Nhạc nềnEpicBattle_J

Lời Trối Trong Đường Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt chịu lực va chạm rầm rập vang lên từ phía trên đỉnh đầu, dội thẳng vào lòng cống ngầm ẩm ướt một âm thanh kim loại chói tai, khô khốc. Bóng tối dày đặc lập tức sập xuống như một tấm màn chì, nuốt chửng chút ánh sáng đỏ lòe của dòng gang lỏng rò rỉ từ bệ rót phía trên. Lối thoát duy nhất quay lại xưởng đúc số 4 đã bị khóa chặt. Lâm 'Mập' và những người thợ lò trung thành đã dùng mạng sống của mình để bọc hậu, tự cô lập họ ngoài hành lang rực lửa để chắn đứng toán truy sát của Hải Thần. Và ở phía bên này của cánh cửa sắt rỉ sét, dưới lòng đất tối tăm, lão thợ cả Nguyễn Văn Hùng đã nằm lại mãi mãi trong vũng máu lạnh.


Bùi Tiến Đạt đứng trân trối dưới lòng cống ngầm kỹ thuật, nước thải công nghiệp ngập sâu tới ngực. Lồng ngực anh co thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nỗi đau thương tột cùng trước cái chết của người thầy cả, người đã dang tay cứu rỗi cuộc đời anh sau khi giải nghệ võ đài, bùng lên thành một ngọn lửa căm hờn nghẹn ứ nơi cổ họng. Đạt muốn gầm lên, muốn đấm nát cánh cửa sắt phía trên để quay lại xé xác lũ khát máu Hải Thần. Nhưng tiếng khóc nấc run rẩy của Lê Văn Nam bên cạnh đã kéo anh trở lại thực tại tàn khốc.


"Anh Đạt... chú Hùng... chú Hùng chết rồi... Chú ấy khóa cửa rồi... Chúng ta chết mất..." Nam thều thào, hai tay ôm khư khư bọc giẻ lau dầu chứa khẩu súng Browning Hi-Power dán chặt sau thắt lưng Đạt, cả cơ thể gầy gò của gã trai trẻ run lên bần bật dưới làn nước lạnh buốt.


"Nín đi Nam. Bám chặt lấy vai áo tao," Đạt hạ giọng, âm thanh trầm thấp nhưng chứa đựng một uy lực trấn an tuyệt đối. Anh nheo mắt cố gắng thích nghi với bóng tối hoàn toàn của Đường hầm kỹ thuật ngầm xưởng đúc.


Đây là hệ thống cống ngầm cũ kỹ được các kỹ sư Pháp xây dựng từ năm 1972 dưới nền móng xưởng số 4, bám đầy bùn rỉ sắt và bốc mùi hóa chất nồng nặc. Nước thải axit sunfuric loãng từ kho chứa hóa chất phía trên rò rỉ xuống, đen kịt và ăn mòn da thịt. Ngay khi dòng nước bẩn ngập đến ngực, Đạt cảm thấy bả vai trái của mình như bị hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thịt. Vết thương Rách cơ vai trái chấn thương cũ bị bục chỉ hoàn toàn sau trận quyết đấu với Sẹo Búa, nay bị nước thải axit ăn mòn rát buốt tột cùng. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn vô lực và run rẩy dữ dội.


Không chỉ có vai trái, lòng bàn tay phải của Đạt cũng đang bỏng rách sâu, mất từng mảng da thịt do nhiệt độ cực đại của sợi xích sắt nung đỏ truyền qua lớp găng tay bảo hộ dệt sợi thủy tinh sờn cũ lúc nãy. Mỗi nhịp tim đập là một cơn sóng đau đớn dữ dội dội thẳng vào đại não của cựu vô địch quyền anh hạng nặng. Nhưng Đạt không được phép ngã xuống. Anh là mỏ neo sinh tồn duy nhất của Nam lúc này.


*Bõm... bõm...*


Tiếng nước động rầm rập bất ngờ vang lên từ phía chân thang sắt rỉ sét cách đó không xa. Đạt giật mình, toàn thân căng cứng. Anh lập tức nhận ra một sự thật kinh hoàng: Hùng 'Chó Điên' - gã phó tướng khát máu của Sẹo Búa - đã kịp lọt nửa thân người qua khe hở cống ngầm ngay trước khi Lâm Mập khóa xích cửa sắt. Gã đã rơi xuống lòng cống cùng họ.


Bóng tối dưới cống ngầm sâu thẳm triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn thông thường, nhưng Đạt vẫn nghe thấy tiếng thở dốc điên cuồng và tiếng nước rẽ sóng bám đuổi của gã sát thủ. Hùng 'Chó Điên' chỉ còn một thanh dao găm ngắn bên tay trái, nhưng gã là một kẻ quen sát thương bóng tối của các trận lôi đài ngầm bẩn thỉu. Gã đang điên cuồng lùng sục để thu hồi khẩu Browning Hi-Power hòng lập công với Trần Thế Bá.


"Thằng Đạt 'Đốc công'! Mày có trốn đằng trời!" Tiếng hét khàn đặc của Hùng 'Chó Điên' vẳng lại từ bóng tối, méo mó qua những vách cống xi măng rỉ sét. "Mày bị thương nặng thế kia thì làm sao thoát nổi lưỡi dao của tao! Khôn hồn thì nộp súng ra đây!"


Đạt nín thở, bất động hoàn toàn dầm mình dưới nước bẩn. Anh nhận ra một biến số chết người: từ bả vai trái bị rách toác của anh, máu tươi vẫn đang tuôn ra liên tục, rỏ xuống mặt nước thải đen kịt tạo thành những tiếng *tõm... tõm...* rất nhỏ nhưng cực kỳ rõ rệt trong không gian cống ngầm yên tĩnh. Hùng 'Chó Điên' với thính giác nhạy bén của một sát thủ chắc chắn sẽ nhanh chóng lần ra dấu vết này.


"Nam, đứng im nín thở. Đừng cử động," Đạt thì thầm sát tai Nam, giọng nói hầu như chỉ là một luồng hơi nhẹ.


Đạt dùng bàn tay phải bỏng rách đau đớn của mình, cẩn trọng tháo dải Băng quấn tay boxing sờn cũ màu đỏ quấn quanh cổ tay phải ra. Dải băng vải dính máu khô và mồ hôi từ thời vô địch quyền anh lúc này trở thành công cụ bảo mệnh duy nhất. Đạt cắn chặt một đầu băng vải, dùng tay phải quấn chặt nhiều vòng quanh bả vai trái bị rách cơ, siết mạnh qua nách để ép chặt miệng vết thương hở, tạm thời ngăn không cho máu rỏ xuống mặt nước. Cơn đau thắt nghẹn từ cú siết khiến Đạt phải nghiến chặt răng đến mức suýt vỡ vụn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa lẫn vào dòng nước cống bẩn.


Lúc này, Lê Văn Nam bắt đầu có dấu hiệu hoảng loạn tột độ. Không khí dưới cống ngầm thiếu oxy trầm trọng, lại đậm đặc khói sulfur độc hại dội xuống từ vụ nổ bụi sắt phía trên, khiến lồng ngực thằng bé co thắt. Nam bắt đầu thở dốc, tiếng thở rít lên qua khe cổ họng dính đầy bụi than, bắp chân bị đá găm rỉ máu xót buốt dưới nước độc khiến cậu suýt quỵ ngã.


"Anh Đạt... em không thở được... mùi hóa chất... em sợ..." Nam khóc nghẹn, bàn tay run rẩy bám chặt lấy vai Đạt.


Nếu Nam ho khan hoặc ngất xỉu lúc này, tiếng động và bọt nước bùng lên sẽ lập tức báo hiệu vị trí cho Hùng 'Chó Điên'. Đạt lập tức áp dụng Kỹ thuật thở lọc bụi mịn mà anh đã học được từ kinh nghiệm 40 năm thợ lò của lão Hùng quá cố. Anh xé một vạt áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh còn sót lại, nhúng đẫm vào bình tông nước sạch đeo hông của mình, rồi áp chặt vạt vải ướt lên mũi và miệng Nam.


"Hít thở chậm bằng mũi, Nam. Thở sâu vào bụng, đừng thở bằng lồng ngực. Mảnh vải ướt sẽ lọc bớt khí độc. Nghe nhịp thở của tao, làm theo tao," Đạt thì thầm điều hòa, lồng ngực anh phập phồng chậm rãi theo một chu kỳ đều đặn.


Nam cắn chặt vạt vải ướt dính nước lạnh, cố gắng bắt chước nhịp thở sâu chậm rãi của Đạt. Sự điềm tĩnh và hơi ấm từ bàn tay to bản của người đốc công dũng cảm như một dòng điện chạy qua, xoa dịu đi sự hoảng loạn đang bóp nghẹt lý trí của gã trai trẻ. Thằng bé dần lấy lại thăng bằng, tiếng thở rít lịm dần, chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối.


Nhưng mối đe dọa từ gã sát thủ vẫn đang tiến sát. Tiếng nước động rầm rập của Hùng 'Chó Điên' vang lên ngày một gần, ước chừng chỉ còn cách vị trí của họ khoảng ba mươi mét. Gã sát thủ cầm thanh dao găm ngắn tay trái, tay phải bị thương nhẹ do lão Hùng cắn gãy gân ngón út trước khi chết vẫn rủ thõng rỉ máu. Gã đang di chuyển dứt khoát, dùng mũi dao gạt qua những đường ống kỹ thuật rỉ sét chạy dọc vách cống để dò đường.


Đạt đứng im lặng trong góc tối dầm móng xi măng chịu lực. Anh vận dụng kỹ năng Nghe tiếng động máy phán đoán - một năng lực đặc thù tích lũy từ 5 năm làm đốc công ca đêm, luôn phải lắng nghe sự thay đổi tần số âm thanh cực nhỏ của máy nghiền quặng để phát hiện sự cố cơ khí. Đạt chủ động lọc bỏ tiếng gầm rú trầm đục, đều đặn của máy nghiền quặng và lò nung hồ quang dội từ sàn xưởng phía trên xuống qua các kẽ hở bê tông. Anh tập trung toàn bộ thính giác vào lòng cống tối tăm.


*Rào... rào... bõm...*


Tiếng nước động rẽ sóng. Khoảng cách: hai mươi lăm mét. Hướng di chuyển: chếch ba mươi độ về phía bên trái dầm móng số 2. Đạt phán đoán chính xác hướng đi của Hùng 'Chó Điên' dựa vào nhịp độ bước chân lội nước của gã. Do tay phải bị thương gân ngón út, trọng tâm cơ thể gã sát thủ hơi lệch sang bên trái, khiến bước chân trái dẫm nước nặng hơn và tạo ra tiếng vang trầm hơn.


"Hắn đang tìm lối rẽ ngách kỹ thuật," Đạt thầm nghĩ. Trực giác thực chiến của cựu võ sĩ boxing cho anh biết, nếu họ tiếp tục đứng im tại chỗ, Hùng 'Chó Điên' với đèn pin tầm gần sẽ sớm quét trúng bóng họ. Anh cần phải di chuyển đưa Nam vào ngách rẽ kỹ thuật hẹp phía trước để né tránh hướng quét đèn.


Đạt vỗ nhẹ vào vai Nam, ra hiệu di chuyển. Anh hướng dẫn Nam áp dụng quy tắc di chuyển sinh tồn cống ngầm: bước đi bằng mũi chân, bám sát vào vách bùn rỉ sắt để vách bùn hấp thụ tiếng động nước chảy, giảm thiểu tối đa tiếng nước động dội vào thành cống rỉ sét.


Hai người lướt đi nhẹ nhàng như hai bóng ma trong bóng tối dày đặc. Nước thải axit lạnh buốt dâng lên sát cổ, vây quanh cơ thể suy kiệt của Đạt. Khớp vai trái bị siết chặt bởi dải băng vải đỏ buốt nhói từng cơn, nhưng Đạt vẫn nghiến răng chịu đựng, tay phải dìu chặt lấy thắt lưng Nam để giữ thăng bằng cho thằng bé trên nền bùn trơn trượt.


Nhưng tai biến môi trường luôn là kẻ thù vô hình của kẻ trốn chạy.


Trong bóng tối hoàn toàn, Nam cố gắng bước đi thật nhanh theo chỉ dẫn của Đạt. Nhưng bắp chân bị thương rỉ máu của cậu đột ngột bị chuột rút do sốc nhiệt nước lạnh. Cơn đau co rút khiến Nam mất thăng bằng, bàn chân cậu vấp mạnh vào một đoạn ống sắt rỉ sét chìm sâu dưới lòng bùn.


*KENG! BÕM!*


Một tiếng va chạm kim loại đanh tai vang lên, khuếch đại dữ dội qua những vách cống xi măng hẹp, kèm theo tiếng nước bắn tung tóe dữ dội. Nam ngã nhào xuống nước, sặc nước thải axit ho sặc sụa.


"Ai đó!" Tiếng gầm điên cuồng của Hùng 'Chó Điên' lập tức dội lại từ khoảng cách hai mươi mét.


Ánh đèn pin công suất lớn trên tay gã sát thủ bất ngờ bật sáng, vạch ra một luồng sáng trắng sắc lạnh quét ráo riết dọc theo mặt nước thải đen kịt. Luồng sáng quét sượt qua những dầm bê tông rỉ sét, đang tăng tốc lao thẳng về phía tiếng động của Nam.


Đạt không hề hoảng loạn. Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần mười giây, bản năng chiến đấu của một cựu vô địch quyền anh hạng nặng đã giúp anh đưa ra quyết định chiến thuật chuẩn xác. Anh không kéo Nam dậy để chạy thẳng - điều đó sẽ biến họ thành bia đỡ đạn sống dưới ánh đèn pin.


Đạt dùng cánh tay phải bỏng rách nén đau đớn, bế xốc cả cơ thể gầy gò của Nam lên sát ngực, dùng toàn lực chân đạp mạnh vào thành dầm bê tông dốc đứng bên cạnh. Anh áp sát lưng mình vào vách bùn rỉ sắt của một ngách rẽ kỹ thuật hẹp—quy tắc Giữ lưng sát vách thép cống ngầm để triệt tiêu hoàn toàn góc nhìn tầm xa của đối thủ.


*Vút!*


Luồng sáng đèn pin của Hùng 'Chó Điên' quét mạnh qua khoảng không nơi Nam vừa ngã xuống chỉ trong gang tấc, chiếu thẳng vào mảng tường xi măng loang lổ vết axit ăn mòn phía đối diện. Không thấy người, gã sát thủ gầm gừ một tiếng ghê rợn, tiếng bước chân lội nước rầm rập của gã tăng tốc lao thẳng về phía ngách rẽ nơi Đạt và Nam đang ẩn nấp.


Đạt nín thở, ôm chặt lấy Nam trong lòng ngách hẹp tối tăm dính đầy muội than. Anh nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch dội vào lồng ngực rạn xương sườn phải, nghe thấy tiếng nước rẽ sóng rầm rập tiến sát ngay ngoài cửa ngách.


Tiếng dao găm kim loại va chạm vào thành cống rỉ sét rầm rập vang lên từ phía sau. Hùng 'Chó Điên' đang mò mẫm bám theo dấu máu của Đạt, lưỡi dao găm sắc lẹm của gã gạt qua những bụi cỏ rác và bùn rỉ sát mép ngách rẽ hẹp, chỉ cách nơi Đạt đứng chưa đầy hai mét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!