh sáng trắng công suất lớn, cực mạnh đột ngột dội thẳng từ phía trên nắp cống thoát hiểm xuống mặt hai người.
Ánh đèn pha quét ráo riết, chói lòa đến mức làm mù mắt Đạt trong vài giây, át đi cả màn mưa giông bão bùng ngoài đê sông Cấm. Tiếng còi hú vang dội của xe tuần tra cảnh sát bẩn dồn dập dội xuống qua khe hở bê tông, kèm theo tiếng loa pin gầm rú hách dịch của lực lượng hành pháp bị tha hóa thuộc Đường dây Thượng tá Long đang phong tỏa toàn diện đê sông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!